Bái Sai Đường
Chương 2
Lời của Trầm Thiên Thu vừa mới nói ra, nhất thời tất cả mọi người trong hỉ đường, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.
Lát sau, Bạch Thông hồi phục tinh thần trước cười nói: “Cậu nói cậu là Trầm Thiên thu? Khuôn mặt này của cậu tôi quen biết, rõ ràng cậu là Tần Thiên Thời, sao có thể là Trầm Thiên Thu được? Hiền tế, đừng nói đùa thế chứ.
Thấy vẻ mặt mọi người đều không tin, Trầm Thiên Thu mới giải khai huyệt đạo của Bạch Tiểu Mộc. “Để chính miệng nàng ta đây nói với mọi người, tôi rốt cuộc là Trầm Thiên Thu hay là Tần Thiên Thời.”
Lấy lại được tự do, Bạch Tiểu Mộc giống như nai con kinh hãi nhảy thoát khỏi bên người hắn, kinh hãi nói: “cha, hắn thật sự là Trầm Thiên Thu, không phải Tần Thiên Thu, các người cướp lộn người rồi!”
Mọi người nghe hấy lời của cô bản tọa, lại nhìn vẻ mặt kinh sợ của cô bản tọa, không khỏi nghi hoặc. “Hắn bản tọa là Trầm Thiên Thu, nhưng rõ ràng gương mặt của hắn bản tọa giống Tần Thiên Thời như đúc.”
“Đó là bởi vì tên đó là huynh đệ song sinh với Tần Thiên Thời.” Bạch Tiểu Mộc vừa giải thích, cả hỉ đường giống như kiến bò trong chảo nóng.
Bạch Thông trước là nhìn về phía Trầm Thiên Thu, tiếp đó lại nhìn về phía con gái, không dám tin hỏi: “Tiểu Mộc, con nói thật chứ? GÃ thật sự là Độc vương Trầm Thiên Thu kia sao?”
Không đợi cô ấy trả lời, Trầm Thiên Thu từ trong lòng lấy ra một cái lọ, từ trong cái lọ lấy ra một viên thuốc màu xanh, bắn về phía Bạch Thông: “Đây là giải dược, để cho tên ngu ngốc kia uống.”
Tiếp lấy viên thuốc, Bạch Thông cúi đầu nhìn, lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vẻ mặt kinh nghi và khó hiểu hỏi: “Cậu thật sự là Trầm Thiên Thu? Cậu thành thân với con gái của tôi rốt cuộc là có mục đích gì?”
Tên đó một cỗ nhàn khí: “đây không phải là mục đích các người cướp tôi đến đây sao? Tôi chẳng qua chỉ là thành toàn cho các người mà thôi.”
Nghe tên đó nói vậy, Bạch Thông nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể trừng mắt với tên đó.
“Tôi mới không thèm gả cho huynh!” Bạch Tiểu Mộc kích động phản bác. Người mà cô ta đây muốn gả là Tần Thiên Thời, không phải Trầm Thiên Thu tên đó, cho dù gương mặt hai người giống nhau như đúc, nhưng rốt cuộc tên đó không phải Tần Thiên Thời ôn văn tao nhã, huống hồ lúc ánh mắt tràn đầy tà khí kia của tên đó nhìn cô ta đây, làm cô ta đây sởn cả tóc gáy.
Tuấn mi hơi nhíu một chút, hắn lạnh lùng nói: “không phải do cô quyết định, chúng ta đây đã bái đường rồi, cô đã là thê tử của tôi, theo tôi về Bách Độc cốc.”
Lời vừa dứt, người tên đó như quỷ mị dịch chuyển đến trước mặt cô ấy, túm lấy cánh tay cô ấy, Bạch Tiểu Mộc cả kinh muốn bỏ tay tên đó ra. “Bỏ tôi ra! Tôi không muốn đi cùng huynh!”
“Độc vương, đem cậu cướp về là lỗi của tôi, tất cả mọi chuyện đều do tôi làm chủ, Tiểu Mộc trước đó một chút cũng không biết, cậu không cần phải làm khó Tiểu Mộc, muốn trách thì trách tôi được rồi.” vốn muốn thay con gái cướp về một người phu quân tốt, không ngờ lại cướp về một cái đại sát tinh, Bạch Thông lúc này hối hận cực kỳ.
Nghe thấy cha đem tất cả mọi chuyển đổ hết lên bản thân, Bạch Tiểu Mộc vội vàng nói: “Không! Đừng trách cha tôi, ông ấy đều là vì tôi nên mới làm vậy, huynh muốn trách thì cứ trách tôi đi.” Chỉ sợ tên đó gây bất lợi cho cha.
“Không, trách tôi, Tiểu Mộc có cảnh cáo tôi không cho tôi đi cướp người, là tôi không nghe lời nó, mới đem cậu cướp về đây.” Bạch Thông tranh nói.
