Bà Mối Vương Phi
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-08-26 21:15:23 | Lượt xem: 1

Tuyết lớn ước chừng khoảng hai ngày, đến sáng sớm ngày thứ ba, ánh mặt trời rốt cục cũng xuyên thấu qua tầng mây thật dày chiếu xuống mặt đất.

Day day đôi mắt mệt mỏi, Thuần Vu Thiên Hải từ trong cung quay về được người nâng xuống kiệu.

Vừa mới xuống mặt đất, một trận gió lạnh kéo tới, một nam tỠthân mặc áo màu tro mộc mạc đột nhiên xuất hiện ở bên người thị vệ.

“Vương gia.” Hắn hơi mở miệng, kiêu ngạo gọi Nghi vương lại.

“Điêu dân lớn mật, thấy Vương gia vì sao không quỳ xuống?” Thị vệ trừng mắt gầm lên, nhưng thật ra là cảm thấy hoảng sợ. Người này xuất hiện lặng yên không một tiếng động, chúng không một người nào có thể nhận ra được, dù sao chúng cũng là thị vệ được huấn luyện nghiêm khắc có bài bản, nên tuy chấn kinh nhưng trên mặt vẫn là kính cẩn bình tĩnh.

Ích Thọ vừa thấy tên đó, vội vàng tới gần Nghi vương thì thầm vài câu.

Thuần Vu Thiên Hải hiểu rõ gật gật đầu. “Ngươi bản vương chính là Phong Trường Lan.” Người này rất lạnh lùng, lãnh đạm, đây là ấn tượng đầu tiên của tên đó.

“Đúng là tại hạ.” Mắt lạnh khẽ nâng lên, tóc bạc khác người của tên đó tung bay như mưa tuyết trong gió.

“Thỉnh đi vào nói chuyện.” Không có việc gì sẽ không bước đến Tam bảo điện, hắn rất ngạc nhiên, đại thương dược lớn thứ nhất ở Trường An này tìm tới cửa để làm chuyện gì.

Xốc lại tinh thần mạnh mẽ, hắn ta đây dẫn Phong Trường Lan đi vào trong Bách Hoa lâu.

“Thỉnh dùng trà.” Hắn bản vương phân phó người đưa trà ấm lên. Chờ khi nước trà đưa lên, hắn bản vương kêu người lui xuống dưới.

“Phong mỗ tới là vì hoàn thành một việc rất quan trọng đối với Vương gia.”

Ngón tay dài gõ gõ vào cái chén, Thuần Vu Thiên Hải chậm rãi giương mắt, “Bổn vương có chuyện gì trọng yếu cần phải làm phiền các hạ ra tay sao?” Tên đó rất bình tĩnh hỏi.

“Có, đó là trí nhớ của Vương gia.”

Dừng lại động tác gõ ngón tay, Thuần Vu Thiên Hải nheo mắt lại, “Đối phương có năng lực này?”

“Vương gia, người thường sao lại vô cớ mất đi trí nhớ trọng yếu như thế? Hơn nữa là, chỉ quên một người đặc biệt nào đó?” Hắn ta đây cũng không ăn nói lung tung, tình huống tương xứng với tình trạng hiện nay của Nghi Vương.

“Cậu giải thích lời của mình một chút.” Không có nóng nảy quá mức mà truy vấn tên đó, thái độ như thể không có chuyện gì.

Phong Trường Lan khẽ cười một tiếng, bắt đầu có chút thưởng thức vị Vương gia này. Không nhanh không chậm, trừ bỏ nhược điểm là Cô Sương ra thì có thể nói là con người cẩn thận.

“Có một hồ ly được khổ luyện ngàn năm, chế tạo ra một đạo phù chú, dùng một sợi tóc một người rồi đốt thành tro, làm cho người lão phu uống vào, tức khắc sẽ xóa đi trí nhớ. Tại hạ bất tài, vừa vặn lại nuôi một hồ ly như vậy cũng biết hắn lão phu đã từng làm một việc tốt.”

“Tên đó vì sao phải làm như vậy?” Càng nghe, trong lòng tên đó càng rõ ràng, việc này cùng với tên đó có quan hệ rất lớn.

