Bái Sai Đường
Chương 5
Cuối cùng cũng tới.
Giang hồ đồn rằng, Bách Độc cốc xung quanh tràn ngập khói độc, trong khói độc, có một loại chướng khí có thể gây chết người, nghe nói người trúng phải chướng khí này, nhẹ thì điên điên khùng khùng thần trí bất minh, nặng thì thất khiếu chảy máu mà chết.
Nhìn màn sương trắng lượn lờ phía trước, Bạch Tiểu Mộc nuốt một ngụm nước bọt, lấy ra một viên giải độc đan mà lúc trước Trầm Thiên Thu để lại, thật ra thì cô ấy cũng không biết viên giải độc đan này có thể hóa giải được độc của khói độc này hay không, nhưng nếu viên đan được này đã do Trầm Thiên Thu để lại, cô ấy nghĩ có lẽ sẽ giúp ích được gì đó.
Mấy ngày trước, nữ nhân ấy theo tốp cuối cùng của Vọng Vân trại đi đến Thải Hà sơn, mọi người đều cực kì yêu thích phong cảnh thanh tĩnh nơi này, bắt đầu hưng phấn bắt tay vào việc dựng nhà cửa, vườn tược.
Nhưng nỗi nhớ nhung với Trầm Thiên Thu thì cứ tên đó như nước tràn hồ, có ngăn thế nào cũng không ngăn được. Nàng bản vương biết còn có rất nhiều việc chờ cha và Hồng thúc xử lí, lũ người kia không thể rời khỏi mọi người trong lúc này được, nhưng nàng bản vương không có cách nào đợi thêm nữa, cho nên sau khi báo cáo với cha, nàng bản vương liền tự mình đi đến Bách Độc cốc.
Nghĩ đến chỉ cần xuyên qua lớp khói độc này, liền có thể gặp được cái người ngày nhớ đêm mong kia, Bạch Tiểu Mộc không chút do dự nuốt viên giải độc đan , đi vào trong làn khói độc.
Nàng lão phu đã không thèm lo nghĩ tại sao mới quen biết Trầm Thiên Thu ngắn ngủi có mấy ngày, mà nàng lão phu lại có cảm giác sâu đậm mãnh liệt với tên đó như vậy, bây giờ nàng lão phu chỉ biết, nàng lão phu muốn gặp tên đó, nàng lão phu muốn hỏi tên đó tại sao lại vứt bỏ nàng lão phu không từ mà biệt.
Sương trắng rất dày, cô ta đây cẩn thận đi từ từ, mới không khỏi đụng trúng cây, hoặc là không cẩn thận đạp phải vũng vùn.
Lúc sau, nhịp thở dần trở nên nặng nề, ngực thắt chặt khiến cho cô bản vương cảm thấy sắp không thở nổi nữa, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống không ngừng, ý thức cũng dần mê man. Chết rồi, không phải cô bản vương trúng chướng khí rồi đấy chứ?
Nhưng rõ ràng cô ấy đã nuốt giải độc đan rồi mà, sao lại không có tác dụng gì vậy? Chẳng lẽ giải độc đan này không thể hóa giải độc của chướng khí?
Nuốt thêm một viên nữa là được chứ gì, trước lúc ra khỏi cửa, Hồng thúc bảo cô ấy mang thêm mấy viên bên người, cô ấy vội vã lấy thêm một viên nữa rồi nuốt xuống.
Nhưng tình trạng mê man không những không cải thiện, nàng lão phu bắt đầu cảm thấy tứ chi mềm nhũn, toàn thân vô lực, ngực cứ như có người lấy dùi gõ vào vậy, thống khổ từng cơn.
Bạch Tiểu Mộc cảm thấy mình sắp ngất đi, miễn cưỡng ngước mắt nhìn quanh bốn phía, nàng ta đây đã đi khá lâu, nhưng trước mắt vẫn là một mảnh trắng xóa, không biết bây giờ mình đang ở nơi nào.
Nàng bản vương bắt đầu hoang mang. Nàng bản vương không muốn chết ở đây! Nàng bản vương đến là vì muốn gặp Trầm Thiên Thu, sao có thể trước khi chưa gặp được tên đó lại chết không không minh bạch vậy được chứ?