“Không phải như thế, là cha biết tôi thích Tần Thiên thời, cho nên mới thay tôi đi cướp tân lang, huynh đừng trách ông ấy, người nên chịu trách nhiệm là tôi.”
Nghe thấy chính miệng cô bản vương nói thích Tần Thiên Thời, Trầm Thiên Thu mâu sắc trầm xuống, lạnh lùng quát:”Đủ rồi! các người đừng tranh cãi nữa, tôi không muốn trách ai, các người đem tôi cướp đến đây, tôi ngược lại còn phải cám ơn các người.” để tên đó tìm được cô bản vương, người con gái sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm.
Cám ơn họ? vẻ mặt cha con Bạch Tiểu Mộc đầy hoang mang. “Tại sao?” Bạch Tiểu Mộc hỏi.
“Bởi vì….” Nhìn về phía cô ấy, khóe miệng Trầm Thiên Thu nhếch lên mang theo ý cười. “Tôi vừa vặn đang thiếu một thê tử, nếu cô đã muốn gả như vậy, tôi cũng vui vẻ làm tân lang có sẵn, từ nay về sau, cô sẽ không dây dưa với Tần Thiên Thời nữa.”
Lý do của hắn làm cho Bạch Tiểu Mộc choáng váng. Bởi vì hắn vừa vặn đang thiếu một thê tử, cho nên mới lấy cô ấy?
“Nếu như tôi và cô đã kết làm phu thê, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, cô nên theo tôi về Bách Độc cốc.” tảng âm hắn rất nhẹ, nhưng lại tựa như một mệnh lệnh không dễ phản bác.
“Đợi đã.” Hồng Bình Thọ suy nghĩ một chút rồi lên tiếng nói: “các người vừa mới hoàn thành hôn lễ, ít nhất phải đợi thêm một thời gian, để Tiểu Mộc nói lời cáo biệt với mọi người, lúc đó đi cũng chưa muôn.” HẮN muôn tranh thủ một ít hời gian này, để cho mọi người trong trại có thời gian thương nghị xem phải xử lý chuyện này ra sao.
Tuy nói chúng cướp sai người đến đây, nhưng để Tiểu Mộc cứ qua loa như vậy gả cho Độc vương, thật là không ổn, vả lại ông nghĩ sở dĩ Trầm Thiên Thu bái đường với Tiểu Mộc, sau lưng ắt hẳn có nguyên nhân khác.
“Đúng thế, đúng thế.” Bạch Thông nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể dùng sức phụ họa theo lời nói của Hồng Bình Thọ.
Người là do ông cướp về, cũng là do ông muốn chúng kết hôn, nay trở thành như vậy, giờ có hối hận cũng vô dụng, trước mắt không có kế nào khả thi, cũng chỉ có thể để Tiểu Mộc ở lại đây bao lâu hay chừng ấy.
Trầm Thiên Thu rủ mắt, trầm ngâm: “Được thôi, ở lại thêm vài ngày rồi hẵng đi.”
Bởi vì đột nhiên hắn bị cướp, hôn lễ của đệ đệ Thiên Thời tất phải kéo dài, chuyến này trở về chính là để tham gia hôn lễ, chí ít cũng phải đợi hôn lễ của đệ đệ hoàn thành thì mới rời khỏi được.
Đêm đã khuya, nhưng Bạch Tiểu Mộc không dám nằm xuống giường ngủ, nữ nhân ấy ngồi ở mép giường, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tên Trầm Thiên Thu mới vừa về Tần phủ để trình bày sự việc kia.
Lúc đó, tên đó đồng ý với cha sẽ ở lại thêm vài ngày, sau đó nói phải trở về Tần phủ một chuyến, rồi rời khỏi, nàng ta đây từng âm thầm hi vọng chuyến này tên đó một đi không trở lại luôn, nhưng không như mong muốn, mới nãy thấy tên đó trở lại, nàng ta đây cứ như là gặp phải quỷ, nhanh chóng từ trên giường bắn người dậy.
Hết cách, danh hiệu Độc vương của hắn thật sự khiến người bản tọa sợ hãi, chả ai nắm bắt được tính cách vui giận thất thường của hắn khi nào thì trở mặt không nhận người, chỉ nghĩ đến mấy lời đồn đãi về hắn thôi, đã khiến người bản tọa run cầm cập rồi.
Cô ta đây phòng bị nhìn hắn,mà Trầm Thiên Thu mới vừa về chỉ ngồi trước bàn, cũng không mở miệng, tự mình rót rượu được đặt trên bàn, uống mấy ngụm.
HẮN thờ ơ liếc nhìn thê tử của hắn, chỉ thấy một gương mặt đang căng thẳng nhìn hắn, trong lòng có chút do dự.
Hôm nay không phải lần đầu tiên hắn lão phu gặp Tiểu Mộc, trên thực tế, một năm trước hắn lão phu đã gặp nữ nhân ấy rồi.