“Tên đó là bạn tốt của Cô Sương cho nên trượng nghĩa ra tay. Cái này mà còn gọi là Hồ ly sao? Thật sự là làm cho người ta đây khẽ thở dài mà.”

“Làm thế nào để giải được đạo phù chú này?” Có thể khôi phục được trí nhớ trước kia, tên đó có thể hiểu được nguyên nhân mà Cô Sương cắt đứt quan hệ.

“Hôm nay tại hạ chính là đến thay ngươi ta đây cởi bỏ đạo phù chú này.” Tóc bạc ở trong phòng sáng lên như gấm vóc.

Ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá Phong Trường Lan, “Vì sao lại giúp lão phu?”

Một sự tức giận khôn xiết cùng ủ rũ bao phủ quanh người áo tro.

“Chuyện này không phải là muốn giúp Vương Gia, mà thật là đang trả thù Cô Sương làm việc bất nghĩa. Bản vương nghĩ Vương gia cũng rõ ràng, Cô Sương sợ hãi như thế nào nếu người tìm được đoạn trí nhớ bị phủ đầy bụi kia.”

“Cô ấy đối với đối phương đã làm cái gì?”

“Nàng bản vương xúi giục thê tử của tại hạ trốn khỏi nhà, làm cho tại hạ đau lòng muốn khóc.” Tâm tính thiện lương của tên đó khổ sở, hận Cô Sương đến cực điểm. Từ lúc đi vào Trường An, tên đó chưa bao giờ cùng nữ nhân yêu dấu tách ra, nay chẳng những hàng đêm phải ngủ một mình, mà còn phải đuổi theo dỗ Tiểu Bạch vui vẻ…… tên đó thực không am hiểu loại sự tình dỗ dành vợ này.

Nếu không phải chính mình đang giãy dụa như thế, thì Thuần Vu Thiên Hải cảm thấy mình nhất định sẽ cười ra mất. Cô Sương a, đoá hoa hồng đầy gai sôi nổi này, không bị cản trở lại thích đi đấu đá lung tung.

“Nghe qua rất giống kiệt tác của Cô Sương.” Hắn vô lực khẽ lắc đầu.

“Vương gia, tại hạ muốn ra tay.”

“Thỉnh.” TÊN ĐÓ ngồi thẳng thân mình, nhắm mắt lại ngồi im. Một nam nhân yêu thương ái thê vô cùng cực, tuyệt đối sẽ không dễ dàng trốn tránh, liên lụy đến người yêu thương. Đạo lý này tên đó biết, tên đó cũng biết rằng tên đó có thể tín nhiệm nam tử tóc bạc này.

“Vương gia, xin hãy cẩn thận suy nghĩ đến khuôn mặt của Cô Sương. Bản vương muốn bắt đầu.” Âm thanh của Phong Trường Lan lạnh lung từ từ vang lên trong tiếng gió, nhất thời làm cho người bản vương cảm giác giống như đang ở trong một cánh đồng bát ngát.

Trong bóng tối, tên đó cũng không biết đặt mình ở nơi nào, có lẽ là ở không trung, có lẽ là ở biên giới hoàng tuyền, trừ bỏ hơi thở của Phong Trường Lan hết thảy đều trở nên hư vô.

Tâm chợt nhói lên, khổ đau cực kỳ, Thuần Vu Thiên Hải mất đi tri giác.

Chậm rãi, ở trong bóng tối có tiếng nói.

Trí nhớ trước kia được trở lại, chuyện cũ trước kia rõ ràng như tạc.

Chúng gặp nhau ở Tử Đằng Hoa, hắn từ trong Tín Dương Vương phủ đem nữ nhân ấy, đem chấm nhỏ này trộm đi ra, cuối cùng sau ba năm giằng co, khi hắn chỉ còn hai bàn tay trắng, nữ nhân ấy dứt khoát cùng hắn đi đến Chiêu Lăng, lúc hắn đoạt lại quyền lực, lại làm cho nữ nhân yêu thương bất hạnh sinh non, tất cả tất cả đều đã sáng tỏ, hắn biết nữ nhân ấy vì sao trốn tránh, nữ nhân ấy không phải không thương hắn, mà là nữ nhân ấy không thể vì hắn mà sinh hạ con nối dòng, lại không muốn thấy hắn lấy nữ nhân khác. Vấn đề nan giải của chúng, nữ nhân ấy lại một mình gánh vác, nữ nhân này thật ngốc.

