Bá Vương Thương
Chương 14: Hồn bay bỗng phương trời xa
Đinh Hỷ nói:
– Trong kế hoạch của hắn, các ông đáng lý ra đã chết ở trong tháp, chỉ tiếc là…
Đặng Định Hầu bỗng cười lên một tiếng, nói:
– Chỉ tiếc ngươi bản tọa tấu xảo lại là con của Bách Lý Trường Thanh, tấu xảo là người bạn của bản tọa, lại tấu xảo là Đinh Hỷ thông minh.
Đinh Hỷ nhìn gã, ánh mắt lộ một nụ cười.
Chính ngay lúc đó, từ trong tầng thứ hai của bảo tháp bỗng vọng ra một tiếng gầm thật lớn, tiếp theo đó, ầm lên một tiếng, một phiến đá lớn bay xuống, vách tường trên tầng tháp đó đã bị lũng một lỗ lớn.
Trong lỗ hỗng đen ngòm đó, vẫn không thấy gì cả.
Đặng Định Hầu thay đổi sắc mặt:
– Bách Lý Trường Thanh đâu rồi? Lúc ngươi bản vương ra đây, có thấy gã ở đâu không?
Đinh Hỷ lắc khẽ lắc đầu.
Đặng Định Hầu lại hỏi:
– Có phải hiện giờ hắn đang giao thủ với tên Ngũ tiên sinh ấy không?
Đinh Hỷ lại lắc khẽ lắc đầu, gương mặt cũng lộ vẻ nghiêm trọng.
Đặng Định Hầu nói:
– Chúng bản vương cũng không nên đứng đây nhìn, có phải ỵ..
TÊN ĐÓ nói chưa dứt lời, trên tháp lại có tiếng la nhỏ, rồi một tiếng gầm lớn, xuống tới lầu thứ hai.
Tiếp theo đó, một tiếng ầm nữa lại vang lên, một phiến đá lớn nữa lại rớt xuống, cơ hồ đụng vào người lũ người kia.
Tuy đám người kia không thấy tình huống trong tháp ra sao, có điều trên tháp hai tay cao thủ đang giao chiến với nhau, vũ công cao cường, sức lực hung mãnh, không cần thấy cũng tưởng tượng được ra.
Vũ công của Bách Lý Trường Thanh tuy không phải là đệ nhất thiên hạ, thanh danh và địa vị của gã cũng không phải là dựa vào vũ công, thậm chí có rất nhiều người trong giang hồ cho rằng, gã cũng không phải là một tay cao thủ hạng nhất trong liên doanh tiêu cuộc.
Nhưng người hiểu rõ hắn tường tận đều biết rằng, khí lực hắn giữ bên trong, không lộ ra ngoài, thật ra là nội công ngoại công của hắn đã luyện tới mức độ hầu như lư hỏa thuần thanh, đối với các thứ vũ học của các thế lực, rất ít người bì kịp với hắn.
Cái điểm đó Đặng Định Hầu còn rành rọt hơn ai cả, lúc nãy gã vừa giao thủ với Bách Lý Trường Thanh.
Lúc này, người đang đánh nhau với hắn trên tháp, vũ công không kém hắn tý nào, vì vậy mới đánh nhau kịch liệt đến như vậy.
Nếu người này quả thật là Ngũ tiên sinh, vậy Ngũ tiên sinh là ai nhĩ?
Ai có thể có vũ công tương đương như Bách Lý Trường Thanh?
Nếu gã Ngũ tiên sinh này là gian tế bán đứng liên doanh tiêu cuộc, là hung thủ giết hại Vương lão gia tử, thì tên đó không phải là Quy Đông Cảnh, cũng là Khương Tân, không phải Khương Tân, cũng là Tây Môn Thắng.
Ba người ấy vốn không phải chẳng còn đáng nghi ngờ gì nữa sao?
Bao nhiêu vấn đề ấy, trong khoảnh khắc vụt thoáng qua đầu của Đặng Định Hầu, dĩ nhiên hắn không có thì giờ ngồi suy nghĩ.
Chính ngay lúc tên đó đang chuẩn bị xông lên tháp, bỗng lại có tiềng ầm thật lớn vang lên.
Bảo tháp vốn đã bị sập mất đi một nửa, bây giờ đã sập xuống hoàn toàn!
Hai người đang đánh nhau trên đó, có phải đã táng mạng dưới tháp?
Bụi bặm, gỗ vụn, ngói vỡ, như một đám mây đen, đem theo sấm sét kinh hồn cùng mưa rơi tầm tả, bỗng từ trên cao ụp xuống.
Đặng Định Hầu tính thoái lui, Đinh Hỷ đã kéo tay tên đó, nhảy lùi ra phía sau.
Lúc tên đó còn trẻ tuổi, trong chùa Thiếu Lâm cổ sát trang nghiêm ấy, đã có biết bao nhiêu cao tăng từng khen tên đó.
… Tuy tính tình của cậu có chỗ nóng nảy, vũ công khó mà luyện đến chỗ đăng phong tạo cực, nhưng lúc cậu giao thủ với người khác, dù họ có vũ công cao hơn cậu, cũng chắc gì là đối thủ của cậu, bởi vì phản ứng của cậu rất nhanh.
Bất cứ ai, đối với những lời người khác khen thưởng mình, đều nhớ rất rõ trong tâm khảm.
Những câu đó, Đặng Định Hầu trước giờ không bao giờ quên, có điều hiện giờ, tên đó phát hiện ra, phản ứng của mình chẳng còn nhanh như mình tưởng tượng.
Đinh Hỷ còn nhanh hơn hắn, không những vậy, còn nhanh hơn nhiều.
… Một người tuổi tác lớn dần, có phải phản ứng cũng chậm đi không?
… Tuổi già, không lẽ lại bi ai đến như vậy?
Đặng Định Hầu lùi lại năm ba trượng, đứng ngây người ra, bụi cát sỏi đá rớt lào rào trước mặt tên đó. TÊN ĐÓ hoàn toàn không hay biết gì.
