Bà Xã Muốn Trốn Tôi Sao? Mơ Đi!
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-07-27 21:45:23 | Lượt xem: 1

Khắc Hàn và Minh Hàn nghe tin được từ một số lạ liền chạy tới phòng cấp cứu thấy Minh Hạ máu ướt đẫm quần liền hốt hoảng .- Tiểu Hạ .. Em không sao chưs ? – Khắc Hàn run cả người , tiếng nói lấp bấp

– Mẹ … Có chuyện .. Gì sao ? – Minh Hàn cũng sợ không kém gì anh

– Em xin lỗi .. !

Tôi nhìn cả hai rồi rơi nước mắt , hắn tá ngay nhanh chóng đẩy tôi vào phòng cấp
cứu . Đèn đỏ bật lên , Khắc Hàn ngồi xuống ghế tay nắm siết lại . Minh
Hàn liền chạy nhanh đi ra nơi khác tìm thuộc hạ :

– Chủ nhân ! – người trưởng nhóm cúi đầu

– Các người làm trách nhiệm kiểu gì vậy hả ? – Minh Hàn tức giận

– Chủ nhân , chúng tôi vừa nghe tin liền chạy tới nhưng không kịp bảo vệ phu nhân .. Xin chủ nhân trách phạt !

– Các người .. Tôi nuôi các người là để các người như vậy à .. Biến đi ! – Minh Hàn la

Nhóm sát thủ hiểu được cảm giác của chủ nhân , hiện giờ chủ nhân chỉ là một
đứa trẻ đang thống khổ khi thấy mẹ mình máu me đầy người và thống khổ nhất
… Là cảm giác mất đi đứa em của mình khi chưa kịp chào đời .. 5 tiếng
trôi qua , ánh đèn cũng tắt , bác sĩ bước ra nhìn Khắc Hàn đang ngồi
trên ghế :

– Chúng tôi đã bảo vệ được người mẹ qua khỏi
nguy kịch .. Nhưng đứa bé đã chết khi đưa đến đây , tôi thật sự chia
buồn cùng anh ! – bác sĩ cúi người

– Bác sĩ … Bác nói gì thế ? Em con nó chưa chào đời mà ! – Minh Hàn nắm lấy tay cô khóc lên

– Cậu bé , cô xin lỗi nhưng cô rất tiếc cho em của con ! – cô bác sĩ cũng đau lòng thay

– Không mà , con đã chuẩn bị mọi thứ cho em gái , con không muốn ! – Minh Hàn đau lòng khóc thét lên

– Cô đi đi ! – Khắc Hàn nhìn cô bác sĩ nói lạnh , cô có thể thấy trên khoé mắt anh còn đọng nước mắt

Minh Hàn đau lòng ngồi bịch xuống đất khóc nấc lên , Khắc Hàn bước tới ôm lấy cậu vào lòng nói :

– Minh Hàn , con đừng khóc , con khóc như thế mẹ sẽ càng đau lòng hơn , con là nam nhi mà !

– Em gái của con … Tại sao họ có thể như vậy chứ ? – Minh Hàn ôm lấy anh mà trách móc

– Ba xin lỗi , ba sẽ giải quyết mọi chuyện này ! Con và mẹ sẽ sống yên ổn !

Khắc Hàn buông Minh Hàn ra rồi đi vào phòng cấp cứu , trên giường phẫu thuật khuôn mặt vợ anh trắng bệt , bên canh là vũng máu đỏ thẫm .. Đó là cơ
thể của con gái anh , là niềm hạnh phúc thứ hai mà anh và cô muốn được
nhận lấy .. Nước mắt tràn ra , hắn tá nhìn anh cúi đầu :

– Cô giúp tôi an nghỉ cho con bé ! – Khắc Hàn lạnh lùng

– Dạ, giám đốc ! – tên đó tá cúi đầu mang khây đựng máu đi

Khắc Hàn bước tới nắm lấy tay vợ mình , tôi mở mắt nhìn anh , bụng tôi đau thắt lại …

– Con em .. ? – tôi nhìn anh

– Đã mất rồi ! – Khắc Hàn nói nhẹ

Tim đau nhói lại , tôi nhìn anh như không tin được , nước mắt tràn ra chỉ
mong là nói dối .. Tay đặt lên bụng , ở nơi đây đã từng có một sinh linh sắp chào đời nhưng … Chỉ tại chúng mà .. Tôi đã lần nữa mất đi ngừoi
thân ..

– Đừng kích động , cơ thể em còn rất yếu ! – Khắc Hàn ôm lấy tôi

– Em phải giết chúng ! – tôi nắm chặt tay lại

Nước mắt rơi ra , con tôi đã phải hi sinh .. Tôi nhất định khiến chúng chết rất khó coi ..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8