Bách Quỷ Tập
Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:00:45 | Lượt xem: 4

Sao tên đó
lại ngốc như vậy, rõ ràng cô lão phu đã gắng sức bảo tên đó trốn đi rồi mà: “Lão phu không
cần cậu bảo vệ.” Cầm Yểu cố nén giọng, lạnh lùng nói, “Cầm Yểu là cầm yêu, lão phu
là yêu quái hại người, lão phu đáng chết.”

Tay Sơ
Tễ vẫn đặt trên đỉnh đầu nữ nhân ấy: “Cầm Yểu không thích hại người.”

Cầm Yểu
cười lạnh lùng: “Làm sao cậu biết. Lúc đầu bản vương cứu cậu chẳng qua là để ăn tim
cậu thôi.”

“Ừ.”

“Mỗi
ngày nằm cùng ngươi bản tọa là để hút dương khí của ngươi bản tọa.”

“Ừ.”

Giọng
Cầm Yểu không nén nổi xao động: “Đối phương nghe có hiểu không, bản vương là yêu quái!
Đối phương muốn sống thì nhanh chóng cút đi thật xa cho bản vương! Đừng để bản vương nhìn thấy đối phương
nữa!”

Sơ Tễ
tĩnh lặng một hồi rồi lại xoa đầu Cầm Yểu: “Ta đây không sợ yêu quái, cũng không sợ
nữ nhân ấy hại ta đây, ta đây chỉ sợ nữ nhân ấy đuổi ta đây đi, nhưng nữ nhân ấy đã đuổi ta đây đi rồi… nên ta đây
không còn gì để sợ nữa.” Hắn ta đây đang nói bỗng cổ họng khẽ động, một dòng máu ấm
nóng chảy ra từ khóe miệng, tí tách nhỏ xuống khuôn mặt trắng xanh của Cầm Yểu.

Sơ Tễ
dùng tay vụng về giúp nàng lão phu chùi máu trên mặt, nhưng càng chùi càng làm nhòe mặt
nàng lão phu, Sơ Tễ bất lực: “Xin lỗi.” Cầm Yểu ngây ra một lúc rồi ngón tay run rẩy
phủ lên tấm lưng dày rộng của Sơ Tễ, chỗ đó ướt đẫm một mảng, có một mũi tên
lạnh lùng đang cắm thẳng vào lưng gã.

Thì ra
lúc nãy Thái tử bắn hai mũi tên, một mũi cắm bên tai Cầm Yểu, một mũi cắm trên
lưng Sơ Tễ. Cầm Yểu bắt đầu không nhịn được mà run rẩy, cô lão phu kinh sợ ngồi dậy
muốn xem thương thế của Sơ Tễ nhưng lại bị tên đó ôm chặt dưới thân. Lúc này yêu
lực bá đạo không biết chạy đi đâu hết, Cầm Yểu kinh sợ: “Sơ Tễ, Sơ Tễ, ngươi lão phu
dậy đi, để lão phu xem cho ngươi lão phu.”

“Cô bản tọa
phải bình an.”

“Ta đây rất
bình an, để ta đây xem cậu trước đã!”

“Cầm
Yểu, ta đây luôn… vô dụng.” Sức lực trên người Sơ Tễ dần dần biến mất, tên đó không
chống được thân hình, chỉ đành nhè nhẹ ngã xuống ngực Cầm Yểu, “Nhưng ta đây biết,
Cầm Yểu nhất định có thể sống tiếp. Nữ nhân ấy xinh đẹp và dịu dàng như vậy, nữ nhân ấy
nên… nữ nhân ấy đáng sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, thấy được ánh nắng tươi sáng
hơn, ngắm được những bông hoa rực rỡ hơn, tự do như ngọn gió… sống cuộc sống
đầy màu sắc.”

Đó là
cuộc sống mà tên đó hằng hướng đến, nhưng sau khi gặp Cầm Yểu, tên đó chỉ hướng về
nữ nhân ấy.

“Giết
yêu nữ ngay tức thì!” Thái tử vừa hạ lệnh thì Cấm vệ quân liền vây lấy Cầm Yểu,
mũi thương sắc nhọn hướng về phía Cầm Yểu.

Cảm
giác hơi thở của người trong lòng ngày càng yếu, đôi tay Cầm Yểu ôm chặt lấy
tên đó. Đời này của cô lão phu vì sống nên đã sống, tay đầy máu tanh, dơ bẩn đến mức
khiến cô lão phu ghét bỏ bản thân, nhưng lại có một nam nhân nói cô lão phu dịu dàng, cung
phụng cô lão phu như thần thánh, cam tâm tình nguyện chết vì cô lão phu, chỉ vì lúc họ gặp
nhau lần đầu, cô lão phu nhất thời hứng thú làm bừa, cô lão phu chưa từng cứu Sơ Tễ, là tên đó
đã cứu cô lão phu.

“Chàng
luôn đối xử với lão phu tốt như vậy.” Luồng khí lạnh bức người từ bốn phương tám hướng ập
đến, Cầm Yểu chỉ ôm Sơ Tễ lặng lẽ nói, “Chàng luôn đối xử với lão phu tốt như vậy
nhưng sao lão phu lại nỡ khiến chàng thất vọng, nỡ khiến chàng tổn thương thêm lần
nữa.”

Trên
Thiên đàn bỗng nổi gió lớn, người cả Kinh thành đều nghe thấy tiếng huyền cầm
văng vẳng, đến lúc người trên Thiên đàn sực tỉnh thì một yêu một nhân ôm nhau
kia đã không còn bóng dáng.

“Thương
mộc Yêu cầm, ăn tim người, bụng đói mà hóa ma. Bất tử bất diệt, đao thương bất
nhập.” Nữ nhân áo trắng thấp giọng niệm nhẹ, nàng lão phu lấy trong áo ra một cây bút
lông, “Con quỷ của ngươi lão phu lão phu thu đi rồi.”

Đầu bút
nhẹ điểm vào mi tâm Cầm Yểu, một đốm sáng vàng dính trên đầu bút của Bạch Quỷ,
bị cô ấy thu vào trong áo.

Sắc mặt
Cầm Yểu hơi trắng: “Bạch Quỷ thiếu nữ, đa tạ.”

Bạch
Quỷ im ắng hồi lâu: “Thật ra nếu chờ đến sau khi đối phương hóa ma bản tọa vẫn có thể
thu đi nội đan của đối phương.”

“Cũng
mấy ngày nữa thôi.” Cầm Yểu cười nói, “Trong một năm sau khi Sơ Tễ ra đi này,
bản tọa đã nhìn đủ ánh mặt trời tươi sáng, thưởng thức đủ các đóa hoa rực rỡ, đời
này chưa từng tự do như vậy. Bản tọa đã mãn nguyện lắm rồi.” Cô ấy sờ bụng, “Nếu chờ
thêm mấy ngày nữa thần trí bản tọa mất hết, hóa thành ma, lại làm hại mạng người nữa
thì không tốt lắm. Bản tọa muốn sạch sẽ đi xuống gặp Sơ Tễ.”

Bạch
Quỷ thu bút vào tay áo, âm thanh bay trong gió: “Bên cầu Nại Hà, cạnh đá Tam
Sinh, hắn bản tọa nhất định không nỡ bỏ cậu đi trước đâu.”

Cầm Yểu
cười nhạt, quay đầu nhìn ngôi mộ trong đám hoa, nữ nhân ấy biết, Sơ Tễ sẽ không bao
giờ bỏ nữ nhân ấy đi trước, sau này nữ nhân ấy cũng sẽ không bỏ lại tên đó nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8