Một vị tanh ngọt chui vào giữa yết hầu.

“Vương gia, tỉnh lại.” Một giọng nam xa xôi nhưng lại rất gần gọi tên đó, “Mau, tỉnh lại, đừng sa vào trong đó.”

Ánh mắt đột nhiên mở to, Thuần Vu Thiên Hải tỉnh táo lại, một ngụm máu tung toé phun ra.

“Nguyên nhân hậu quả, không cần bản tọa tỉ mỉ nói lại chứ.” Phong Trường Lan lau đi mồ hôi trên trán hẹp dài, thở hổn hển nói.

Tự ái, hận, quấn quýt, si mê từ trong đấy tỉnh táo lại, hắn bản tọa nắm chặt hai bàn tay thành quyền.

“Vương gia, ngươi ta đây tiếp nhận được chứ. Cô Sương cùng con hồ ly kia giao tình không phải là ít, nếu cô ta đây vận dụng phù chú để bỏ chạy, ngươi ta đây có thể dùng vật này để trấn trụ cô ta đây.” Phong Trường Lan xuất ra một chuỗi dây Đào Mộc châu liên giao vào lòng bàn tay của tên đó.

Nắm chặt Đào Mộc châu liên, Thuần Vu Thiên Hải bỗng nhiên đứng lên, đã quên mất sự tồn tại của Phong Trường Lan. Hắn bản tọa muốn đi tìm nữ nhân luôn miệng nói thương hắn bản tọa, cùng hắn bản tọa hoạn nạn, lại từng tuyên thệ cùng nhau sống đến đầu bạc, lại nhẫn tâm phong toả trí nhớ của hắn bản tọa.

“Ta đây nghĩ, ở Trường An cậu sẽ không tìm thấy nữ nhân ấy.” Phong Trường Lan bình tĩnh theo ở phía sau hắn ta đây nói.

“Cái gì?” Thuần Vu Thiên Hải quay người, nắm chặt hai tay buông xuống dừng lại ở hai bên sườn. Đáng chết! Tên đó nên biết cái nữ nhân kia có bao nhiêu cách chạy trốn khỏi người tên đó!

“Nàng ta đây đi đến phủ Hàm Dương lâu.” Phong Trường Lan hảo tâm nhắc nhở.

Thuần Vu Thiên Hải mệt mỏi cười liếc tên đó một cái, “Cậu thật sự rất hận Cô Sương?”

“Chúc vương gia đi một chuyến tới Hàm Dương thuận lợi. Cáo từ.” Tên đó phải đi về truy thê.

“Cũng chúc đối phương sớm đến ngày được phu nhân tha thứ.”

Hai nam nhân, lần đầu gặp nhau, lại tỉnh táo luyến tiếc.

Ái thê! Thật khó khăn, không khom lưng không được a.

Hôm đó, Thuần Vu Thiên Hải dẫn theo một trăm thị vệ, đi đến phủ đệ của Lâu Định Nghiệp, một trong những thương nhân đứng đầu ở thành Hàm Dương.

Vị Lâu Định Nghiệp này, có thể nói ác danh rõ ràng, cầm giữ việc buôn bán ở thành này, ở cả hai phía hắc bạch hô phong hoán vũ, thậm chí ngay cả “Tây Vực Đô hộ phủ”, “An Tây Đô hộ phủ” cung nha đều nhìn sắc mặt hắn ta đây mà làm việc.

Nam nhân như vậy, không phải một nhân vật dễ đối phó.

Quả nhiên, ở trong thành Hàm Dương, mắt thấy sắp bắt được Cô Sương, thì nửa đường lại nhảy ra Gia Cát Du Nhân bạn tốt của cô bản tọa, cô bản tọa cùng ác bá phu quân của cô bản tọa kéo dài thời gian làm cho Cô Sương lại từ trong khóe mắt của tên đó chuồn mất.

Ngàn dặm xa xôi tấn công vào một khoảng không.