Tên đó vẫn còn nhớ cô ấy lúc đó, vẻ mặt tươi cười như hoa, thân thiện mà dắt theo vài tên ăn mày, muốn mờibọn họ đến khách đ**m để ăn cơm, nhưng tiểu nhị của khách đ**m không cho mấy tên ăn mày toàn thân hôi thối đó vào cửa, cô ấy tức giận cãi nhau với họ vài câu, rồi sau khi nghe lời giải thích của tiểu nhị xong, cô ấy cũng không làm khó tên đó nữa, trực tiếp kêu tiểu nhị giúp cô ấy gói vài món ăn, sau đó cùng với mấy tên ăn mày đó đến bãi đất trống bên cạnh khách đ**m, bắt đầu ăn uống sảng khoái.
Lúc đó, tiếng cười thanh thúy của cô ta đây không ngừng truyền vào trong khách đ**m.
Tiếp đó không lâu,cô ấy thấy một đứa trẻ thất lạc người thân vừa đi vừa khóc, liền xung phong nhận việc giúp đứa trẻ đó tìm người thân, cô ấy tìm một cái thanh la, gõ kinh thiên động địa khiến cả phố đều là tiếng rêu rao.
Cả một buổi chiều, cô bản tọa dắt theo đứa trẻ kia đi đi về về trong thành hết ba, bốn chuyến, cuối cùng khó khăn lắm mới tìm được người thân của đứa trẻ.
Sau này, hắn mới biết tại sao nàng bản vương lại rêu rao như vậy, hóa ra là nàng bản vương muốn dẫn dụ tên hái hoa tặc hoành hành tại mấy thị trấn gần đây.
Thấy tên đó dùng vẻ mặt thâm trầm nhìn nàng bản vương, Bạch Tiểu Mộc bất an dịch người, hít sâu một hơi, bạo dạn hỏi: “Huynh nói thật đi, rốt cuộc là tại sao huynh muốn thành thân với tôi?” Lý do tên đó nói lúc trước, nghĩ đi nghĩ lại, nàng bản vương đều cảm thấy đấy chẳng qua chỉ là tùy tiện mượn cớ mà thôi.
“Vấn đề này tôi nhớ là đã trả lời rồi.”
“Nhưng tôi có nghĩ thế nào đi nữa cũng cảm thấy đó không phải lý do thật sự.” Hừ, nàng lão phu không phải đồ ngốc, dễ qua mặt như vậy.
“Cô không ngốc nhỉ.” Cười khẽ hớp một ngụm rượu, tên đó chậm rãi nói tiếp: “Nếu tôi nói, tôi làm vậy là muốn cô cam tâm tình nguyện làm cho tôi một chuyện thì sao?”
“Chuyện gì? Chỉ cần tôi giúp được thì huynh cứ việc nói.” Bạch Tiểu Mộc sảng khoái đáp ứng, sau đó tựa như nghĩ đến gì đấy, nàng ta đây vội trịnh trọng nói rõ: “Nhưng nếu như muốn tôi giúp huynh làm những chuyện thương thiên hại lý, cho dù có giết tôi, tôi cũng không làm đâu!” Vọng Vân trại chúng tuy cũng có làm những chuyện cướp bóc, nhưng chỉ cướp của người xấu tuyệt đối không cướp của người tốt, hơn nữa trước nay chỉ cướp tài vật, chưa hề tổn hại tính mạng con người.
“Đấy không phải chuyện thương thiên hại lý, coi như…cứu một mạng người?”
Vừa nghe là muốn cứu người, Bạch Tiểu Mộc hào khí vỗ ngực ngay tắp lự nói: “Muốn cứu người, không thành vấn đề, tôi giúp huynh! Huynh nói huynh muốn cứu ai?” Nàng lão phu nhất thời không ngờ tới, lấy năng lực của Độc vương hắn lão phu, làm sao có thể cần tới nàng lão phu đi cứu người chứ.
Thấy nữ nhân ấy chẳng thèm suy nghĩ liền đồng ý ngay, Trầm Thiên Thu không tức thì trả lời, chỉ là ánh mắt thâm trầm nhìn nữ nhân ấy.
Nếu nữ nhân ấy biết, cái giá của việc cứu người là trả bằng tính mạng của nữ nhân ấy, nữ nhân ấy còn có thể đáp ứng dứt khoát vậy không?
Thấy hắn chậm chạp không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt quỷ dị nhìn nàng bản vương, trong lòng Bạch Tiểu Mộc nhộn nhạo, không thể nhịn được lên tiếng thúc giục nói: “Ây, sao huynh không nói chuyện? Huynh muốn cứu ai? Tôi phải giúp huynh thế nào?”
“Chuyện này không gấp, đợi cô cùng tôi trở về Bách Độc cốc, tôi sẽ nói với cô sau.”
“Í? Sao phải đợi đến lúc về Bách Độc cốc, không nói ngay bây giờ được à?”
“Bây giờ nói cũng vô dụng, đợi sau khi về, cô tự nhiên sẽ rõ.”
