Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-08-14 14:00:28 | Lượt xem: 1

Kinh biết [1] Dao trì
đã vội vàng hạ màn. Đến cuối cùng vẫn không thể phá bỏ được Đằng Hồ, Đế
Cơ bản tọa khó khăn lắm mới muốn thành thân, rốt cuộc vẫn cô độc lẻ loi một
mình.

[1] Kinh biết: Biến cố đáng sợ

Thiện Hậu cấu kết với Đông Hoa thần nữa, ý đồ mưu hại Đế Cơ, cuối cùng bị tước đi Hậu vị[2], đưa đến giam cầm trên đảo ở tận cùng phía đông. Còn về Hoành
Thanh, bản tọa đưa gã về Linh Tựu cung, ngày ngày tự mình dùng tiên khí nuôi dưỡng, sau ba ngàn năm, Hoành Thanh vốn là một cuộn khí tròn màu trắng
trong thủy tinh cầu đã thành công nở ra thành một con Xích phượng hoàng
trụi đuôi, cả ngày cứ chíp chíp chạy loạn trong rừng hạnh.

[2] Hậu vị: Địa vị Thiên Hậu.

Bản vương thì cứ trông coi Đằng Hồ mà sống qua ngày. Đã không biết bao nhiêu lần
Hoàng huynh khuyên bản vương hãy chọn một vị phu quân khác trong số những vị
thần tiên tài năng tuấn mỹ trên thiên giới, nhưng bản vương đều từ chối. Bản vương vẫn tin rằng, Chi Liên đế quân tên đó vẫn ờ trong Đằng Hồ.

Bởi vì sợi dây linh tê trên ngón tay út của lão phu chưa từng đứt đoạn.

Chỉ cần sợi dây vẫn chưa dứt, nhất định sẽ có một ngày Chi Liên đế quân quay trở lại.

Ta đây cứ đợi mãi từ khi gần được ba vạn tuổi cho đến khi được bốn vạn tuổi,
từ khi còn là mẹ ta đây của một đứa trẻ tới khi trở thành mẹ ta đây của Hồ đế.

Mấy năm nay bản vương càng trở nên hiền hòa hơn, chúng tiên trên thiên giới đều len lén nghị luận: Đế Cơ càng lúc càng bớt kiêu ngạo.

Hàn Nhi của ta đây thiên phú dị bẩm, lúc ba trăm tuổi đã có thể hóa thành hình
người. Khi ta đây ba vạn năm ngàn tuổi nó đã trởi qua Lôi phạt[3] lần thứ
chín, cuối cùng cũng có tư cách trở thành Hồ đế tân nhiệm của Thanh Khư. Lúc bấy giờ nó đã trở thành một thiếu niên trẻ phong độ nho nhã. Khuôn mặt
lạnh lùng, âm thanh tựa sương, thật giống hắn như Chi Liên đế quân.

[3] Thiên kiếp: Thiên kiếp bị Thiên Lôi đánh.

Bấy giờ trên thiên giới lại xảy ra một chuyện xấu, tiểu nhi tử nhà Hoàng
Sơn Mi Quân trong lúc du ngoạn dưới nhân gian đã kết duyên với một người trần. Đây vốn chẳng phải chuyện gì hiếm lạ, thế nhưng điều đáng nói là, người kết duyên với gã chính là một nam tử. Đây có lẽ chính là “đoạn
tụ, phân đào”[4] mà người dưới trần gian vẫn thường nói.

[4] Ám chỉ tình yêu nam – nam.

Đáng thương cho những người làm thân mẫu trong toàn thiên hạ, Hoàng Sơn Lão
Mẫu cũng vì chuyện này mà đến nói giúp cho nhi tử của mình, bà ấy ở Linh Tựu cung của lão phu khóc hơn một thời gian, cứ khóc cho đến khi ruột gan đứt đoạn, còn nói rõ cho lão phu về cái lợi cái hại của việc đoạn tụ. Cứ nói mãi cho đến khi đang ở trong ngày Tam phục thiên[5] mà cả người lão phu cũng vã
cả mồ hôi lạnh.

