Bách Cầm Sơn Chủ
Chương 21: Hàn bích đầm hội kiến cao nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-31 06:30:38 | Lượt xem: 1

Thừa Ân trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ, vào sinh ra tử hôm nay mới được tận mắt chứng kiến kẻ đại thù, uất khí xông lên, lòng căm thù sục sôi ngùn ngụt. Chàng thét lên một tiếng kinh thiên động địa:

– Từ Đạt ! Đối phương đền mạng cho bản tọa!

Thừa Ân hai mắt đỏ ngầu như mắt cọp lồng lên nhảy xổ vào Từ Đạt. Không ngờ Dư Hiểu Hoa đứng ở sau lưng chàng đột ngột ra tay tập kích, Chu Ngọc Lan thấy vậy liền kêu lên :

– Lục đệ coi chừng phía sau !

Nhờ Ngọc Lan cảnh giác kịp thời, Thừa Ân liền lắc người tránh khỏi một chưởng của Dư Hiểu Hoa. Chàng tức giận quay lại nhìn bà bản vương, quát lên:

– Mụ muốn gì ?

Dư Hiểu Hoa mặt lạnh nhừ tiền đáp:

– TÊN ĐÓ họ Từ cậu không được giết. Năm xưa hắn lão phu nhẫn tám đẩy lão phu xuống Hàn Bích đầm, mối hận đó hôm nay phải từ tay lão phu thanh toán với hắn lão phu.

Từ Đạt nhếch môi cười khẩy:

– Dư Hiểu Hoa ! Mụ không chỉ xấu xí mà còn thô lỗ độc ác, lại không biết sinh con nối dõi cho ta đây. Thử hỏi, Từ Đạt ta đây đường đường một đấng anh hùng cái thế lẽ nào chấp nhận người vợ như mụ.

Dư Hiểu Hoa nghe Từ Đạt sỉ nhục mình trước bao nhiêu là người thì xấu hổ lại càng nổi giận thêm nữa. Mụ nghiến răng ken két, hai con mắt lồi ra, cất giọng the thé:

– Lão nương lấy mạng ngươi bản tọa đây !

Mụ vừa muốn ra tay thì bỗng có bóng áo vàng lướt tới, lão già thấp bé đã chắn ngang trước mụ và Từ Đạt.

– Môn chủ chậm đã !

Dư Hiểu Hoa lạnh lùng hói:

– Hà sư thúc ! Ông muốn gì ?

Thì ra lão già thấp bé đó họ Hà. Lão nói:

– Bốn huynh đệ chúng tôi quyết định giải quyết chuyện nội bộ của bổn môn trước đã!

– Bổn môn có gì mà pari giải quyết?

– Về chuyện tư thù của môn chủ và chuyện…- lão đưa mắt nhìn Thừa Ân – Vị thiếu hiệp đây vì sao có Diêm Vương lệnh cần phải điều tra cho minh bạch.

– Nói nhảm, Diêm Vương lệnh ở trong tay lão phu. Bổn môn chủ ra lệnh cho cậu cút !

Lúc đó ba lão già kia cũng đồng loạt lướt tới cùng vào phe với Hà tiền bối. Trong Địa Ngục mồn, máy lão già này địa vị rất cao, võ công lại hết sức cao thâm.Nay bốn lão cùng hợp lại khiến cho Dư Hiểu Hoa không dám làm càn.

Từ Đạt đứng bên ngoài quan sát cục diện bỗng nảy ra một ý bèn cười lớn nói:

– Ha ha… Địa Ngục môn trên dưới lộn xộn, chủ không ra chủ, tớ không ra tớ thật đáng làm trò cười cho thiên hạ.

– Câm miệng ! Đối phương là cái thá gì mà dám chõ mõm vào chuyện của bổn môn ?

Câu nói đó thốt ra từ miệng Thừa Ân khiến cho mọi người đều ngạc nhiên.

Từ Đạt kêu lên:

– Ủa ! Ngươi lão phu cũng là người của Địa Ngục môn ư ?

Từ Đạt thấy tình hình của Địa ngục môn lộn xộn thì có ý khích cho hai bên đánh nhau hắn bản vương đứng ngoài thu lợi. Thừa Ân cũng đoán biết ý đồ của hắn bản vương nên vội vàng giơ cao tấm lệnh bài Diêm Vương lệnh lên, hô vang:

– Môn hạ Địa Ngục môn nghe đây ! Lão phu thừa lệnh tiền chưởng môn Tống Thanh Bình chỉnh lý môn hộ, ai không nghe lệnh sẽ theo môn quy mà trị tội.

Hàng trăm môn đồ Địa Ngục môn nhìn thấy Diêm Vương lệnh trong tay Thừa Ân, trong khi môn chủ của họ là Dư Hiểu Hoa vẫn đứng sờ sở ở đó thì bối rối xôn xao cả lên, không biết ứng phó thế nào cho phải. Cuối cùng, lão già họ Hà đứng ra nói:

– Lục thiếu hiệp có thể trả lời cho lão phu hai câu hỏi không ?

– Ông cứ nói.

– Thứ nhất, vì sao thiếu hiệp có được Diêm Vương lệnh ?

Thừa Ân mỉm cười đáp:

– Vậy vãn bối xin hỏi loại Hà lão tiền bối, trong Địa Ngục môn có mấy Diêm Vương lệnh?

– Chỉ có một mà thôi!

– Như vậy một trong hai Diêm Vương lệnh này phải là của giả.

– Đúng như vậy.

– Vậy Hà ông lão có biết uy lực của Diêm Vương lệnh chăng ?

– Tất nhiên là biết.

Thừa Ân quay sang nhìn Dư Hiểu Hoa:

– Thiếu gia hỏi mụ, Diêm Vương lệnh trong tay mụ là thật hay giả ?

– Đối phương nói thừa, tất nhiên là của thật.

– Vậy mụ có dám lấy Diêm Vương lệnh của mụ cùng với Diêm Vương lệnh của thiếu gia đấu thử không ?

– Ngươi ta đây lấy tư cách gì mà đòi thử Diệm vương lệnh của bổn môn chủ ?

– Hà trưỡng lão ! Vừa rồi vãn bối xuất hiện dưới dung mạo gì ông còn nhớ chăng ?

– Lão phu rất lấy làm lạ ! Lục thiếu hiệp tại sao lại giả dạng chưởng môn sư ca Tống Thanh Bình !

– Vãn bối vâng lệnh Tống tiền bối đem Diêm Vương lệnh đến Địa Ngục môn chỉnh lý mồn hộ.

– Lục thiếu hiệp nói sao ? Tống sư ca vẫn còn sống ư?

– Tất nhiên là còn sống.

– Tại sao người không trở về ?

– Chuyện này kể ra rất dài dòng. Vãn bối lại hỏi Hà tiền bối, Địa Ngục môn từ khi sáng lập, Tổ sư đã quy định là không ra giang hồ tranh chấp, không giết người bừa bãi , có đúng như vậy không ?

– Bổn môn đúng là có những quy định đó.

– Như vậy, từ khi Dư Hiểu Hoa lên nắm quyền chưởng môn có tuân theo những quy định đó không ?

– Cái này thì…

Hà trưởnglão đưa mắt nhìn Dư Hiểu Hoa, bà ta đây quát lên:

– Họ Lục ! Ngươi lão phu lấy quyền gì mà chất vấn tiền bối của bổn môn ?

– Thiếu gia có Diêm Vương lệnh đây.

– Diêm Vương lệnh nếu có Diêm Vương thần Công hỗ trợ sẽ phát ra uy lực rất lớn. Nếu mụ không phục thì cứ đem Diêm Vương lệnh ra đây mà thử.

– Hừ ! Lão bà đây có cả Diêm Vương lệnh và Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn, ngươi lão phu chống nổi chăng ?

Thừa Ân biết rõ Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn của mụ là thật, chàng bèn quay sang Hà tiền bối hỏi:

– Có phái quy định của Địa Ngục môn người nào có đủ cả Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn và Diêm Vương lệnh mới đủ tư cách chấp chưởng ngôi chưởng môn không?

Hà lão nhân hỏi lại:

– Lục thí chủ vì sao biết rõ những điều quy định của bổn môn như vậy ?

– Bởi vì vãn bối đã gặp được Tống lão tiền bối dưới Thủy Bích đầm!

– Xin Lục thí chủ hãy nói rõ hơn.

