Bà Xã Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 6: Giết người
Edit: Di Tử Tuyết
“Chuyện gì?” Tuyệt GÃ Tuyết nhìn hai hộ pháp Tuyệt Nghi Lâm và Tuyệt Viên Cang.
Cô mới vào biệt thự thì hai người họ đã đến rõ ràng đang theo dõi hành tung của cô.
“Thánh nữ, gia chủ mời cô về Tuyệt gia một chuyến” Nhị hộ pháp Tuyệt Viên Cang không dòng do đi thẳng vào vấn đề. Điều này làm Tuyệt GÃ Tuyết càng khẳng định họ đã có kế hoạch trước.
“Có chuyện gì thì nói. Tôi không rãnh” Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết cười lạnh lùng một tiếng nhìn hai anh trai yêu quý của daddy cô.
“Thánh nữ cô nên biết giới hạn của mình. Gia chủ đã ra lệnh thánh nữ phải tuân theo” Tuyệt Viên Cang xem thường nhìn Tuyệt GÃ Tuyết. Một con nhãi ranh mà muốn lên mặt. Còn non nớt lắm.
“Xin hỏi nhị hộ pháp giới hạn của tôi là gì?”Tuyệt GÃ Tuyết ngẩng cao đầu nhìn Tuyệt Viên Cang ánh mắt đầy thách thức nhìn ông.
“Giới hạn..””Thánh nữ lần này gia chủ mời thánh nữ về là có chuyện cần bàn bạc cũng như việc thánh nữ mất tích một tháng nay” Tuyệt Nghi Lâm cắt đứt lời của Tuyệt Viên Cang không cho ông nói nữa.
Đấu với Tuyệt HẮN Tuyết chỉ dùng nhu chứ không được dùng cương. Nếu không hậu quả rất tai hại.
“Về nhắn với gia chủ ta đây không rãnh. Còn có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi. Nơi đó tôi không muốn trở về” Tuyệt HẮN Tuyết không nể mặt hai hộ pháp mà bỏ lên lầu. Nơi daddy cô đã gầy công xây dựng nhưng lại nơi cô không bao giờ muốn ở đó.
___*-*___
“Không ngờ con nhỏ đó thoát lại một kiếp nữa” Tuyệt Ngụy Khanh tức giận đến run người. Kế hoạch của ông như vậy mà lại thất bại.
“Ông lo gì chứ nó cũng bị gia tộc xử lí thôi” Hoại Giang Ny nhìn Tuyệt Ngụy Khanh đầy khinh bỉ. Chỉ biết nhìn cái trước mắt mà bỏ đi cái lợi sau này.
“Bà tưởng con nhỏ HẮN Tuyết đơn giản vậy sao?” Tuyệt Ngụy Khanh hứ lạnh nhìn Hoại Giang Ny rồi nói tiếp “Giùm ơn bà thức tỉnh giùm tôi đi sống có đầu óc một chút he. Nói hoài mà không hiểu”
“Vậy con nhỏ đó phức tạp như thế nào?” Hoại Giang Ny tức giận trừng Tuyệt Ngụy Khanh.
“Tôi thấy hai người rãnh thật. Vì chuyện con nhỏ đó mà cải lộn. Nhảm nhí” Tuyệt TÊN ĐÓ Thanh ánh mắt đầy xem thường Tuyệt Ngụy Khanh và Hoại Giang Ny, đốt điếu thuốc hút một hơi rồi nói “Đầu óc ngu như nhau mà sủa tối ngày. Nhức đầu chết đi được”
“Mất dạy. Mày cút khỏi mắt tao” Tuyệt Ngụy Khanh không ngờ con mình lại hỗn láo như vậy. Trong lúc tức giận không kiềm chế được lời mình.
“Cảm ơn. Đi trước” Tuyệt HẮN Thanh không xem cha mình ra gì. Nghe Tuyệt Ngụy Khanh nói vậy không những không tức giận mà còn vui vẻ cầm túi xách đi ra ngoài. Trước khi đi còn thổi khói thuốc vào mặt Tuyệt Ngụy Khanh. Làm ông tức đến phát bệnh tim.
___*-*___
*Tiểu Tuyết, em không sao chứ?” Người đàn ông khoảng 26t tướng mạo phi thường. Trẻ nhìn liền yêu, già thấy liền thích. Trầm mặc nhìn Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết đang sấy tóc trên mặt đầy phiền não.
“Có sao đâu, tai họa chỉ tìm tới thôi à” Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết cười tươi che đi ưu sầu của mình nhìn người đàn ông.
“Tiểu Tuyết, em về với anh đi” Người đàn ông dịu dàng nhìn Tuyệt GÃ Tuyết.
Dù chỉ là qua màn ảnh của máy tính nhưng Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết vẫn cảm nhận được tình cảm của người đàn ông dành cho mình.
“Anh nói gì vậy?” Nụ cười của Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết nhất thời cứng đơ nhìn người đàn ông đầy thình lình.
Không ngờ anh cô lại có thể nói lời như vậy.