Ngẫm nghĩ, Bạch Tiểu Mộc lại mở miệng: “Ây, huynh nói huynh lấy tôi là vì muốn tôi cam tâm tình nguyện giúp huynh một việc, ban nãy tôi đồng ý rồi, chỉ cần không phải là chuyện thương thiên hại lý, tôi đều nguyện ý giúp huynh, thế…” Nữ nhân ấy liếc hắn“Chuyện chúng lão phu bái đường, có thể xem như chưa từng xảy ra không….”
Thần sắc Trầm Thiên Thu hơi xẹt qua một tia tức giận không rõ.
“Cô muốn gả cho Thiên Thời đến vậy sao?” Hắn nhớ tới lúc về Tần phủ không lâu trước, nói với đệ đệ những chuyện sau khi hắn bị cướp đi,Thiên Thời lại bật thốt lên – “ Cái gì, huynh cùng nàng ta đây ấy bái đường rồi? Sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, nếu chân đệ không bị trật khớp thì hay rồi…”
Tim hắn bản tọa đánh thịch một cái: “Không phải đệ muốn cưới Bạch Tiểu Mộc đấy chứ?”
“Đệ…không, ý của đệ là, nếu như đệ không bị trật khớp chân, thì sư ca sẽ chẳng gặp phải loại chuyện này, chắc huynh bực lắm nhỉ. “
Nhìn chăm chú vào Tần Thiên Thời có khuôn mặt giống hệt mình này, tên đó rất nhanh liền nhìn ra được tâm ý thật sự của đệ đệ.
“Thì ra người đệ thích là Bạch Tiểu Mộc, mà không phải biểu muội, nếu đã vậy, sao đệ còn đáp ứng hôn sự này làm gì?”
Nếu đã bị nhìn thấu, Tần Thiên Thời không phủ nhận nữa, khó nén sự mất mát nói: “Đệ và biểu muội từ nhỏ đã đính thân, làm sao thoái thác hôn sự này được chứ? Huống hồ, cha mẹ cũng không thích xuất thân của Tiểu Mộc.”
Người trước giờ hiếu thuận như hắn, không có cách nào đi ngược lại ý cha mẹ, cho nên hắn vẫn luôn rất ngưỡng mộ Thiên Thu từ nhỏ đã được ông ngoại đưa đi, có thể trải qua cuộc sống tự do tự tại tùy tâm sở dục trên giang hồ, không giống hắn, phải kế thừa gia nghiệp, theo con đường mà phụ mẫu đã an bài sẵn.
Nghĩ tới Thiên Thời thích Bạch Tiểu Mộc, mà Bạch Tiểu Mộc cũng thích Thiên Thời, chuyện này lại tự dưng khiến Trầm Thiên Thu không vui.
“Không! Tôi đã không muốn gả cho huynh ấy nữa!” Trải qua chuyện ầm ĩ lần này, đối với chuyện của Tần Thiên Thời Bạch Tiểu Mộc xem như đã nhìn rõ cả rồi. “Tôi chỉ là không hi vọng tại tình huống không rõ ràng này, bị bức gả cho người lão phu.”
Nói cho cùng cũng là thành thân, chứ đâu phải trò đùa, nhớ tới việc nàng lão phu cứ hồ đồ như vậy mà bị hắn xách đi bái đường thành thân, nghĩ thế nào nàng lão phu cũng thấy không cam tâm. Hoàn toàn không nghĩ tới việc nếu hôm nay kẻ bị cướp đến là người trong lòng nàng lão phu, người bị bức thành thân thì làm sao cam tâm cho được.
“Nếu không phải các người chạy tới cướp hôn, thì mấy chuyện này đã chẳng xảy ra.” Trầm Thiên Thu hừ một tiếng. Đối với việc cô ấy muốn chối bỏ quan hệ của hai người, sắc mặt gã liền trở nên âm trầm.
“Đúng thế, ngàn sai vạn sai đều là chúng tôi sai, cho nên huynh vừa nói muốn tôi giúp huynh cứu người, tôi tiền đáp ứng không hề chối từ, nếu sức lực của tôi còn chưa đủ, cả Vọng Vân trại chúng tôi đều sẽ cùng giúp huynh, vì vậy, chuyện thành thân, thì, thì bỏ đi có được không? Xem như chưa có chuyện này?” Nàng lão phu hòa nhã nói.
Lườm cô lão phu một cái, Trầm Thiên Thu lạnh lùng trả lời cô lão phu: “Chuyện đã xảy ra, tôi không có cách nào đem nó xóa sạch. Đêm khuya rồi, ngủ sớm đi.”
Thấy tên đó đi tới giường, Bạch Tiểu Mộc cả kinh, nhảy xuống giường: “Huynh muốn ngủ cùng tôi?”