Thừa Ân bèn đem câu chuyện bí mật của Tống Thanh Bình chưởng môn đời trước của Địa Ngục môn kể lại. Chàng sau khi bị Từ Đạt đánh rớt xuống Hàn Bích đầm, nhờ trước đó sử dụng Thất Cửu Vi Hồi Bộ né tránh nên thương thế không đến nỗi nặng lắm, tinh thần vì vậy mà vẫn còn sáng suốt.

Tuy nhiên, Hàn Bích đầm nước lạnh thấu xương, chẳng mấy chốc Thừa Ân đã cảm thấy tay chân tê buốt, máu huyết tưởng chừng như đông lại.

Thừa Ân đáng lẽ phải tình mọi cách ngoi lên, nhưng nghĩ đến Chu Ngọc Lan cũng rớt xuống đây nên cố hết sức trầm mình xuống hy vọng tìm thấy cô ấy. Không ngờ chính vì lẽ đó mà Thừa Ân đã được cứu sống.

Hàn Bích đầm nước ở trên thì lạnh ở dưới lại ấm. Nếu Thừa Ân cố ngoi lên chắc chắn sẽ bị đông máu mà chết. Năm xưa Tống Thanh Bình trong một lần đi thám thính Ám Sát hội đã bị Ám Sát hội chủ tức là Từ Đạt ám toán đánh rớt xuống Hàn Bích đầm. Ông lão phu vì muốn sống nên cố ngoi lên mặt nước, cuối cùng đã không chống nổi hàn khí mà ngất đi. Nhưng Tống Thanh Bình nhờ có Diêm Vương Thần Công vốn là một môn công phu cực hàn đã chống chọi với khí lạnh trong hàn đầm, nhờ đó mà Tống Thanh Bình giữ được mạng sống. Tuy nhiên từ đó tê liệt đôi chân không còn trở về nhân gian được nữa.

Sau đó, Dư Hiểu Hoa bị Từ Đạt đẩy xuống hàn đầm. Lúc rơi xuống mụ đã bị Từ Đạt đánh ngất đi nên sức rơi xuống rất nhanh. Dư Hiểu Hoa cũng như Lục Thừa Ân và Chu Ngọc Lan bị dòng thủy lưu dưới hàn đầm hút vào một động thất gọi là Địa Ngục môn Tu La động, cùng được một người dùng Diêm Vương Thần Công cứu sống, người đó chính là Tống Thanh Bình.

Tống Thanh Bình trải qua mấy năm sống ở Tu La động đã phát lời thề sẽ truyền Diêm Vương Thần Công cho người đầu tiên có cơ duyên rơi xuống hàn đầm mà vẫn còn sống, người đó chính là Dư Hiểu Hoa.

Tống Thanh Bình sau khi truyền Diêm Vương Thần Công cho Dư Hiểu Hoa, lão trao cho mụ Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn, một trong hai tín vật chưởng môn của Địa Ngục môn.

Tống Thanh Bình vốn là người cẩn thận, phát hiện Dư Hiểu Hoa trong lòng chứa đầy thù hận, sợ mụ lợi dụng Địa Ngục môn làm bậy nên không giao cả hai tín vật ông lão phu căn dặn mụ tạm thời chấp chưởng Địa Ngục môn, một năm sau đưa bốn vị lão tiền bối đệ đệ xuống Tu La động gắp ông lão phu. Nếu mụ làm tốt; lão sẽ giao luôn Diêm Vương lệnh, chính thức truyền ngôi môn chủ Địa Ngục môn cho mụ.

Không ngờ Dư Hiểu Hoa vì quá căm hận Từ Đạt, trong lòng đã có ý muốn lợi dụng Địa Ngục môn tiêu diệt Chính Nghĩa bang. Sau khi rời Tu La động, mụ sai người làm giả Diêm Vương lệnh rồi bịa ra câu chuyện Tống Thanh Bình đã chết, giao cho mụ làm chưởng môn.

Bốn vị tiền bối thấy mụ có cả Diêm Vương lệnh, Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn và Diêm Vương Thần Công nên tin lời tôn mụ lên làm môn chủ. Địa Ngục môn từ đó dần dần phá lệ môn quy ra giang hồ làm nhiều chuyện ác độc. Dư Hiểu Hoa lại khéo che đậy nên đã qua mặt bốn vị trưỡng lão.

Nói về Tống Thanh Bình, ở dưới Tu La động chờ hoài không thấy Dư Hiểu Hoa trở lại thì biết là mụ đã làm phản, nhưng vì ông bản tọa hai chần tê liệt nên không có cạch gì rời khỏi Tu La động.

Sau khi cứu được Thừa Ân và Ngọc Lan, lại biết Thừa Ân là con trai của Minh chủ Lục Thừa Phong, nghe chàng kể lại những chuyện tác oai tác quái của Địa Ngục môn dưới quyền Dư Hiểu Hoa thì họ Tống biết Dư Hiểu Hoa đã làm giả lệnh bài qua mặt bốn vị tiền bối. Ông bản vương bèn quyết định mang hết nội công truyền lại cho Lục Thừa Ân, đồng thời giao Diêm Vương lệnh cho chàng với điều kiện chàng phải tiêu diệt Dư Hiểu Hoa, chấn hưng Địa Ngục môn.

Tống Thanh Bình nhận thấy Thừa Ân tư cách rất tốt nên có ý định truyền chức môn chủ cho không, nhưng Thừa Ân từ chối vì trước đó chàng đã nhận lời làm Bách Cầm Sơn chủ. Tuy chàng được Tống Thanh Bình truyền nội công, dạy Diêm Vương Đoạt Hồn Chưởng nhưng cũng không nhận lão làm thầy, bởi vì trước đó chàng đã có thầy Chu Thông.

Tống Thanh Bình tuy rất luyến tiếc một con người xuất sắc như Thừa Ân nhưng cũng đành phải chấp nhận. Lão chỉ cách cho Thừa Ân và Ngọc Lan rời khỏi Tu La Động, vừa may gặp Dư Hiểu Hoa và Từ Đạt lại phát hiện Từ Đạt và Á Sát hội chủ là một người. Từ Đạt cũng công nhận mình là hung thủ trong vụ huyết án Linh Sơn khiến cho Thừa Ân cùng một lúc có thể tiêu diệt được hai kẻ đại thù.

Sau khi kể xong câu chuyện ở Tu La Động gặp được Tống Thanh Bình như thế nào, Thừa Ân nhìn Dư Hiểu Hoa, cười nhạt hỏi:

– Những điều thiếu gia vừa nói, mụ có công nhận không ?

Dư Hiểu Hoa thừa biết một khi mụ nhận tội thì Địa Ngục môn dưới sự lãnh đạo của bốn vị ông lão sẽ không tha cho mụ. Tuy nhiên Thừa Ân đã có Diêm Vương lệnh trong tay, mụ không còn đường chối cãi nữa.

Hà tiền bối thấy mụ yên tĩnh thì gườm gườm nhìn mụ hỏi:

– Những lời Lục thiếu hiệp vừa nói, môn chủ có gì phản biện chăng?

Dư Hiểu Hoa lạnh lùng đáp:

– Bổn môn chủ không có gì để nói.

– Như vậy, môn chủ thừa nhận đã làm trái lệnh Tống ca ca, giả mạo lệnh bài lừa gạt môn chúng bấy lâu nay ?

– Bổn môn chủ chẳng qua là vì muốn tốt cho Địa Ngục môn.

– Thế nào là tốt cho bổn môn ?

– Lão phu từ ngày nắm quyền chưởng môn đã khuếch trương Địa Ngục môn trở thành một đại thế lực trong thiện hạ, tượnglai sẽ tiêu diệt Chính Nghĩa bang, bá chủ võ lâm. Như váy không phái là tốt cho Địa Ngục môn sao?

Hà lão nhân thở dài một tiếng nói:

– Môn chủ đã sai rồi. Điạ Ngục môn từ khi khai phái có quy định không xuất lộ giang hồ, không giết người vô tội, không gây thù chuốc oán. Lần này môn chủ thống lãnh môn chúng đi tiêu diệt Chính Nghĩa bang dưới danh nghĩa là trừ ma diệt bạo, nhưng kỳ thực môn chủ lợi dụng bổn môn trả thù cá nhân. Những hành động đó thật không xứng đáng danh phận môn chủ, làm cho Địa Ngục môn thanh danh ô uế, mang tội với liệt tổ liệt tông. Môn chủ có câu trả lời gì cho những hành động đó không ?