Tên đó không khỏi nắm tay cắn răng. Năm đó tên đó không kịp chạy trở về cứu Vũ nhi, mới liên lụy cô ấy vì tên đó mà chịu khổ, tên đó yêu cô ấy, luyến tiếc cô ấy, chẳng sợ cả đời đến chết không con cũng không nguyện phản bội cô ấy, vì sao cô ấy lại không hiểu, cả đời này không có cô ấy, tên đó cũng không thể trở thành một người nguyên vẹn.

Tận cùng trời đất hay dưới hoàng tuyền, tên đó sẽ không buông cô ấy ra.

Lại đã một năm hoa nở nữa, trong một toà nhà giản dị và tĩnh lặng tại trấn nhỏ ở trên Hà Đông tây, một phụ nhân khuôn mặt xinh đẹp thân mặc chiếc váy màu đỏ thắm, đang đến một cửa hàng bánh mua vài cái bánh nướng.

Ôm bánh nướng về, nàng bản vương xem bạc vụn còn trong tay, đây là ít bạc nàng bản vương còn sót lại, từ nơi này mà vòng đến Lâm An, khả năng sẽ không đủ.

“Ai, trên trấn này làm sao có thể thay người làm mối chứ? Cũng kiếm được ít bạc chạy trốn.” Lầm bầm lầu bầu, cô ấy khẽ nâng góc váy, đi trở về tiểu viện do mình thuê.

Đẩy cửa vào trong viện, nàng ta đây cảm thấy sống lưng có chút lành lạnh.

Nghiêng đầu, nhìn trái nhìn phải, cũng không có cái gì quái dị.

Thở phào nhẹ nhõm, cô ấy cất bước vào nhà, gần đây thực sự là có điểm nghi thần nghi quỷ.

Trong viện ánh sáng rực rỡ cùng tuyết động thập phần chói mắt, làm cho cô ta đây sau khi vào nhà một lúc sau mới có thể thấy rõ ràng cảnh vật trước mắt.

“Vũ nhi, ở tại nơi này thực sự vui vẻ sao?”

Cô lão phu sợ hãi lui về phía sau từng bước. HẮN làm sao có thể……

Thuần Vu Thiên Hải mặc quan phục màu nhạt, ngón tay dài nâng chén trà trên bàn gỗ, khí định thần nhàn nhìn nữ nhân ấy.

Nghe hắn hô lên “Vũ nhi”, Cô Sương kêu to không tốt. Hắn hình như…… đã nhớ được điều gì ? Chẳng lẽ lại dùng khấp huyết thảo?

Vẻ ngốc ngếch chỉ duy trì một thời gian rất ngắn, nàng ta đây ném bánh nướng xuống tức thì lui ra bên ngoài.

“Cô ấy muốn làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ đi” Tên đó không biết khi nào đã đi đến bên người cô ấy, đóng cửa phòng lại, tóm lấy hai bả vai của cô ấy, gắt gao đem cô ấy đặt tại trên ván cửa.

“Nữ nhân ấy dám tìm một yêu quái đến xóa đi trí nhớ của bản tọa.”

Ánh mặt trời ở trên nóc nhà chiếu nghiêng qua viên ngói bị nứt, lại dừng ở trên người Thuần Vu Thiên Hải, sự gầy yếu, mỏi mệt của tên đó rõ ràng có thể thấy được.

“Chàng thật gầy.” Cô Sương muốn khóc, bàn tay nhỏ nhoi lạnh giá xoa hai má của tên đó.

Qua bốn mùa trăng, tên đó trà không nhớ cơm cũng không nghĩ, giục ngựa không ngừng để tìm kiếm cô ấy, trong lúc đó mấy lần bị bệnh.

“Vì tìm nàng lão phu, lão phu thiếu chút nữa thì chết ở trên đường.”

Cô Sương th* d*c vì chấn kinh, nước mắt quanh viền mi, cái này không phải ý của nữ nhân ấy, không phải.

“Khổ sở như thế, vì sao chàng không buông tay?”

“Nàng lão phu cùng lão phu đã trải qua nhiều chuyện như vậy, thề ước nhiều như vậy, nói buông là có thể buông sao? Lão phu không giống như nàng lão phu, máu lạnh vô tình như vậy. Nói cho lão phu biết, vì sao muốn phong toả trí nhớ của lão phu?” Bộ mặt của gã vặn vẹo, phun khí hỗn loạn.

