Bái Sai Đường
Chương 10
Vô Tâm Hiên nằm trên đỉnh Phi Nhạn, trong Hiên gieo trồng đủ loại thảo dược quý giá, quanh năm tràn ngập mùi thảo dược.
Ngoài Hiên thiết lập đủ mọi cơ quan, nếu chưa thông báo mà đã tự tiện xông vào, không phải bị nhốt ở trong cơ quan, thì là chết dưới cạm bẫy.
Nhưng nay lại có một người tránh được tầng tầng lớp lớp cạm bẫy mà xông thẳng vào.
“Trầm công tử, xin dừng bước, trước mắt chủ nhân nhà tôi không tiếp khách.” Hạ nhân trong Vô Tâm Hiên khó xử muốn ngăn cản vị khách không mời mà đến là Trầm Thiên Thu, nhưng võ công lại không bằng người, chỉ đành phải chạy theo sau tên đó.
“Ngọc Như Ý đang ở đâu? Bảo hắn ra đây gặp bản tọa!”
Thấy sắc mặt của tên đó âm trầm khiếp người, hạ nhân tuy có vài phần kiêng dè, nhưng lời dặn của chủ nhân cũng không thể không tuân.
“Trầm công tử, chủ nhân nhà tôi đã dặn, bất luận ai đến cũng không gặp, mong công tử hãy quay về trước đi.”
“Được, ngươi bản vương không đi gọi, bản vương tự mình tìm.” Trầm Thiên Thu lạnh mặt, bắt đầu tìm kiếm tung tích của gã ở mọi ngóch ngách trong Vô Tâm Hiên. “Ngọc Như Ý, ngươi bản vương đang ở đâu? Ra đây ngay!”
Thấy hắn ta đây vừa la hét vừa tìm kiếm, hạ nhân kinh sợ đuổi theo hắn ta đây. “Trầm công tử, Trầm công tử, đừng gọi nữa, xin công tử đừng làm khó chúng tôi, nếu để chủ nhân biết…”
Đúng ngay lúc này, từ hành lang cách đó không xa truyền tới một tiếng nói vẻ bực bội. “Đang làm cái gì thế hả, huyên náo gì đó?”
“Ngọc Như Ý, rốt cuộc cậu cũng ra rồi.” Nghe thấy tiếng nói của gã, thân hình Trầm Thiên Thu vụt một cái, liền đến ngay trước mặt gã.
Thấy tên đó, Ngọc Như Ý nhướn mày. “Hô, lão phu còn tưởng là ai, hóa ra là ngươi lão phu à, chậc chậc, xem ra dược hiệu của Thần thảo quả là kinh người, không tới vài ngày mà đã bức hết độc trong người ngươi lão phu rồi.” Hai tay khoanh trước ngực mà cười to nói:
“Sao nào? Lần này cậu đến Vô Tâm Hiên, là muốn tạ ơn bản vương hả?”
“Lão phu đến để đưa Bạch Tiểu Mộc về, cô lão phu ấy đang ở đâu?” Dù là đã chết rồi, tên đó cũng phải đưa thi thể cô lão phu về, không thể để cô lão phu lưu lạc nơi này. Cô lão phu là vợ tên đó, tên đó muốn chôn cất cô lão phu ở Bách Độc cốc, cả đời bầu bạn với cô lão phu.
Hai tay Ngọc Như Ý chìa ra. “Chết rồi, đã đốt thành tro, rải trong mấy vườn thuốc kia làm phân bón rồi.”
Lời này khiến cho Trầm Thiên Thu thoáng chốc đã biến sắc, vừa bi thương vừa tức giận mà quát lên: “Ngọc Như Ý, sao cậu có thể đối xử với nàng bản vương như vậy? Đem thi thể của nàng bản vương đi làm phân bón!” Nói rồi, tên đó tức giận ra tay với Ngọc Như Ý, không thể tha thứ cho việc tên đó dám xử lí qua loa đối với thi thể của Bạch Tiểu Mộc được.
“Hơ, cậu muốn đánh với ra hả, được lắm, cứ nhào vô, ta đây phụng bồi!” Ngọc Như Ýcười nói, hứng chí mà ra tay tiếp chiêu.
Vốn võ công hai người đều sàn sàn như nhau, không phân cao thấp, nhưng dù gì Trầm Thiên Thu cũng là người bệnh nặng mới khỏi, sao có thể là đối thủ của Ngọc Như Ý, nhưng vừa nghĩ đến việc đối phương dám đối đãi khinh suất với thi thể của Bạch Tiểu Mộc như thế, hắn ta đây tràn đầy nổi giận, cứ như muốn liều mạng với gã vậy, khiến cho Ngọc Như Ý luống cuống tay chân.
“Ngươi ta đây đang làm gì vậy? Thật sự muốn cùng ta đây đánh tới ngươi ta đây sống ta đây chết mới chịu à?”
“Đáng chết, ngươi bản tọa dám chà đạp Tiểu Mộc như vậy, bản tọa không tha thứ cho ngươi bản tọa, Ngọc Như Ý!” Trầm Thiên Thu đau lòng khôn tả.
“Hơ, người cũng đã chết rồi, không đốt thành tro, chẳng lẽ lại bày ra đó để nữ nhân ấy bị thối rữa, sau đó bị thi trùng chén sạch bách hay sao?” Nghĩ đến đó. Ngọc Như Ý làm ra vẻ thương tiếc. “Nếu nữ nhân ấy biết, cũng tuyệt đối không muốn như vậy đâu.”
