Bà Xã Của Tui Là Xã Hội Đen
Chương 2: Noel kinh hoàng

Cập nhật lúc: 2026-07-27 16:45:16 | Lượt xem: 3

“Nè, tui thật sự không làm gì cả! Chẳng qua chỉ c** q**n áo của cô trong lúc cô đang hôn mê — giúp cô xử lý miệng vết thương. Tui học gã, bất kể trai hay gái tr*n tr**ng đều xem qua nhiều rồi — mặc dù là thi thể. Thế nhưng tui không lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn mà s* s**ng lung tung…”

Tề Lạc xả ra một đống chỉ trong một hơi nhưng cảm thấy mình càng nói càng hiểu lầm (nguyên văn: càng miêu càng đen).

Vẻ mặt đáng thương nhìn cây dao chói lọi trong tay của người đẹp trước mặt.

Vì trị liệu vết thương cho cô ta đây nên phải cởi hết quần áo của cô ta đây, có trời mới biết tự dưng cô ta đây lấy ra một cây dao găm Thụy Sĩ đặt lên cổ mình.

“Chuyện này –” Tề Lạc hơi ngại ngùng chỉ chỉ: “Chổ đó, chổ đó… lộ ra kìa…”

Ân Dương Nam cúi đầu nhìn, miếng chăn rơi lướt xuống bên cạnh, thân thể cô ấy ngoại trừ b* ng*c được băng gạc quấn ra thì — lộ ra hết trơn.

Nhìn bà cô hận không thể làm thịt mình ở trên giường, Tề Lạc hít một hơi lạnh, vứt ra cái phao cứu mạng cuối cùng của mình.

— Tui là con gái!

— Tui là con gái!

— Tui là con gái!

Thời gian như ngừng lại. Trong phòng thanh tịnh, chỉ có mấy con quạ đen đang bay qua.

Âu Dương Nam cầm lấy tấm chăn che lên trước ngựa, có hơi chần chờ buông dao xuống. Nói ra một câu khiến mặt Tề Lạc đen thui.

“Đối phương có thật là con gái?”

Hiện tại thì Tề Lạc khóc cũng không được mà cười cũng không xong.

“Tui tề, tui là con gái!” Trừng mắt: “Không lẽ cô muốn bắt bản vương nghiệm thân?”

“Nếu như cô không ngại thì bản tọa không có ý kiến!”

Đổ mồ hôi =.=|||

Sau một hồi thuyết phục thì Âu Dương Nam cảm thấy choáng váng, lồng ngực cảm thấy khổ đau, những giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy trên khuôn mặt của nữ nhân ấy.

Tề Lạc đứng ở cạnh giường đỡ lấy nàng lão phu lão phu, cẩn thận xốc chăn lên, quả nhiên trên băng gạc thấm máu, miệng vết thương nứt ra rồi.

“Thật là, không phải bảo cô đừng lộn xộn rồi sao? Miệng vết thương lại nứt rồi!” Tề Lạc nhát gan chỉ trong thoáng chốc tựa như đã thay đổi.

Âu Dương Nam sững sờ nhìn cô ấy ta đây.

“Đi bệnh viện ngay!” Tề Lạc gần như hét lên.

“Không thể!”

“Nếu không đi thì cô sẽ chết vì mất quá nhiều máu! Tôi cứu được cô một lần nhưng không cứu được lần thứ hai!”

Tề Lạc nắm chặt tay lại, cúi đầu xuống — nữ nhân ấy sẽ không để chuyện không muốn nhìn như thế xảy ra trước mắt của nữ nhân ấy một lần nữa!

“Thân phận của tôi không thể bước ra ánh sáng!”

Âu Dương Nam dùng hết sức lực nắm lấy tay của Tề Lạc — nếu không còn cách nào khác, mình đành giết cô bản tọa bản tọa vậy.

Nhìn ánh mắt của Âu Dương Nam, Tề Lạc lựa chọn lui bước: “Được rồi, không đi bệnh viện, nhưng cô phải đi theo bản vương tới một nơi, điều kiện trong nhà không chữa trị được!”