Mỗi người ai ai cũng đều xem mình cao giá lắm, vì vậy, mỗi khi phát hiện ra giá trị chân chính của mình, sẽ không khỏi có cảm giác như bị đánh mất cái gì đó.
Đấy cũng là một trong những thứ bi ai của loài người.
Cơn hỗn loạn đã trở lại phàm thường, trời đất đã biến thành một màn thanh tịnh, sự thanh tịnh đó ngược lại làm Đặng Định Hầu choàng tỉnh giấc.
Trước mặt vẫn là một màn bóng tối, nhưng chỗ có tòa bảo tháp vĩ đại đồ sộ ấy, bây giờ đã biến thành bằng phẳng.
Trong một giây phút nó đang còn là một người vĩ đại đứng sừng sững ở đó, nhìn cây cỏ đất đai phía dưới chân mình.
Nhưng bây giờ nó đã đổ ầm xuống, đổ ầm xuống vào cây cỏ đất đai nó đã từng nhìn khinh nhạo.
… Bảo tháp cũng như người vậy, người càng bò lên cao, càng dễ té xuống.
Đặng Định Hầu bất giác thở ra một tiếng.
… Bách Lý Trường Thanh và tên đó Ngũ tiên sinh đó, không phải họ là những người đã bò lên cao quá hay sao?
Nghĩ đến Bách Lý Trường Thanh, Đặng Định Hầu mới hoàn toàn tỉnh lại, tên đó la lên thất thanh:
– Đám người kia đã ra khỏi đó chưa?
Đinh Hỷ nói:
– Chưa.
Người còn chưa ra khỏi, không lẽ đã táng mạng hết dưới bảo tháp hay sao?
Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt, tức thì xông lại, trong bóng tối, tên đó chỉ thấy cát đá chồng chất thành một đống, như một cái mồ.
Bất kỳ ai bị chôn dưới cái mồ ấy, đừng hòng tưởng còn sống mà chui lên. Đặng Định Hầu tay chân đều lạnh cứng như đá.
Bách Lý Trường Thanh không hẳn là bạn thân lắm của tên đó, nhưng hiện tại, trong lòng tên đó rất thống khổ.
Bởi vì hắn cảm thấy trong lòng mình có lỗi với hắn lắm.
Đinh Hỷ cũng chạy lại, đang nhìn tên đó, hình như nhìn xuyên qua tâm sự của tên đó.
Những hiểu lầm và hoài nghi của hắn đối với Bách Lý Trường Thanh, hiển nhiên đã bị trừ bỏ.
Ánh mắt của Đinh Hỷ lộ vẻ mừng rỡ, gã vốn rất mong chuyện đó xảy ra.
Đặng Định Hầu quay đầu lại, nhìn biểu tình trên gương mặt Đinh Hỷ, gã tức giận hỏi:
– Bách Lý Trường Thanh có phải là cha ruột của cậu không?
Đinh Hỷ nói:
– Phải.
Đặng Định Hầu vênh mặt lên nói:
– Vậy mà tên đó táng mạng dưới tháp, cậu không thấy đớn đau gì, còn lộ vẻ cao hứng nữa?
Đinh Hỷ không trả lời câu hỏi, tên đó hỏi ngược lại:
– Ông có biết tòa bảo tháp này tại sao lại dễ bị sụp như vậy không?
Đặng Định Hầu nói:
– Tại vì nó quá cao.
Đinh Hỷ lắc lắc đầu nói:
– Trên đời này còn có bao nhiêu tòa tháp cao hơn đó, mà có sụp xuống đâu.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Không lẽ còn có nguyên do gì trong đó sao?
Đinh Hỷ nói:
– Tòa tháp này trống không.
Đặng Định Hầu nói:
– Tòa tháp nào cũng trống không ở giữa.
Đinh Hỷ nói:
– Nhưng giữa tường cũng trống không, thậm chí ngay cả nền đất phía dưới cũng trống lỗng.
Đặng Định Hầu chợt hiểu ra:
– Không lẽ tòa tháp này có địa đạo trong ruột?
Đinh Hỷ nói:
– Mỗi tầng đều có.
Đặng Định Hầu chau mày:
– Bảo tháp vốn là chỗ của Phật gia, tại sao lại có địa đạo trong ruột?
Đinh Hỷ nói:
– Tòa bảo tháp này vốn không phải môn sinh nhà Phật xây lên.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Vậy thì ai xây lên?
Đinh Hỷ nói:
– Cường đạo.
Gò núi xanh xanh phía sau bảo tháp, đã từng là chỗ vào ra của quần đạo từ bao nhiêu năm nay.
Đinh Hỷ nói:
– Đám người kia vì phải chạy trốn quan phủ truy lùng, mới xây tòa bảo tháp này lên, làm đường tháo lui thoát thân. Vì vậy dưới tháp còn có đường địa đạo, thông một mạch lên tới sơn trại.
Đặng Định Hầu rốt cuộc hoàn toàn hiểu rõ ra:
– Lúc nãy cái người ám toán chúng bản vương đi từ địa đạo lên.
Đinh Hỷ nói:
– Đúng vậy.
Đặng Định Hầu nói:
– Người dưới núi cứ ngỡ trong tháp có ma, chắc là lý do đó.
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vậy có rất nhiều người lại đây xong, đều tự nhiên thất tung.
Đặng Định Hầu nói:
– Bởi vì đây là bí mật của các cậu, nếu có người vô ý phát giác ra bí mật, ắt phải giết đi bịt miệng.
Đinh Hỷ cười cười, nụ cười ra chiều cay đắng:
– Đúng vậy, chính là bí mật của bọn cường đạo chúng tôi, bọn tiêu khách các ông vốn không thể nào biết được.
Đặng Định Hầu cũng chỉ còn cách cười khổ.
TÊN ĐÓ nói hai chữ “các ngươi ta đây” xong, tức thì biết mình đã lỡ lời.