“Lão phu chỉ cần ngươi lão phu trả cô lão phu lại cho lão phu, trả cho lão phu!” Trầm Thiên Thu đau lòng khó có thể ức chế.“Lão phu cần ngươi lão phu cứu lão phu hay sao? Ngươi lão phu dựa vào cái gì mà lấy máu của cô lão phu đi nuôi Thần thảo? Ngươi lão phu dựa vào cái gì? Trả cô lão phu lại đây! Ngươi lão phu trả cô lão phu lại đây cho lão phu!” Hắn lão phu tan nát cõi lòng mất đi lí trí, mặc kệ hết thảy, cứ như không muốn sống nữa mà oanh tạc về phía Ngọc Như Ý.
Mắt thấy chiêu nào chiêu nấy của hắn bản tọa đều tàn độc, Ngọc Như Ý không dám đỡ bừa, chỉ có thể tránh thế công, vừa né tránh, vừa tức giận thét. “Trầm Thiên Thu, đối phương đang phát điên cái gì thế hả, đối phương làm rõ cho bản tọa, là cô bản tọa ấy nhẫn nại muốn cứu đối phương, đâu phải là bản tọa, có giỏi thì đối phương đi tìm cô bản tọa ấy đi!” Thấy hắn bản tọa càng đánh càng hiểm, mắt tên đó đảo một vòng, chuyển cười thành giận nói: “Dừng tay, nếu đối phương đã muốn đưa cô bản tọa về cho bằng được, bản tọa sẽ đi dẫn cô bản tọa tới đây cho đối phương.”
“Đối phương nói cái gì?” Nghe thấy lời nói của hắn, Trầm Thiên Thu ngạc nhiên dừng tay.
“Bản vương nói bản vương đi dẫn cô ấy tới đây cho đối phương, đối phương đợi ở đây đi.” Dứt lời, gã cười quỷ dị mà bỏ đi.
Trầm Thiên Thu đứng chôn chân tại chỗ, vừa sợ vừa mừng mà nghĩ, Ngọc Như Ý sắp dẫn Tiểu Mộc tới đây cho hắn ta đây, nói như vậy Tiểu Mộc vẫn chưa chết? Cô ta đây chưa chết? Đúng rồi, Ngọc Như Ý là Yêu tên đó cơ mà, bằng vào tên đó thuật của tên đó, Tiểu Mộc nhất định còn sống.
Tâm tình tên đó trở nên kích động.
“Tiểu Mộc đâu?” Trầm Thiên Thu rướn cổ nhìn ra phía sau hắn, nhưng lại chẳng nhìn thấy bóng người nào cả.
“Ở đây nè.” Ngọc Như Ý đưa cái hũ gốm đang cầm trong tay cho hắn lão phu, nhếch miệng cười nói: “Ờm, lão phu mới đi đào tro cốt của Bạch Tiểu Mộc ra, đựng ở trong này, cậu đem về đi.”
“…” Cúi đầu nhìn hũ gốm trong tay, Trầm Thiên Thu tựa như người trong thoáng chốc bị rơi vào hầm băng, lạnh tới nỗi toàn thân mất đi tri giác, hồi lâu không nói được lời nào.
Nhìn thần sắc Trầm Thiên Thu từ vẻ tràn đầy kì vọng chuyển sang bi thương tột cùng, trên khuôn mặt yêu mĩ của Ngọc Như Ý thoáng xẹt qua một tia không đành lòng, chợt nhớ tới cái gì đó, tia không đành lòng kia liền biến mất.
“Bản vương đã trả Bạch Tiểu Mộc lại cho ngươi bản vương, ngươi bản vương có thể đi được rồi.”
Hai tay ôm chặt lấy hũ gốm kia, hai mắt Trầm Thiên Thu nhắm lại, đau buồn rơi lệ. “Bản tọa chưa từng muốn cô ấy cứu bản tọa, tại sao cô ấy phải làm như vậy? Tại sao? Cô ấy có biết cái tự cho mình là đúng của cô ấy, khiến cho bản tọa giờ đây phải sống thống khổ biết bao nhiêu hay không!”
Nghe thấy lời của gã, rồi lại thấy gã rơi lệ, Ngọc Như Ý mím chặt cánh môi không phát ra tiếng nào. GÃ biết lúc này Trầm Thiên Thu không phải đang nói chuyện với gã, mà là đang nói với cái hũ gốm trong lòng gã.
Trầm Thiên Thu, ngươi bản vương đừng trách bản vương, người không vì mình, trời tru đất diệt.
“Ngọc Như Ý, lúc nãy hình như ta đây nghe thấy âm thanh của Trầm Thiên Thu, có phải là…” Đoạn hành lang kia xuất hiện một bóng người, cô ấy vịn lấy tường chầm chậm đi tới, khi thoáng trông thấy hai người đứng ở trong hành lang, cô ấy liền im bặt, ánh mắt nhìn thẳng Trầm Thiên Thu ở phía trước.
“Chết tiệt, là ai để cô ấy tự tiện chạy ra ngoài thế hả? Lão phu phải giết ả nô tỳ vô dụng kia!”
Vừa nhìn thấy nàng ta đây, Ngọc Như Ý tức giận quát.
Mà Trầm Thiên Thu thì cứ như bị điểm huyệt, sau khi chấn động toàn thân xong, không nhúc nhích gì mà đưa mắt ngẩn ngơ nhìn Bạch Tiểu Mộc.
Thấy hai người họ coi đây như chốn không người mà nhìn nhau, Ngọc Như Ý tức giận mà đi lên phía trước, muốn dẫn Bạch Tiểu Mộc đi.
Trầm Thiên Thu lúc này mới như người mới tỉnh mộng mà vọt lên phía trước, ngăn tên đó lại. “Không cho phép đối phương dẫn cô ấy đi!”