“Chúng bản vương đã là phu thê, cô không quên đấy chứ?” Hắn bản vương không bỏ sót biểu tình kinh hoàng trên mặt nữ nhân ấy, cứ như hắn bản vương là rắn độc thú dữ vậy, tránh hắn bản vương xa lắc, trên mặt hắn bản vương xẹt qua một tia tức giận, nhưng lại nghĩ đến gì đó, hắn bản vương cụp mắt, tất cả biểu tình trên mặt cũng thu lại.
“Tôi…tôi còn chưa mệt, muốn ngủ thì huynh ngủ trước đi.” Cô bản tọa đứng cách xa. Nghe nói toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần chạm vào một cái, thì có thể độc chết người, muốn cô bản tọa ngủ cùng giường với hắn, cô bản tọa thật sự không dám!
Liếc xéo cô bản vương một cái, Trầm Thiên Thu không nói gì, thân hình lướt nhẹ, vút qua đã rời khỏi căn phòng.
“Í?” Nhìn cửa bật mở, cùng với căn phòng trống trơn, Bạch Tiểu Mộc hoang mang chớp mắt mấy cái.
Đây là chuyện gì vậy? Không phải hắn bản vương nói muốn ngủ sao, sao đột nhiên lại ra ngoài?
Cả đêm qua Bạch Tiểu Mộc vẫn đợi Trầm Thiên Thu về phòng, mãi đến khi trời hơi sáng, mới một cách vô thức mà thiếp đi, ngủ một cái, ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy.
Liếc nhìn căn phòng, không thấy bóng dáng của hắn, sau khi nữ nhân ấy rửa mặt chải đầu, liền giống như ngày thường, đến sân võ để luyện công.
Vừa đến sân võ, thì thấy hai huynh đệ Đại Phúc, Đại Quý đang đấu võ. Phàm thường thì võ công của Đại Phúc và Đại Quý đều sàn sàn như nhau, giờ lại thấy Đại Phúc một đường đem Đại Quý đánh đến không thể phòng vệ.
Nữ nhân ấy kinh dị hỏi: “Đại Phúc, độc của huynh đều giải hết rồi à?”
“Giải hết rồi.” gã dừng tay lại, đứng ngay ngắn mặt cười tủm tỉm nhìn nữ nhân ấy.
“Độc của sư ca không những đã giải, công lực cũng trở nên mạnh hơn.” Đại Quý bổ sung thêm.
“Í, sao lại vậy?” Bạch Tiểu Mộc buồn bực nhìn Đại Phúc, phát hiện tên đó tinh thần sáng sủa, chả có tí gì giống người hôm qua trúng độc hôn mê bất tỉnh.
HẮN tỏ vẻ hưng phấn: “Hôm qua sau khi ăn giải độc đan của Độc vương, tôi liền cảm thấy cả người tinh thần phấn chấn, nội tức dồi dào, kết quả sáng nay đấu võ với Đại Quý, phát hiện quả nhiên nội lực tăng thêm mấy phần.”
“Đúng đó, bây giờ tôi không phải là đối thủ của ca ca nữa. Thật không ngờ giải độc đan của Độc vương còn có hiệu quả tằng cường công lực.” Trên gương mặt ngăm đen của Đại Quý hơi lộ ra chút hâm mộ.
Đúng lúc Hồng Bình Thọ tới, sau khi nghe chúng nói chuyện, có chút đăm chiêu. “Xem ra lời giang hồ đồn đại quả nhiên là thật, Độc vương không những biết dùng độc, còn tinh thông cả tên đó thuật, nghe nói giải độc đan của tên đó, không những có thể giải độc, sau khi ăn vào còn có thể tăng cường công lực.”
Thấy hắn đến, ba người vội chào: “Hồng thúc.” Hồng Bình Thọ xem như là quân sư của Vọng Vân Trại, trong trại có chuyện khó khăn gì đều đến thỉnh giáo hắn, rất được mọi người kính trọng.
Hắn bản tọa nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc: “Tiểu Mộc, Độc vương đâu?”
“Cháu không biết, tối qua hắn về một lúc, thì lại rời khỏi rồi.” Cô ta đây lắc lắc đầu nói. Nhớ tới thần sắc tối qua lúc rời đi của hắn, không phải hắn giận chuyện cô ta đây không muốn cùng hắn ngủ đấy chứ?
Thấy Đại Phúc trúng độc, thế mà sáng hôm nay đã hồi phục lại như thường, thậm chí công lực càng cao hơn, chắc Trầm Thiên Thu không có ác ý gì với Vọng Vân trại đâu.
Người trong giang hồ sở dĩ hình dung tên đó đáng sợ như vậy, có lẽ chỉ vì kiêng kị một thân độc công xuất thần nhập hóa của tên đó.
Suy cho cùng võ công của một người có cao tới đâu đi nữa, cũng khó mà phòng bị độc dược, khó tránh khỏi có chút kiêng kị , đặc biệt là cao thủ dùng độc như hắn bản tọa, càng khó phòng bị hơn.
Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng thấy đúng, sự sợ hãi đối với hắn nhất thời tan biến phân nửa.