– Lão phu không có gì để nói.

Thừa Ân lúc đó giơ cao Diêm Vương lệnh, nghiêm mặt nói:

– Tại hạ tuân lệnh Tống lão tiên bối chuyển lời đến bốn vị chưởng lão nhanh chóng phế bỏ Dư Hiểu Hoa, chọn người xứng đáng kế vị chức chưởng môn, chỉnh đốn môn quy nhanh chóng rút lui khỏi giang hồ.

Bốn vị tiền bối đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt quỳ xuống nhận lệnh.

Thừa Ân nhìn Dư Hiểu Hoa, nói:

– Mụ mau giao trả Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn cho bốn vị ông lão đi !

Dư Hiểu Hoa bỗng phát ra tiếng cười sằng sặc. Một lúc sau, mụ nói:

– Họ Lục kia cậu tưởng lão phu là đứa con nít hay sao ? Cậu có giỏi thì đến đây mà lấy.

Thừa Ân chưa kịp có phản ứng thì Hà ông lão đã nghiêm giọng quát lên:

– Dư Hiểu Hoa ! Từ lúc này mụ không còn là môn chủ Địa Ngục môn nữa. Chỉ cần mụ giao Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn ra, bổn môn sẽ niệm tình bỏ qua lỗi lầm của mụ không truy cứu nữa.

– Lão họ Hà đối phương có nằm mơc không ? Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn ở trong tay lão phu các đối phương làm gì được lão phu nào ?

Dứt lời, mụ vứt lệnh bài giả đi, tháo Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn đưa lên cao, lớn tiếng nói:

– Môn đồ Địa Ngục môn nghe đây ! Đêm nay, trong số các đối phương ai theo ta đây từ nay sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Một khi ta đây lên ngôi Minh chủ, các đối phương sẽ là những bậc đại công thần của ta đây !

Trong số Thập Diện Diên La có phân nửa Điện chủ là những tay sai đắc lực của Dư Hiểu Hoa, do mụ nâng đỡ trong thời gian làm môn chủ. Bọn này nhanh chóng tách ra đứng vế phía Dư Hiểu Hoa.

Tứ Đại Lão nhân thấy Địa Ngục môn phân rã như thế thì đều khẽ khẽ thở dài khẽ lắc đầu. Chỉ có Thừa Ân mặt lạnh như tiền, nhếch môi cười khẩy:

– Dư Hiểu Hoa ! Vậy là mụ không muốn sống nữa rồi.

Từ Đạt nãy giờ đứng im quan sát cục diện là có ý mong chờ giây phút này, chỉ cần Địa Ngục môn xảy ra nội chiến, lão sẽ là người được lợi nhiều nhất. Lão bèn châm dầu vào lửa cất tiếng cười nhạo báng:

– Ha ha…Địa Ngục môn bị một mụ đàn bà xỏ mũi trong bấy lâu nay thật không còn gì xấu hổ bằng.

Dư Hiểu Hoa thừa biết Từ Đạt tìm cách khích cho mấy lão già đánh mụ để hắn thu lợi. Từ Đạt không mở miệng còn đỡ, hắn vừa nói xong càng khiến cho Dư Hiểu Hoa căm hận hắn thêm nữa.

Thật ra, Dư Hiểu Hoa tham vọng làm bá chủ thì ít, mà thù hận Từ Đạt thì nhiều. Sở dĩ làm giả lệnh bài, phá bỏ môn quy của Địa Ngục môn cũng chính vì lòng thù hận Từ Đạt mà ra. Mụ muốn mượn thế lực của Địa Ngục môn tiêu diệt Từ Đạt. Ngày hôm nay mưu kế không thành, Từ Đạt lại ở trước mặt mụ khích cho người bản vương tiêu diệt mụ để gã hưởng lợi càng khiến cho mụ căm hận Từ Đạt hơn nữa.

Dư Hiểu Hoa buông tiếng cười nhạt rồi nghiến răng nói:

– Lục Thừa Ân ! Bản vương có một lời đề nghị, ngươi bản vương có bằng lòng chăng ?

– Mụ nói thử xem.

– Từ Đạt đối với bản vương và ngươi bản vương đều có mối thù không đội trời chung. Vậy chúng bản vương tạm thời liên minh lấy mạng lão, sau đó thanh toán với nhau cũng không muộn.

Từ Đạt nghe mụ nói như vậy thì thất kinh hồn vía. Ở đây rõ ràng lão là kẻ cô thế nhất, nãy giờ lão hy vọng Địa Ngục môn xảy ra nội chiến để lão thu lợi, không ngờ Dư Hiểu Hoa gian xảo bày ra cái kế thâm độc ấy, đẩy lão vào tình thế lưỡng đầu thọ địch hết sức bất lợi.

Riêng về Dư Hiểu Hoa thì mụ cũng có sự tính toán riêng. Mụ thừa biết Từ Đạt không dễ đối phó, nếu mụ đánh nhau với hắn bản tọa tất sẽ tổn hao rất nhiều sinh lực, còn hơi sức đâu mà đời phó với Thừa Ân và bốn vị lão tiền bối. Đặc biệt là Thừa Ân, sau khi từ chỗ Tống Thanh Bình không biết đã được lão truyền thụ võ công đến mức nào. Hơn nữa, chàng còn có Diêm Vương lệnh trong tay.

Từ Đạt và Dư Hiểu Hoa trong lòng đều có tính toán riêng, chỉ có Thừa Ân khí độ quang minh, chàng cười nhạt nói:

– Thiếu gia trả thù lẽ nào phải nhờ đến mụ già sao ? Đêm nay cả mụ, cả Từ Đạt đều không thoát khỏi tay thiếu gia.

Dư Hiểu Hoa thấy Thừa Ân cự tuyệt mình thì tức giận mặt mày tái xanh như chàm, riêng Từ Đạt thở phào nhẹ nhõm. Lão suy tính thật nhanh rồi nói:

– Dư Hiểu hoa. TÊN ĐÓ họ Lục ngông cuồng ngạo mạn tại sao bản tọa và mụ không hợp lại tiêu diệt tên đó rồi hãy tính chuyện giữa bản tọa và mụ sau ?

Không ngờ Dư Hiểu Hoa căm hận Từ Đạt thấu xương, mụ trợn mắt quát lên:

– Đừng có nói nhảm ! Họ Dư ta đây thà chết cũng không hợp tác với ngươi ta đây.

Từ Đạt bị Dư Hiểu Hoa từ chối thì hơi ngượng, chỉ “hừ” một tiếng chứ không nói thêm gì nữa. Cục trường bay giờ phân ra thành thế chân vạc, giống như chuyện tam quốc giao tranh thời nhà Chu.

Dư Hiểu Hoa mặc dù rất căm hận Từ Đạt nhưng không dám xông lên đánh trước vì sợ Thừa Ân. Từ Đạt rất muốn g**t ch*t Thừa Ân đi nhưng lại sợ Dư Hiểu Hoa được lợi. Riêng Thừa Ân lòng dạ ngay thẳng, chàng nhận định tình hình một lúc rồi nói:

– Phiền bốn vị trưởng lạo giữ chân Dư Hiểu Hoa. Vãn bối sau khi lấy mạng Từ Đạt trả thù cho họ Lục sẽ giúp quý vị thanh trừng môn hộ.

Hà tiền bối đáp:

– Lục thiếu hiệp chớ lo ! Dư Hiểu Hoa hãy để cho chúng tôi thanh toán.

Trong tay mụ có Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn, chư vị không nên vọng động, cứ giữ chân mụ ở đó, đừng để mụ can dự vào chuyện của vãn bối là được rồi.

– Lục thiếu hiệp cứ yên tâm !

Dư Hiểu Hoa mặc dù rất muốn tự tay g**t ch*t Từ Đạt, nhưng xem tình thế hiện tại nếu mụ ra tay trước thì rất bất lợi. Mụ nhủ thầm: “Đồ ngựa non háu đá, bản tọa mượn tay mi trừ Từ Đạt cũng như đã trả được thù rồi”.

Thật ra, Dư Hiểu Hoa chỉ ngán Thừa Ân, một là hiện nay võ công của chàng đền mức độ nào mụ chưa biết, hai là chàng có Diêm Vương lệnh rất khó đối phó. Chỉ cần chàng đánh nhau với Từ Đạt, mụ sẽ nhân dịp đó quan sát thực lực của chàng, đồng thời nội công của chàng sau một trận đánh chắc chắn sẽ suy yếu, chừng đó uy lực của Diêm Vương lệnh cũng giảm theo.