“Nực cười, cô ấy là người của lão phu, đối phương dựa vào cái gì mà không cho phép?” Ngọc Như Ý lạnh mặt.
“Nàng bản tọa là của bản tọa!” Nàng bản tọa thật sự chưa chết, thật sự chưa chết! Trầm Thiên Thu vui sướng tới độ tim đập kịch kiệt, hai mắt khóa chặt trên khuôn mặt nàng bản tọa, không nỡ rời mắt. Nếu không phải lúc này Ngọc Như ý đứng chắn giữa hai người đám người kia, hắn hận không thể kéo nàng bản tọa vào trong lòng.
“Ai nói cô ấy là của đối phương?” GÃ nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc. “Cô ấy tự nói với tên đó đi, cô ấy thuộc về ai?”
“Ta đây…” Nhìn gã một cái, rồi lại liếc về phía Trầm Thiên Thu, vẻ hân hoan lúc ban đầu khi nhìn thấy Trầm Thiên Thu, giờ đây giống như ngọn lửa bị dập tắt, phút chốc trầm xuống.
“Mau nói đi, nói cho hắn bản vương, cô ấy thuộc về ai?” Thấy cô ấy yên tĩnh, Ngọc Như Ý không kiên nhẫn mà thúc giục. Chuyện hắn cứu sống cô ấy, ngay đến Trình Mai cũng không biết, thế mà cô ấy lại tự mình chạy ra đây phá hỏng chuyện tốt của hắn, khiến cho Trầm Thiên Thu phát hiện ra rồi, hừ, lát nữa sẽ tính sổ với cô ấy sau.
Thấy hắn như đang ép buộc cô lão phu, Trầm Thiên Thu tức giận nói: “Ngọc Như Ý, ngươi lão phu đừng ép cô lão phu, nếu cô lão phu vẫn còn sống, tại sao ngươi lão phu lại gạt lão phu nói là cô lão phu đã chết rồi?”
“Vốn cô lão phu sắp chết rồi, là lão phu đã cứu sống cô lão phu.” Ngọc Như Ý đúng lí hợp tình mà nói: “Bạch Tiểu Mộc, mau nói cho tên đó biết, khi cô lão phu quyết định dùng máu của mình để cứu tên nhãi này, đã ước định gì với lão phu?”
Mở miệng định nói gì đó, đột nhiên một trận váng đầu ập tới, khiến cho Bạch Tiểu Mộc lảo đảo, nàng ta đây vội vươn tay vịn lấy cái cột hành lang bên cạnh, ổn định thân người lung lay suy yếu.
“Tiểu Mộc!” Thấy thế, Trầm Thiên Thu lo lắng muốn tiến lên trước, nhưng Ngọc Như Ý chắn ngang trước mặt, khiến cho gã không có cách nào bước thêm một bước.
HẮN vươn tay ôm lấy Bạch Tiểu Mộc vào trong lòng, cười tà mà nhìn về phía Trầm Thiên Thu: “Bỏ đi, để lão phu nói cho đối phương vậy. Khi nàng lão phu quyết định dùng mạng mình để cứu đối phương, đã đồng ý với lão phu một chuyện, dùng để chặn miệng lão phu lại, bảo lão phu giấu giếm đối phương chuyện này.”
Thấy gã ôm lấy cô ấy một cách thân mật thế kia, Trầm Thiên Thu cắn răng chịu đựng xúc động muốn g**t ch*t gã.
“Cô ấy đã đồng ý với ngươi ta đây chuyện gì?”
“Chỉ cần nuôi sống Thần thảo, bất luận cô ta đây sống hay chết, người của cô ta đây đều thuộc sở hữu của ta đây hết.”
“Điều hắn nói là thật chứ?” Trầm Thiên Thu ngây ngốc hỏi nữ nhân ấy.
“Ừm.” Khi đó cô bản vương tưởng mình phải chết chắc rồi, thầm nghĩ sau khi chết, cái xác này cho Ngọc Như Ý cũng chẳng sao, vốn chẳng hề suy nghĩ sâu xa Ngọc Như Ý cần xác của cô bản vương để làm gì.
“Cho nên bây giờ cô ấy ấy đã là người của bản vương rồi, cậu đừng hòng dẫn cô ấy đi.”
“Ngọc Như Ý, uổng cho bản tọa trước nay vẫn xem ngươi bản tọa là bạn, thế mà ngươi bản tọa lại âm thầm sắp đặt hết thảy, hoành đao đoạt ái!” Trầm Thiên Thu khó có thể nhẫn nhịn được, ra tay muốn đoạt Bạch Tiểu Mộc về.
Ngọc Như Ý tiếp một chưởng của hắn bản vương, rồi dừng tay lại, để mặc cho hắn bản vương đoạt Bạch Tiểu Mộc đi. Nhìn Trầm Thiên Thu ôm Bạch Tiểu Mộc thật chặt, trên khuôn mặt yêu mĩ của hắn lộ ra một nụ cười không xấu xa nhưng cũng không có ý tốt.
“Ngươi bản vương bớt tự mình đơn phương đi, bản vương làm bạn của ngươi bản vương lúc nào chứ, hoành đao đoạt ái thì sao? Nhưng mà, Trầm Thiên Thu, nếu như ngươi bản vương không sợ cô ấy chết, thì cứ đem cô ấy đi đi.”
Sự vui sướng vừa mới nảy nở trong lòng, khi nghe lời nói của tên đó xong, nụ cười của Trầm Thiên Thu nhất thời vụt tắt, kinh nghi hỏi: “Cậu nói vậy là có ý gì?”