… Đấy có phải là vì trong tận đáy lòng của Đinh Hỷ, gã đã nhận định mình suốt đời bị người ta đây coi là cường đạo?
… Không lẽ dù gã có muốn thay đổi ra sao, gã đều không thể thay đổi được cái nhìn của người khác đối với gã?
Đặng Định Hầu nhanh chóng thề thốt trong lòng.
GÃ thề rằng từ đây về sau, không những mình sẽ thay đổi cái lối nhìn và suy nghĩ của mình, mình còn phải đi thay đổi người khác nữa.
Đinh Hỷ hình như hiểu rõ hắn đang nghĩ gì, hắn mỉm cười nói:
– Bất kể ra sao, tôi cũng là người sinh trưởng lên nơi đây, do đó tôi cũng biết cái bí mật này.
Đặng Định Hầu thở ra nói:
– Bởi vì đối phương biết được bí mật, vì vậy chúng lão phu còn sống sót được.
Hiện tại, tên đó cũng hiểu ra được kế hoạch của Ngũ tiên sinh.
– TÊN ĐÓ muốn chúng lão phu giao thủ trước với nhau trước, đợi chúng lão phu đánh một hồi sức cùng lực kiệt rồi, bỗng từ trong địa đạo xông ra hạ độc thủ, để người khác nghĩ rằng, chúng lão phu đồng quy ư tận với nhau, tên đó bèn thong dong ngoài vòng pháp luật.
Đinh Hỷ cũng thở ra, cười khổ nói:
– Chỉ bất quá dù ông chết rồi, cũng còn là người may mắn hơn.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì người khác sẽ cho là ông vì liên doanh tiêu cuộc đi trừ gian tế, báo thù cho Vương lão gia tử, ông mới không tiếc cùng hung thủ đồng quy ư tận, ông chết rồi, không chừng so với lúc còn sống còn được tôn kính hơn nhiều. Có điều…
… Có điều, Bách Lý Trường Thanh chết rồi, nổi oan uổng sẽ vĩnh viển không bao giờ được tẩy sạch.
Đinh Hỷ nói:
– Đợi dến lúc các ông chết rồi, không những tên đó sẽ vĩnh viễn thong dong ngoài vòng pháp luật, mà còn có thể trùng tu lại liên doanh tiêu cuộc, bước thêm một bước nữa, nắm giữ quyền hành, từ đó về sau, giang hồ Trung nguyên hắc bạch hai đạo, sẽ nằm trong vòng kiểm soát của tên đó.
Nghĩ đến cái kế hoạch thâm độc và chu mật đó, ngay cả gã cũng bất giác rùng mình lông gáy muốn dựng đứng lên.
Đặng Định Hầu cười gượng lên một tiếng nói:
– May mà chúng ta đây còn chưa chết, bởi vì…
Đinh Hỷ mỉm cười nói:
– Bởi vì tên đó không ngờ rằng, trong kế hoạch đó lại lòi ra tên Đinh Hỷ thông minh.
Đặng Định Hầu cười nói:
– HẮN lại không ngờ rằng tên Đinh Hỷ thông minh ấy lại là con của Bách Lý Trường Thanh, và là bạn của Đặng Định Hầu.
Nụ cười của gã không còn là gượng gạo nữa, bởi vì gã đã phát giác ra, một kế hoạch dù có thâm độc chu mật đến đâu, cũng đều sẽ bị thất bại, bởi vì trên đời này còn có một thứ lực lượng còn mạnh hơn.
Đó chính là niềm tin và tình yêu của con người.
Bởi vì tình thương của Đinh Hỷ đối với cha mình và Tiểu Mã, vì vậy mà không tiếc mạo hiểm tính mạng của mình.
Một tên hung thủ máu lạnh, sẽ không bao giờ hiểu được thứ tình cảm đó.
Bởi vì gã sơ sót chuyện đó, vì vậy kế hoạch của gã dù có chu mật đến đâu, đều phải bị thất bại.
Dưới đống gạch ngói không có người, người sống người chết gì cũng không có.
Những người đã ở trong tháp, bây giờ có lẽ đã theo đường địa đạo đi mất. Địa đạo đã bị đống gạch vụn vùi lấp.
Đặng Định Hầu nói:
– Lúc nãy cái người đánh nhau với Bách Lý Trường Thanh trên tháp, có phải là Ngũ tiên sinh không?
Đinh Hỷ nói:
– Rất có thể.
Đặng Định Hầu nói:
– Ngũ tiên sinh dĩ nhiên không phải là tên thật của gã?
Đinh Hỷ nói:
– Không phải.
Đặng Định Hầu nói:
– Dĩ nhiên gã không dùng mặt thật.
Đinh Hỷ nói:
– GÃ đeo một chiếc mặc nạ, không những làm bằng da người, mà còn làm rất tinh xảo, sử dụng cũng rất tiện lợi, cỡ mặc nạ loại đó, gã có ít nhất cũng bảy tám cái, vì vậy, chỉ trong giây phút có thể biến thành bảy tám người khác nhau.
Đặng Định Hầu nói:
– Dĩ nhiên gã mặc bộ đồ đen.
Đinh Hỷ nói:
– Thường thường là vậy.
Đặng Định Hầu nói:
– Bách Lý Trường Thanh bỗng dưng thấy một người mặc đồ đen đeo mặt nạ, dĩ nhiên tên đó sẽ không bỏ qua.
Đinh Hỷ nói:
– Nhất là trong hoàn cảnh thế này.
Đặng Định Hầu nói:
– Vì vậy hắn muốn trốn đi đâu, Bách Lý Trường Thanh cũng nhất định rượt theo tới đó.
Đinh Hỷ nói:
– Vì vậy, đám người kia không còn ở đây.
Đặng Định Hầu nói:
– Con đường địa đạo này có phải thông lên sơn trại phía trên?
Đinh Hỷ nói:
– Vào địa đạo rồi là không còn đường nào khác hơn để đi.