Cô ấy sốt ruột dùng hết tất cả sức lực để gọi: “Trầm Thiên Thu, chàng mau ra đây!” Nhưng tiếng nói thốt ra thì lại yếu xìu.
Cô ấy không bỏ cuộc gọi tiếp: “Trầm Thiên Thu, chàng mau ra đây đi, chàng mà không ra nữa…bản tọa sẽ, bản tọa sẽ, vong mạng đó!”
Cái tiếng động như muỗi kêu ấy, e rằng chỉ có bản thân cô lão phu mới nghe được.
Nàng bản tọa không thể ngất xỉu ở đây, cho dù là bò, nàng bản tọa cũng phải bò đến Bách Độc cốc để gặp tên đó.
Hít một hơi, Bạch Tiểu Mộc dùng sức di chuyển bước chân, nhưng cái thân thể yếu ớt lại đi rất chậm rất chậm, cuối cùng ngay đến hai chân cũng đứng không vững nữa, cả người nằm bò ra đất.
Nữ nhân ấy th* d*c nặng nề, dốc hết sức bò lên phía trước, giờ đây nữ nhân ấy gắng phòng vệ để mình khỏi ngất xỉu, nữ nhân ấy biết, nếu như ngất ở đây, nhất định sống không nổi.
Không! Nàng ta đây muốn gặp Trầm Thiên Thu, nàng ta đây vẫn còn rất nhiều chuyện muốn nói với hắn, cho nên tuyệt đối không để ngã xuống tại đây.
Cả tay lẫn chân, gắng sức động đậy từng chút từng chút.
Bỗng nhiên, có gì đó thọc đầu cô bản tọa.
“Ê, lúc nãy cô đang gọi Trầm Thiên Thu đó hả?”
Có người đang nói chuyện với nữ nhân ấy sao? Bạch Tiểu Mộc hồ nghi hơi hơi ngẩng đầu, không thấy ai hết. Chết rồi, không phải nữ nhân ấy trúng độc quá nặng, xuất hiện ảo giác rồi đấy chứ?
Không được, cô ấy phải nhanh một chút, chỉ cần xuyên qua lớp khói độc này, là có thể gặp được Trầm Thiên Thu rồi. Nghĩ vậy, cô ấy cúi đầu xuống, tiếp tục vùi đầu bò đi.
Đầu lại bị cái gì đó thọc vài cái, cô ấy nghi hoặc ngẩng đầu lên nữa, vẫn chẳng thấy gì cả.
“Ngu ngốc, tôi ở đây nè, cô đang nhìn đâu thế hả?”
Cô ta đây nương theo tiếng nói, từ từ quay về bên trái phía sau, mới phát hiện là một nhánh cây thọc cô ta đây, sau đó ánh mắt từ từ di chuyển lên phía trên, phát hiện có người đang ngồi trên một cành cây khều cô ta đây.
Bạch Tiểu Mộc chóng mặt cực kì, không có cách nào nhìn rõ mặt tên đó, chỉ có thể mơ hồ từ tiếng động trầm thấp của tên đó mà nghe ra được người trước mắt này là đàn ông.
“Huynh…là người thật à?” Hay là ảo giác của cô ấy?
“Tôi không phải người chẳng lẽ mà ma.” Ngữ khí người đó hơi bực bội.
Cô ấy nghe vậy cả mừng: “Huynh thật sự là người, không phải ảo giác của tôi? Thế huynh, huynh có thể dẫn tôi vào Bách Độc cốc không?” Cô ấy nghĩ người này xuất hiện ở đây, nói không chừng là người của Bách Độc cốc, trong lòng không khỏi nhen nhóm một tia hi vọng.
Người kia chẳng thèm để ý tới yêu cầu của nàng bản tọa, cầm nhánh cây tiếp tục khều mặt nàng bản tọa.“Lời ban nãy tôi hỏi cô còn chưa trả lời, mới nãy cô đang gọi Trầm Thiên Thu hả?” Nhĩ lực của hắn rất tốt, cho nên dù cho tiếng nói đó rất nhỏ, hắn vẫn nghe thấy, cho nên mới tò mò đến xem thử, kết quả thấy một cô gái đang bò dưới đất giống như cẩu vậy. Chậc, xấu quá!