TÊN ĐÓ chậm rãi mở miệng: “Đối phương cho rằng việc cứu sống cô lão phu dễ dàng đến thế hay sao? Lão phu đã tốn hết tâm tư, khó khăn lắm mới giữ lại được mạng của cô lão phu, nếu đối phương có bản lĩnh khiến cô lão phu sau khi rời khỏi Vô Tâm Hiên của lão phu, vẫn có thể tiếp tục sống tiếp, thì cứ đem cô lão phu đi, nhưng chỉ cần đối phương dẫn cô lão phu bước ra khỏi Vô Tâm Hiên một bước, thì đừng quay lại cầu xin lão phu cứu cô lão phu nữa.”
“Thế là thế nào? Tiểu Mộc.” Thấy gã không giống như đang đe dọa gã, Trầm Thiên Thu cúi đầu hỏi han người trong lòng.
“,,,” Khẽ cắn môi, Bạch Tiểu Mộc trầm mặc không biết nên nói từ đâu. Phát hiện hai tay tên đó ôm cô ta đây không đeo bao tay màu đen giống lúc trước nữa, cô ta đây vừa sợ vừa mừng nói: “Độc trên người chàng giải hết rồi sao?”
“Đúng, đã hóa giải hết rồi. Cô ta đây mau nói cho ta đây, ban nãy Ngọc Như Ý nói như thế là có ý gì? Sức khỏe của cô ta đây có phải có vấn đề gì hay không?” Hắn ta đây phát hiện sắc mặt của cô ta đây trắng bệch dị thường, ngay đến cánh môi cũng chẳng có một tia huyết sắc.
Nàng ta đây không trả lời, chỉ nhìn hắn ta đây đăm đăm, thấy sắc mặt và màu mắt của hắn ta đây khôi phục lại phàm thường, vừa vui vừa mừng, hắn ta đây có thể tiếp tục sống tốt, đối với nàng ta đây mà nói, vui hơn bất cứ thứ gì.
“Bản tọa có thể chạm vào chàng được rồi sao?” Nữ nhân ấy cẩn thận bưng lấy mặt hắn, trong mắt tràn đầy nước mắt của sự hớn hở. Cuối cùng, cuối cùng nữ nhân ấy cũng có thể chạm vào hắn giống như vậy rồi.
“Tiểu Mộc, mau trả lời bản vương, tại sao Ngọc Như Ý lại nói như thế?” Trầm Thiên Thu sốt ruột nói, một lòng chỉ nghĩ về chuyện của cô bản vương.
Thấy hai người dây dưa cả nửa ngày, Bạch Tiểu Mộc còn tràn đầy nhu tình mà bưng lấy mặt hắn bản vương, say mê nhìn hắn bản vương, Ngọc Như Ý càng nhìn càng thấy tức.
“Cô bản tọa ấy không nói, thì để bản tọa nói cho cậu vậy. Chỉ cần cô bản tọa rời khỏi Vô Tâm Hiên, tất phải chết không nghi ngờ, bởi vì mạng của cô bản tọa, còn phải dựa vào giường Noãn ngọc trong tay bản tọa, để cô bản tọa mỗi ngày nằm ngủ trên đó mười giờ, dưỡng khí hoạt huyết.” HẮN cười nhạt một tiếng. “Bằng không cậu cho rằng cô bản tọa mất nhiều máu thế kia, còn có thể sống nổi hay sao? Đấy là bởi mấy ngày nay bản tọa đút cho cô bản tọa uống máu của bản tọa, cộng thêm công hiệu của chiếc giường Noãn ngọc kia, mới cho thể giữ lại mạng cho cô bản tọa.”
Tương phản với Trầm Thiên Thu toàn thân đều là độc, Ngọc Như Ý vừa ra đời đã được dùng vô số thảo dược trân quý nuôi dưỡng mà lớn lên, mỗi một giọt máu trong người gã, đều là bảo dược có thể cứu mạng, uống một ngụm máu của gã, còn hơn cả nhân sâm ngàn năm.
Chẳng qua cái người dùng linh thảo nuôi dưỡng hắn kia, vốn không phải có lòng tốt gì, cái lão yêu mà kia chỉ xem hắn lão phu như thuốc cải lão hoàn đồng mà thôi, dự định khi hắn được hai mươi tuổi, sẽ hút sạch số máu trân quý ấy trong người hắn. Nhưng khi mụ lão phu muốn hút cạn máu của hắn, thì ngược lại bị hắn g**t ch*t luôn rồi.
Trầm Thiên Thu chớp mắt đã hiểu được ý của Ngọc Như Ý, cúi đầu nhìn ngắm Bạch Tiểu Mộc trong lòng, một khi tên đó đưa nữ nhân ấy đi, không có giường Noãn ngọc và máu của Ngọc Như Ý, nữ nhân ấy tất sẽ chết.
“Trầm Thiên Thu, bản vương đếm đến ba, nếu người còn không biến đi cho khuất mắt bản vương, sự sống chết của Bạch Tiểu Mộc bản vương sẽ không thèm lo nữa.”
Không cho đám người kia thêm bất cứ thời gian nào, Ngọc Như Ý tàn nhẫn bắt đầu đếm. “Một, hai…”
Nghe tiếng đếm như giục hồn bên tai, Trầm Thiên Thu buông cô ta đây ra.
“Không…” Bạch Tiểu Mộc kinh hoảng muốn kéo lấy cái người càng lùi càng xa là tên đó.
Thấy hai người lưu luyến khó rời, Ngọc Như Ý không chút chần chừ mà đếm tiếng cuối cùng. “Ba.”
Lời vừa dứt, Trầm Thiên Thu tức thì biến mất không thấy bóng hình.
“Trầm Thiên Thu!” Bạch Tiểu Mộc khóc gọi tên hắn bản vương, hận tấm thân tí hon suy nhược lúc này của mình, không có cách nào đuổi theo hắn bản vương.