Ánh mắt của cô bản vương rơi xuống nơi khác, đờ đẫn nói: “Chàng đều đã biết tất cả, còn cần thiếp cho đáp án sao?”

“Bản tọa muốn nữ nhân ấy nói ra.”

“Thiếp không thể sinh con, cũng không có biện pháp nhìn chàng cùng nữ nhân khác sinh con, nên thiếp đành phải rời đi.”

“Vậy cô ấy có nghĩ tới bản vương sẽ ưng thuận hay không, cô ấy có nghĩ tới xóa đi trí nhớ của bản vương, bản vương sẽ như thế nào hay không? Vì sao hai người phải khổ, mà cô ấy lại muốn một mình gánh? Bản vương là nam nhân, cô ấy lại đem bản vương đặt ở chỗ nào?”

Cô ấy cúi đầu yên tĩnh.

“Bản tọa biết cô bản tọa không thể sinh hạ cho bản tọa con nối dõi, bản tọa biết cô bản tọa không thể cùng nữ nhân khác chia sẻ bản tọa. Cho nên bản tọa mới nói với cô bản tọa, bản tọa không cần con nối dòng, Thuần Vu gia về sau sẽ như thế nào, bản tọa không muốn quản, bỏ qua thân phận Vương gia một bên, bản tọa chỉ là một nam nhân, muốn ích kỷ một lần này, hoàn toàn muốn ích kỷ cho cô bản tọa một lần, cô bản tọa vì sao lại muốn bức bản tọa? Cô bản tọa có biết bản tọa yêu cô bản tọa nhiều như thế nào sao?”

“Đó là bởi vì chàng yêu lão phu, lúc trước để xóa đi trí nhớ của chàng mà lão phu đã thống khổ cực cùng bất lực, mỗi lần nghĩ đến phải cùng chàng tách ra, một mình cả đời, đều muốn sụp đổ, đối với chàng, lão phu không thể để chàng ích kỷ! Phu quân của lão phu, Thiên Hải của lão phu, gia tộc Thuần Vu từ lâu đời, con nối dõi của chàng có quan hệ tước vị, đất phong, bổng lộc. Lão phu làm sao có thể để cho chàng bị người sau này bêu danh? Lão phu yêu chàng, lão phu so với bất luận người nào trong thiện hạ đều yêu chàng hơn, mới có thể nhẫn tâm xuống tay chặt đứt đoạn tình này. Nếu không yêu chàng, nếu không nghĩ tới hạnh phúc của chàng, lão phu sẽ không cần phải nhận lấy nhiều đau đớn như vậy?”

“Sau khi rời đi khỏi chàng, ta đây mỗi ngày đều lấy nước mắt để rửa mặt, nếu không phải Tiếu nhi đi ra ngoài tìm đồ ăn, ta đây sẽ đói chết từ lâu rồi, chàng biết không? Bởi vì ta đây căn bản không có biện pháp để quên chàng.”

“Vậy thì hãy trở về bên người lão phu!” Hai mắt của tên đó đỏ đậm, gắt gao giữ chặt nữ nhân ấy.

“A, không được, ở trong Hưng Khánh cung gặp lại chàng, liếc mắt một cái, làm cho bản vương cảm thấy chúng bản vương giống như trở lại trước kia. Chàng là người mà Vũ nhi yêu thương sâu đậm, bản vương là Vũ nhi được chàng tìm mọi cách sủng ái. Bản vương rất nhiều lần muốn ngã vào trong lòng chàng, nói với chàng mấy năm nay bản vương đã phải chịu nhiều uỷ khuất, rồi muốn chàng cười nói với bản vương “đứa nhỏ ngốc”. Nhưng lại chớp mắt, ánh mắt xa lạ của mọi người ở bên người chàng đều đã nhắc nhở bản vương, chuyện đó là không có khả năng. Bản vương không thể trở lại bên cạnh chàng, không thể.”

Buông tay đang nắm giữ trên hai vai nàng bản vương, Thuần Vu Thiên Hải nhắm mắt, trấn tĩnh lòng mình. TÊN ĐÓ rốt cuộc nên làm như thế nào để xoay chuyển được suy nghĩ của nàng bản vương? Rõ ràng nàng bản vương vẫn còn yêu tên đó.