“Đúng, là tôi, huynh dẫn tôi đi gặp Trầm Thiên Thu được không? Tôi muốn tìm huynh ấy.”
“Cô tìm hắn làm gì?” HẮN không ngừng lấy nhánh cây khều mặt cô lão phu, thấy cô lão phu đau phải né tránh, hắn vui vẻ cười khà khà.
“Tôi, tôi…muốn trước tiên mắng huynh ấy một trận, sau đó hỏi huynh ấy tại sao không từ mà biệt.” Bạch Tiểu Mộc bị chọc rất đau, thấy tên đó không có ý dừng tay, không nhịn được nữa tức giận nói: “Huynh đừng khều tôi nữa, đau lắm đó huynh biết không hả?”
Người đàn ông đó tựa như không nghe thấy lời kháng nghị của nữ nhân ấy,chấn kinh nói: “Í, cô nói tên đó không từ mà biệt, cô quen biết tên đó à?”
Thấy tên đó cuối cùng cũng dừng tay, Bạch Tiểu Mộc trả lời: “Huynh ấy là phu quân của tôi, huynh nói xem tôi có quen biết không?”
Lúc nãy sau khi tức giận, tình trạng mê man hình như hơi tốt lên chút.
“Cô nói cái gì? Tên đó là phu quân của cô?” Người đàn ông sửng sốt dùng nhánh cây khều mặt cô ấy lên, trái phải đánh giá, lát sau, chán ghét bĩu môi. “Chậc, lớn lên chẳng ra sao hết, chỉ có thể coi là tạm được, dựa vào tướng mạo này của cô, tên đó mà cưới cô, tôi thấy tám phần là cô đang nói dối, bằng không thì là đang nằm mơ giữa ban ngày.”
Lời của hắn lại khiến cho Bạch Tiểu Mộc tức giận lần nữa, nữ nhân ấy nghiến răng nói: “Tôi mới không nói dối, tôi thật sự đã cùng huynh ấy bái đường thành thân, không tin thì cứ gọi huynh ấy ra đối chất với tôi.”
“Hơ, thú vị, thật thú vị, cô muốn đối chất với tên đó à…không thành vấn đề, tôi sẽ dẫn cô qua đó. Nhưng nếu như chứng thực được cô nói dối gạt tôi, tôi bảo đảm rằng đến lúc ấy cô sẽ chết rất khó coi đó!”
Nói đoạn, người đàn ông nhảy xuống cây, xách cô bản vương lên, rồi thi triển tuyệt đỉnh khinh công, bay vút về phía trước.
Không lâu, xuyên qua tầng tầng sương trắng, xuất hiện trước mắt là một cảnh trí u tĩnh, nơi đó có bãi cỏ xanh, suối chảy róc rách, hồ nước trong xanh, trong hồ có các loại thủy điểu bơi lội, còn có mấy con hươu đang uống nước bên suối, xa thêm chút nữa, là một khu rừng xanh ngắt.
Nơi không xa ven hồ, tọa lạc một căn nhà dùng gỗ mà xây thành.
Bạch Tiểu Mộc ngẩng đầu liếc nhìn một cái, liền bị cảnh đẹp trước mặt thu hút tầm mắt.
Thì ra Trầm Thiên Thu sống ở một nơi đẹp như vậy.
Sau khi người đàn ông bỏ nàng ta đây xuống, liền gân cổ lên gọi: “Trầm Thiên Thu, ta đây đem một cô gái đến cho đối phương nè, mau ra đây.”
Không có gã phòng vệ, Bạch Tiểu Mộc thoáng chốc liền ngã xuống bãi cỏ.
“Ngọc Như Ý, bản vương đã nói Bách Độc cốc không hoan nghênh ngươi bản vương, cút cho bản vương!” Trong căn nhà gỗ ven hồ không khách khí truyền đến một đạo lệnh đuổi khách.