Tâm tình quá kích động khiến cho cô ta đây không thể phòng vệ tiếp được nữa, trước mắt vụt tối, thoáng chốc đã mất đi ý thức, cặp mắt nhắm lại kia vẫn tuôn ra hàng lệ châu.
Kịp thời ôm lấy cô bản tọa, Ngọc Như Ý trầm mặt tức giận, nhìn nước mắt vì Trầm Thiên Thu mà rơi kia trên mặt cô bản tọa.
…………………
“Ngọc Như Ý, nếu huynh đã cứu bản vương, tại sao không tiễn phật tiễn tới tây thiên, cứ phải cố chia rẽ bản vương và Trầm Thiên Thu mới được cơ chứ?” Ngồi trên giường Noãn ngọc, Bạch Tiểu Mộc nhìn về phía người đang đi vào phòng.
Mấy ngày nay gã vẫn luôn đối đãi với cô ấy rất tốt, cô ấy cứ tưởng rằng qua đợt này, đợi cô ấy khỏi hẳn, gã sẽ đưa cô ấy về Bách Độc cốc cho Trầm Thiên Thu một sự ngạc nhiên, thật không ngờ hôm nay gã lại đối xử tàn nhẫn với cô ấy và Trầm Thiên Thu như vậy.
Trên khuôn mặt yêu mĩ của Ngọc Như Ý lộ ra một nụ cười tàn nhẫn. “Bản tọa chẳng có tấm lòng Bồ Tát kia đâu, bản tọa trời sinh đã thích giày vò người khác, thấy người khác càng thống khổ, bản tọa càng mừng rỡ.”
Yên lặng nhìn gã một lúc, Bạch Tiểu Mộc khẽ khẽ lắc đầu. “Không phải, huynh không nhẫn tâm thấy ta đây chết, cho nên mới ra tay cứu ta đây, về điểm này, ta đây rất cảm kích huynh, chắc hôm nay huynh chơi đủ rồi, có thể đừng đùa giỡn ta đây và Trầm Thiên Thu nữa được không?”
“Cô ta đây nói ta đây đang đùa giỡn các người? Cô ta đây nghĩ quá ngây thơ rồi đấy. Ta đây cứu cô ta đây, là vì ta đây muốn cô ta đây đối xử với ta đây giống như đối xử với Trầm Thiên Thu.”
“Có ý gì?” Nữ nhân ấy không hiểu.
“Lão phu muốn cô ấy yêu lão phu giống như yêu tên đó.” Ngọc Như Ý dứt khoát nói rõ.
“Không thể được.”
“Tại sao không được?” GÃ híp mắt lại, hơi lộ ra một chút hờn giận.
“Bởi vì lão phu không thể yêu ai sâu đậm như thế được nữa, trái tim lão phu, tình cảm của lão phu sớm đã trao hết cho chàng rồi, không thể trao cho ai khác được nữa.”
“Ta đây muốn nàng ta đây cho, dù nàng ta đây không cho được cũng phải cho!” GÃ ngang ngược ra lệnh.
“Tại sao? Tại sao huynh lại muốn có tình yêu của bản tọa cho bằng được? Huynh căn bản không yêu bản tọa, làm như vậy thì có ý nghĩa gì?” Cô bản tọa nghi ngờ động cơ của tên đó.
“Ai nói bản tọa không yêu nàng bản tọa?” Ngọc Như Ý nhanh chóng cúi mặt xuống cưỡng hôn nàng bản tọa, muốn chứng mình rằng hắn yêu nàng bản tọa.
Bạch Tiểu Mộc vừa sợ vừa giận muốn đẩy tên đó ra, trong lúc xấu hổ và tức giận đã vung tay cho tên đó một cái tát.
“Nàng bản tọa dám đánh bản tọa! Bản tọa g**t ch*t nàng bản tọa!” GÃ tức giận, vươn tay bóp lấy cổ nàng bản tọa.
Lúc đầu nữ nhân ấy giãy giụa một lát, sau đó ngừng lại, nâng mắt chăm chú nhìn hắn, dùng tiếng động suy yếu mà nói:
“Mạng của lão phu là do huynh cứu, cho dù huynh muốn giết lão phu, lão phu cũng sẽ không oán trách huynh, nhưng dây chính là tình yêu mà huynh nói sao? Tình yêu của huynh nông cạn như vậy, có thể nói giết liền giết hay sao? Cái này căn bản không phải gọi là tình yêu, Ngọc Như Ý.”
Năm ngón tay của gã vẫn giữ trên cổ nữ nhân ấy, nhưng không dùng sức nữa, gã híp mắt hỏi: “Thế gọi là gì?”
“Huynh chẳng qua chỉ là ghen tị, ghen tị bản vương và Trầm Thiên Thu yêu thương nhau như vậy, mà huynh thì lại không có đối tương giống như thế, cho nên mới muốn cướp bản vương khỏi tay Trầm Thiên Thu. Thật ra, nói cho cùng thì huynh giống như một đứa trẻ tùy hứng thấy người bản vương có đồ chơi mới lạ, cho nên cũng muốn cướp về chơi mà thôi.”
“Nàng bản tọa nói bản tọa giống như đứa trẻ tùy hứng?” HẮN tức giận quát.
“Không phải sao? Huynh căn bản không yêu lão phu, nhưng lại bắt ép lão phu yêu huynh, đây không phải tùy hứng không phải ấu trĩ thì là gì?”
“Ta đây đã nói là ta đây yêu nàng ta đây.”