Đã tính toán xong đâu dó, Dư Hiểu Hoa yên trí “tọa sơn quan hổ đấu”. Về phần Từ Đạt thấy Thừa Ân chuyển mũi dùi sang mình, lão rất lo lắng.

Thật ra lão không ngán Thừa Ân mà chỉ sợ Dư Hiểu Hoa với Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn. Trước đây, trong lốt Ám Sát hội chủ, lão đã từng nếm mùi lợi hại của nó. Thừa Ân trước đây không bao lâu đã là bại tướng dưới tay lão, cho dù chàng có được cao nhân chỉ điểm thì nhất định trong một thời gian ngắn cũng không thể đánh thắng lão được.

Dù sao trong tình huống này trận đầu lão phái đánh nhau với Thừa Ân, điệu đó không thể tránh khỏi trừ phi lão muốn tẩu thoát. Nhưng hiện nay lão đường đường là Chính Nghĩa bang chủ, nếu bỏ chạy thì từ nay làm sao ngửa mặt nhìn đời, làm sao đường hoàng bước lên ngôi Minh chủ được ?

Trong lòng đã có quyết định, Thừa Ân bước về phía Từ Đạt, cách lão hơn một trượng thì dừng lại. Lúc này chàng đã cất Diêm Vương lệnh vào trong tay áo, đôi mắt chàng nhìn Từ Đạt tóe lửa, bao nhiêu thù hận trong trái tim chàng dồn vào song chưởng, giọng chàng phát ra:

– Từ Đạt ! Mẹ bản vương hiện giờ đang ở đâu ?

– Không phải Dư Hiểu Hoa đã nói rồi đó sao, mẹ cậu hiện đang ở Linh Sơn.

– Bao nhiêu năm qua đối phương làm gì mẹ bản vương?

– Mẹ đối phương chính là người đàn bà ta đây căm hận nhất.

– Cậu nói vậy nghĩa là sao ?

Thừa Ân có ngờ đâu Từ Đạt trong mười mấy năm qua tuy đã bắt được Bạch Nguyệt Long thiên hạ đệ nhất mỹ nhân nhưng chưa một lần được chạm đến da thịt cô ấy.

Cũng vì hắn bản tọa quá yêu, quá ngưỡng mộ người đàn bà tuyệt thế giai nhân ấy nên ngậm đắng nuốt cay giữ bà ở Linh Sơn trong mười mấy năm trời. Ngày ngày chiêm ngưỡng dung nhan phi phàm của bà, lấy đó làm niềm vui trong cuộc sống.

Từ Đạt khi nhắc đến Diệp Tố Tố thì sắc mặt chợt tối sầm lại, lão nghiến răng nói:

– Năm xưa ta đây vì sơ sót đã để mi và Diệp Tố Minh tẩu thoát, nhưng cũng nhờ thế mà mẹ đối phương nuôi hy vọng tiếp tục sống cho đến ngày hôm nay. Tuy nhiên, Lục Thừa Ân, chừng nào họ Lục còn trên thế gian này thì họ Từ ta đây không thể dương danh thiên hạ, vì lẽ đó đêm nay đối phương nhất định phải chết, đối phương chớ có trách ta đây.

Thừa Ân buông tiếng cười nhạt lùng:

– Từ Đạt ! Đêm nay thiếu gia sẽ trả thù cho tiên phụ và bơn trăm mạng người Lục gia. Bản vương sẽ thay dì bản vương chặt cụt chân đối phương, thay dượng bản vương rạch nát mặt đối phương, thay Chu thầy đòi nợ máu của ngươì. Bản vương sẽ thay mặt những vong hồn oan uổng dưới bàn tay Ám Sát hội của đối phương. Từ Đạt ! Đối phương chuẩn bị tiếp chiêu đi !

Lục Thừa Ân lòng căm thù lên tới tột độ nghiến răng vận hết mười hai thành công lực gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình theo thế phi Thiên Điểu bay vọt lên cao gần mười trượng, chàng ở trên không vươn người lao xuống như thần ưng đớp mồi, Thiên Long Vô Mệnh Chưởng chụp xuống người Từ Đạt.

Chính Nghĩa bang chủ nhìn thấy khinh công tột bực của Thừa Ân thì tái mặt thất kinh kêu lên một tiếng “Ui chao”, vội vàng đồng thời sử dụng Thất Cửu Vị Hồi Bộ né tránh.

Ầm…

Đất trời rung chuyển, cát đá bay rào rào. Thiên Long Vô Mệnh Chưởng đập xuống đất khoét một hố lớn đen ngòm. Cả Từ Đạt, Dư Hiểu Hoa, tất cả những người có mặt tại đường trường nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng đó thì đều ngẩn ngơ nhìn Thừa Ân như không thể nào tin được trong một thời gian ngắn công lực của chàng đã tiến bộ vượt bậc đến như vậy.

Họ có biết đâu Thừa Ân đã được Tống Thanh Bình truyền cho tuyệt học Diêm Vương Đoạt Hồn Chưởng, đồng thời đem tất cả nội công sức mạnh cả đời ông truyền lại cho Thừa Ân. Đó cũng có thể gọi là cơ duyên của chàng vậy.

Từ Đạt sắc mặt tái xanh tái xám nhìn Thừa Ân run giọng hỏi:

– Tiểu quỷ ! Đối phương… đối phương làm sao lại có nội công ghê gớm như vậy ?

Lão tuy có nghe Thừa Ân kể chuyện Tống Thanh Bình truyền nội công cho chàng nhưng cứ tưởng cùng lắm họ Tống chỉ cho chàng chút ít công lực, chứ có ngờ đâu ông lão phu đã dốc sạch túi mà cho Thừa Ân.

Đối với người luyện võ một khi đã cho đi nội công thì chẳng khác gì cho chính sinh mạng của mình, trên thế gian này ví như cha con còn chưa cho nhau như thế. Cho dù Từ Đạt có nằm mơ cũng không dám nghĩ họ Tống đã cho Thừa Ân toàn bộ công lực.

Tống Thanh Bình vì sao lại làm như vậy ? Lý do duy nhất là bởi vì ông bản vương muốn Thừa Ân đủ sức hạ Dư Hiểu Hoa, giúp Địa Ngục môn chỉnh lý môn hộ. Ông bản vương vì một bước sai lầm thu nhận Dư Hiểu Hoa khiến cho Địa Ngục môn rơi vào cảnh nguy nan, có tội với liệt tổ liệt tông. Ngày hôm nay ông bản vương hi sinh thân mình để cứu nguy cho Địa Ngục môn cũng là điều dễ hiểu thôi.

Thừa Ân sau một chiêu tận lực đánh ra không hạ được Từ Đạt thì rất tức giận. Chàng chỉ vào Từ Đạt, mắng:

– Cậu đường đường là tông chủ một phái lẽ nào cam tâm làm con rùa rúc đầu không dám đỡ thiếu gia một chưởng hay sao ?

Trước mặt bao nhiêu anh hùng thiên hạ mà bị mắng như thế khiến cho Từ Đạt thẹn quá hóa giận, hắn gầm lên:

– Lục Thừa Ân ! Đêm nay nếu ta đây không giết được đối phương thề không làm người.

Từ Đạt nói xong vận đủ mười hai thành công lực, song thủ đưa lên từ từ đẩy ra một chiêu Quy Nguyên Thần Công, thế chưởng ào ạt như sóng vỗ bờ.

Thừa Ân thấy đối phương dùng Quy Nguyên Thần Công đánh mình thì càng tức giận hơn, chàng nghiến răng vung chưởng lên đỡ. Hai cừu địch không đội trời chung cùng cố hết sức bình sinh tung chưởng đánh ra, hai tiếng nổ ầm… ầm vang lên trời đất tưởng chừng như tối sầm lại, cát bụi bay lên mù mịt.

Nhìn lại thì thấy Từ Đạt lùi lại ba bước, sắc mặt xanh lè không còn giọt máu.

Thừa Ân vẫn đứng yên một chỗ, hơi thở bình thường không có vẻ gì là mệt nhọc.

Sau một chiêu vừa rồi thắng bại đã phân, công lực của Thừa Ân vượt ra ngoài sức tưởng tượng của mọi người.