Nghe ra đấy là tiếng nói của Trầm Thiên Thu, Bạch Tiểu Mộc hớn hở ngẩng đầu nhìn về phía căn nhà.
“Ây, lần này lão phu đến có đem lễ vật đến cho cậu đấy, là một cô gái, cô ấy lão phu tự xưng là thê tử bái đường thành thân của cậu, cậu không ra xem thử sao?”
Đợi một lúc, trong nhà bỗng chẳng truyền ra âm thanh nào nữa.
Thấy thế, Bạch Tiểu Mộc kích động nói: “Là bản tọa, Trầm Thiên thu, là bản tọa Bạch Tiểu Mộc, bản tọa đến tìm chàng.”
Nhưng tiếng động nữ nhân ấy suy yếu đến nỗi chỉ có người đàn ông đứng bên cạnh mới nghe được.
Nhìn sự yên lặng không phàm thường ở căn nhà ven hồ, lại nhìn cô gái ngã dưới đất, cánh môi đẹp như hoa đào ấy bỗng nở một nụ cười tà ác. “Xem ra tám phần là tôi bị cô gái này gạt rồi, được lắm, cô dám gạt tôi, tôi phải băm cô thành từng mảnh vụn ném xuống hồ này cho cá ăn!”
Bạch Tiểu Mộc sợ hãi ngước mắt, thấy tên đó đang dùng ánh mắt tàn nhẫn khát máu nhìn mình, cô ấy cả kinh, nhưng khi nhì rõ dung mạo của tên đó, cô ấy tùy miệng kinh hô: “Yêu tinh!”
Người đàn ông tức thì nổi giận đùng đùng: “Cô nói tôi là yêu tinh? Cô dám gọi tôi là yêu tinh! Tôi mà không đem cô băm thành từng mảnh, tôi sẽ không gọi Ngọc Như Ý.”
HẮN nhanh như điện xẹt tấn công về phía cô ấy, mắt thấy sắp sửa đánh trúng ngực cô ấy rồi, trong chớp nhoáng, có người kịp thời hóa giải một chưởng vụt đến kia.
“Dừng tay, Ngọc NhưÝ, nếu cậu dám tổn thương đến một sợi tóc của cô lão phu, lão phu sẽ khiến cậu hóa thành một vũng máu!” Trầm Thiên Thu âm trầm tức giận nói.
Ngọc Như Ý chớp mắt đã chuyển giận thành cười. “Hơ, cuối cùng cậu cũng ra rồi. Chậc chậc chậc, nói vậy lời của cô gái này đều là thật, cậu thật sự đã cùng cô ta đây ta đây bái đường thành thân rồi?”
Trầm Thiên Thu mặc xác tên đó, âm trầm liếc về phía Bạch Tiểu Mộc. “Cô ấy chạy đến Bách Độc cốc làm gì?”
Thấy tên đó, nàng lão phu cười rạng rỡ. “Đương nhiên là tới tìm chàng rồi, chàng thế mà lại vứt bỏ một mình lão phu…” Trước đó nàng lão phu gắng sức ngăn cản thân người, giờ thấy tên đó, nàng lão phu không ngăn cản được nữa, trước mắt tối sầm, rồi ngất đi.
Trầm Thiên Thu cả kinh, biết chắc nàng lão phu đã trúng độc chướng, vội vàng ngồi xổm người xuống, ôm nàng lão phu trở về căn nhà ven hồ, lấy ra một viên dược thảo nhét vào miệng nàng lão phu, để nàng lão phu nuốt xuống.
Ngọc Như Ý vào theo, cười mát nói: “Hô, xem ra cậu lo lắng cho nàng bản vương bản vương quá nhỉ, bản vương nói cậu cũng thật không thú vị, thành thân rồi cũng chẳng báo cho bản vương một tiếng, bản vương sẽ đi chúc mừng cậu.”
Trầm Thiên Thu xem như hắn không tồn tại, ánh mắt chỉ chuyên chú nhìn Bạch Tiểu Mộc nằm trên nhuyễn tháp.
