Bạn Gái Ca ca
Chương 15: Định mệnh
“Nếu như chuyện hai ta đây là định mệnh
Thì dù có một ngày phải xa nhau
Em vẫn tin rằng, trái tim này sẽ mãi là của anh”
Trời tối dần. Những áng mây đen từ đâu kéo đến, vây kín bầu trời xanh yên lành, như báo hiệu một cuộc chiến bắt đầu diễn ra.
-Dừng lại ! Mấy người muốn đi đâu ?!!-Một tên “lính gác” tỏ vẻ dè chừng trước những người xa lạ.
-Nếu không muốn chết thì hãy tránh ra !-Cal lạnh lùng cất tiếng, anh khẽ búng nhẹ tay, hai người con trai từ đâu chạy đến-đó là Ahbu và Jiro, phía sau là một đoàn người áo đen. Trên tay họ đều có những thứ vũ trang tối tân nhất.
Đáp lại đó, không phải là một cuộc chiến. Những tên lính ấy tức thì trốn chạy. Không phải vì sợ trước đối thủ, mà đó là một kế hoạch nhằm giăng bẫy con mồi.
-Jiro, Ahbu ! Hai cậu và các anh em ở đây chờ tớ, đừng manh động !-Cal chậm rãi nói, ý như nhấn mạnh điều gì. Rồi anh nhìn sang các thuộc hạ của mình-Nếu tôi không có ở đây, các người phải nghe lời Bu và Jiro, biết chưa ?!!
-Bang chủ !!!!!-Bu, Jiro và mọi người tỏ ra lo lắng. Trước ánh mắt đầy kiên quyết đó, họ đành trả lời-Vâng, chúng tôi biết !
-Tốt lắm !-(nhìn sang Bu+Jiro)-Tớ tin ở hai cậu !
Vừa dứt tiếng, Cal nhanh chóng bước đi, không để bạn mình nói thêm bất cứ điều gì nữa…
-Bu à…chả nhẽ chúng lão phu lại để Cal đi vào chỗ chết hay sao ?!!-Jiro ấp úng.
-Đừng nói bậy ! Chúng bản vương phải tin tưởng ở Cal, cậu ấy sẽ làm được ! Đừng quên cậu ấy là Bang chủ mà !-Ahbu vỗ vai Jiro, như truyền thêm niềm tin và sức mạnh cho bạn mình, nhưng lòng anh cũng đầy bất an không kém…
“Một làn môi ấm khẽ lướt qua đây, cho thế gian bỗng như ngừng lại…”
Tiếng chuông điện thoại bỗng reo vang, cắt ngang bầu không khí căng thẳng đó.
-Cái gì ?!!-Bu tỏ vẻ ngạc nhiên, mặt anh bỗng biến sắc ngay sao khi nghe nội dung cuộc điện thoại…
— ——
Cal không biết mình đã bước qua bao nhiêu dãy hành lang của tòa nhà, chỉ biết là đã rất lâu. Vì trong lòng hắn ta đây, chỉ nghĩ tới con bé mà thôi.
-Đến nhanh nhỉ , Bang Chủ ?!!
Một âm thanh vang từ trên cao khiến tên đó phải ngước nhìn lên, đó là “M” với chiếc mặt nạ màu đen quen thuộc.
-Thật không ngờ chỉ vì một con bé…mà lại có thể để Bang chủ quyền uy của Thổ Long Bang phải sa vào lưới như thế…-Một tên đồng bọn tặc lưỡi.
Trước những tiếng nói đầy mỉa mai, Cal để ngoài tai tất cả. Đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng chẳng thấy nó-người con gái mà hắn yêu thương…”Sợ hãi”-đó là cảm xúc của ai kia ngay trong lúc này, nhưng hắn vẫn cố kìm giọng.
*Cal* Cô ấy đâu ?
*M-cười* Đừng vội thế chứ…
*Cal-quát* Tao hỏi cô ấy đâu ?!!
Cal nhìn M với vẻ mặt đầy đáng sợ, như để che lấp đi tâm trạng hiện giờ của tên đó, một trái tim đang thổn thức. Biết được điều đó, “M” càng tỏ ra đắc thắng hơn, tên đó ra hiệu cho tên thuộc hạ. Chỉ trông giây lát, con bé đưa chúng đưa ra…
-Cal !-Nó gào lên-Tại sao..anh lại đến ?
Nhìn thấy con bé, bao mệt mỏi, sợ hãi của tên đó bỗng tan biến trong phút chốc. Niềm vui sướng hiện ra trên mặt ai kia khi thấy nó chẳng hề gì. Từ dưới tầng lầu, Cal mỉm cười nhẹ nhõm, dù trước mắt vẫn còn bao hiểm nghèo chờ đợi tên đó.