Không đợi Âu Dương Nam lên tiếng, Tề Lạc đã lấy chăn che người cô ấy lại, nhấc cô ấy lên.

Lễ Noel.

Phòng bệnh trong học viện không có ai cả.

Thiết bị ở chổ đó không thua gì bệnh viện.

Bận rộn một hồi, thương thế của cô bản tọa bản tọa cuối cũng đã ổn định lại.

Tề Lạc cởi bộ quần áo vô khuẩn ra, đứng nhìn ngọn đèn lóe sáng trước cửa sổ.

“Cô tên gì?” Người trên giường tỉnh lại, yên tĩnh nhìn người đang đứng trước cửa sổ.

— ánh mắt của nàng ta đây ta đây thật buồn, khiến cho người ta đây cảm thấy thương cảm.

“Tề Lạc.” Xoay người mỉm cười: “Sinh viên khoa tên đó năm thứ ba.”

“Âu Dương Nam.” Âu Dương dừng một chút: “Không phải người tốt.”

Tề Lạc đi tới trước giường của cô lão phu lão phu: “Cảm thấy sao rồi, khỏe hơn chứ?”

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của nữ nhân ấy, hơi do dự: “Ngày mai sẽ có người tới, chúng bản vương không thể ở lại đây quá lâu… Nếu như cô cảm thấy tiện thì về nhà của tôi tịnh dưỡng tiếp…”

Nhìn Âu Dương Nam đang nhìn chằm chằm vào mình: “Chuyện này, cô đừng hiểu lầm, ý tôi nói là có thể thuận tiện chăm sóc cho cô. Vả lại, cô cũng không cách nào ra ngoài được.”

Trầm mặc.

Trầm mặc.

Trầm mặc.

“Cô sẽ gặp nguy ngập.”

Sau một hồi lâu, người nằm trên giường bệnh chỉ trả lời Tề Lạc một câu.

.

.

.

.

.

Nhưng chuyện không đơn giản như Tề Lạc đã tưởng.

— Ít nhất, khi cô bản tọa bản tọa ôm Âu Dương Nam đứng ngoài nhà trọ nhìn khói bay nghi ngút thì có suy nghĩ như thế.

“Tôi nói đúng chứ.” Âu Dương Nam được Tề Lạc ôm trong lòng thản nhiên nói.

“Thật sự là miệng quạ đen mà.” Tề Lạc cười khổ: “Bây giờ chúng bản tọa không còn nhà để về rồi!”

“Là cô không có nhà để về.” Âu Dương Nam ngước đầu nhìn ngọn lửa trong đêm: “Đẹp quá!”

Tề Lạc suýt nữa buông hai tay ra ném Âu Dương Nam lên — thì ra đứng nói chuyện thì lưng sẽ không mỏi.

Hiện tại chắc là hai giờ sáng nhỉ.

Tề Lạc lắc lắc đầu xoay người đi khỏi hẻm.

“Cô muốn mang tôi đi đâu?” Người đẹp bị ôm trong lòng ngực hỏi.

“Còn phải hỏi? Đương nhiên là tìm đại cây cầu vượt nào mà nghỉ rồi!”

“Cầu vượt?”

“Cô không nghĩ tôi có tiền thuê khách sạn chứ?” Tề Lạc cười tự giễu.

Đúng vậy, nào có người có tiền nào lại đi làm thuê ngay đêm bình an, nào có người có tiền nào sống trong căn nhà tròn mười mét vuông.

“Cô —” Không đợi Âu Dương Nam nói hết thì Tề Lạc cứng đơ không nhúc nhích, quay đầu lại, phía trước đột ngột xuất hiện hơn mười người áo đen.

“Đó là —”

“Sao lão phu xui xẻo như vậy. Vì sao người gặp kẻ cướp luôn là lão phu!”

“Sao lão phu xui xẻo như vậy. Vì sao người gặp kẻ cướp luôn là lão phu!”

“TẠI SAO LÃO PHU XUI XẺO NHƯ VẬY. SAO NGƯỜI GẶP KẺ CƯỚP LUÔN LÀ LÃO PHU!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8