Thân hình Thừa Ân lướt tới nhanh như chớp, song trảo vung ra chụp vào người Từ Đạt bóng trảo mờ mịt như sương khói.

Tuy nhiên Từ Đạt cũng không dễ bị ức h**p hắn máy động thân pháp Thất Cửu Vi Hồi Bộ, thân hình tựa như bóng quỷ thoắt ẩn thoắt hiện khiến Thừa Ân liên tục chộp vào khoảng không. Thoáng chốc, Từ Đạt đã thoát ra khỏi vùng trảo phong, ung dung nhìn Thừa Ân, cười nhạt một tiếng.

Từ Đạt quả nhiên quá lợi hại, Thất Cửu Vi Hồi Bộ của tên đó là môn võ công thân pháp độc nhất vô nhị, biến hóa nhanh nhẹn hết sức.

Thừa Ân không hạ được cừu địch thì vô cùng cực tức giận, cùng một lúc sử dụng ba môn tuyệt học của Bách Cầm Sơn tấn công Từ Đạt như mưa. Chỉ thấy Từ Đạt thân hình lay động luồn lách giữa quyền, chưởng và trảo của Thừa Ân. Tuyệt học Bách Cầm Sơn vẫn không đủ sức hạ được tên đó.Chớp mắt đã trải qua gần trăm chiêu, Thừa Ân chung quy vẫn không làm gì được Từ Đạt.

Bên tai chàng bỗng có lời nhắc nhở của Chu Ngọc Lan:

– Lục đệ sao không đem Thất Cửu Vi Hồi Bộ ra mà đối phó với lão tặc ?

Thật ra, Thừa Ân đã tự hứa với lòng sẽ không dùng đến võ công của đối thủ, nhưng lần này vì đối thủ quá lợi hại. Hơn nữa, Từ Đạt là tử thù của chàng nên Thừa Ân quyết định bất chấp tất cả, chàng thét lên:

– Từ Đạt ! Ngươi ta đây dùng Quy Nguyên Thần Công của Lục gia đối phó với ta đây thì ta đây sẽ dùng Thất Cửu Vi Hồi Bộ hạ ngươi ta đây.

– Thất Cửu Vi Hồi Bộ ?

– Bản vương hỏi ngươi bản vương tại sao lại biết võ công độc môn của Lục gia ?

– Đó là vì năm xưa cha đối phương đã tặng cho bản tọa và Tạ ca ca mỗi người một chiêu Quy Nguyên Thần Công.

Thì ra Quy Nguyên Thần Công của Từ Đạt là do cha chàng truyền lại. Nhự vậy, cha chàng đối với anh em kết nghĩa đã tận tình lắm rồi. Thế mà Từ Đạt vần nhẫn tâm giết hại cha chàng, lòng dạ của gã thật còn độc ác hơn cả lang sói.

Từ Đạt gầm lên một tiếng, Bán Nguyệt Long Đao rút ra nhanh như chớp. Thoắt một cái, thân hình lão biến mất chi còn để lại những tiếng “tinh… tang… tinh…tang…” do cặp long đao phát ra.

Thừa Ân thấy Từ Đạt biến mất thì biết nguy. Liền sau đó sau lưng chàng có một luồng gió lạ thổi tới, Thừa Ân không kịp suy nghĩ nữa vội vàng máy động thân pháp Thất Cửu Vi Hồi Bộ né tránh.

Lúc này hai tay cao thủ cùng dùng một thứ thân pháp thân hình như hồn ma bóng quế thoắt ẩn thoắt hiện khiến cho bao nhiêu cao thủ có mặt tại đương trường đều phải ngẩn người ra mà nhìn.

Mọi người chỉ còn nghe thấy những tiếng “tinh… tang” phát ra từ long đao của Từ Đạt, tiếng quyền phong như gió, trảo phong như mưa của Thừa Ân. Quả thật là một trận đấu kinh thiên động địa, chấn động giang hồ.Thoáng chốc, hai bên đã trao đổi hơn một trăm chiêu, bỗng nghe hự một tiếng nhìn lại thì thấy Từ Đạt bị đánh văng ra, trên vai tên đó trúng một trảo của Thừa Ân thủng năm lỗ máu tuôn ra xối xả.

Từ Đạt mặt mày tái xanh, cánh tay bị trúng Ngũ Hổ Phục Ma Trảo xụi lơ không còn cử động được nữa, cây đao trên tay cũng đã rơi xuống đất.

Thừa Ân gương mặt đầy vẻ kích động, hai con mắt đỏ lòm như máu. Bỗng chàng ngứa cổ nhìn lên trời rú một tiếng thật to. Tiếng rú của chung tựa long ngân, âm ba vang vọng trong cảnh rừng núi thâm u.

Thừa Ân phát tiết bao nhiêu nỗi uất hận trong tiếng rú đó rồi chàng vận công nói thật to:

– Thân phụ ở trên trời có linh thiêng hẵy chứng giám cho Ân nhi ngày hôm nay g**t ch*t cừu địch trả món nợ máu của Lục gia.

Dứt lời, thân hình chàng cất lên như phượng hoàng sải cánh, từ trên cao tận lực đánh xuống chiêu Thiên Long Vô Mệnh Chưởng. Tiếng thét của chàng vang động cả núi rừng:

– Từ Đạt ! Hãy đền mạng cho cha bản vương !

Từ Đạt trong lúc bị thương quá thống khổ đã chẳng còn nhanh nhẹn như trước nữa, tên đó thấy Thừa Ân từ trên cao đánh xuống thế chưởng nặng như núi, muốn tẩu thoát nhưng không còn kịp bèn nghiến răng vung cánh tay còn lại phát chưởng ra đỡ.

Mọi người ai cũng thấy Từ Đạt đã cầm chắc cái chết trong tay. Tên đó đứng dưới đỡ chưởng của đối phương từ trên cao đánh xuống là vô cùng cực bất lợi, lại thêm trong lúc bị thương công lực giảm sút làm sao đỡ nổi chưởng của Thừa Ân.

Dư Hiểu Hoa thấy kẻ tử thù của mình sắp chết vào tay Thừa Ân thì không cam lòng lướt tới định giải nguy cho Từ Đạt trước rồi sẽ lấy mạng gã sau. Không ngờ bốn vị tiền bối vẫ để mắt tới mụ. Vừa thấy mụ động thân, họ ngay lập tức tràn người ra cản mụ lại, Dư Hiểu Hoa đành bó tay bất lực nhìn Từ Đạt thảm tử.

Giữa lúc đó, bỗng từ trên ngọn cây một bóng người lướt ra nhanh như điện chớp. Người đó chân không chấm đất, cây phất trần trong tay vung ra đánh thẳng vào chưởng của Thừa Ân.

Ầm… Bùng… sau hai tiếng nổ lớn thì nghe rắc một tiếng, cánh tay của Từ Đạt gãy lìa mấy khúc, xương trắng lòi cả ra ngoài, tuy nhiên mạng sống của tên đó vẫn còn giữ được. Đó là nhờ người kia đã dùng cây phất trần đỡ chưởng của Thừa Ân, uy lực giảm xuống chỉ còn một nửa nên đã cứu Từ Đạt thoát chết trong gang tấc.

Mọi người định thần đưa mắt nhìn thì thấy một ni cô tuổi ngoài sáu mươi, gương mặt hiền từ phúc hậu đầy vẻ đớn đau.

Từ trên ngọn cây lại thêm hai bóng người nhảy xuống, đó chính là Tiểu Miêu và Chu Phương Ngọc. Đoạn Trần sư thái sau khi nhảy xuồng cứu Từ Đạt, Tiểu Miêu cũng giải huyệt cho họ Chu.

Tiểu Miêu đưa mắt nhìn Thừa Ân trìu mến, còn Chu Phương Ngọc và Chu Ngọc Lan gặp lại nhau thì cực kỳ vui sướng.

Riêng Thừa Ân, thấy có người cứu Từ Đạt thì cực kỳ tức giận, nhưng người đó lại là Đoạn Trần sư thái từng có ơn cứu mạng chàng khiến chàng chỉ biết trố mắt nhìn bà, uất ức hỏi:

– Sư thái… tại sao người lại cứu tên ma đầu này ?

Thật ra, Thừa Ân đã biết bà là mẹ của Từ Đạt, cũng hiểu được vì sao trước đây Ám Sát hội đối với bà có vẻ trọng thị khác thường. Nhưng cho dù bất kể bà là ai hành động của bà vừa rồi cũng không thể chấp nhận được.