“Người chết cũng hết, em đừng để trong lòng nữa” Người đàn ông nói ra thật lòng mình lâu nay giấu giếm.
“Lãnh Tước, lần sau nói vậy nữa thì đừng nhìn mặt em nữa” Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết tức giận tắt máy tính, quẳng máy sấy sang một bên.
Đi lại giường thả toàn bộ cơ thể rơi tự do xuống giường. Nhìn lên trần nhà đôi mắt đã ươn ướt động nước. Hai tay nắm grap giường thật chặt kiềm nén nỗi đau bất tận trong tim.
Tuyệt HẮN Tuyết bật dậy nở nụ cười ác ma. Ánh mắt đầy tàn khốc đi đến mở cửa sổ chào đón con mồi của mình.
Cây cối đua nhau chuyển động mạnh mẽ tạo nên cơn gió mạnh mẽ như báo động tai họa đang đến với khách không mời mà tới của Tuyệt GÃ Tuyết.
Tuyệt Viên Cang dẫn theo một nhóm sát thủ đi bằng đường trên không đáp xuống ban công của phòng Tuyệt TÊN ĐÓ Tuyết. Ra hiệu cho đám người đi vào phòng.
“Nhị hộ pháp không ngờ ngươi bản tọa lại đến thăm bản tọa vào giấc này” Tuyệt GÃ Tuyết hai tay chống ra sau, hai chân bắt chéo lên nhau ngồi trên giường nhìn đám người Tuyệt Viên Cang đầy thú vị.
Cô đang buồn chán đây lũ người kia muốn vào đường chết thì cô cũng không ngại tiễn họ một đoạn.
“Thánh nữ, tôi theo lệnh của gia chủ đến đây bắt cô. Nếu cô chấp hành g**t ch*t không tha” Tuyệt Viên Cang hơi ngạc nhiên khi thấy Tuyệt HẮN Tuyết có thái độ đó nhưng cũng nhanh lấy lại tinh thần.
“Có bản lãnh thì giết đi” Tuyệt HẮN Tuyết đầy khinh bỉ nhìn đám người Tuyệt Viên Cang. Bọn tép riu mà muốn lấy mạng cô thật không biết lượng sức mình, tự tìm đường chết.
Đám sát thủ nhận được ký hiệu của Tuyệt Viên Cang liền chia ra nhiều hướng tấn công về phía Tuyệt GÃ Tuyết nhanh như chớp. Những đường kiếm nhấm thẳng đến những chỗ hiểm nghèo của Tuyệt GÃ Tuyết. Tuyệt GÃ Tuyết cười nhạt dễ dàng tránh đi những đường kiếm. Hai cây kiếm chuẩn bị đâm thẳng vào tim của Tuyệt GÃ Tuyết thì hai chân Tuyệt GÃ Tuyết đã đá vào hai tay của hai sát thủ làm hai thanh kiếm rớt xuống. Hai sát thủ kế bên nhanh chóng tấn công vào đầu và cổ của Tuyệt GÃ Tuyết. Cô ngã người ra tránh đi đường kiếm, hai sát thủ thấy vậy liền cầm kiếm song song với tay vẫn hai tư thế đối nhau đâm thẳng vào cổ và đầu của Tuyệt GÃ Tuyết. Hai mắt Tuyệt GÃ Tuyết nheo lại, hết sức hứng thú hai ngón tay của hai bàn tay kẹp vào hai thanh kiếm dùng lực bẻ rẫy hai thanh kiếm. Rồi hai tay nắm thành nắm đấm đấm vào hai thái dương của hai sát thủ chết không nhắm mắt.
Bốn sát thủ thấy hết cũng tấn công mãnh liệt hơn, đường kiếm sắc bén nhắm ngay điểm chí mạng mà tấn công. Nhưng Tuyệt GÃ Tuyết vẫn ngồi trên giường, sau khi tránh né thì ngồi lại tư thế cũ như ban đầu.
Tuyệt Viên Cang không ngờ Tuyệt HẮN Tuyết võ công lại cao như vậy. Lúc đầu ông lên kế hoạch giả mệnh lệnh của gia chủ để ép Tuyệt HẮN Tuyết trở về gia tộc để gia chủ xử lí. Nhưng không ngờ Tuyệt HẮN Tuyết trái lên, phản kháng lại giết luôn sáu sát thủ ông mang theo.
Tuyệt GÃ Tuyết nhìn đám sát thủ bị mình lấy mạng liền nở nụ cười khát máu. Đứng dậy đi lên sát của họ kéo gần khoảng cách giữa cô và Tuyệt Viên Cang.
“Thánh nữ to gan không những trái lệnh gia chủ mà còn giết các hộ sứ. Tội đáng muôn chết” Tuyệt Viên Cang vẫn mạnh miệng tay chỉ vào mặt Tuyệt GÃ Tuyết. Nhưng trong lòng đầy sợ hãi. Đây là lần đầu tiên ông thấy Tuyệt GÃ Tuyết có bộ dạng như vậy. Thật đáng sợ.