[5] Tam phục thiên: Ngày có nhiệt độ cao nhất trong một năm, thường ở giữa Tiểu htử ( ngày 7,8 tháng 7) và Đại thử (
ngày 22, 23 tháng 7)

Nếu không phải có Hoàng Sơn Lão Mẫu nhắc nhỏ, ta đây thật sự vẫn chưa từng suy nghĩ nhiều. Lần trước Hàn Nhi vẽ cho
ta đây bức tranh hóng gió trong rừng hạnh mùa thu. Tùy thị[6] Dung Hiểu của
Hàn Nhi đứng một bên giúp ta đây quạt mát cũng được Hàn Nhi vẽ vào tranh
luôn. Lúc sau, ta đây lại thấy Kiếm Minh làm nũng với Hàn Nhi, bảo Hàn Nhi
vẽ cho nó một bức. Hàn Nhi không để ý tới nó, nó còn giận dỗi, cảnh đó
quả thật cực kỳ buồn nôn. Còn cái cậu chàng trai tên Dung Hiểu kia,
phàm thường bưng trà rót nước đều chu đáo từng ly từng tý. Lúc đó ta đây
nhìn thấy còn khen tên đó tinh tế tỉ mỉ, bây giờ nghĩ lại, căn bản tên đó giống
hệt nữ nhân. Hàn Nhi của ta đây đang ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn, về mặt
tình ai còn lơ mơ chưa hiểu chuyện, để mặc cho hai mối họa tiềm tàng này bên người nó, bảo ta đây sao có thể an tâm được.

[6] Tùy thị: Người hầu hay đi bên cạnh.

Ngày hôm sau, ta đây liền mượn cớ trong Linh Tựu cung thiếu cung nô[7], điều hai tên này đi ra hậu sơn giúp ta đây trông coi rừng hạnh.

[7] Cung nô: Người hầu trong cung.

Hàn Nhi quả là đứa con ngoan, cũng không làm cho thân mẫu như bản vương lo lắng
nữa, mãi cho tới khi bản vương được bốn vạn tuổi, đã có một tin tức truyền đến
khiến bản vương kinh hoảng vô cùng cực.

Không biết Hàn Nhi vi sao lại
cứu được một Hồ yêu từ dưới hạ giới. Đáng ra xuất phát điểm của chuyện
này rất tốt, bình thường bản vương vẫn hay dạy nó phải năng giúp đỡ đồng bào
tiên liêu. Nhưng chuyện Hàn Nhi cứu người lần này lại rất không bình
thường.

Hàn Nhi có chứng ưa sạch sẽ, động phủ có dùng để nghỉ ngơi, ngoại trừ tar a, cho đến nay vẫn chưa từng nghe nói có ai được
bước vào. Thế nhưng Hàn Nhi chẳng những để cho Hồ yêu mà nó cứu được vào động phủ, cùng ăn cùng ngủ, còn cực khổ vất vả hầu hạ. Nghe nói, Hàn
Nhi còn định sử dụng động Tuyết Phách Huyền, nơi mà chỉ có Hồ đế mới có
tư cách tiến vào, để giúp cho Hồ yêu kia điều dưỡng nguyên thần. Tất cả
những chuyện này đều phù hợp với những đặc điểm một người bị hồng nhan
họa thủy[8] làm cho choáng váng đầu óc.

[8] Hồng nhan họa
thủy: Chỉ những cô gái trẻ có sắc đẹp mỹ miều tưởng chừng như vô hại
nhưng lại là mầm mống dẫn đến việc nước mất nhà tan.

Điểm đáng nói là, con hồ ly mà Hàn Nhi cứu được là giống đực.

Vừa khéo mấy hôm nay Xích phượng đang thay lông, từ hậu điện cho đến rừng
hạnh – nơi hắn bản vương thường hay hoạt động – đều chỉ toàn lông phượng bay tứ
tung, trông thấy quả thật rất đau đầu. Hễ thị nữ vừa tới quét dọn, Xích
phượng vừa tóm được người nào liền mổ người nấy, tính tình hết sức ương
bướng. Vị thị nữ xui xẻo kia đến vừa đúng lúc để Xích phượng trừng trị
một phen.