“Tiểu Mộc, về việc cùng hắn ta đây bái đường thành thân, cháu có cách nghĩ thế nào?” Hồng Bình Thọ hỏi.
“Cái này…Hồng thúc, nói thật ra cháu chẳng muốn gả cho hắn bản vương tí nào, nhưng hắn bản vương nói kiểu gì thì hắn bản vương cũng không thể xem mấy chuyện hôm qua như chưa hề xảy ra được, đúng rồi, Hồng thúc, tối qua hắn bản vương nói sở dĩ hắn bản vương lấy cháu là vì muốn cháu giúp hắn bản vương cứu người.” Bạch Tiểu Mộc vội đem mấy lời hắn bản vương nói tối qua nói lại cho Hồng Bình Thọ.
“Cứu người? Lấy năng lực của hắn mà nói nếu như ngay cả hắn cũng không cứu được, thì làm sao mà cháu cửu nổi kia chứ?” Hắn nhanh chóng liền nghe ra vấn đề.
“Cái này…” Bạch Tiểu Mộc ngây ra, cảm thấy Hồng Bình Thọ nói không sai “Vậy sao hắn bản tọa lại muốn cháu giúp hắn bản tọa cứu người?”
Trầm ngâm giây lát, Hồng Bình Thọ hỏi: “TÊN ĐÓ có nói muốn cháu cứu ai không?”
“Không có, gã nói phải đợi về Bách Độc cốc rồi mới nói với cháu.”
“Hồng thúc, trong chuyện này có phải có âm mưu gì không?” Đại Quý gãi cằm hỏi.
“Chẳng lẽ hắn lão phu muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại à?” Đại Phúc cả kinh nói.
“Nếu tên đó muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại, thì chỉ cần tiện tay hạ độc là có thể giải quyết chúng ta đây rồi, đâu cần tốn nhiều tâm cơ như vậy.” Lúc trước ngay đến Khô Lâu bang hoành hành một phương cũng khó thoát khỏi độc thủ của tên đó, toàn bang bị tiêu diệt, nếu thật sự muốn dối phó Vọng Vân trại, đối với tên đó mà nói căn bản chẳng tốn sức lực gì.
“Thế…thật sự có người mà tên đó cứu không được, cho nên mới tìm Tiểu Mộc giúp đỡ sao? Nhưng Tiểu Mộc vừa không biết hắn thuật, võ công cũng không cao bằng tên đó, sao có thể giúp tên đó được chứ?” Đại Quý hồ nghi nói.
Sự nghi hoặc của Đại Quý cũng là nghi hoặc của ba người còn lại.
Sau khi Hồng Bình Thọ rời khỏi, nữ nhân ấy cùng với huynh đệ Đại Phúc Đại Quý luyện công một lúc, liền trở về phòng.
Vừa đi vào, thì thấy Trầm Thiên Thu đang nằm trên giường, nhắm mắt tựa như đang ngủ.
Cô ấy lặng lẽ tới gần giường, mượn ánh mặt rời bên ngoài cửa sổ rọi vào, cô ấy mới phát hiện làn da tên đó còn trắng hơn cả Tần Thiên Thời, da thịt trắng như tuyết kia, hơi xanh xao, tựa như màu xanh vương trên con cậu của tên đó vậy.
Nhìn tên đó có vẻ rất mệt mỏi, mày nhíu lại, làm cho bộ dáng nhắm mắt ngủ của tên đó thêm chút sầu muộn, tựa như có tâm sự trầm trọng khó giải gì vậy.
Nữ nhân ấy nhớ tới ánh mắt tên đó nhìn nữ nhân ấy tối qua trước khi rời đi, rất lạnh, nhưng lại có một loại cô độc.
Có lẽ, Độc vương khiến cho người người trong giang hồ sợ hãi vốn chẳng phải dễ làm gì, trong lòng cô lão phu không khỏi sinh ra một chút thương tiếc, vô thức vươn tay muốn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt của hắn lão phu.
“Đừng chạm vào tôi!” Trầm Thiên Thu đột nhiên mở mắt ra quát, Bạch Tiểu Mộc giật nảy cả mình.
“Xin lỗi, tôi chỉ muốn…” Đợi đã, sao nàng ta đây phải xin lỗi chứ, nàng ta đây chỉ là tốt bụng muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt, sao hắn lại hung dữ với nàng ta đây thế chứ? Nghĩ vậy, nàng ta đây không khỏi mở to mắt trừng lại. “Tôi chẳng làm gì huynh hết, chỉ là thấy huynh nhíu chặt mày, muốn giúp huynh vuốt phẳng thôi, sao huynh lại to tiếng dọa người thế chứ?”
Lời của cô lão phu làm cho Trầm Thiên Thu thấy ngoài dự đoán. Cô lão phu muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu?
GÃ nhìn sâu nàng bản tọa chốc lát, mới mở miệng nói: “Toàn thân tôi đều là độc, nếu cô tùy tiện chạm tới tôi, sẽ trúng độc.”