-Ngốc thật ! Anh đã bảo là sẽ không bao giờ bỏ rơi em kia mà ?!!
Trước những lời của Cal, nó không khỏi cảm động. Nhưng con bé biết rằng, đây không phải là lúc tỏ ra yếu đuối như thế.
-Mày muốn gì ở tao cũng được, nhưng cô ấy là vô tội ! Thả cô ấy ra đi !-Cal nói.
-Hahaha…Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân !!-M bỗng phá lên cười-Được thôi ! Đấu một trận đi-giữa tao và mày ! Nếu mày thắng, tao sẽ thả nó. Nhưng nếu mày thua…thì mày phải chết !
-Được, tao đồng ý !
Chưa để M nói thêm gì, Cal khẳng định với đôi mắt đầy kiên quyết. Không do dự . Không sợ hãi. Một câu trả lời đầy dứt khoát.
-Cal …đừng …
Nó cố khuyên gã, nhưng lại bị một tên đồng bọn giữ lại với khẩu súng trên tay.
-Satomi ! Hãy tin anh ! Anh sẽ trở về, bên cạnh em !…boku ha kimi wo ai*** eiru !*
*có nghĩa là “anh yêu em”.
Trước đôi mắt đen đang òa nước của nó, Cal khẽ mỉm cười rồi bước đi, giao phối số phận của mình cho Thượng Đế. Cứ như vậy, dù phải đánh đổi bất cứ đều gì, hắn bản tọa cũng không hối hận.
Ngoài trời, hoàng hôn đỏ như máu. Cách đó không xa, một nhóm người khác đang từ từ tiến lại gần, mang theo một âm mưu đen tối, bao trùm lấy cả khoảng không tĩnh mịch…
-Giết hết tất cả ! Jiro, Ahbu lẫn bất cứ người nào trong Thổ Long Bang, đừng để một ai sóng sót !
Cách đây hai ngày, tại Nhật Bản
-Sơ ơi ! Chừng nào chị Satomi mới về vậy ? Chúng con rất nhớ chị ấy !!-Một đứa trẻ khẽ nũng nịu.
-Ừ ! Không lâu nữa…chị ấy sẽ về thôi con ạ !-Sơ Maria vuốt đầu đứa trẻ, mỉm cười đầy dịu dàng. Nhưng trong lòng bà cũng nhớ con bé không kém.
-Chị Ma..ria ?
Một tiếng nói bỗng làm gián đoạn cuộc đối thoại của bà và đứa trẻ. Nom nhìn vóc người quen thuộc, bà đã nhận ra, người đó là ai.
-Ami ? …Ami phải không ?!!-Sơ nghẹn ngào hỏi, đôi tay như rung lên vì xúc động, vì ngỡ ngàng khi gặp lại người bạn thân thuở cũ. Dù có nhiều nếp nhăn, nhiều sự thay đổi, nhưng bà vẫn nhận ra.
Người phụ nữ trung niên nhìn bà, khẽ gật đật. Cả hai nhìn nhau đầy cảm động.
-Sơ…ai thế ạ ?-vốn tính sợ người lạ, đứa bé núp phía sau bà, miệng không ngừng hỏi.
-Con ra chơi với các bạn nhé ! Để Sơ và cô nói chuyện !-Như hiểu ý, bà giục.
..
Sau khi đứa trẻ vừa mất hút, người phụ nữ liền hỏi:
-Chị Maria !…Có phải..Satomi…con gái em…nó đã đến Đài Loan phải không ?
Qua lời nói của người bạn, người mẹ của Satomi, sơ Maria đã hiểu ra tất cả:
-Chúa ơi ! Em đã gặp nó rồi sao ?!!
Và cứ thế, bí bật sau bức màn đã được vén mở. Người phụ nữ đó lại không phải là ai khác, chính là mẹ của Satomi…
~Trở lại với thực tại~
-Bà nói sao ?!!-Ahbu nói như hét vào điện thoại. Dường như nhận ra mình đã làm mọi người chú ý, anh cố gằng giọng lại-Đây không phải chuyện để đùa !
-Điều mà ta đây nói tất cả là sự thật ! Hãy tin ta đây…Ahbu ! Nếu không cả đời này, có lẽ con cũng sẽ chẳng còn gặp lại em gái..của con nữa…-Người phụ nữ phía bên kia đầu dây-bà Emi-mẹ anh nấc nghẹn từng lời.
-Thật sao ? Nếu như vậy, Satomi…Danson và tôi là…
Trước lời nói của bà, Ahbu như hiểu ra tất cả. Nhưng mọi thứ đối với anh quá đột ngột. Quá vội vàng. Đôi chân như đứng không vững, muốn ngã quỵ bất cứ lúc nào. Định mệnh ! Tại sao lại để anh biết được sự thật, ngay trong lúc này ?!!