Trong con ngươi ta đây mang theo một tia thần sắc phức tạp. Cô ta đây đã tìm đến đây, không màng tất cả xuyên qua độc chướng để tới tìm tên đó.
Bạch Tiểu Mộc, cô bản vương có biết lúc đầu bản vương không từ mà biệt, là vì tốt cho cô bản vương hay không, tại sao cô bản vương còn muốn đến? Tại sao vậy?
Bị tên đó làm ngơ, Ngọc Như Ý vẫn hồn nhiên không tính toán, lại hỏi: “Ây, cô gái này rốt cuộc là ai? Đối phương thế nào mà lại thành thân với cô ấy bản vương vậy? Mau nói nghe xem.”
“Không liên quan đến ngươi bản tọa, ra ngoài!” Sự huyên thuyên của tên đó cuối cùng làm cho Trầm Thiên Thu thấy phiền phức.
Ngọc Như Ý trước đó còn mang vẻ tươi cười giờ cũng méo mặt. “Khi nãy nếu không phải bản tọa dẫn cô ấy bản tọa ra từ trong làn sương độc, giờ cô ấy bản tọa đã sớm chết rồi làm gì còn mạng để gặp ngươi bản tọa nữa, tên nhóc nhà ngươi bản tọa không biết tri ân đồ báo thì thôi đi, lại còn dùng thái độ ác liệt như vậy để đối đãi ân nhân, nói thế mà được hả?” HẮN bất mãn tay chọc ngực hắn, mỗi lần chọc đều dùng hết năm thành công lực, nếu đổi lại là người khác, e rằng sớm đã bị nội thương mất rồi.
Nhưng đối phương là Trầm Thiên Thu có công lực tương đương với tên đó, tên đó chỉ đơn giản hất phăng tay tên đó ra, nhìn về phía gương mặt xinh đẹp làm khuynh đảo chúng sinh ấy.
“Ngọc Như ý, đối phương muốn nói với ta đây là, đối phương mở lòng tốt bụng nên mới dẫn cô ấy đến đây, mà không phải vì xem kịch hay?” Người trong giang hồ đem Ngọc Như Ý phong làm ‘Yêu tên đó’, cho thấy, tên đó có một thân tên đó thuật xuất thần nhập hóa, nhưng tính cách vui giận khó dò, không nắm bắt được, tên đó có thể tại phút trước cùng đối phương truyện trò vui vẻ, nhưng phút sau đã lạnh mặt giết đối phương.
Sở dĩ xưng hắn là ‘Yêu hắn’, còn có một nguyên nhân khác, đấy là bởi hắn rõ ràng là một thân nam nhi, nhưng lại có một khuôn mặt xinh đẹp kinh người, ngay đến Đát Kỷ tái thế cũng không sánh bằng, lại thêm tính cách tàn ngược nắng mưa thất thường của hắn nữa, cho nên người trong giang hồ mới xưng hắn là ‘Yêu hắn’.
Ngọc Như ý nhướn mày liễu, đắc ý nói: “Nói sao đi nữa, bản tọa cũng coi như là cứu cô ấy bản tọa, cái này ngươi bản tọa không thể phủ nhận được đâu nhé? Ngươi bản tọa không thấy cô ấy bản tọa trúng độc chướng khi đó đâu, toàn thân suy yếu, nằm rạp dưới đất bò đi như một chú chó vậy, chậc, nói bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, nếu không phải bản tọa kịp thời dẫn cô ấy bản tọa tới đây, giờ đây ngươi bản tọa gặp được chính là một cỗ thi thể không còn hơi thở. Cho nên vì để báo đáp bản tọa, ngươi bản tọa mau chóng đem chuyện của ngươi bản tọa và cô ấy bản tọa nói hết ra đi.”
Vì để gặp tên đó, lại có thể lổm ngổm bò đi dưới đất? Nghĩ tới tình cảnh ấy, ngực Trầm Thiên Thu thấy khó chịu.
Lúc này, một phụ nữ trung niên từ ngoài phòng đi vào. “Cốc chủ, ban nãy tôi hình như nghe thấy Ngọc công tử đem một cô gái đến đây, í, là cô ấy bản vương à?” Thấy cô ấy nằm trên nhuyễn tháp của cốc chủ, Trình Mai có chút ngạc nhiên đánh giá Bạch Tiểu Mộc đang hôn mê bất tỉnh. “Cô ấy bản vương là ai?”
