Bạch GÃ Nữ Đế
Chương 23: Kẻ giám sát
“Khi các con đọc được bức thư này thì cha và nương con đang ở một nơi rất xa. Cha bản tọa xin lỗi hai con vì không thể ở bên hai con, nhìn hai đứa trưởng thành trong ấm áp tình thân của gia đình. Nhưng cha bản tọa không thể làm khác được. Các con đọc được bức thư này thì chắc là Lục tiền bối cũng đã nói cho con biết chuyện của cha bản tọa và nương các con. Bản tọa lúc gặp được nương con khi đó đang đi nhận nhiệm vụ của thế lực vô tình gặp được nương con. Nàng bản tọa khi đó như ánh sáng bình minh vô tình rọi vào trái tim của cha, khiến cha ngày nhớ đêm mong. Khi đó nàng bản tọa cũng nói cho bản tọa biết nàng bản tọa bị gia tộc ép phải lấy người nàng bản tọa không yêu thích vì lợi ích của gia tộc, chính vì vậy nàng bản tọa mới trốn đi. Bản tọa và nương con yêu nhau, quyết định kết làm phu thê với ước nguyện xây dựng một gia đình hạnh phúc, an an ổn ổn mà vui vẻ sống qua ngày.
Khi nữ nhân ấy mang thai Ninh nhi, nương con cũng đã nói cho bản tọa biết gia thế của nữ nhân ấy. Bản tọa cũng lờ mờ đoán được nên cũng không ngạc nhiên lắm. Chúng bản tọa nghĩ rằng chúng bản tọa ở nơi này xa xôi hẻo lánh so với trung tâm đại lục thì chắc gia tộc của nữ nhân ấy và gia tộc của nam nhân kia không thể ngờ tới. Nhưng cha bản tọa không ngờ rằng đúng vào ngày sinh Ân nhi thì thiếu chủ của gia tộc kia lại tìm tới. TÊN ĐÓ muốn ra tay giết bản tọa và các con nhưng nương con đã dùng tính mạng của mình để uy h**p, bằng lòng trở về tên đó mới tha mạng cho hai con. Lúc đó bản tọa cảm thấy hết sức khổ đau, bất lực cảm thấy mình thật là vô dụng khi không bảo vệ được cho các con và nương con. Đành khổ đau nhìn nữ nhân ấy lựa chọn vì bảo về bản tọa mà quay trở về.
Nương con đã cho các con uống hai viên thuốc nhằm phế đi năng lực của các con, để các con an tâm mà làm người bình thường sống qua ngày bởi cô ta đây cũng biết gia tộc kia chắc chắn sẽ để một người theo dõi các con. Cô ta đây cũng khuyên ta đây hãy quên cô ta đây đi, an tâm mà chăm sóc cho hai con nhưng ta đây không làm được. Cô ta đây cũng như hai con đều là tâm can của ta đây, rời xa một người làm sao ta đây chịu nổi. Chính vì vậy ta đây đã nhờ lục tiền bối chăm sóc cho các con, còn ta đây lên đường vào trung tâm phương trời đi tìm nương con.
Cha ta đây xin lỗi các con, ta đây cũng không hi vọng các con đọc được bức thư này mà vui vẻ sống như người bình thường. Nếu các con có được cơ duyên đột ngột nào mà có thể luyện tập thì nhớ đừng đi tìm ta đây và nương con làm gì. Thế lực của gia tộc kia quá mạnh mẽ, chúng ta đây so với họ còn không bằng con sâu cái kiến., vì thế đừng đánh đổi tính mạng mà nương con đã hi sinh vô ích. Trước khi đi nương con đã để lại một cái giới chỉ, dặn ta đây nếu các con có 1 ngày luyện tập được thì giao lại cho các con, ta đây cũng đã nhờ lục tiền bối giữ lại.
Lục ông lão là thúc bản tọa kính trọng nhất, cũng là người duy nhất trong tộc thực sự quan tâm bản tọa và hai đứa các con. Các con hãy thay bản tọa hiếu kính với lão nhân giùm bản tọa, nhắn với ông ấy rằng bản tọa bất hiếu, xin ông ấy tha thứ cho bản tọa.
Lời cuối cùng, cha ta đây chỉ muốn nói, ta đây và mẹ ta đây của hai đứa luôn yêu thương hai đứa. Các con là cả nhân gian của chúng ta đây.”
Nước mắt Lạc Kiều Ninh lã chã đầy khuôn mặt. Đọc bức thư cô ấy cảm nhận được nỗi đau của cha: một người nam nhân mà không thể bảo vệ bản thân, thân nhân của mình, phải để nương tử của mình dùng tính mạng mà bảo vệ. Nỗi đau đó của nam nhân còn thống khổ hơn lấy đao cắt từng miếng thịt trên thân thể. Cô ấy có mẹ lão phu cùng cha yêu thương các cô ấy , nhưng chỉ vì hai gia tộc kia mà gia đình cô ấy phải ly tán.Lạc Kiều Ninh nắm tay,móng tay bấu vào da thịt. Cô ấy thề nhất định phải bắt hai gia tộc đó, nam nhân độc ác kia phải trả giá cho những gì xảy ra đối với gia đình cô ấy.
Gạt lệ rơi, Lạc Kiều Ninh bước tới trước mặt Lục lão tiền bối quỳ xuống.
– Gia gia, con xin thay mặt cha bản tọa, mẹ cùng đệ đệ lạy tạ người đã quan tâm tới gia đình chúng bản tọa.Lúc nãy con thất lễ mong ngài tha thứ cho con. – Lạc Kiều Ân dập đầu ba cái, nàng bản tọa đã hiểu lầm ông cũng như bao người khác trong gia tộc
– Cháu ngoan, mau đứng lên đi. Ta đây cũng đã không chăm sóc được hai đứa để hai đứa phải chịu khổ. – Lục trưỡng lão hiền từ bước đến đỡ Lạc Kiều Ninh dậy, bàn tay nhẹ nhàng vuốt đầu Lạc Ân như một người ông hiền từ, lo lắng cho cháu gái. Ông muốn chăm sóc hai đứa nhưng kẻ kia đã uy h**p ông sẽ giệt sạch gia tộc nếu ông quan tâm tới hai tỷ đệ. Ông cũng là 1 thành phần của gia tộc, ông đành khổ đau mà nhìn từ xa thấy cuộc sống khó khăn của hai tỷ đệ mà không thể làm được gì.
– Hai cháu mau chóng thu dọn hành lý đi ngay khỏi đây. Hôm nay cháu đã thể hiện được mình tu đạo được. Tên kia đêm nay chắc chắn hắn sẽ tới giết hai đứa. Mau mau rời khỏi đây – Lục trưỡng lão vội vàng nói
– Ha ha ha lão già, không cần phải làm vậy. Bản vương đã đến rồi.