Đặng Định Hầu nói:
– Vì vậy Bách Lý Trường Thanh chắc cũng đã ở sơn trại trên đó?
Đinh Hỷ gật gật gật đầu.
Đặng Định Hầu nói:
– Ngươi lão phu có nói, nơi đây hiện giờ đã biến thành long đàm hổ huyệt, bất cứ ai lọt vào đều khó lòng mà sống sót thoát ra.
Đinh Hỷ nói:
– Tôi có nói vậy.
Đặng Định Hầu nhìn tên đó chăm chú một hồi, rồi sa sầm nét mặt hỏi:
– Ông bản vương là cha của ngươi bản vương, hiện tại ông bản vương đang ở trên đó, ngươi bản vương tính làm gì đây?
Đinh Hỷ hỏi lại:
– Ông muốn tôi làm sao?
Đặng Định Hầu lạnh lùng nói:
– Cậu tự mình phải biết chứ.
Đinh Hỷ nói:
– Ý của ông, có phải là, chúng bản vương nên bỏ ra hai tiếng đồng hồ, moi đống gạch vụn này lên, rồi từ địa đạo đi lên núi tống mạng?
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao lại nhất định phải tống mạng?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì lúc đó trời đã sáng trưng, chúng bản tọa nhất định đã mệt lữ cả ra, không những vậy…
Đặng Định Hầu ngắt lời hắn:
– Chúng lão phu không nhất định phải đi đường địa đạo, quanh đây chắc chắn sẽ có đường khác lên núi.
Đinh Hỷ nói:
– Dĩ nhiên là có.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Ở đâu?
Đinh Hỷ nói:
– Là con đường tôi không muốn đi tý nào.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao ngươi bản vương không muốn?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì tôi biết ông bản vương nhất định có thể tự mình lo được thân mình, bởi vì tôi còn chưa muốn chết.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Nhưng ngươi bản vương đã từng qua con đường đó.
Đinh Hỷ nói:
– Lúc đó tình cảnh lại khác.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Khác làm sao?
Đinh Hỷ nói:
– Lúc đó tôi còn tìm ra được người để cải trang.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Phanh Mệnh Hồ Lão Ngũ?
Đinh Hỷ gật khẽ gật đầu:
– Người trên núi coi tên đó như đồ bỏ, trước giờ không ai nhìn tên đó Thẳng trước mặt, tên đó một mình ở căn nhà nhỏ phía sau, trước giờ không ai hỏi tới tên đó sống chết ra sao.
Đặng Định Hầu nói:
– Ngươi bản tọa biết nếu giả trang thành gã nhất định sẽ tránh khỏi tai mắt của người trên núi.
Đinh Hỷ cười cười nói:
– Tôi còn giấu được các người, huống gì là người khác?
Đặng Định Hầu hỏi:
– Hai lần tới quán lão Sơn Đông đều là đối phương cả?
Đinh Hỷ nói:
– Hai lần đều là tôi.
HẮN hững hờ nói tiếp:
– Tôi biết các người sẽ rất hiếu kỳ với một người như Hồ Lão Ngũ, nhưng sẽ không nhìn tên đó rõ ràng lắm, bởi vì thật tình tên đó quá khó coi.
Đặng Định Hầu nói:
– Bây giờ bí mật ấy đã bị bại lộ, nếu ngươi ta đây lên núi, dĩ nhiên là rất nguy ngập.
Đinh Hỷ nói:
– Vì vậy…
Đặng Định Hầu lại ngắt lời tên đó:
– Vì vậy, dù ngươi ta đây biết chắc Bách Lý Trường Thanh và Tiểu Mã sẽ chết trên núi, nhất định sẽ không lên đó, bởi vì cái mạng của ngươi ta đây so với người khác còn có giá trị hơn.
Đinh Hỷ nói:
– Mạng của tôi cũng không trị giá gì, nếu tôi có hai mạng, dù ông đem một mạng đi ném cho chó ăn, tôi cũng không tiếc.
Đặng Định Hầu nói:
– Tiếc là cậu chỉ có một mạng.
Đinh Hỷ thở ra nói:
– Quả thật là tiếc thay.
Đặng Định Hầu nhìn hắn lom lom hỏi:
– Cậu quả thật không lo cho ông lão phu tý nào sao?
Đinh Hỷ cũng sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:
– Tôi còn chưa sinh ra, ông lão phu đã bỏ đi, mẹ tôi là một người đàn bà không có tý vũ công, không những vậy còn có bệnh. Tôi lên ba tuổi đã ôm bát đi xin ăn ngoài đường, sáu tuổi đã học ăn trộm. Mười mấy năm nay, không ai lo lắng cho tôi, tại sao tôi phải đi lo lắng cho người lão phu?
Giọng nói của tên đó lạnh lùng, gương mặt không một nét biểu tình, nhưng bàn tay của tên đó đang run rẩy.
Đặng Định Hầu lại nhìn gã chăm chú một hồi, bỗng thở ra một hơi dài nói:
– May mà bản vương là bạn của cậu, may mà bản vương hiểu cậu, nếu không bản vương sẽ cho cậu là một người vô tình vô nghĩa.
Đinh Hỷ lạnh lùng nói:
– Tôi vốn là một người vô tình vô nghĩa.
Đặng Định Hầu nói:
– Nếu đối phương quả thật là một người vô tình vô nghĩa, tại sao còn lại đây làm gì? Tại sao lại muốn cứu lão phu? Tại sao lại muốn tẩy sạch oan uổng cho ông lão phu?
Đinh Hỷ nhắm mắt lại.
Đặng Định Hầu nói:
– Thật ra, bản vương cũng biết cậu đã có ý định gì đó rồi, nhưng còn chưa chịu nói ra.
Đinh Hỷ vẫn còn câm miệng không chịu thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Đặng Định Hầu nói:
– Tại sao đối phương không chịu nói gì?