“Trong nụ hôn vừa nãy của huynh căn bản không có chút yêu thương cùng thương tiếc gì cả, chỉ có đoạt lấy, cái này không phải là yêu.” Cô ấy khẽ khẽ thở dài một tiếng. “Ngọc Như Ý, Trầm Thiên Thu thật lòng xem huynh là bạn, cho nên mới cho phép huynh tự do ra vào Bách Độc cốc, bản tọa tin rằng huynh cũng thật lòng xem chàng là bạn, cho nên lúc biết được bản tọa muốn cứu chàng, giúp bản tọa che giấu chàng.”
GÃ buông nàng lão phu ra, xem thường lạnh lùng hừ. “Lão phu mới không thèm xem gã là bạn, sự sống chết của gã lão phu vốn chẳng thèm quan tâm, lão phu giúp nàng lão phu che giấu gã, là vì nàng lão phu đã đồng ý với lão phu, đợi sau khi nàng lão phu cứu gã, bất luận là sống hay chết, người đều thuộc sở hữu của lão phu, nên lão phu mới giúp nàng lão phu.” Không sai, gã vốn chẳng thèm để tâm tới Trầm Thiên Thu, gã chỉ xem gã như một đối thủ đáng kính mà thôi.
GÃ không để mình nhớ lại cái biểu tình tuyệt vọng từ bi sang mừng, rồi lại từ mừng sang bi, từ mất sang được, rồi lại từ được sang mất kia của Trầm Thiên Thu khi tới Vô Tâm Hiên.
Trầm Thiên Thu thống khổ là chuyện của tên đó, chẳng can hệ tí gì tới hắn cả, hắn không thèm để bụng chút nào, một chút cũng không…Thế mà khi hắn tự nói với mình như vậy, bên tai không ngừng vang vọng lời nói trước khi đi của Trầm Thiên Thu – Ngọc Như Ý, uổng cho lão phu vẫn luôn xem ngươi lão phu là bạn, thế mà ngươi lão phu lại âm thầm sắp đặt hết thảy, hoành đao đoạt ái!
Còn cái hôm ở Bách Độc cốc kia nữa, cái câu tên đó nói với hắn kia – Mấy năm nay, bản vương thật lòng kết giao với tri kỷ này là ngươi bản vương, những độc dược mỗi lần bản vương chế ra, ngươi bản vương đều có thể hóa giải, nói thật, bản vương rất bội phục hắn thuật của ngươi bản vương.
Chết tiệt, mấy câu nữ nhân ấy nói với tên đó khiến cho lòng tên đó rối loạn hết cả lên!
Ngọc Như Ý tức tối mà trừng Bạch Tiểu Mộc. “Con người của ta đây vốn không có trái tim, cho nên tuyệt đối sẽ không thật lòng xem Trầm Thiên Thu là bạn!”
Nhìn cảm xúc biểu lộ ra lúc này trên gương mặt yêu mĩ của Ngọc Như Ý khiến cho cô ta đây nở nụ cười.
“Nếu như huynh không có trái tim, lúc này sao huynh lại tranh đấu khổ sở như vậy? Huynh đặt tên nơi này là Vô Tâm Hiên, chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối người, trái tim của huynh vẫn còn đang yên ổn ở trong lồng ngực, trước giờ huynh không phải là một người vô tâm. Ta đây nghĩ lúc trước nhất định là huynh đã chịu rất nhiều vất vả, cho nên mới khiến huynh hận đời như bây giờ.”
Câu cuối cùng châm đúng vào chỗ đau của Ngọc Như Ý, mặt gã biến sắc, tức giận nói: “Cô ấy đang nói năng bậy bạ gì thế hả? Trước giờ bản vương chưa từng chịu đựng vất vả gì cả!”
Vẻ mặt như vậy của gã làm cho Bạch Tiểu Mộc càng thêm xác định rằng suy đoán của mình là không sai, người này nhất định là đã từng chịu nhiều thống khổ, cho nên mới tạo thành cái tính cách vui giận khó lường, nắng mưa thất thường như ngày nay.
Cô ấy không khỏi dịu giọng mà nói: “Giống như Trầm Thiên Thu đã sống sót qua cái tấm thân kịch độc chí mạng kia, chẳng phải huynh đã sống sót rồi hay sao? Hà tất phải canh cánh trong lòng những chuyện đã qua? Hãy hướng mắt về phía trước, không để quá khứ đeo bám nữa, huynh mới có thể thật sự vui vẻ.”
Nàng lão phu lão phu căn bản là không biết gì hết, dựa vào cái gì mà nói nhẹ nhàng như thế chứ? Sắc mặt Ngọc Như Ý tái mét, phất tay áo ngoảnh đầu bỏ đi.
Nhìn bóng lưng rời đi của tên đó, Bạch Tiểu Mộc bỗng hiểu ra một chuyện, không phải tên đó muốn có được tình yêu của nàng bản vương cho bằng được, mà là… muốn có một người yêu tên đó sâu đậm giống như nàng bản vương đối với Trầm Thiên Thu, tên đó chỉ là quá tịch mịch, cho nên mới khát cầu có một người vô oán vô hối mà yêu thương tên đó.
Đã mười ngày Ngọc Như Ý không xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Mộc, nhưng thuốc của nàng lão phu thì hắn vẫn phái tỳ nữ đưa đến đúng giờ cho nàng lão phu.
Cô ấy thầm nghĩ, nhất định là những lời hôm đó đã chọc giận hắn, cho nên hắn mới không muốn gặp cô ấy. Nhưng từ đó cho thấy, những lời cô ấy nói hôm đó không khác sự thật là bao, cho nên hắn mới để bụng như vậy.
