Bách Quỷ Tập
Chương 99
Đức
phật cho nàng bản vương Bách quỷ bút nói rằng, nguyện vọng duy nhất Bách quỷ bút không
thể thực hiện, đó là không thể khiến người chết sống lại. Sinh tử là chuyện
thiên kinh địa nghĩa, không ai có thể làm trái. Cho dù kẻ mà nàng bản vương muốn sống lại
không phải là người mà là thần minh, sơn thần.
Bạch
Quỷ dựng một ngôi nhà nhỏ bên cây dung lớn rồi ở đó. Ngày ngày ở bên cây dung
chờ nó hóa linh*.
*Có
linh hồn.
Sau khi
hết bôn ba tứ phương, bận rộn thu thập chấp niệm, cuộc sống của Bạch Quỷ đột
nhiên trở nên thanh nhàn, nàng ta đây bắt đầu thường nhớ lại quá khứ, nàng ta đây và Dung Hề
gặp gỡ, quen biết, rồi cuối cùng sinh tử cách biệt.
Lúc đó
sau khi Dung Hề vì cứu nàng bản vương mà chôn thân biển lửa, Bạch Quỷ cảm thấy cuộc sống
không còn ý nghĩa nữa, nhưng sau khi thu được một trăm con quỷ, một trăm loại
chấp niệm, nàng bản vương quay đầu nhìn lại, đau đớn và tình yêu kia đã hóa thành mây
khói.
Cô ta đây ở
La Phù sơn nhưng không còn cố chấp việc gặp lại Dung Hề, nhưng đời này của cô ta đây
cũng không cầu mong gì nữa.
Sau khi
Bách quỷ bút biến mất, sinh mạng của cô ấy cũng bắt đầu chầm chậm trôi đi, mười
năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Đối với cô ấy xưa kia, thời gian chỉ là một cái
búng tay, nhưng bây giờ thời gian lại khắc trên thân thể cô ấy những dấu vết
không thể xóa nhòa. Nhìn mình ngày một già đi, cây dung cũng chưa từng có hiện
tượng sinh ra một Sơn thần.
Bạch
Quỷ biết, muốn La Phù sơn vừa mới khôi phục linh khí lại sinh ra Sơn thần thì
có lẽ phải chờ thêm một trăm năm, ngàn năm, vạn năm, thậm chí vĩnh viễn cũng không
chờ được. Nữ nhân ấy không có sinh mạng vĩnh hằng, chỉ đành lặng lẽ chờ đợi, nhưng
chờ đợi ít ra cũng là một thứ hi vọng.
Đối với
cô bản vương thì chờ đợi đã không còn ý nghĩa đơn giản là muốn gặp Dung Hề nữa.
Mỗi một
bình minh hoàng hôn, xuân hạ thu đông mỗi năm trong mắt cô ấy đều có vẻ đẹp khác
nhau. Lúc này cô ấy mới hiểu lúc Dung Hề biến mất khi xưa đã nói với cô ấy “Hãy
sống tiếp cho thật tốt” rốt cuộc ẩn chứa ý gì. Thì ra nam nhân ôn văn nho nhã
đó nhìn thấu được cô ấy đến vậy.
Năm này
qua năm nọ, câu chuyện về một bà lão trên La Phù sơn đã bị người dưới núi lan
truyền loạn xạ. Bạch Quỷ vẫn mỗi ngày ngồi trên ghế dựa* trong sân thưởng thức
cảnh sắc của trời đất, nhưng sinh mạng rồi cũng có lúc tận.
*Cái
ghế có thể lắc tới lắc lui
Một
buổi chiều rực nắng, Bạch Quỷ trên ghế dựa trong sân từ từ nhắm mắt, bỗng nhiên
dường như nàng ta đây thấy có một đứa trẻ từ trên cây dung nhảy xuống, nó chạy đến bên
cạnh nàng ta đây ngó nghiêng một hồi rồi hỏi: “Ngươi ta đây là ai? Tại sao luôn ở bên cạnh
ta đây?”
Bạch
Quỷ cười nhẹ: “Nếu cậu thấy bà lão này phiền phức thì sau này bản vương không ở bên
cậu nữa có được không?”
Cậu bé
nghĩ một hồi rồi lắc lắc đầu: “Ngươi bản vương cứ ở bên bản vương đi, không sao hết.”
“Nghỉ
một lúc thôi.” Giọng Bạch Quỷ từ từ thấp dần, “Bao nhiêu năm rồi, hãy để bản tọa
nghỉ một lúc, rồi đổi thành một hình dáng khác đến thăm cậu.”
Thế
giới dần tối.
Nhưng
cũng may là trời đất nhân từ, hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của nàng lão phu.