Đinh Hỷ rốt cuộc thở ra, nói:
– Dù tôi có chuyện gì để nói, cũng không phải nói cho một mình ông nghe.
Đặng Định Hầu sáng mắt lên nói:
– Dĩ nhiên, chúng bản tọa không thể bỏ rơi cái vị đại tiểu thơ đó.
Đinh Hỷ hỏi:
– Cô bản vương đâu?
Đặng Định Hầu nói:
– Đang ở trên cây ngân hạnh một bên miếu sơn thần.
Đinh Hỷ hững hờ cười một tiếng nói:
– Không ngờ cô lão phu lại biến ra thật thà, ngồi yên một mình trên cây.
Đặng Định Hầu nói:
– Cô lão phu không phải một mình.
Đinh Hỷ hỏi:
– Còn ai nữa?
Đặng Định Hầu nói:
– Lão Sơn Đông.
Đinh Hỷ đang đi với gã về phía trước, bỗng ngừng lại thình lình.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao ngươi lão phu ngừng lại?
Đinh Hỷ trầm ngâm một hồi thật lâu, mới chầm chậm nói:
– Chúng bản vương khỏi cần lại đó.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì trên cây nhất định chẳng còn ai.
Tiếng nói của hắn vẫn còn lạnh lùng, gương mặt vẫn không có nét biểu tình gì, nhưng bàn tay đã bắt đầu run rẩy.
Đặng Định Hầu cũng thấy có chuyện không hay, gã biến đổi sắc mặt hỏi:
– Không lẽ lão Sơn Đông không phải là bạn bè của ngươi bản tọa?
Đinh Hỷ chầm chậm nói:
– Lão Sơn Đông dĩ nhiên là bạn của tôi, chỉ bất quá, lão Sơn Đông các người gặp chẳng phải là lão Sơn Đông.
Đặng Định Hầu biến hẳn sắc mặt.
Bây giờ hắn mới hiểu, tại sao Đinh Hỷ đem tin lại, hai lần đều không lấy mặt thật ra gặp lũ người kia, tại sao hắn biết ước hẹn ở đại bảo tháp là một cái bẫy, mà không thông tin gì với lũ người kia.
Bởi vì tên đó không thể để cho “lão Sơn Đông” này nghi ngờ tên đó, tên đó nhất định phải để cho Đặng Định Hầu và Bách Lý Trường Thanh gặp nhau, rồi mới tương kế tựu kế, phá tan âm mưu và bí mật của Ngũ tiên sinh.
Hiện tại, Đặng Định Hầu cũng hiểu ra, tại sao cái “lão Sơn Đông” này nhất định đòi đi theo đám người kia, không những vậy còn hối hả quên cả đóng cửa.
Một người bán gà nướng đã mười mấy năm nay, chính mình còn không dám ăn một cái đùi gà, vốn không nên là một người rộng rãi như thế.
Hiện tại chuyện gì hắn cũng đã hiểu ra, chỉ tiếc là đã quá muộn.
Trên cây quả thật không có ai, chỉ còn để lại một miếng vải áo bị xé.
Áo của Vương đại tiểu thơ.
Hiện tại, dĩ nhiên cô đã bị bắt lên sơn trại… bất cứ ai đã đến đó, đều khó mà trở về.
Cô lại càng khó hơn.
Gió thổi dưói gốc cây, Đặng Định Hầu đứng nơi đó hứng gió đêm mát rượi, mà mồ hôi lạnh thì chảy thấu qua lớp áo.
Từ hồi gã ra đời đén bây giờ, trong cặp mắt của người giang hồ, gã là một người rất có tài năng. Bất cứ vấn đề gì, đến tay gã đều đa số sẽ được giải quyết tức thì.
Vì vậy, chính gã cũng dần dần cảm thấy mình quả thật là một người có tài năng, rất tin tưởng vào chính mình.
Có điều, bây giờ gã phát giác ra, mình chẳng qua chỉ là một tên ngốc.
Một tên ngốc chỉ biết cho mình là thông minh, tự thổi phồng lấy mình.
Đinh Hỷ bỗng vỗ vào vai tên đó, nói:
– Ông không phải khó chịu quá như vậy, chúng lão phu còn có hy vọng mà.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Còn có hy vọng sao?
Đinh Hỷ nói:
– Còn có hy vọng tìm ra cái vị Vương đại tiểu thơ đó.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tìm ở đâu bây giờ?
Đinh Hỷ nói:
– Quán bánh bao của lão Sơn Đông.
Đặng Định Hầu cười khổ hỏi:
– Không lẽ cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó còn đem cô bản vương về lại quán bánh bao sao?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì gã không phải là lão Sơn Đông, vì vậy mới đem cô bản vương về đó.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Tại sao?
Đinh Hỷ nói:
– Bởi vì trong quán bánh bao, không những làm bánh bao, còn làm được chuyện khác.
Đặng Định Hầu lại càng không hiểu:
– Còn làm được chuyện khác?
Đinh Hỷ thở ra, hỏi:
– Ông thật không hiểu sao?
Đặng Định Hầu lắc khẽ lắc đầu.
Đinh Hỷ cười khổ nói:
– Nếu ông biết mặt cái lão Sơn Đông không phải là lão Sơn Đông đó, ông sẽ hiểu ngay.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Ngươi ta đây biết tên đó?
Đinh Hỷ khẽ gật đầu.
Đặng Định Hầu hỏi:
– HẮN là hạng người thế nào?
Đinh Hỷ nói:
– TÊN ĐÓ là một tên quỹ háo sắc.
Trời ít mây ít sao, đêm càng khuya.
Trong quán bánh bao của lão Sơn Đông, vẫn còn để đèn.
Nhìn thấy ánh đèn, Đặng Định Hầu không biết mình phải nên thở phào một hơi hay lại càng lo lắng.
Hiện tại, Vương đại tiểu thơ dù có không lọt vào hang cọp, cô cũng đã lọt vào miệng cọp, lọt vào hang cọp và lọt vào miệng cọp tình cảnh cũng không sai bao nhiêu, đại khái là sắp lọt vào trong hoàn cảnh người khác không nỡ nhìn thấy.