Nghe thấy giọng điệu của tên đó dịu lại, Bạch Tiểu Mộc cũng không giận tên đó nữa. Nghe tên đó nói toàn thân tên đó đều là độc không thể chạm vào, không khỏi tò mò hỏi: “Ây, Trầm Thiên Thu, giang hồ đồn đại rằng ngay đến máu của huynh cũng có độc, điều này là thật chứ?”
“Ừm.” Toàn thân trên dưới tên đó độc nhất là máu.
Nữ nhân ấy thấy hai tay hắn bản tọa đeo bao tay màu đen, hỏi tiếp: “Thế huynh đeo bao tay màu đen, cũng là bởi vì trên tay có độc à?”
“Ừ.” Hắn ta đây khẽ hừ, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhắm mắt lại.
Nhìn hắn bản tọa, Bạch Tiểu Mộc bỗng như nghĩ tới gì đó nói: “Thì ra là vậy, huynh lo lắng không cẩn thận đụng vào người khác, hại người bản tọa trúng độc, cho nên mới đeo bao tay à, xem ra, huynh căn bản không giống như những gì giang hồ đồn, coi mạng người như cỏ rác nhỉ.” Nếu như hắn bản tọa không coi trọng mạng người, thì căn bản chẳng cần đeo bao tay nhiều năm như vậy.
Còn nữa, ban nãy nàng ta đây muốn chạm vào hắn, hắn cũng kịp thời ngăn nàng ta đây lại, không để nàng ta đây bởi vậy mà trúng độc, xem ra hắn còn tốt hơn những gìgiang hồ đồn, vốn chẳng xấu xa thế kia.
Nghe vậy, Trầm Thiên Thu mở mắt ra liếc về phía nàng ta đây, lát sau, cánh môi liền nở một nụ cười trào phúng.
“Cô đừng tự cho là thông minh mà nghĩ bản vương tốt như vậy, giang hồ đồn như thế không phải là không có lý, tiểu cô nương ngốc.” Lần đấu tiên có người nói với hắn bản vương mấy lời này, khiến cho lòng hắn bản vương gợn sóng.
“Huynh hà tất phải nói bản thân thành như vậy? Nếu huynh thật sự coi mạng người như cỏ rác, thì ban nãy cậu căn bản không cần thiết phải ngăn cản tôi chạm tới huynh.”
“Tôi đã nói là tôi có chuyện cần ngươi ta đây giúp đỡ, cho nên không thể để cô chết được.”
“Nhưng mà, huynh có thể đợi sau khi tôi chạm tới huynh xong, rồi cho tôi ăn giải dược đan mà.”
Tên đó khẽ hừ: “Tôi không muốn lãng phí giải dược đan cứu cô.”
“Nhưng huynh lại có thể đưa giải dược đan tăng cường công lực cho Đại Phú.” Cho dù nàng bản tọa không biết tên đó thuật, nhưng cũng biết loại thảo dược kia trân quý cỡ nào.
“Đấy là bởi vì tôi ra ngoài chuyến này, trên người chẳng mang theo giải dược đan bình thường, đành phải cho hắn bản vương bản vương loại giải dược đan kia.”
Nghe vây, Bạch Tiểu Mộc ngây ra, đột nhiên bật cười.
“Cô cười cái gì?’ Trầm Thiên Thu khó hiểu.
“Huynh rất thành thật, có thể thấy, huynh thật sự không xấu như những gì giang hồ đồn đại.” Tên đó thật sự có thể viện ra lý do khác để gạt cô lão phu, nhưng tên đó lại không làm vậy, Bạch Tiểu Mộc càng không khỏi tin rằng tên đó không phải là người trời sinh tàn nhẫn, người không phân thị phi.
Hơi híp mắt lại nhìn má lúm đồng tiền trên mặt cô ấy, Trầm Thiên Thu lạnh lùng nói: “Cô quá ngây thơ rồi.” Đợi ngày sau khi mà cô ấy biết hắn muốn cô ấy làm chuyện gì, chỉ e là cô ấy sẽ không nghĩ vậy nữa. HẮN nhắm mắt lại, mặt không biểu tình đuổi người. “Ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Huynh cả đêm không ngủ à?” Thấy vẻ mệt mỏi trên mặt tên đó, Bạch Tiểu Mộc hỏi.
Đợi một lát thấy gã không lên tiếng, nàng ta đây sờ sờ mũi, xoay người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa cho gã.
***
“Í, Tiểu Mộc, cô dậy rồi à.” Trân Châu đi tới. Tuy nói người tối qua Tiểu Mộc gả không phải Tần công tử, nhưng đã chuẩn bị tiệc mừng, mọi người cũng không lãng phí, cô ấy uống tới mấy vò rượu, cho nên mới say tới giờ này mới tỉnh.
“Suỵt.” Cô lão phu đưa tay, kéo Trân Châu đi xa chút rồi mới nói “Tôi sớm đã dậy rồi.”