“Thiên Hải, lão phu đã thề độc, kiếp này không thể cùng chàng nhận thức, chàng hãy buông tay đi!”

“Cô ấy rõ ràng còn yêu lão phu, nếu lão phu buông tay? Cô ấy sẽ như thế nào?”

Nắm chặt tay tên đó, cô ấy dùng hết sức lực nói: “Lão phu sẽ thật cẩn thận cất chứa khoảng thời gian đã qua của chúng lão phu, tình yêu của chúng lão phu, lời thề của chúng lão phu, để khoảng thời gian ấy cùng lão phu đối mặt với con đường trong tương lai, chỉ cần lão phu còn có một hơi thở, tình yêu của chúng lão phu sẽ vẫn còn tồn tại, vẫn còn đang sáng lạn.”

Bàn tay tí hon của nữ nhân ấy sờ chỗ vết thương trên mai tóc của tên đó,“Bản vương vĩnh viễn sẽ nhớ rõ vết thương này là như thế nào, nhớ rõ chàng dạy bản vương “nghi ngôn uống rượu, cùng tử giai lão”. Cất chứa tình yêu ngày đó, sẽ rất đau rất đau, dù đau, nhưng bản vương cũng muốn lưu lại tất cả. Kiếp này bản vương đều đã là người của chàng.” Nữ nhân ấy nhịn rơi lệ xuống để khuyên tên đó.

“Nếu không có bản tọa, cô ấy sẽ một mình đi hết quãng đời còn lại? Bản tọa không thể để cô ấy không vui vẻ, không thể cho cô ấy vất vả như vậy, bản tọa là nam nhân của cô ấy.” Hắn bản tọa buông mi xuống, đau lòng nói nhỏ. Được một nữ nhân như thế yêu, hắn bản tọa thật sự cảm động, nhưng đau thương lại đầy mình.

“Chàng đem lão phu từ trong Tín Dương Vương phủ cứu ra, có lẽ lúc đó kết cục nhất định đã là như vậy.”

“Lão phu trèo non lội suối, phong trần mệt mỏi, lão phu không muốn lại một mình trở về. Không muốn dọc theo đường đi rất lạnh, rất cô đơn. Trong trí nhớ của lão phu khi không có nàng lão phu, lão phu lúc nào cũng cảm thấy bên người như có một người, lại càng không nói đến hiện giờ đã khôi phục trí nhớ.”

“Hôn thư này chàng đã nhận rồi, thiếu nữ tốt đấy còn đang chờ chàng”

“Hôn thư lão phu đã nhận nhưng lão phu khi tiến cung là để cho Thánh Thượng nhận lấy.” Ngày ấy tên đó cố ý dùng lời nói để kích nàng lão phu, kỳ thật là tên đó cầm hôn thư trực tiếp quăng cho Hoàng Thượng, trong cung ba ngàn phụ nữ cũng không ngại thêm một người nữa, mà tên đó thì là nhược thủy ba ngàn chỉ thủ nhất biều ẩm. (Meott: “nhược thủy tam thiên, chích thủ nhất biếu ẩm” ý nói ba ngàn chỉ có thể chọn một)

“Chàng!” Lại bị gã lừa gạt. Nữ nhân ấy còn nghĩ rằng gã rốt cục cũng đã thỏa hiệp, vì thế năm vị (chua, cay, ngọt, đắng, mặn) trộn lẫn được bày ra đã lâu.

“Người nói không giữ lời, không phải ta đây, mà là nữ nhân ấy! Nữ nhân ấy ở bên Long hồ đã nói, Đại Hữu là phu quân của nữ nhân ấy, nói dối, Đại Hữu ca vốn chính là ta đây. Nữ nhân ấy không phải nói, nữ nhân ấy sinh ra là người của Đại Hữu, chết là quỷ của Đại Hữu sao? Ta đây muốn nữ nhân ấy thực hiện lời hứa.”