… Con mồi sẽ bị con cọp hung ác nuốc chửng.
Hiện tại hắn không thấy rõ nét mặt của Đinh Hỷ.
Nãy giờ gã đang lọt về phía sau Đinh Hỷ, gã ráng trừng mắt nhìn, mà vẫn không nhìn ra Đinh Hỷ dáng điệu ra sao.
Đinh Hỷ là hạng người như vậy, bất cứ gã đụng phải chuyện gì, nếu nhìn trên gương mặt, sẽ không thấy gã lộ vẻ gì cả.
Chẳng qua, khóe mép tên đó thường thường hay có nụ cười làm người bản tọa vui thích, không chừng thố lộ tâm tình tên đó đang thoải mái.
Có điều, bây giờ nụ cười đó đã đi đâu mất, trong lòng hắn đang lo lắng cho ai? Cho Vương đại tiểu thơ? Hay cho chính hắn?
Đặng Định Hầu không còn thấy khó chịu, hắn đã thừa nhận mình có nhiều chỗ không bằng Đinh Hỷ.
Một người đã chịu nhận bại, ngược lại cảm thấy lòng mình thanh tịnh lại, nhưng ít ra Đinh Hỷ cũng nên ngừng lại thương lượng với hắn một chút, dùng cách nào tiến vào quán bánh bao, dùng cách nào mới cứu được Vương đại tiểu thơ một cách yên ổn.
Mỗi khi hành động, trước đó tên đó đều có kế hoạch suy nghĩ kỹ lưõng, nếu không chắc ăn, không bao giờ tên đó chịu động thủ.
Chính đang lúc hắn bắt đầu suy nghĩ, Đinh Hỷ đã đá cánh cửa gỗ mục nát ầm xuống, xông vào trong nhà.
Đây là phương pháp đơn giản, trực tiếp nhất, phương pháp này thật tình quá nông nổi, quá l* m*ng.
Đinh Hỷ chẳng suy nghĩ gì cả, tên đó chọn ngay phương pháp đó.
… Người trẻ tuổi làm chuyện gì cũng không khỏi nóng nảy quá đáng.
Đặng Định Hầu thở ra trong bụng, đang chuẩn bị xông vào tiếp ứng.
Nhưng đợi đến lúc gã vào tới nơi, Vương đại tiểu thơ đã ngồi dậy, lão Sơn Đông đã nằm lăn ra, Đinh Hỷ đã làm đâu ra đó, kết thúc rất là mỹ mãn.
Đặng Định Hầu bật cười, cười khổ.
TÊN ĐÓ bỗng phát hiện ra, người trẻ tuổi làm chuyện cũng không hoàn toàn là sai lắm. TÊN ĐÓ bỗng phát hiện ra mình làm chuyện có vẻ rù rờ lạc đàn lắm rồi.
… Chính vì tên đó có thể nghĩ vậy, mà tên đó vĩnh viễn là Đặng Định Hầu, vĩnh viễn vẫn tồn tại.
… Chỉ tiếc là, hạng người có thân phận như hắn mà có thể nghĩ được như vậy, không có bao nhiêu người.
Vương đại tiểu thơ nhìn nhìn hắn, nhìn nhìn Đinh Hỷ, rồi lại nhìn lão Sơn Đông đang nằm trên mặt đất, trong lòng cô có không biết bao nhiêu là câu hỏi, nhưng cô chẳng hỏi câu nào.
Bởi vì cô không biết nên từ chỗ nào bắt đầu.
Đinh Hỷ cũng không nói.
Trước sau gì cô cũng biết, đâu cần phải gấp gáp gì nói bây giờ.
Lần này hành động kết thúc rất mỹ mãn, lần tới thì sao nhĩ?
Đặng Định Hầu cũng không biết nên làm sao, hắn nhịn không nổi mở miệng hỏi:
– Bây giờ mình ngồi đây ăn bánh bao? Hay nằm lăn ra ngủ một giấc?
Đinh Hỷ nói:
– Hiện tại chúng bản tọa lên núi.
Đặng Định Hầu ngẫn mặt ra:
– Hình như lúc nãy đối phương có nói, đối phương không thể lên đó.
Đinh Hỷ nói:
– Tôi không lên được, lão Sơn Đông lên được, nhất là còn đem theo hai người mới bắt được, lại càng phải vội vàng lên mau.
Đặng Định Hầu rốt cuộc cũng hiểu ra:
– Hai người đó là lão phu và Vương đại tiểu thơ.
Đinh Hỷ khẽ gật đầu.
Đặng Định Hầu nói:
– Lão Sơn Đông là ngươi lão phu!
Đinh Hỷ cười nói:
– Cái lão quỹ háo sắc ấy cải trang được thành lão Sơn Đông thì tiểu quỷ háo sắc cũng làm được vậy.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Ngươi bản tọa có thể giấu được cặp mắt của bao nhiêu đó người?
Đinh Hỷ nói:
– Mỗi người có một điểm đặc biệt, bởi vậy người khác mới nhận ra họ.
TÊN ĐÓ lại giải thích tường tận hơn:
– Điểm trọng yếu nhất, dĩ nhiên là tướng mạo. Sau đó là thân hình, vẻ mặt, cử động, và mùi vị.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Mùi vị?
Đinh Hỷ nói:
– Mỗi người ai cũng có một mùi, có người trời sinh ra thơm phức, có người lại thúi rùm.
Đặng Định Hầu nói:
– Điều đó cũng không khó, lão Sơn Đông chỉ có một mùi thịt gà nướng.
Đinh Hỷ nói:
– Tôi mặc bộ đồ này vào, ngửi ngửi cũng không sai bao nhiêu.
Đặng Định Hầu nói:
– Thân hình của đối phương cũng rất giống, chỉ cần bỏ vào bụng thêm vài cái bao bố, rồi khòm lưng lại tý đỉnh là quá được rồi.
