Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 74
Vị Hồ đế này đương nhiên chính là Chi Liên đế quân mà lão phu đã gặp ngày hôm nay.
Kể ra, ta đây và Phụ hoàng của tên đó chính là bạn tương giao, về mặt lễ nghĩa, tên đó còn phải gọi ta đây một tiếng cô cô.
Lúc đầu, lão phu tưởng đây là kế sách gì đó da Hoàng huynh nghĩ ra. Bởi vì trước giờ lão phu với vị Chi Liên đế quân này chẳng hề có chút giao tình, tại sao gã lại đột nhiên cầu thân lão phu? Tại giờ khắc mấu chốt này, Hoàng huynh đương nhiên chỉ mong sao hôn ước giữa lão phu và Phượng Hoàng tộc có càng nhiều
người xen vào phá đám thì càng tốt, không lâu sau đã xếp Hồ đế Thanh
Khưu vào một trong những đối tượng thích hợp với lão phu mà xem xét. Phượng
Hoàng tộc đương nhiên không chịu bỏ quả, nhưng vị Hồ đế này cực kỳ
cương quyết, nhất định không chịu lùi bước, tranh chấp càng thêm dữ dội.
Ngày nào lão phu cũng vì chuyện này mà chán nản không thôi, không lâu sau dưới hạ giới truyền tin tức Lệ Ma sắp xuất thế, những tiên nhân bình thường đều không thể đối phó nổi. Lão phu ngay lập tức xin được xuống hạ giới trừ ma, cũng
muốn nhân cơ hội này thoát khỏi những chuyện chán ghét ở đây. Nào ngờ
khi ấy vừa đúng lúc Bán Nguyệt Tiền bối của Tha Nga sơn dưới hạ giới lên
thiên giới bẩm báo chuyện của Lệ Ma, thấy được trên bàn của Thiên Đế xếp đầy những giấy tờ kiện cáo giữa Phượng Hoàng tộc và Hồ tộc. Lão đạo này cũng quá nhiều chuyện, còn đề nghị với Hoàng huynh lão phu để cho Phượng
vương và Hồ đế cùng lão phu hạ phàm trừ yêu, cũng có thể nhân đó giúp lão phu tiếp xúc và tìm hiểu thêm về hai vị đế quân, nói không chừng có thể tác
thành một mối nhân duyên tốt đẹp. Hoàng huynh hận đến ngứa răng, nhưng
nhất thời cũng không biết phải thoái thác thế nào, đành theo cách đó mà
làm.
Ký ức của bản vương chỉ được đến đây là hết, những chuyện sau đó chỉ là một khoảng trống không.
Ta đây biết, trong khoảng thời giant a xuống trần trừ ma nhất định đã xảy ra
chuyện gì đó, thế nên mới khiến Hoàng huynh phải dùng đến Bản Mệnh
Nguyên Thần Hỏa.
Xa giá của bản vương vừa mới đi đến tầng mây phía
trên Đế điện, bên dưới đã có tiếng chào hỏi của một vị tiên quân. Tương
Nghi ở trước xa giá lên tiếng nói với bản vương: “Bẩm Đế Cơ, là Bắc Nhạc đế
quân”. Bản vương hỏi: “Vì cớ gì mà Đế quân lại chờ ở đây? “. Bắc Nhạc đế quân ở phía dưới lễ độ đáp: “Bẩm Đế Cơ, Đồng Hoa thần nữ đả thương thiên binh
trông giữ, tự ý rời khỏi nơi giam giữ. Vi thần đến đây để xin Thiên Đế
điều thêm binh sĩ truy bắt Đông Hoa thần nữ”.
Lão phu sững người: “Chỉ là một Đông Hoa thần nữ cỏn con, sao phải làm to chuyện như vậy? “.
Bắc Nhạc đế quân đáp: “Đế Cơ có điều không biết. Không hiểu vì sao Đông Hoa thần nữ có thể sử dụng một yêu vật gọi là Đằng Hồ, ả đã làm tổn hại rất nhiều thiên binh rồi”.