Thấy Bạch Tiểu Mộc kéo cô bản tọa tới chỗ này rồi mói nói chuyện, Trân Châu tò mò hỏi: “Chẳng lẽ Tần công tử vẫn chưa dậy à?”
“Huynh ấy mới ngủ thôi.”
Nghe vậy, Trân Châu trợn to mắt, trên trên dưới dưới đánh giá cô ấy “Tiểu Mộc, tối qua các cậu đã động phòng rồi à?’
“Làm gì có, tối qua huynh ấy ra ngoài, ban nãy mới về thôi, cho nên lúc này đang nằm trên giường ngủ bù. Đúng rồi, Trân Châu, cô có thấy cha tôi không?”
Trân Châu chỉ về phía Bạch Thông đang đi tới đây. “Chẳng phải kia sao?”
“Cha.” Bạch Tiểu Mộc chạy đến trước mặt gọi một tiếng.
“Tiểu Mộc.” Bạch Thông cười khà khà nhìn con gái, mặt mày hồng hào, tinh thần cực tốt, hỏi: “Hiền tế đâu?”
“Hiền tế gì?” Nàng bản tọa ngây ra, nhất thời không hiểu.
“Chính là Thiên Thu đó, nha đầu kia con không quên rằng tối qua đã gả cho gã rồi đấy chứ.”
“Con không quên.” Bạch Tiểu Mộc hồ nghi liếc cha bản vương. Sao nghe giọng điệu của cha, hình như rất vừa lòng với con rể Trầm Thiên Thu này, lại còn gọi hắn là Thiên Thu thân thiết vậy nữa chứ.
Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt con gái, Bạch Thông giải thích: “Tối qua may mà có Thiên Thu, bằng không thì một thân võ công của cha coi như bị phế luôn rồi.”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy, cha?”
“Nội thương bị từ mười năm trước của cha tối qua tái phát, lão phu vận công trị thương, kết quả vì quá vội vàng, làm cho kinh mạch chạy ngược, may mà Thiên Thu kịp thời dùng nội công đem nội tức chạy ngược bức về đan điền, sau đó lão phu liền ngủ mê, không ngờ sáng sớm tỉnh dậy, lại phát hiện ra nội thương mười năm trước nay đã hoàn toàn khỏi hẳn.”
“Cái gì, có chuyện này nữa à?” Bạch Tiểu Mộc chấn kinh. Nữ nhân ấy biết nội thương mười năm trước đã làm cha khổ sở nhiều năm, mãi mà trị không khỏi, cứ mỗi hai mùa đông hạ đều phát tác, lúc phát tác thì đớn đau lắm thay, cha cũng chỉ có thể vận công chặn xuống, nữ nhân ấy thật không ngờ Trầm Thiên Thu thế mà lại có thể chữa khỏi bệnh lâu năm này của cha.
“Thật đó, vì nội thương kia, lúc trước mỗi khi bản tọa vận công, ngực trái luôn thấy đau, nhưng sáng nay lúc bản tọa luyện công, phát hiện hoàn toàn không còn đau nữa, hơn nữa nội tức cực kì thông thuận, thậm chí hình như nội công còn tăng cường thêm mười phần.”
Đây có lẽ là do Trầm Thiên Thu đã chữa khỏi cho cha, cho nên ông ấy mới định tới đây cảm tạ tên đó.
Ban đầu ông đối với chuyện Trầm Thiên Thu cưới con gái rất không tán thành, nhưng bây giờ, ông lại rất vừa ý với người con rể này.
“Hắn bản vương đâu? Đang trong phòng à? Bản vương đi cảm ơn hắn bản vương.” Bạch Thông phấn khích nói. Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư (*).
Tuy Trầm Thiên Thu trẻ tuổi hơn ông, nhưng võ công tên đó cao hơn ông là sự thực, ông trước giờ ham học võ, rất muốn cùng tên đó thảo luận những vấn đề về tuyệt kỹ.
Quay đầu liếc nhìn cửa phòng đang đóng kín, Bạch Tiểu Mộc nói thẳng: “Huynh ấy mới ngủ không lâu, cha, cha đừng đi quấy rầy huynh ấy.” Phòng của cha ở gần đây, nàng bản tọa thầm nghĩ chắc là khi Trầm Thiên Thu rời khỏi phòng nàng bản tọa , có đi ngang qua phòng của cha, phát hiện có điều không ổn, kịp thời ra tay giúp cha.
Xem ra gã vì chữa trị cho cha cả đếm, nên nhìn gã mới mệt mỏi như thế, nhất thời nữ nhân ấy lại sinh lòng cảm kích với Trầm Thiên Thu, gã quả nhiên không phải người xấu.
“Được thôi, thế thì đợi gã dậy rồi hẵng nói.”
________________
Chú thích:
(*) Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư: Việc học không kể trước sau, người thông đạt thì sẽ làm thầy.