Tuy hắn cứ cố chia rẽ cô bản tọa và Trầm Thiên Thu, không thể tha thứ được, nhưng đối với Ngọc Như Ý, cô bản tọa vẫn mang lòng cảm kích, bởi vì nếu không có hắn, thì bây giờ cô bản tọa đã là một cỗ thi thể rồi, làm gì còn cơ hội mà gặp Trầm Thiên Thu nữa.
Hôm đó gặp được Trầm Thiên Thu, tuy khí sắc của hắn bản tọa vẫn hơi tái nhợt, nhưng sắc mặt tím tái cùng với con đối phương màu xám xanh lúc trước kia đã khôi phục lại phàm thường.
Cúi đầu nhìn hai tay, cô ấy quyến luyến mà nhớ tới ngày đó dùng hai tay này bưng lấy mặt hắn, độc của hắn đã được loại trừ, cô ấy sẽ không còn bởi vì chạm vào hắn mà trúng độc nữa.
Cô ấy thật sự rất muốn rất muốn gặp gã, không biết bây giờ gã đang làm gì?Hay cũng giống như cô ấy, cũng nhớ tới cô ấy?
Khẽ khẽ thở dài, Bạch Tiểu Mộc ngẩng đầu lên, thoáng thấy một bóng người lẻn vào trong phòng, đánh ngất tỳ nữ đang đứng bênh cạnh, nàng lão phu kinh hãi, đang định lên tiếng, thì nghe thấy đối phương nói – “Là lão phu, Tiểu Mộc.” Nhẫn nhịn đã mười ngày, Trầm Thiên Thu không thể nhịn được nỗi nhớ nhung đối với nàng lão phu nữa. Lặng lẽ lẻn vào Vô Tâm Hiên gặp nàng lão phu.
Bạch Tiểu Mộc vui sướng nhảy xuống giường Noãn ngọc, nhào vào lòng tên đó.
“Cô bản vương vẫn khỏe chứ? Ngọc Như Ý có làm khó cô bản vương không?” Ôm lấy cô bản vương, tên đó quan tâm hỏi.
“Không có, huynh ấy không làm khó bản vương, bản vương rất khỏe. Chàng thì sao?” Nữ nhân ấy ngẩng đầu tỉ mỉ nhìn tên đó.
“Lão phu cũng rất khỏe. Chỉ là mỗi ngày nhớ tới nữ nhân ấy, nhưng lại không thể đến gặp nữ nhân ấy, làm lão phu như muốn phát điên.” Nỗi nhớ nhung trong mấy ngày nay không phải chỉ dăm ba câu là nói hết được, Trầm Thiên Thu chỉ có thể ôm chặt lấy nữ nhân ấy, hận không thể hòa làm một với nữ nhân ấy, từ nay không xa rời nữa.
“Chàng ráng nhịn đi, bản vương sẽ nghĩ cách khuyên Ngọc Như Ý thả bản vương đi.”
Trầm Thiên Thu lắc lắc đầu nói: “Không, bản vương đã nghĩ rồi, bây giờ cô bản vương vẫn còn cần đến giường Noãn ngọc để dưỡng khí hoạt huyết, giữ lấy tính mạng, nhưng nhiều nhất chỉ cần ba tháng đến nửa năm, chắc là đã có thể hồi phục lại rồi, đợi tới lúc đó bản vương sẽ lại đến đưa cô bản vương đi, trong thời gian này cô bản vương cứ ở lại đây trước.”
“Nhưng mà…”
Nàng lão phu vừa mới mở miệng, liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài phòng đi đến, hai người bỗng cả kinh, Trầm Thiên Thu vội vàng buông nàng lão phu ra, chuẩn bị rời đi từ ngoài cửa sổ, trước lúc sắp đi, nhìn tỳ nữ vẫn hôn mê chưa tỉnh, vội vàng kéo nàng lão phu lão phu đến bên cái tủ để giấu đi, nhưng như vậy thì tên đó cũng không kịp đi nữa rồi, đành phải trốn theo.
Ngọc Như Ý đẩy cửa phòng ra, cặp mắt yêu mị kia quét nhìn trong phòng một lượt, sau đó mới nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc.
“Ban nãy hình như bản vương nhìn thấy con chuột nhắt lén la lén lút chạy vào đây, nàng bản vương có nhìn thấy không.”
“Không có.” Nữ nhân ấy bình tĩnh khẽ lắc đầu nói.
“Vậy sao? Không phải chuột nhắt à, thế thì có thể là gian phu đến Vô Tâm Hiên của lão phu để vụng trộm rồi.”
HẮN vẻ mặt thảnh thơi mà ngồi xuống, cười rồi nói: “Bạch Tiểu Mộc, nàng bản tọa nói xem nếu như bắt được cái đồ vô sỉ này, nên trừng trị hắn như thế nào mới hay đây?”
Bạch Tiểu Mộc cắn môi, thấy tên đó không ngừng liếc về phía nơi mà Trầm Thiên Thu đang ẩn thân, cô ấy khẩn trương mà vò chặt váy, thầm nghĩ, tám phần là Ngọc Như Ý đã biết Trầm Thiên Thu đến đây rồi, cho nên mới cố ý nói như vậy muốn chọc tức tên đó.
Trầm Thiên Thu đang trốn cũng biết, cho nên cố gắng nhẫn nhịn sự nhạo báng và trêu ghẹo của Ngọc Như Ý, không chịu hiện thân. Tiểu Mộc còn cần phải ở lại đây để điều dưỡng thân thể, bất luận thế nào cũng không thể chọc giận Ngọc Như Ý.
Thấy nàng bản vương không trả lời, Ngọc Như Ý mở miệng tiếp: “Nàng bản vương nói xem, chúng bản vương l*t s*ch quần áo của tên gian phu này đi dạo khắp phố được không nhỉ?”