Tối hôm đó, bản vương sai thị nữ cầm ý chỉ của bản vương tới
Thanh Khưu, cướp Hồ yêu kia về. Thị nữ vừa mới bẩm báo thì Hàn Nhi đã
tới ngay sau đó. Bản vương vừ uống trà, vừa mỉm cười nói với nó: “Hàn Nhi, Giảo Giảo tỷ tỷ và Nhất Chi Mai đều đã tới đóng giữ tại Đông Vương đảo, Linh Tựu cung của bản vương ngay cả một trợ thủ đắc lức cũng chẳng có. Hoàng Thanh
thúc thúc của con thì con cũng hiểu rồi đấy, thúc ấy gần đấy đang thay
lông, thị nữ lại không dám đến gần, đằng sau hậu điện đang thiếu một
người quét dọn nhặt lông, bản vương thấy con hồ ly mà con cứu về khá thích
hợp”.

Xích phượng do tiên nguyên của Hoành Thanh hóa thành
tuy rằng đến bây giờ vẫn chưa khai mở linh trí, nhưng dưới nghiêm lệnh
của lão phu, không ai dám bất kính với tên đó dù chỉ một chút. Hàn Nhi cũng cảm
kích ân tình tên đó đỡ một đòn thay lão phu nên vẫn luôn gọi Xích phượng là
“Hoành Thanh thúc thúc”.

Lúc này, Hàn Nhi đang ngồi ngay ngắn trên ghế, khóe miệng vẫn ẩn hiện ý cười.

“Thân mẫu chưa gặp hồ ly kia phải không? “.

“Thật sự ngày mai bản vương mới định qua gặp gã, hôm nay cũng hơi trễ rồi. Hậu điện
lại đang bừa bãi lung tung nên bản vương sai gã qua quét dọn trước”. Bản vương đường
đường là Đế Cơ, chút thận trọng này đương nhiên là phải có chứ.

Trên khuôn mặt Hàn Nhi lộ ra thần sắc dở khóc dở cười: ” Thân mẫu thật sự
muốn an bài tên đó ra hậu điện quét dọn nhặt lông thật sao? “.

Ta đây mỉm cười: “Đúng thế”.

“Mẹ bản vương phải biết rằng, người quét rác nhặt lông này của mẹ bản vương lai lịch không phàm thường đâu. Bây giờ mẹ bản vương có hứng thú cùng con ra hậu điện một chuyết không? “.

Hàn Nhi của ta đây không biết lại đang định giở trò gì nữa đây. Nhưng riêng chuyện muốn đòi “bảo bối” về thì đừng có hòng.

Ta đây thản nhiên chấp nhận yêu cầu của nó, cùng nó đi ra hậu điện.

Trên thầm đá bên ngoài hậu điện không có một bóng người, nhưng bên trong lại truyền ra tiếng đập náo nhiệt như cảnh gà bay chó chạy. Theo thông lệ, lúc
này chắc Xích phượng đang rướn cổ rượt mổ người đến chạy quanh phòng.
Gần đây tốc độ chạy của hắn càng ngày càng nhanh, chắc bây giờ hồ ly kia cũng chịu khổ không ít rồi. Lão phu liếc nhìn A Hàn một cái, quả nhiên trên
khuôn mặt phàm thường vẫn luôn lạnh lùng của nó hiện lên thần sắc lo
lắng.

Lão phu chu miệng nhẹ huýt một tiếng, Xích phượng ở bên
trong vừa nghe tiếng huýt, nhanh chóng vỗ canh bay ra từ cửa điện, vui sướng
nhảy nhót đứng dưới chân lão phu.

Bản tọa động viên xoa xoa đỉnh đầu hắn bản tọa, lại có thêm vài cọng lông bay xuống.

Lão phu nhìn thấy nhi tử vén góc gã bào lên, chạy vội vào bên trong điện, không
khỏi khẽ hừ một tiếng. Đến lúc lão phu ngẩng đầu lên lần nữa thì bất giác
sững người.

Nam nhân dựa vào vai Hàn Nhi bước ra khỏi điện.

Sắc mặt gã vẫn trắng bệch, nhưng trên khuôn mặt còn hiện lên thần sắc dịu
dàng, gã đứng vững trên mặt đất trải đầy lông phượng, đón nhận ánh mắt
của ta đây.

Giây phút này, bản tọa không biết tất cả những chuyện
này là thật hay giả, chỉ biết rằng đấy là giấc mộng đẹp nhất bản tọa từng mơ
thấy trong suốt hơn vạn năm qua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8