Bản vương vừa nghe tới thượng cổ yêu vật Đằng Hồ, khuôn mặt cũng bất giác biến sắc.
Bản tọa nói với Bắc Nhạc đế quân một tiếng: “Vất vả cho Đế quân rồi”. Thị nữ
mang theo sắc mặt không vui đến xin chỉ thị của bản tọa: “Thiên Hậu đang ở
trong điện cùng với Thiên Đế, có vào không ạ? “. “Không phải lúc rồi”,
bản tọa lạnh nhạt trả lời, phân phó họ quay đầu xa giá hồi cung trước.
Thiên Đế và Thiên Hậu bằng mặt không bằng lòng, nếu xuất hiện ở trong cùng
một cùng điện, mười phần thì có tám, chín phần là Thiên Hậu lại trở
chứng, đi tìm Hoàng huynh của ta đây để cãi nhau. Ta đây từng trông thấy họ cãi
nhau một lần, một khi nổi điên lên, Thiên Hậu phàm thường chú trọng nhất là giữ phong thái khoan thai liền giống hệt mấy mụ đàn bà chanh chua
dưới hạ giới, gào thét lên án, trách mắng Hoàng huynh lạnh nhạt. Những
lúc như vậy, Hoàng huynh giữ vẻ mặt thản nhiên, vẫn làm những công việc
dang dở, ngay cả nhếch mép cũng không thèm. Chờ đến khi Thiên Hậu la lối khóc lóc xong rồi, Hoàng huynh liền sai cung nữ đưa Thiên Hậu hồi cung, những lúc như vậy Hoàng huynh chưa từng phí thêm một lời nào. Nếu Thiên Hậu định nhào tới, Hoàng huynh sẽ tung một đạo pháp thuật, nàng ta đây ấy làm
sao có thể tiếp cận được nữa. Trong lúc Thiên Hậu đang điên cuồng, tất
cả những gì ta đây nhìn thấy trong mắt nàng ta đây ấy chính là sự tuyệt vọng và độc ác.
Ta đây căm ghét Thiên Hậu vừa đáng thương vừa đáng hận, cũng đau lòng cho Hoàng huynh, nghĩ tới huynh ấy là nam nhi tốt độc nhất vô
nhị tại thiên giới, vậy mà lại bị phí phạm cho nữ nhân như thế này. Tinh cách của ta đây và Hoàng huynh giống nhau, đều đặt nặng lý trí hơn tình
cảm. Vậy mà khi ta đây than thở như vậy một hồi, Hoàng huynh cười nói: “Lúc
đầu ta đây thành thân với Thiên Hậu là đã hiểu rằng, thân là Thiên Đế, cái
ta đây cần chỉ là một cuộc hôn nhân, chứ chẳng phải một thê tử. Thành thân
với ai, trong mắt ta đây cũng gã như nhau. Đáng tiếc rằng Thiên Hậu không
thông minh, cũng không đức hạnh, nếu không, giữa ta đây và cô ta đây ấy vẫn có
thể tương kính như tân[1] “.
[1] Tương kính như tân: Vợ chồng tôn trọng nhau như khách.
Suy cho cùng, Hoàng huynh vẫn giữ trong lòng chuyện lúc đầu Thiên Hậu đồng ý hôn ước với một điều kiện làm tổn hại thanh danh của bản vương.
Mọi người đều nói Đế Cơ lão phu tính cách ngang ngược, lòng dạ hẹp hòi. Thật ra, nếu nói đến việc ngang ngược, thích ghi thù, thì còn ai có thể qua được Hoàng huynh lão phu? Muội muội lão phu so sánh với tên đó, vẫn còn kém ba phần.
Vừa về đến Linh Tựu cung liền thấy rèm trướng lộn xộn, dưới đấy bừa bãi
lung tung. Hoàng kim giao long và một con mãng xà vảy đen có một đóa hoa nhỏ trên đỉnh đầu đang quấn lấy nhu mà đấu đá. Ta đây tách chúng ra rồi
quay trở về chính điện, “cục bông tròn” với lớp lông màu trắng trên tấm
nệm run lên, một chú tiểu hồ ly ló đầu ra. Ta đây vừa nhìn đã nhận ra tiểu
hồ ly này chính là đứa trẻ tên là Hàn Nhi mà Chi Liên đế quân ôm lúc
trước.