Đoạn Trần sư thái hai hàng nước mắt chảy dài trên má đầy vẻ đau đớn, đột nhiên bà quỳ xuống trước mặt Thừa Ân, cất giọng thống khổ:

– Bần ni tội lỗi ngập đầu. Lục thí chủ cứ g**t ch*t bần ni đi.

Thừa Ân đờ người ra không biết phải nói sao cho phải. Mọi người ai nấy đều ngơ ngác. Chỉ riêng Tiểu Miêu vội vàng chạy đến bên bà, kêu lên:

– Sư tôn, người sao phái làm như thế chứ ?

Đoạn Trần Bự thái lắc lắc đầu nói:

– Con đừng nói gì hết, hãy để sư phụ được chết may ra mới đền được tội lỗi.

– Thầy có tội gì cơ chứ ?

Đoạn Trần sư thái đẩy Tiểu Miêu ra rồi đưa mắt nhìn Thừa Ân:

– Lục thí chủ có biết, bần ni là mẹ của tên súc sinh này không ?

Thừa Ân quay mặt đi, giọng nói lạnh lùng:

– Sư thái hãy đứng lên rồi nói chuyện. Miêu nhi! Nâng đỡ sự phụ đứng dậy đi !

Tiểu Miêu ngoan ngoãn làm theo lời chàng. Đoạn Trần sư thái buông một tiếng thở dài một tiếng nói:

– Bần ni lỡ sinh ra một tên nghiệt tử không dạy dỗ được lấy làm hổ thẹn phải xuống tóc đi tu. Nhưng dù nó có là gì đi nữa thì cuối cùng vẫn là con của bần ni đứt ruột đẻ ra, bần ni thật không thể nhẫn tâm nhìn nó phải chết, nên vừa rồi nhất thời đã ngăn cản Lục thí chủ trả thù. Bần ni lòng trần chưa dứt, thật không xứng đáng được sống, xin Lục thí chủ cứ xuống tay g**t ch*t bần ni đi.

Từ Đạt từ khi thấy mẹ vẫn không mở miệng nói một lời nào. Đoạn Trần sư thái quay sang con trai, bà nhìn hắn bản vương một lúc rồi lại buông tiếng thở dài một tiếng:

– Từ nhi ? Mẹ từng khuyên con thế nào chắc con vẫn côn nhớ. Mẹ thật không ngờ con cũng chính là Ám Sát hội chủ, tội ác chồng chất. Mẹ sinh ra con mà không dạy được thì hôm nay trước mặt Lục thí chủ và các vị võlâm đồng đạo đây, mẹ con bản vương cùn lấy cái chết mà đền tội.

Bà đừng lại một lúc rồi nói tiếp:

– Ta đây dù sao cũng là mẹ của con, không thể nào ngơ mắt ra nhìn con của mình bị người ta đây g**t ch*t. Nhưng tội ác của con không thể tha thứ được, ta đây không giúp gì được cho con. Từ nhi ! Hãy tự mình kết liễu đi, mẹ đi trước con một bước đây.

Dứt lời, bà nhắm mắt lại, đôi môi điểm một nụ cười, dường như lòng bà đã được thanh thản. Tiểu Miêu thất kinh kêu lên:

– Sư tôn ! Người không thể làm như vậy.

Nhưng đã muộn, chỉ nhìn thấy Đoạn Trần sư thái ngã xuống, thất khiếu ngũ quan tứa máu. Bà đã tự đoạn kinh mạch mà chết.

– Thầy… thầy…

Tiếng gọi thống thiết của Tiểu Miêu không thể cứu sống người mẹ tội nghiệp ấy Miêu nhi quỳ bên xác sư phụ khóc nức nở.

Từ Đạt đưa mắt nhìn bà rồi ngẩng lên nói:

– Lục Thừa Ân ! Đối phương thắng rồi. Họ Lục cuối cùng vẫn hơn họ Từ. Lão phu chịu thua đối phương vậy. Lão phu tự kết liễu đây.

Dứt lời lão nhắm một gốc cây cổ thụ lao đầu vào.

Trước cái chết thống khổ của Đoạn Trần sư thái, Thừa Ân cũng không còn lòng dạ nào nhìn thêm một cái chết nữa. Chàng nhắm mắt lại chờ đợi, những tưởng sẽ nghe tiếng sọ của Từ Đạt vỡ ra, nhưng chàng bỗng nghe nhiễu tiếng kêu thất thanh vang lên:

Thừa Ân biết có biến vội vàng mở mắt ra thì không nhìn thấy Từ Đạt đâu nữa. Thì ra tên đó nham hiểm xảo trá đã thừa lúc mọi người phân tâm sử dụng Thất Cữu Vi Hồi Bộ thân hình nhứ bóng ma biến khỏi vòng vây giở khinh công phóng vào bóng đêm mất dạng.

Thừa Ân gầm lên một tiếng định đuổi theo nhưng Chu Ngọc Lan kịp thời ngăn chàng lại:

– Lục đệ ! Không kịp nữa đâu, hắn đi mất rồi.

Thừa Ân trong lúc sơ xuất để cừu địch sổng mất tức giận gào lên:

– Từ Đạt ! Thiếu gia thề sẽ lột da ngươi ta đây.

Chu Ngọc Lan thở dài một tiếng:

– Hắn chắc chắn sẽ trở về Linh Sơn. Lục đệ phải nhân lúc hắn chưa hồi phục ngay lập tức đánh lên Linh Sơn.

– Thừa Ân gật gật đầu, trong lòng đã có quyết định. Chàng đưa mắt nhìn Dư Hiểu Hoa, gằn giọng nói:

– Thế nào, mụ giao Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn rồi bó tay chịu tội hay chờ Thiếu gia ra tay?

Dư Hiểu Hoa đã chứng kiến công lực ghê gớm của Thừa Ân, nhưng mụ tự thị có Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn nên quyết không chịu lùi bước. Xét tình hình hiện tại rất bất lợi, mụ bèn nghĩ ra một kế nói khích Thừa Ân:

– Lục nhóc con ! Đối phương có dám cùng lão nương đây đánh một trận không ?

Thừa Ân buông tiếng cười lớn:

– Ha ha… Mụ sợ thiếu gia và bốn vị tiền bối cùng đối phó với mụ sao ? Dư H iểu Hoa ! Mụ cứ yên tâm đi, Lục mỗ sẽ tiếp mụ vài chiêu.

Quả thật, Dư Hiểu Hoa sợ Thừa Ân và bốn vị lão tiền bối hợp công coi như mụ hết cơ hội. Bây giờ chỉ cần mụ hạ được Thừa Ân, còn lại bốn vị lão tiền bối cho dù công lực của họ có cao thâm đến đâu cũng khó đối phó được với Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn.

Trong lòng đã có tính toán, mụ liền nói:

– Lục Thừa Ân Đối phương đơn đấu với bản vương có chết cũng không hối hận chứ?

– Hừ ! Mụ tưởng Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn có thể hạ được thiếu gia sao ?

– Ta đây chỉ đối phương đánh không lại rồi gọi mấy lão già kia đến giúp thôi.

Dư Hiểu Hoa đúng là không kể gì đến liêm sỉ, nói ra những lời không biết ngượng ấy. Thừa Ân vốn là bậc anh hùng quân tử, chàng cầm Diêm Vương lệnh giơ lên cao dõng dạc nói:

– Hà tiền bối ! Lệnh bài này có thể ra lệnh được chăng ?

– Xin Lục thiếu hiệp cứ nói.

– Vãn bối muốn ông và các vị sư đệ muội không được can dự vào trận đánh này.

Hà ông lão là người ngay thẳng khí khái liền mỉm cười nói:

– Lục thiếu hiệp yên tâm, chúng tôi nhất định không xen vào.

– Mụ đã yên tâm chứa ?

Dư Hiểu Hoa cười khẩy đáp:

– Đã yên tâm rồi.

Thừa Ân cất lệnh bài vào tay áo, cất giọng dõng dạc:

– Thiếu gia sẽ dùng Diềm Vương Đoạt Hồn Chưởng đối phó với mụ.

– Được lắm !

Chu Ngọc Lan khẽ kéo tay Thừa Ân, ánh mắt tha thiết nhìn chàng:

– Lục đệ phái cẩn thận, không được lơ là khinh địch.