Đinh Hỷ nói:
– Tôi từ nhỏ đã lại quán này ăn cắp bánh bao, cái vẻ mặt cử động của lão, tôi chắc chắn có thể học giống gã như vậy.
Vương đại tiểu thơ bỗng nói:
– Anh vốn là một yêu nghiệt chuyện đó, nếu anh đổi nghề xướng ca, nhất định sẽ nổi tiếng.
Đinh Hỷ hững hờ nói:
– Tôi vốn đã tính đổi nghề rồi. Ở trên hý đài xướng ca còn yên ổn hơn ở dưới xướng ca nhiều.
Vương đại tiểu thơ hỏi:
– Anh xướng ca dưới đài?
Đinh Hỷ nói:
– Kiếp người không phải là một trò hề sao? Không phải tôi đang xướng ca đây sao?
Vương đại tiểu thơ câm miệng lại.
Đinh Hỷ nói ra câu gì, hình như thường làm cho cô phải câm miệng lại.
Đặng Định Hầu nói:
– Nhưng gương mặt của cậu…
Đinh Hỷ nói:
– Nét mặt không giống nhau, có thể dùng dị dung. Dị dung thuật của tôi tuy không cao minh gì, may sao lão Sơn Đông mặt mày cũng không có gì làm người lão phu chú ý, dù ông có muốn người lão phu nhìn kỹ, nhất định cũng chẳng ai thèm.
TÊN ĐÓ cười lên một tiếng, nói tiếp:
– Huống gì, tôi còn đem theo ba thứ lễ vật rất là long trọng, người tống lễ, ắt là phải được hoan nghênh.
Đặng Định Hầu gật khẽ gật đầu:
– Bản vương và Vương đại tiểu thơ dĩ nhiên là lễ vật đối phương muốn mang lên.
Đinh Hỷ nói:
– Các người là hai thứ.
Đặng Định Hầu hỏi:
– Còn một thứ nữa là gì?
Đinh Hỷ nói:
– Gà nướng.
Phòng xá xây bằng những cây gỗ lớn vĩ đại, tuy rất thô lậu, nhưng đượm đầy vẻ chất phác nguyên thủy, xem ra lại có vẻ có khí thế trấn áp người ta đây.
Người nơi đây cũng vậy, man dã, kiêu hãn, dũng mãnh, giống như những con dã thú thời sơ khai.
Chỉ có một người ngoại lệ.
Người này mặc hắn phục màu đen, mặt mày trơ trơ không một tý biểu tình, cặp mắt ngược lại loang loáng sáng rực.
Người này xem ra không dã man, cũng không hung mãnh, nhưng còn đáng sợ hơn người khác.
… Người khác là dã thú, gã là người thợ săn, người bản tọa là cây côn, gã là cây thương.
Người này dĩ nhiên chính là Ngũ tiên sinh.
Bách Lý Trường Thanh đứng chính giữa đại sảnh, đối diện với một bầy dã thú, đối diện với một cây thương. HẮN là người, hắn chỉ có một người.
Nhưng tên đó không dễ dãi thuận tòng như dã thú, tên đó không kém gì cây thương.
Ngũ tiên sinh đang nhìn gã chăm chú, bỗng nhiên thở ra một hơi thật dài, nói:
– Đối phương không nên lại đây, thật tình không nên lại đây.
Bách Lý Trường Thanh cười nhạt.
Ngũ tiên sinh nói:
– Đáng lý ra ngươi bản tọa đã là người chết, thân thể đều đã cứng đơ, ngươi bản tọa và Đặng Định Hầu chết hết rồi, không phải thiên hạ thái bình cả sao?
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Chúng ta đây chết hết rồi, vẫn còn có Đinh Hỷ.
Ngũ tiên sinh nói:
– Đinh Hỷ không đáng sợ lắm.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Sao?
Ngũ tiên sinh nói:
– Vũ công của gã không chừng không kém hơn đối phương, thậm chí còn thông minh hơn cả đối phương, nhưng vẫn không đáng sợ.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Tại sao?
Ngũ tiên sinh nói:
– Bởi vì đối phương là một tay đại hiệp khách, còn tên đó là một tên tiểu cường đạo.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Chỉ tiếc là đại hiệp có lúc cũng biến thành cường đạo.
Ngũ tiên sinh nói:
– Cậu đang nói lão phu đấy à?
Bách Lý Trường Thanh không hề phủ nhận.
Ngũ tiên sinh hỏi:
– Ngươi ta đây biết ta đây là ai rồi sao?
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Ngươi bản vương là bạn lâu năm của Bá Vương Thương, ngươi bản vương biết chuyện trong liên doanh tiêu cuộc rõ như lòng bàn tay, đối với chuyện của bản vương cũng rất thông thạo, vũ công của ngươi bản vương vốn trước giờ thâm tàng không lộ ra, bởi vì ngươi bản vương có một tên đó tổng tiêu đầu năng cán che trước mặt, ngươi bản vương không phải tự mình phải tấn công.
GÃ nhìn chăm chú vào Ngũ tiên sinh nói:
– Hạng người như đối phương, trong giang hồ còn tìm ra được mấy người?
Ngũ tiên sinh nói:
– Chỉ có một mình ta đây?
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Bản vương chỉ nghĩ được có mình ngươi bản vương.
Ngũ tiên sinh thở ra, nói:
– Xem ra, đối phương quả thật đã biết lão phu là ai rồi, vì vậy…
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Vì vậy, hôm nay không phải cậu chết thì lão phu chết.
Gương mặt của Ngũ tiên sinh không một nét biểu tình, nhưng ánh mắt gã đang cười:
– Các cậu suốt ngày bận rộn lao lục chuyện này chuyện kia trong chốn giang hồ, còn ta đây thì núp ở trong nhà chuyên tâm luyện võ, có lúc ta đây còn rảnh thời giờ đi bắt chước chữ viết người khác, thám thính đời tư kẻ khác.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Đối phương cố ý tiết lộ bí mật của tiêu cuộc cho Đinh Hỷ biết, bởi vì đối phương đã biết hắn là con của bản vương?