“…” Bạch Tiểu Mộc khẽ chau mày, lặng lẽ siết chặt tay, liều mạng nói với bản thân, nhỏ không nhịn sẽ hỏng việc lớn.
Thấy cô ấy mím chặt cánh môi, không lên tiếng, tên đó cười ha ha: “Hay là đem tên đó phanh thây trăm mảnh, từng đao từng đao lăng trì xử tử?”
“Huynh đừng tàn nhẫn như vậy có được không? Ngọc Như Ý?” Bạch Tiểu Mộc không nhịn được nữa mà tức giận quát lên. “Chỉ cần là người không thuận lòng huynh, thì huynh liền tùy ý mà lăng nhục họ hay sao?”
“Không sai, bản tọa trước giờ không cứu người không vừa ý bản tọa, nhưng nàng bản tọa là ngoại lệ.” HẮN vươn tay nâng cằm nàng bản tọa lên, chậm rãi nói: “Bời vì, nàng bản tọa là vợ của tri kỷ.”
Vợ của tri kỷ? Bạch Tiểu Mộc hơi ngây ra, tiếp đó từ từ mà trợn to mắt. TÊN ĐÓ nói cô ấy là vợ của tri kỷ, nói như vậy tên đó đã thừa nhận Trầm Thiên Thu là bạn rồi, cho nên, cho nên…sự việc đã có đường cứu vãn rồi sao? Cô ấy vui sướng mà nhìn tên đó.
Ngọc Như Ý liếc về phía chiếc tử, trào phúng mà nói: “Còn không chịu ra à? Từ lúc nào mà ngươi bản tọa lại trở thành con chuột nhắt không dám gặp ai thế hả? Trầm Thiên Thu.”
Lời vừa dứt, Trầm Thiên Thu đi ra từ phía sau chiếc tủ, nhìn Ngọc Như Ý với con mắt hoài nghi, không biết rốt cuộc là gã muốn làm gì.
Nhìn tên đó, Ngọc Như Ý cười trào phúng nói. “Chậc, từ lúc nào mà ngươi ta đây luyện được một thân công phu chịu đựng tốt thế hả, bất luận ban nãy ta đây lấy lời gì ra mà nhục nhã ngươi ta đây, ngươi ta đây cũng không tức giận, không ra là không ra.”
Trầm Thiên Thu nhìn chằm chằm tên đó, bất luận tên đó có kích tên đó thế nào, vì Bạch Tiểu Mộc, tên đó cũng sẽ không nổi giận.
“Bản vương sẽ rời khỏi nơi này, ngươi bản vương…”
Lời của tên đó còn chưa nói xong, thì nghe Ngọc Như Ý nói: “Cậu đừng vội đi, nếu cậu đã thích Vô Tâm Hiên như vậy, đúng lúc bản vương phải rời đi ba tháng, trong thời gian này, bản vương sẽ tạm thời giao Vô Tâm Hiên cho cậu trông coi, cậu không được để Vô Tâm Hiên của bản vương thiếu một ngọn cây cọng cỏ nào đâu đấy, bằng không khi bản vương trở về, sẽ hỏi tội cậu.”
Đây là ý gì? Bạch Tiểu Mộc và Trầm Thiên Thu nhìn nhau, lát sau, hai người bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Ngọc Như Ý, ý huynh là huynh không phản đối lão phu và Trầm Thiên Thu ở bên nhau, huynh còn muốn để chàng ở lại Vô Tâm Hiên cùng lão phu?”
“Hứ, ta đây chưa nói cái gì hết, ta đây chỉ là đúng lúc có việc phải đi ba tháng, trong thời gian này tạm thời giao Vô Tâm Hiên cho hắn ta đây thay ta đây trông coi.” HẮN nhướn nhướn mày. “Ai bảo ta đây chỉ có mỗi người bạn này để phó thác chứ.”
Nghe thấy gã thừa nhận người bạn này là tên đó, Trầm Thiên Thu đi về phía gã, lộ ra một nụ cười thân thiết. “Ngọc Như Ý, bản vương bảo đảm sẽ thay đối phương coi sóc Vô Tâm Hiên cho thật tốt.” Biết gã đã nghĩ thông, muốn thành toàn cho đám người kia, giờ đây trong lòng tên đó tràn đầy cảm kích đối với Ngọc Như Ý.
“Tiếp lấy.” Trên gương mặt yêu mĩ lộ ra một nụ cười câu hồn, ném một cái bình về phía hắn.
“Đây là thuốc mà Bạch Tiểu Mộc phải uống trong ba tháng này, bản vương đã thay nàng bản vương ấy chế sẵn dược hoàn rồi.”
Đón lấy bình sứ, Trầm Thiên Thu thành tâm mà nói: “Ngọc Như Ý, cảm ơn.” Cám ơn tên đó đã cứu sống Bạch Tiểu Mộc, cám ơn tên đó, để cho chúng cuối cùng cũng được ở bên nhau.
Hai người nhìn nhau, Ngọc Như Ý kiêu ngạo mà ưỡn ngực. “Đợi ba tháng sau, bản vương sẽ dẫn một người không thua kém Bạch Tiểu Mộc, một cô gái một lòng yêu bản vương trở về.”
Một người con gái chỉ thuộc về gã, một người con gái có thể vì gã mà sống, vì gã mà chết.
Bạch Tiểu Mộc cười dặn dò tên đó. “Chúng tôi đợi huynh, nhưng có một chuyện huynh phải nhớ cho thật kĩ, nếu huynh muốn có được tình yêu của người khác, bản thân phải bỏ ra trước, chỉ có tình cảm đôi bên tình nguyện, mới có thể khiến cho con người thật sự hạnh phúc.”