“Sao nó lại ở đây? “.
Có lẽ do vẻ mặt bản vương
quá khó coi, thị nữ lúng túng đáp: “Thiên Đế bệ hạ đã căn dặn, cho phép A Hàn tiểu công tử có thể tùy ý ra vào Linh Tựu cung. Nếu Đế Cơ không
muốn nhìn thấy tiểu công tử, nô tỳ ngay lập tức bồng tiểu công tử ra chỗ
khác”. Lông đằng sau lưng tiểu hồ ly ngay lập tức dựng đứng cả lên, hai chi
trước bấu chặt vào tâm nệm mềm, đôi mắt lưu ly phiếm hồng sáng bóng nhìn bản vương không thoáng chốc. Bản vương vì bị một đứa nhóc nhìn chằm chằm mà mềm lòng,
đấu tranh nội tâm một lúc lâu rồi mới nói: “Thôi đi, nếu như Hoàng huynh đã căn dặn như vậy rồi, ắt hẳn phải có nguyên do”.
Sử dụng
Bản Mệnh Nguyên Thần Hỏa hết sức tổn hại tiên nguyên, lại đi qua đi lại
hơn nửa ngày hôm nay, bản vương thực sự mệt mỏi lắm rồi. Ngả người lên trường
kỷ, bản vương khép hai mắt lại. Dựa vào dư quang nơi khóe mắt, bản vương thấy được
tiểu hồ ly nhanh nhẹn nhảy lên trường kỷ, sau đó nấp đi một lúc, có lẽ
thấy bản vương không có phản ứng gì, nó mới bắt đầu từng bước nhích lại gần,
sau cùng chui vào lòng bản vương, giơ ra một chân rụt rè gãi nhẹ vào mặt bản vương.
Trong lòng bản vương bỗng dấy lên sự thương yêu, tâm trạng vừa nhẹ nhõm một chút, bản vương nhanh chóng đã ngủ thiếp đi rồi.
Buổi tối, Tương Nghi bẩm báo lại với bản tọa nội dung vụ tranh cãi giữa Thiên Đế
và Thiên Hậu. Nữ nhân ấy nói: “Thiên Hậu nương nương cho rằng giữa Đế Cơ và
Hoành Thanh đế quân vốn đã có hôn ước, không nên để Chi Liên đế quân làm xáo trộn chuyện này nữa. Thiên Hậu còn xin ban hôn, gả Đông Hoa thần nữ cho Chi Liên đế quân”.
Hôm nay đã là lần thứ hai bản tọa nghe
thấy cái tên Đông Hoa thần nữ này rồi, bản tọa không kìm được hơi chau mày.
Còn định hỏi thêm gì đó thì bên ngoài đã vang lên tiếng lạnh lùng hừ của
Hoàng huynh: “Nếu đã có nhiều chuyện muốn hỏi, tại sao không đến hỏi bản tọa
đây này? “. Bản tọa mỉm cười, phấn phó thị nữ đi chuẩn bị rượu.
Tối nay Hoàng huynh cầm một bình rượu, kể lại cho lão phu từ đầu đến cuối. Lão phu
nghe xong tĩnh lặng thật lâu. Cuối cùng Hoàng huynh hỏi lão phu định làm thế
nào, lão phu đáp: “Đương nhiên không thể kết thân với Phượng Hoàng tộc được,
vừa may co thể mượn Mê tiên ngũ trận làm một cái cớ để từ chối. Còn về
Hồ đế Thanh Khưu…”. Lão phu nhìn tiểu hồ ly nằm ngủ say trong lòng mình, hơi
chau mày.
Ngày hôm sau, bản vương cho triệu kiến ba vị đế quân đã vượt qua Mê tiên ngũ trận.