“Dì Trình, lai lịch cô gái này lớn lắm, cô ta đây ta đây là thê tử bái đường thành thân của cốc chủ nha dì đó, haizz! Nhưng ai mà biết cốc chủ nhà dì lại bội tình bạc nghĩa với cô ta đây ta đây, không cần cô ta đây ta đây nữa, thế là cô ta đây ta đây đành phải vạn dặm tìm chồng, khó khăn lắm mới tìm tới Bách Độc cốc này, kết quả lại trúng phải độc chướng, ta đây thấy cô ta đây ta đây đáng thương, liền tốt bụng dẫn cô ta đây ta đây vào gặp Trầm Thiên Thu.” Thấy người vào là tổng quản Trình Mai của Bách Độc cốc, Ngọc Như Ý cố gắng thêm mắm thêm muối nói loạn một phen.
“Cốc chủ, chuyện này là thật sao?” Trình Mai nghe vậy sửng sốt hỏi.
“Dì Trình, lời của Ngọc Như Ý mà tin được hay sao?” Trầm Thiên Thu lườm gã một cái, hiểu rõ là gã đang mượn dịp để moi thông tin từ gã, gã mới không sập bẫy đâu!
“Hừ, cho dù không phải thật, thì cũng gần như thế. Chính tai lão phu nghe nàng lão phu lão phu nói, nàng lão phu lão phu nếu như gặp được ngươi lão phu, trước tiên muốn mắng ngươi lão phu một phen, sau đó hỏi ngươi lão phu tại sao không từ mà biệt.” TÊN ĐÓ chuyên về tên đó thuật, Trầm Thiên Thu chuyên về độc, bao năm nay lạc thú lớn nhất của tên đó, chính là hóa giải độc dược mà Trầm Thiên Thu chế ra. Nhưng nửa năm nay, tên đó không chế độc mới nữa, khiến cho tên đó mất hết thú vui, may mà ngay lúc tên đó buồn chán cùng cực, đột nhiên lại xuất hiện thê tử của tên đó, khiến cho tên đó tìm được thú vui mới.
Thấy Bạch Tiểu Mộc tựa như sắp tỉnh lại rồi, Trầm Thiên Thu nhìn về phía Trình Mai. “Dì mai, phiền dì đem Ngọc Như Ý đuổi ra ngoài, lão phu muốn thanh tịnh một chút.”
“Vâng.” Trong lòng Trình Mai tuy có điều nghi hoặc muốn hỏi, vẫn tuân theo mệnh lệnh của tên đó: “Ngọc công tử, xin mời.” Vóc dáng Trình Mai cao gầy, cơ hồ như không cân xứng với Ngọc Như Ý và Trầm Thiên Thu, tuổi tác ước chừng khoảng bốn mươi, dung mạo vẫn coi là tú lệ, thần thái không kiêu ngạo không siểm nịnh mời Ngọc Như Ý ra ngoài.
Biết có đợi thêm nữa, Trầm Thiên Thu cũng sẽ không tiết lộ gì đâu, Ngọc Như Ý rất tự giác mà đi ra ngoài, vừa nói: “Dì Trình, tối lão phu nay muốn ăn gà ngâm rượu, còn đậu phụ phù dung nữa, còn…” tên đó nghĩ một đống tên món ăn, cứ như xem Bách Độc cốc là chỗ của mình vậy, không chút khách khí.
Mấy người Ngọc Như Ý rời đi không lâu, Bạch Tiểu Mộc liền tỉnh lại. Cô ấy vừa mở mắt, thoáng thấy Trầm Thiên Thu mà cô ấy ngày nhớ đêm mong đang đứng ngay trước mặt, không khỏi kích động vươn tay nắm lấy vạt áo hắn bản tọa.
“Cuối cùng bản vương cũng tìm được chàng rồi.” Nữ nhân ấy cố sức nắm lấy tên đó, cứ như sợ tên đó đột nhiên chạy mất vậy.