“Bản tọa sinh ra là người của chàng, chết cũng là quỷ của chàng, bản tọa sẽ không thay đổi.” Nàng bản tọa cắn môi. Tiếu nhi đưa bùa chú cho nàng bản tọa đã dùng hết rồi, nay chỉ còn thuật pháp này lưu lại ở trên tay nàng bản tọa. Suy nghĩ ra trăm cách xoay chuyển, nàng bản tọa giơ lên tay trái chớp lên, nhưng cái gì cũng không phát sinh. Yêu lực của Tiếu nhi lại xảy ra vấn đề? Cô Sương trong lòng chấn kinh, né tránh Thuần Vu Thiên Hải, kéo cánh cửa đang dựa vào.

“Cô lão phu muốn làm gì cũng đừng nghĩ, trừ bỏ theo lão phu trở về Trường An thành thân, không có đường khác để đi.” Cánh tay dài đem cô lão phu kéo trở về, lại đặt ở trên ván cửa. Lần này hắn lão phu không dễ dàng buông cô lão phu ra, mà là hung hăng hôn môi cô lão phu.

Bốn cánh môi tiếp xúc, cô ta đây muốn cự tuyệt, nhưng lại dần dần xâm nhập trong nụ hôn đấy và cũng rất mau bị lạc tại đây. Bất luận trải qua bao lâu, cô ta đây đều dễ dàng ở trên người hắn mà đánh mất chính mình.

Không thể cứ như vậy, chúng đang đi vào đường chết. Đáy lòng nàng bản tọa có một trận đe dọa cùng giãy dụa.

“Gả cho bản vương, chúng bản vương đem hôn lễ của những năm trước vẫn chưa xong hoàn thành nốt. Ngoan ngoãn trở thành Vương phi của bản vương, để cho chúng bản vương cùng sống quãng đời còn lại.” Môi hắn bản vương nhẹ nhàng mà khiêu khích đốt cháy đôi môi cùng trái tim của nàng bản vương.

“Không……”

“Bản tọa chẳng những muốn hàng tháng hàng năm, mà chết cũng muốn ở cùng một chỗ với cô ấy. Đối với bản tọa thì gặđựơc cô ấy ở kiếp này là đẹp nhất, đừng để chúng bản tọa lại là ly biệt. Cô ấy đã thề độc thì phải hiểu như thế nào đây? Ích kỷ như bản tọa cũng sẽ không có kết cục tốt, chúng bản tọa hãy cùng nhau xuống địa ngục. Có cô ấy làm bạn dưới địa ngục, bản tọa cũng cảm thấy hạnh phúc. Vũ nhi, bản tọa sẽ không để cho cô ấy phải đông lạnh thành sương (cô sương), cô ấy vĩnh viễn đều là Vũ nhi của bản tọa.” Tên đó ở trên môi của cô ấy thấp giọng nỉ non.

Lòng của cô bản tọa mềm lại như mây, trong mắt, trong lòng, ngay cả hơi thở cũng là hơi thở của hắn bản tọa, muốn cứ như thế được ở trong lòng hắn bản tọa.

“Đừng chạy trốn nữa, nếu cô bản vương trốn bản vương sẽ kêu Phong Trường Lan giết Quân Mạc Tiếu.” Một tia hàn quang từ trong đôi mắt nhu tình phát ra.

Ngón tay Cô Sương nắm chặt ống tay áo của gã, trừng lớn hai mắt, nhìn nam nhân điên cuồng vì nàng bản tọa này.

Nàng lão phu trốn cũng không thoát.

“Vương gia, Cô Sương trốn cũng không thoát, sẽ ngoan ngoãn theo chàng trở về, nhưng xin chàng có thể phái người đem tiểu nhị trong hỉ phô của bản tọa đưa đến một nơi bình an.” Nắm chặt ống tay áo của hắn bản tọa, hai mắt cô ấy lại rưng rưng cầu xin.

“Được! Được! Chỉ cần cô bản tọa khẳng định sẽ trở về là tốt rồi.” Ánh mắt hiện lên một tia lạnh, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ ung dung thản nhiên, hiểu được cô bản tọa đã bị uy h**p, tên đó liền gật gật đầu đáp ứng. Đáng chết! Một khi để cho tên đó tìm ra ai là người ở sau lưng làm khó nữ nhân của tên đó, tên đó tuyệt đối không tha.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8