Bạch GÃ Nữ Đế
Chương 27: Bí mật thân thế (2)
Ánh mắt chứa cả phương trời nhìn về phía hắc tên đó nhân, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ nhàng như nhành liễu lướt qua mặt hồ tuyệt mỹ. Lạc Kiều Ninh bước nhẹ từng bước về phía hắc tên đó nhân đang bị lơ lửng giữa không trung. Tà huyết tên đó tung bay nhẹ nhàng trong không trung, mỗi bước chân của nữ nhân ấy bước đi không hề chạm mặt đất mà được đặt lên những bông Mạn đà la đỏ rực từ u minh xuất hiện dưới chân nữ nhân ấy. Mái tóc bạch kim càng phát sáng dữ dội, nếu ai đó nhìn thấy cảnh tượng này có lẽ họ sẽ không bao giờ còn có cảm giác với một người con gái nào khác, bởi vẻ đẹp tà mị, lãnh huyết, thanh tao, không vướng bụi trần, vẻ đẹp khuynh nước khuynh thành …tất cả tập trung vào hết người con gái trước mặt.
Uy áp tỏa ra từ người Lạc Kiều Ninh khiến cho thân thể của hắc hắn nhân vặn vẹo, da thịt biến dạng từng chút một, đôi mắt vẫn trợn trừng, những tia máu trong tròng mắt như muốn phun ra ngoài nhưng lại không thể phá vỡ được đôi mắt. Hàm răng hắc hắn nhân va vào nhau tạo ra những tiếng động không ngừng. Hắc hắn nhân cố gắng, cố gắng cử động nhưng tất cả chỉ là vô ích, hắn tuyệt vọng nhìn bóng dáng tuyệt mỹ đó tiến dần tới mình. Đối với người khác người đó là mỹ nhân tuyệt sắc, còn bây giờ đối với hắn là tu la đòi mạng.
– Cậu, cậu không phải là con bé kia… cậu… cậu là ai? – Hắc tên đó nhân cố gắng phát ra tiếng nói. TÊN ĐÓ biết chắc chắn đó không phải là con nhóc phế vật mà tên đó đã trông chừng chục năm nay.
– Một con sâu cũng dám tra hỏi một vị thần sao, cậu sẽ không bao giờ còn tồn tại trên cõi đời này nữa – Lạc Kiều Ninh dừng lại trước hắc tên đó nhân, đôi mắt bạc chán ghét nhìn con sâu cái kiến. Nữ nhân ấy v**t v* một bông mạn đà la trước mặt. Bông hoa như đứa con yêu của nữ nhân ấy nhảy lên như sung sướng khi được nữ nhân ấy v**t v*, rồi một cánh hoa bỗng tách ra nhẹ nhàng bay về phía mi tâm của hắc tên đó nhân.
– Không, không, làm ơn tha tha,… tha cho lão phu… không… lão phu chưa muốn chết… lão phu … lão phu… á. Á., á.
Khi cánh hoa mạn đà la chạm tới mi tâm của hắc tên đó nhân, thì một ngọn lửa bùng lên bao trùm tên đó. Ngọn lửa không thiêu rụi tên đó trong chốc lát mà cứ từ từ rực cháy thân thể, rực cháy linh hồn. Hắc tên đó nhân kêu lên từng tiếng thảm khốc.
– Á…Á…á..á… .
Sau hơn tuần nhang toàn thân thể hăn cũng tan biến theo gió. Từ nay trên đời này, khắp cái khoảng không này không còn hắn tồn tại, hắn đã hình thần câu diệt.
Lạc Kiều Ninh quay đầu nhìn về phía lục tiền bối đang hấp hối, khẽ nhíu mày nhưng rồi lại thở dài một tiếng.
– Haizzzz, dù chỉ là con sâu cái kiến nhưng cũng có công bảo vệ cháu gái của bản vương. Thôi được, coi như lần này vì cháu gái mình vậy. Dù sao bản vương cũng là người bà rất thiện lương. – Lạc Kiều Ninh tự nói với bản thân ( bả dễ thương thật ).
Lạc Kiều Ninh nhấc tay, lần này lại một bông mạn đà la khác xuất hiện trong lòng bàn tay, nàng bản tọa phất tay đưa bông mạn đà la về phía lục tiền bối. Bông mạn đà ra bay đến gần lục tiền bối bỗng hóa thành đồ sộ ôm trọn lục tiền bối vào trong. Bông hoa cứu xoay trong trên không trung, một lát sao cánh hoa nở ra, lục tiền bối bên trong được thả xuống, các vết thương trên người đã lành lại hết, hơi thở đã ổn định, thở đều đều như đang ngủ. Thật là cực kỳ thần kì.
– Thằng nhóc linh hồn kia, ngươi lão phu trốn trong đó xem đủ rồi chứ. – Lạc Kiều Ninh nhìn vào giới chỉ trên tay của mình quát. Ngay sau đó nàng lão phu phất tay, Hỏa Thiên đang bên trong giới chỉ bay ra ngoài.
– Đồ đệ,… mà không … tiền bối. – Hỏa Thiên bị đẩy ra khỏi giới chỉ vội vàng kêu lên. Lúc trước khi Lạc Kiều Ninh bị hắc hắn nhân làm bị thương, ông đã muốn ra ngoài giúp đỡ nữ nhân ấy nhưng Lạc Kiều Ninh lại không cho ông ra. Nữ nhân ấy lo lắng ông giờ đang là trạng thái linh hồn, cảnh giới cũng đã mất gần hết không thể để ông ra ngoài lãng phí sinh mạng của mình. Chiếc nhẫn ông trú ngụ đã nhận Lạc Kiều Ninh làm chủ nên ông không thể tự do ra vào được như trước nữa. Ở trong nhẫn, ông thấy được hết toàn bộ mọi thứ, nhìn đồ đệ bị thương ông đau lòng mà không làm gì được, đó là đồ đệ tâm đắc nhất của ông, lo lắng cho ông còn hơn tính mạng mình làm sao ông lại không thấy đau lòng. Nhìn nữ nhân ấy nôn từng ngụm máu nhưng nhất quyết không cho ông ra ông lại càng trách bản thân mình hơn. Là thầy mà ông không thể giúp đỡ được chút nào cho học trò.
Nhưng rồi khi Lạc Kiều Ninh biến đối, một uy áp kh*ng b* xuất hiện, cái uy áp mà chính bản thân Hỏa Thiên dù ở thời kỳ toàn thịnh cũng phải cúi đầu quỳ gối. Mái tóc màu bạc, ánh mắt bạc, mạn đà la bay xung quanh làm ông nhớ tới được điển tích mà trước kia chính thầy ông đã từng nói. Ông mơ hồ đoán học trò của ông liệu có phải là tộc nhân của chủng tộc cao quý kia, chủng tộc mà chính ông cũng chưa bao giờ được tiếp xúc. Cái uy áp đó làm ông run rẩy, bông mạn đà la đó làm ông sợ hãi.
– Ngươi bản vương là sư phụ của Kiều Ninh?