“Cô ấy tìm bản tọa làm gì?” gã cụp mắt, nhìn cái tay của cô ấy đang nắm lấy áo gã.
Cô bản tọa nhổm dậy, cái tay cô bản tọa đang nắm lấy vạt áo hắn bản tọa vẫn không buông lỏng, trừng hắn bản tọa. “Chàng lại hỏi bản tọa tìm chàng làm gì à? Bản tọa là thê tử của chàng, sao chàng có thể không nói tiếng nào liền bỏ đi vậy chứ? Chàng rốt cuộc xem bản tọa là cái gì? Không từ mà biệt, đây là việc mà một người trượng phu nên làm hay sao!”
Nhìn sâu vào cô ấy, mặt không gợn sóng. “Lão phu nhớ lúc đầu người không chịu thừa nhận hôn sự này chính là cô ấy, cô ấy nói muốn lão phu xem chuyện này như chưa hề xảy ra, lão phu làm vậy là theo ý muốn của cô ấy.”
Từ cái ngày khi hắn lão phu mất đi thần trí mà hôn cô lão phu, hắn lão phu đã hiểu, hắn lão phu đã không có cách nào dẫn cô lão phu về Bách Độc cốc nữa.
Khi cô lão phu cầu xin hắn đi cứu cha cô lão phu, cô lão phu từng nói, chỉ cần hắn nguyện ý cứu người, dù muốn cô lão phu chết thì cô lão phu cũng nguyện ý.
Chính miệng nàng ta đây nói ra lời như vậy, tên đó có thể đúng lý hợp tình mà dẫn nàng ta đây về Bách Độc cốc, bắt nàng ta đây thực hiện lời hứa, nhưng đến cuối cùng, tên đó vẫn không nỡ để nàng ta đây chết.
Xem ra, tình căn kia sớm đã ở cái giây phút gặp gỡ đầu tiên vào năm ngoáiđó lặng lẽ trồng xuống rồi, nên mới chưa tới mấy ngày đã sinh trưởng mạnh mẽ trong lòng hắn bản vương, chi chít bám vào tim hắn bản vương, khiến hắn bản vương không có cách nào nhổ bỏ, bởi một khi nhổ bỏ, thì ngay đến trái tim cũng sẽ khoét ra luôn.
“Chẳng phải lão phu đã nói với chàng là lão phu muốn thừa nhận rồi sao? Nếu đã vậy, thì chúng lão phu đã là phu thê rồi.”
“Nữ nhân ấy cho rằng chuyện gì cũng đều theo ý nữ nhân ấy mà được à? Nữ nhân ấy muốn thừa nhận, nhưng lão phu lại không muốn thừa nhận nữa, đợi sức khỏe của nữ nhân ấy hồi phục lại chút, thì nhanh chóng rời khỏi nơi này ngay.” Bàn tay đeo bao tay màu đen của tên đó, dùng sức gỡ bỏ tay nữ nhân ấy, lạnh lùng nói.
Bạch Tiểu Mộc nhảy xuống nhuyễn tháp, đứng trước mặt hắn lão phu, bất bình nói: “Sao chàng có thể như vậy? Lúc đầu lão phu không muốn thừa nhận hôn sự này, nhưng đã từng thương lượng với chàng, trưng cầu ý kiến của chàng, lần này sao chàng chẳng thương lượng với lão phu gì hết, liền muốn phiến diện hủy hôn, lão phu không chịu!”
“Ta đây mặc kệ nàng ta đây có chịu hay không, Bách Độc cốc này không phải nơi nàng ta đây có thể ở lại.”
Cô ta đây nhìn chằm chằm tên đó, trách hỏi: “Tại sao ta đây không thể ở lại? ta đây là thê tử của chàng, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, nhà của chàng cũng chính là nhà của ta đây, Bách Độc cốc này ta đây ở chắc rồi. Trừ phi, chàng nói ra một lý do không cần ta đây nữa.”