Thừa Ân khẽ gật đầu rồi đưa mất nhìn Tiểu Miêu đang khóc than bên xác sư tôn, chàng nói:

– Phiền Lan tỷ quan tâm cho Miêu nhi một chút.

Ngọc Lan khẽ gật đầu nhận lời, ngay lập tức đến bên Tiểu Miêu an ủi cô ấy. Thừa Ân bước tới đối diện với Dư Hiểu Hoa, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau không chớp.

Dư Hiểu Hoa đã tận mắt mục kích Thừa Ân hạ Từ Đạt, có thể nói công lực của chàng vượt ngoài sức tưởng tượng nên mụ không dám khinh nhờn, công lực đề tựu tối đa vào song chưởng.

Về phần Thừa Ân, chàng cũng biết Dư Hiểu Hóa công lực có phần hơn Từ Đạt chứ không kém. Vả lại, chàng vừa trải qua một trận quyết đấu, nội công đã có phần sút giảm nên cũng không dám khinh miệt, tập trung toàn lực chuẩn bị ra chiêu.

Hai đại cao thủ đều sử dụng Diêm Vương Thần Công, hàn khí tản ra mù mịt, không khí đặc lại ngột ngạt khó thở hết sức.

Hai tiếng thét chói tai vang lên, hại bóng người xô vào nhau rồi dội trở ra.

Ầm… ầm… Liên tục những tiếng nổ inh tai vang lên, trong vòng chu vi mười trượng, khí lạnh bao trùm, băng tuyết đổ xuống tựa như mùa đông đang đến, cảnh tượng vừa đẹp mắt lại đầy vẻ chết chóc.

Dư Hiểu Hoa mặt mày xám ngoét, còn Thừa Ân thì hơi thở dồn đập. Hai người lại lao vào nhau, chưởng phong mù mịt, bốn bề tuyết phủ. Nhìn lại thì thấy đất dưới chân họ đã đóng thành băng tuyết.

Tất cả những người có mặt tại đương trường đều phải le lưỡi lắc lắc đầu, ghê sợ thay cho uy lực của Diêm Vương Thần Công.

Thừa Ân sau mấy hiệp không hạ được Dư Hiểu Hoa bụng bảo dạ nếu để mụ sống sót tương là sẽ đại họa cho võ lâm. Diêm Vương Thần Công uy lực ghê gớm, trên giang hồ khó có người chế ngự được mụ.

Nghĩ như vậy, Thừa Ân bèn quyết định một lần nữa sử dụng Thất Cửu Vi Hồi Bộ. Lúc đó, bất giác hình ảnh Viên Yên hiện lên trong tâm trí chàng. Có thể nói nếu chàng không được Viên Yên truyền cho Thất Cửu Vi Hồi Bộ thì chàng không những không thắng được Từ Đạt, mà cũng không thể nào khống chế được Dư Hiểu Hoa.

Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu Thừa Ân, ngay sau đó chàng động thân, hai chân bước theo Thất Cửu Vi Hồi Bộ thân hình đột nhiên biến mất.

Dư Hiểu Hoa biết ngay là chàng đã sử dụng thân pháp kỳ bí của Từ Đạt, mụ biết ngay nên liền hét lên một tiếng song chưởng đánh ra như mưa hòng bảo vệ toàn thân.

Bùng… bùng…

Dư Hiểu Hoa bị đánh bật trở lại, bước chân loạng choạng suýt chút nữa là té nhào, mụ vội vàng nhún mình nhảy ra khỏi vòng chiến. Chân mụ vừa chạm xuồng đất đã thấy Thừa Ân đứng ngay trước mặt tựa hồ như quỷ hiện.

Dư Hiểu Hoa vừa sợ vừa giận, nghiến răng thét lên:

– Tiểu quỷ ! Cậu sử dụng thân pháp của Từ Đạt đánh ta đây đâu thể gọi la anh hùng.

Thừa Ân buông tiếng cười nhạt:

– Hừ ! Mụ là tâm thú đại họa của võ lâm, thiếu gia không thể không trừ mụ đi.

– Được lắm ! Vậy để lão bà cho ngươi bản tọa nếm mùi lợi hại của Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn.

Thừa Ân đã được Tống Thanh Bình cho biết sự lợi hại của Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn nên không dám chậm trễ rút ngay Diêm Vương lệnh ra.

Nguyên trước đây vị Tổ sư của Địa Ngục môn Lãnh Diện Tu La Khách, người này vốn là một trọng phạm bị triều đình truy nã, ông bản tọa bên nghĩ ra một cách là đào đường hầm ăn sâu xuống lòng đất, xây dựng căn cứ đặt tên là Địa Ngục môn.

Từ đó Địa Ngục môn chỉ thu nhận những học trò là tội phạm của triều đình. Vào thời đó, hoàng triều mục nát, tham quan ô lại mọc lên như nấm, lê dân đồ thán, kiếp người cơ cực, đâu đâu cũng có những người dân đen bị hà h**p phải từ bỏ làng quê sống tha hương hoặc lên rừng vào núi làm kẻ cướp. Địa Ngục môn thu nạp tất cả những người ấy, từ đó khuếch trương thành một thế lực rất lớn, cũng vì họ là tội phạm của triều đình nên mỗi khi xuất hiện đều phải mang mặt nạ.

Lại nói về Lãnh Diện Tu La Khách trong khi đào hám xây dựng tổng đàn Địa Ngục môn tình cờ phát hiện một viên ngọc lớn màu xanh biếc, sờ vào lạnh như băng. Lãnh Diện Tu La Khách được bảo vật, sau một thời gian nghiên cứu thì thấy lục ngọc nếu được Diêm Vương Thần Công hỗ trợ sẽ phát ra uy lực rất lớn, ông bản vương vui sướng bèn nghĩ ra một cách chế viên ngọc lục bảo thành bảo vát trấn môn, biểu trưng cho quyền lực tối thượng của địa Ngục môn.

Lãnh Diện Tu La Khách cắt viên ngọc lớn thành ba viên nhỏ bằng con cậu gắn vào Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn và Diêm Vương lệnh. Từ đó hai món bảo vất ấy trở thành tín vật của Địa Ngục môn, đại diện cho quyền lực tối thượng của môn chủ, lưu truyền cho đến ngày hôm nay.

Hiện tại, Dư Hiểu Hoa có Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn, còn Thừa Ân có Diêm Vương lệnh. Dư Hiểu Hoa vận Diêm Vương Thần Công vào Ma Hoàn, ngay lập tức phát ra một luồng ánh sáng xanh, luồng ánh sáng đó bắn xẹt vào Thừa Ân với vận tốc kinh hồn, phát ra những tiếng kêu xè xè rợn người.

Thừa Ân không dám chậm trễ cũng vội vàng vận Diêm Vương Thần Công vào Diêm Vương lệnh, từ hai con mắt trên lệnh bài xẹt ra hai luồng ánh sáng màu xanh, một đón đầu luồng sáng từ Ma Hoàn của Dư Hiểu Hoa, một bay thẳng vào người mụ.

Hai luồng ánh sáng chạm vào nhau nổ “bốp” một tiếng, luồng ánh sáng còn lại bắn thẳng vào người Dư Hiểu Hoa xuyên thủng từ trước ngực ra sau lưng. Dư Hiểu Hoa rú lên một tiếng kinh hồn ngã vật xuống đất chết ngay nhanh chóng. Vết thương trên ngực mụ bản tọa không rỉ một giọt máu đỏ, vì uy lực của Diêm Vương Thần Công cực hàn, Dư Hiểu Hoa chết, thi thể đông thành băng tuyết, mãi một lúc sau băng tan máu mới từ từ chảy ra.

Thừa Ân sau khi giết được Dư Hiểu Hoa, vì vận công quá dộ, sắc mặt cũng nhợt nhạt đi, hơi thở nặng nhọc, phải ngồi xuống điều tức hồi lâu sau mới hồi phục công lực.

Khi Thừa Ân mở mắt ra thì thảy trời đã sắp sáng. Đám thủ hạ của Dư Hiểu Hoa lớp chết lớp đầu hàng coi như Địa Ngục môn đã thanh trừng môn hộ hoàn thành sứ mệnh.

Thừa Ân đưa mắt tìm kiếm thì thấy hai cô ấy mỹ nhân tuyệt sắc đứng bên cạnh nhau cũng đang đưa mắt nhìn chàng. Hà tiền bối dẫn theo môn hạ đến trước mặt Thừa Ân làm lễ bái kiến chàng, ông bản vương nói:

– Hà mỗ thay mặt toàn thể môn đồ Địa Ngục môn cảm tạ ân sâu của Lục thiếu hiệp.