Ngũ tiên sinh mỉm cười nói:
– Bản vương cũng biết năm xưa đối phương và lão Vương từng ở Mân Nam làm những chuyện không hay ho gì cho lắm.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Bởi vì ngươi lão phu đã gia nhập Thanh Long hội.
Ngũ tiên sinh nói:
– Thanh Long hội tính lợi dụng bản vương, bản vương cũng đang tính lợi dụng họ. Mọi người lợi dụng lẫn nhau, chẳng ai phải chịu thiệt thòi.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Bản vương chỉ quái dị một điều.
Ngũ tiên sinh nói:
– Cậu cứ nói.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Cậu là người có thanh danh địa vị tài sản như vậy, tại sao còn đi làm những chuyện thế này?
Ngũ tiên sinh nói:
– Ta đây đã nói rồi, có hai thứ ta đây không bao giờ sợ có nhiều.
Bách Lý Trường Thanh nói:
– Tiền tài và đàn bà.
Ngũ tiên sinh nói:
– Đúng vậy.
Bỗng nghe bên ngoài đại sảnh có người cười nói:
– Bây giờ tiền tài của ngươi lão phu cũng nhiều thêm một tý, đàn bà cũng nhiều thêm một người.
Bách Lý Trường Thanh quay đầu lại, tức thì thấy Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ đang bị dây thừng trói gô lại, tên đó cũng thấy luôn Đinh Hỷ. Có điều tên đó hoàn toàn không nhận ra cái lão già mình đầy mỡ màng đó lại là Đinh Hỷ, không ai nhận ra.
Ngũ tiên sinh cười lớn nói:
– Cậu nói sai rồi, hiện tại, đàn bà bản vương có thêm một người nữa, nhưng tiền tài thì lại có thêm bốn phần.
Đinh Hỷ hỏi:
– Bốn phần?
Ngũ tiên sinh nói:
– Đặng Định Hầu là một phần, Vương đại tiệu thơ là một phần, lại thêm Bách Lý Trường Thanh là một phần, còn có tiền lời của Liên doanh tiêu cuộc nữa, không phải là bốn phần sao?
Đinh Hỷ cười nói:
– Không chừng không những chỉ có bốn phần.
Ngũ tiên sinh nói:
– Sao?
Đinh Hỷ nói:
– Khương Tân b*nh h**n, Tây môn Thắng vốn là thuộc hạ của ông, hiện tại đám người kia đều nằm trong tay của ông, khắp thiên hạ, còn ai dám tranh đua với ông nữa, tiền tài trong cả giang hồ này, không phải đều thuộc về ông cả sao?
Ngũ tiên sinh lại cười lớn lên, nói:
– Đừng quên rằng bản tọa vốn có phúc tinh cao chiếu.
HẮN bước lại, vỗ vào vai lão Sơn Đông, nói:
– Dĩ nhiên bản vương cũng không thể quên những anh em ở đây.
Đinh Hỷ nói:
– Tôi biết ông không quên, chỉ bất quá, ông ăn thịt, còn bọn tôi thì gặm xương.
Vừa nói đến chữ “thịt”, Đặng Định Hầu và Vương đại tiểu thơ vốn đang bị dây thừng bó lại bỗng chồm tới, Đinh Hỷ cũng ra tay, nói đến hai chữ “gặm xương”, xương của Ngũ tiên sinh đã bị gãy đi mất mười ba khúc.
Chỉ trong một giây phút, Quy Đông Cảnh vốn vĩnh viễn có phúc tinh cao chiếu đó, đã biến ra bị mai tinh chiếu mệnh, biến nhanh hết sức, trời đất có mưa gió bất trắc, người có họa phúc sớm chiều, kiếp con người vốn vẫn thế, chẳng qua, biến đổi thật tình quá nhanh, người đang chiếm hết thượng phong, bỗng bị té lăn đùng bò dậy không nổi, biến đổi làm cho cả Bách Lý Trường Thanh và Đặng Định Hầu cũng không thích ứng nổi.
Hiện tại, lũ người kia đã rút lui hết, đem theo Tiểu Mã và Tiểu Lâm, bắt ăn cướp phải bắt người cầm đầu, Quy Đông Cảnh đã bị bắt, người khác chẳng ai dám làm gì, dù có làm gì cũng chẳng đáng sợ.
Đặng Định Hầu nhịn không nổi nói:
– Ngươi bản vương cứ nói cái chuyện này khó khăn nguy ngập đến chừng nào, vậy mà sao giải quyết lại quá lẹ làng như vậy?
Đinh Hỷ hững hờ nói:
– Bởi vì chuyện này quá khó khăn, hiểm nghèo, vì vậy Quy Đông Cảnh mới không ngờ có người dám mạo hiểm.
Đặng Định Hầu nói:
– Bởi vì hắn không ngờ, chúng lão phu mới được đắc thắng.
Đinh Hỷ cười cười nói:
– Không những gã không ngờ, ngay cả tôi cũng không ngờ.
Nhưng hiện tại, chúng đã biết, chỉ cần người lão phu có dũng khí đi mạo hiểm, thiên hạ không có chuyện gì không giải quyết được. Ban Siêu, Trương Tái, chúng dám xông vào nơi hiểm nghèo một mình, cũng chính vì chúng có dũng khí. Xưa nay các bậc anh hùng hào kiệt, làm nên chuyện lớn, cũng đều nhờ vào hai chữ “dũng khí” đó. Nhưng dũng khí không phải khơi khơi mà được, phải vì tình yêu, cha con thâm tình với nhau, bạn bè tình cảm với nhau, những thứ đó đều là ái tình, nếu không có ái tình, có ai biết được đại lục này sẽ thành ra thứ gì, có ai biết được câu chuyện này kết cuộc sẽ ra làm sao?