Nhìn khuôn mặt với vẻ kiên định của nàng lão phu, lời của nàng lão phu giống như từng viên từng viên đá, ném vào lòng hồ thanh tịnh của tên đó, dẫy lên từng đợt từng đợt sóng. Trầm Thiên Thu trầm mặc nhìn nàng lão phu, mâu sắc cũng biến ảo bất định.
HẮN nhớ tới trước khi hắn trở về Bách Độc cốc, đi tham gia hôn lễ của đệ đệ Tần Thiên Thời, Thiên Thời kéo lấy hắn nói – “Sư ca, nếu huynh đã cùng Tiểu Mộc bái đường, vậy Tiểu Mộc sẽ giao cho huynh, đệ tin huynh sẽ đối xử tốt với cô bản tọa ấy, bởi vì năm ngoái ánh mắt huynh nhìn cô bản tọa rất đặc biệt, đệ nghĩ lúc đó chắc là huynh có chút thích cô bản tọa. Có thể cùng trải qua ngày tháng với người mình thích, là chuyện hạnh phúc nhất.”
Đáng tiếc là, Thiên Thời không biết, tên đó vĩnh viễn không thể cho Tiểu Mộc cái hạnh phúc này.
Có lẽ, đáng ra ngày đó gã không nên thay Thiên Thời đi rước dâu, như vậy, nay người bái đường thành thân với nàng lão phu chính là Thiên Thời, mà không phải gã.
Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, gã tình nguyện vĩnh viễn cũng không biết cô ấy là người sinh vào buổi trưa ngày mùng năm tháng năm.
Thu lại tất cả những suy nghĩ, Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng, “Bạch Tiểu Mộc, bản vương sẽ không phải là một người trượng phu tốt, nàng bản vương cố ý ở lại thì cũng chẳng có ích gì với nàng bản vương, nếu nàng bản vương còn không đi, nàng bản vương sẽ hối hận.”
“Nếu đã đến rồi thì lão phu sẽ không hối hận. Về phần chàng có phải là trượng phu tốt hay không, phải do lão phu bình luận mới đúng.”
Hừ, nữ nhân ấy sẽ không bị mấy lời này của tên đó dọa trốn chạy đâu, nữ nhân ấy biết tên đó để ý tới nữ nhân ấy, đau lòng cho nữ nhân ấy.
Bởi vì trước khi nàng bản vương hôn mê, chính tai nàng bản vương nghe thấy tên đó nói – “Dừng tay, Như Ý, nếu đối phương dám tổn thương đến một sợi tóc của nàng bản vương, bản vương sẽ khiến đối phương hóa thành một vũng máu!”
Tên đó không để người khác tổn hại đến một sợi tóc của cô ấy, điều này có nghĩa gì, trong lòng cô ấy đã có đáp án rồi.
Giống như cảm giác sâu sắc mãnh liệt của nàng bản vương đối với hắn bản vương, nhất định là hắn bản vương cũng như vậy. Không sai, nàng bản vương có thể cảm nhận được hắn bản vương đối tốt với nàng bản vương.
Tên đó vì cô bản tọa mà đi cứu cha, lại thay Vọng Vân trại tìm Thải Hà sơn có thể an cư, tất cả những điều này, cho thấy tên đó cũng có tình cảm với cô bản tọa.
Không phải nàng bản tọa tự mình tình nguyện.
Cho nên cô bản vương sẽ không bị hắn dọa chạy! Về phần tại sao hắn lại không thừa nhận, luôn muốn đuổi cô bản vương đi?
Nói không chừng là do tên đó nhất thời vẫn chưa hiểu tâm ý của mình.
Không sao, nàng bản tọa sẽ để hắn biết, cũng khiến hắn hiểu tâm ý của nàng bản tọa đối với hắn.
Nghĩ vậy, Bạch Tiểu Mộc cười rộ, đột ngột ôm lấy tên đó, sau đó tự tin đầy mình mà tuyên cáo: “Trầm Thiên Thu, chàng đợi mà xem, bản tọa sẽ để chàng biết, có thê tử bản tọa đây chàng sẽ hạnh phúc cỡ nào.”
Trong giọng điệu của nàng bản vương lộ ra tình ý không thể nhận lầm được, làm cho Trầm Thiên Thu bỗng chấn động.