Thừa Ân rũ áo đứng lên đáp lễ:

– Tiền bối không cần phái khách sáo, Thừa Ân mới thật sự là người phái mang ơn. Tống lão tiền bối của quý môn đem nội công truyền cho vãn bối, công ơn đó thật không gì bù đắp được.

Chàng dừng lại một lúc rồi nói tiếp:

– Trước đây, vì không biết, đã xảy ra những việc hiểu lầm, vãn bối đã từng giết người của quý môn, xin chư vị niệm tình bỏ qua cho !

– Chuyện trước đây đều do Dư Hiểu Hoa gây ra, Lục thiếu hiệp nào có lỗi gì ?

Thừa Ân đưa mắt nhìn xác Dư Hiểu Hoa rồi hỏi:

– Chẳng hay Cửu Khuyết Ma Hoa Hoàn đâu rồi ?

Hà ông lão đưa Ma Hoàn ông đã thu lại từ trong tay Dư Hiểu Hoa cho Thừa Ân. Chàng lấy luôn Diêm Vương lệnh đặt vào tay Hà ông lão rồi nghiêm nghị nói :

– Tống lão tiền bối có lời chuyển đến bốn vị lão nhân ngay lập tức chọn người kế vị chức chưởng môn, tiếp tục đi theo tôn chỉ của Tổ sư Lãnh Diện Tu La khách, không được làm trái.

Bốn vị trướng lão đưa mắt nhìn nhau rồi Hà tiền bối nói:

– Chúng tôi đã hội ý quyết định thỉnh Lục thiếu hiệp lên ngôi chưởng môn, xin thiếu hiệp đừng từ chối.

Thừa Ân lúc đầu nói:

– Xin thứ cho vãn bối không thể tuân lệnh được.

– Lục thiếu hiệp vì sao lại từ chối ?

Thừa Ân bèn đem chuyện chàng đã ở Bách Cẩm Sơn phát thệ nhận chức Sơn chủ. Bốn vị lão tiền bối nghe xong thì rất láy làm luyến tiếc, nhưng cũng đành chấp nhận không dám nài ép Thừa Ân nữa.

Họ lại xin Thừa Ân đưa họ đến Tu La động rước Tống chưởng môn về. Thừa Ân đáp:

– Về chuyện này, Tống lão tiền bối đã có lời căn dặn các vị hãy lo việc chỉnh lý mồn hộ, bầu môn chủ mới. Tống lão tiền bối quyết định ở lại Tu La động không trở về nữa. Tuy nhiên, Tống lão tiền bối còn vài điều dặn dò muốn gặp Hà tiền bối. Vậy sau khi vãn bối đánh Chính Nghĩa bang trả thù cho cha sẽ đưa Hà tiền bối đi Tu La động một chuyến.

– Lục thiếu hiệp muốn đánh Linh Sơn ?

– Đúng thế !

– Chính tghĩa bang môn hạ rất đông, cạo thủ nhiều vô số. Tuy Từ Đạt đã bị thương nhưng với sức một mình Lục thiệp hiệp e rằng mãnh hổ nan địch quần hồ. Lão phu xin được thống lãnh môn hạ Địa Ngục môn hỗ trợ cho thiếu hiệp.

Thừa Ân ngần ngừ chưa quyết, Hà tiền bối thấy vậy liền nói:

– Từ Đạt nham hiểm xảo trá, là đối thủ của Lục gia, nhưng cũng là tội nhân của võ lâm thiên hạ. Xin Lục thiếu hiệp đừng từ chối nữa.

Thừa Ân thấy lão nhiệt tình như vậy thì vui vẻ khẽ gật đầu đồng ý.

Xong chuyện đó chàng bèn đi về phía hai vị thiếu nữ và Chu Phương Ngọc. Chàng thấy Tiểu Miêu hai mắt đỏ hoe, mặt hoa tiều tụy thì đau lòng nói:

– Miêu nhi đứng buồn nữa. Từ nay Lục ca ca sẽ lo lắng chăm sóc cho cô lão phu.

Thừa Ân mở mệng nói những lời đầy tình ý như thế khiến cho Tiểu Miêu bất giác thẹn thùng; hai má đỏ bừng cúi mặt nhìn xuống đất, cất giọng lí nhí hỏi:

– Lục ca ca định đánh Chính Nghĩa bang thật sao ?

– Miêu nhi cùng đi với ca ca chứ ?

Tiểu Miêu đưa mắt nhìn thi hài của thầy, nghẹn ngào:

– Miêu nhi phải đưa thầy về am đường chôn cất.

Thừa Ân buông một tiếng thở dài một tiếng não nuột:

– Đoạn Trần tư thái vì con mà đi tu, vì con mà chết. Đoạn Trần nhưng không thể đoạn trần. Từ Đạt tội ác chồng chất không thể tha được, vãn bối Lục Thừa Ân cúi xin sư thái tha thứ cho vãn bối.

Nói xong, Thừa Ân quỳ xuồng vái lạy thi hài của bà bản tọa. Lạy xong chàng đứng lên nói:

– Ca ca đưa Miêu nhi đi chôn cất sư thái trước rồi mới quay lại đánh Chính Nghĩa bang, Miêu nhi có đồng ý không?

Dĩ nhiên Miêu nhi vô cùng cực hớn hở, hân hoan ra mặt. Nào ngờ Chu Ngọc Lan đứng bên cạnh nghe hai người nói những câu ngọt ngào tình ý thì tủi thân muốn khóc nhưng vần cố kiềm chế. Lúc này nàng bản vương mới lên tiếng:

– Lục đệ ? Đệ đi đánh Chính Nghĩa bang phải thận trọng, không được lơ là khinh xuất.

Thừa Ân đưa mắt nhìn sang Ngọc Lan, gương mặt nữ nhân ấy xinh đẹp như hoa mới nở! Nghĩ lại, nữ nhân ấy đã từng vì chàng làm những việc không màng đến sinh mạng; tình nghĩa của nữ nhân ấy thật không có gì so sánh được. Thừa Ân ngẩn ngơ nhìn nữ nhân ấy không vút qua.

Tiểu Miêu nhìn thấy thái độ thì đoán biết tâm sự của chàng. Nàng bản tọa vì quá yêu Thừa Ân, có thể vì chàng mà hi sinh cả tính mạng thì huống chi là hi sinh một chút tình yêu, miễn sao cho chàng vui vẻ là được. Nghĩ như vậy, Tiểu Miêu liền nắm tay Ngọc Lan, nói:

– Lan tỷ không cùng Lục sư ca đi đánh Chính Nghĩa bang sao ?

– Tôi…

Ngọc Lan ngập ngừng không thốt ra lời, Tiểu Miêu vốn lém lỉnh liền nói:

– Lan tỷ nỡ lòng nhìn Lục ca ca đi vào chỗ hiểm nguy mà không tương trợ sao ?

Thừa Ân được Tiểu Miêu mở lời thì hết sức hớn hở, đưa mắt nhìn nàng lão phu đầy vẻ biết ơn rồi quay sang Nhược Lan nói:

– Tỷ tỷ muốn về Bách Cầm Sơn hãy chờ tiểu đệ đi diệt xong Từ Đạt, chúng lão phu sẽ cùng lên đường.

Nhược Lan làm ra vẻ miễn cưỡng đồng ý nhưng trong lòg lại hớn hở khôn xiết.

Thừa Ân quay sang nói với Chu Phương Ngọc:

– Chu ca ca ! Tiểu đệ có một việc muốn nhờ đại bản tọa.

– Lục đệ cứ nói đi.

Tiểu đệ có ước hẹn với Không Độ Đại sư, phiền sư ca đến Thiếu Lâm tự báo tin, hẹn Không Độ Đại sư cùng đánh lên Linh Sơn Chính Nghĩa bang.

– Được lão phu tức thì đi ngay.

Chu Phương Ngọc đi rồi, Thừa Ân quay lại dặn dò bốn vị tiền bối Địa Ngục môn đóng quân chờ chàng vài hôm. Mọi việc xong xuôi, chàng cùng với hai vị cô gái đưa thi hài của Đoạn Trần sư thái lên một cỗ xe ngựa về am đường của bà mà chôn cất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8