-Ahbu ! Mẹ không phủ nhận là mẹ bỏ rơi con là có lỗi. Nhưng hãy vì mẹ, em con là vô tội…cả Danson-“M” nữa, nó cũng chẳng thể nào điều khiển được hành động của chính mình…
-Tôi còn có thể tin ở bà ?!!-Ahbu lạnh lùng hỏi, gương mặt anh mang đầy tâm trạng, chúng hòa lẫn vào nhau.
-Hãy tin mẹ lần này !-Trước sự nghi ngờ của con trai, bà khẳng định.
“…Tình yêu là một sức mạnh vô hình. Truyền cho nhau lại là một điều diệu kì của con tim…”
-Vẫn ổn chứ, Ahbu ?!!-Jiro chạy đến, sốt sắng hỏi khi thấy tên bạn mình có điều gì bất ổn.
Đáp lại sự lo lắng của Jiro, anh mỉm cười dịu dàng. Chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm và tin vào một điều gì xa xăm.
-Nếu không có tớ, một mình cậu vẫn đủ sức lo cho Thổ Long Bang phải không Jiro ?
Chưa kịp để Jiro hỏi thêm gì. Ahbu âm thầm quay bước đi. Lặng lẽ, nhưng lại là một ý chí lớn, quyết tâm cứu lấy người thân của mình…
Từ phía trên đỉnh đồi, một đoàn người từ từ tiến lại gần…mang theo mùi máu và chết chóc, lan tỏa khắp nơi…
**********
Về phần Calvin, sau khi nhận lời quyết đấu với “M”, họ đã đến một nơi gọi là “võ đài”. Nơi diễn ra các trận đấu cho các thuộc hạ, rất khốc liệt. Kẻ thua chỉ có một con đường, đó là phải chết, theo cách mà người bản tọa gọi trên “giang hồ”.
“M” ! “M” ! “M” !
Khắp nơi trên võ đài, bọn thuộc hạ kêu gọi tên của sát thủ nổi danh, người mà Cal phải vượt qua. Đáp lại tiếng reo hò cổ vụ nhiệt liệt, của lũ thuộc hạ “băm trợn”, gã cười đắc chí. Nhìn đểu giả trông thấy, hệt như là thắng rồi vậy.
-Cal !-Trên khán đài, nó nhìn gã một cách đầy buồn bã. Biết làm gì khi nhìn thấy người mình yêu thương từng bước lao vào chỗ chết, khi bản thân chẳng giúp được gì ?!!
-Tin anh đi , Satomi !-Từ dưới võ đài, Cal nói to một cách đầy tự tin, dõng dạc-Anh sẽ thắng !
Trước lời nói đầy dứt khoát của hắn lão phu, nó mỉm cười … Che giấu đi bao nỗi sợ hãi trong lòng, để lại niềm tin vào số phận…tin vào anh, người con trai mà nó yêu, và cũng là duy nhất … Nhìn vào sợi dây chuyền-vật giao kết của nó và hắn lão phu…con bé thầm ước nguyện với đôi mắt xa xăm…
-Nhất định anh sẽ thắng, Hiyo !
********
“M” ! “M” ! “M” !
Tiếng cổ vũ, reo hò mỗi lúc dồn dập, thôi thúc hơn, điều đó càng làm cho bầu không khí thêm căng thẳng.
-Nếu tao thắng, mày đừng quên lời hứa của mày !-Cal bước lên võ đài với gương mặt lạnh như băng. Đáp lại hắn, “M” cười mỉa mai:
-Tất nhiên ! Nhưng tao nghĩ…mày phải chôn xác tại nơi này rồi…Bang Chủ ạ ! Tao sẽ cho mày biết thế nào gọi là…nợ máu trả bằng máu…
Nói tới đây, Cal tỏ vẻ đầy ngạc nhiên và ngạc nhiên. Nhưng hắn bản tọa vẫn cố giữ bình tĩnh và tập trung.
-Mày nói gì tao không hiểu ?
-Đừng giả vờ !
Hoét !-Tiếng còi vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai. Ngay nhanh chóng, trận đấu được diễn ra.
“M” ! “M” ! “M” !
Từ những cú đấm đầu tiên, dường như cả hai đều dốc hết sức mình. Chẳng ai chịu nhường ai, mỗi người điều vì mục đích của riêng họ. Kẻ tám lạng, người nửa cân. Phía trên khán đài, con bé theo dõi trận đấu một cách đầy căng thẳng. Nhưng nó chẳng hề biết được rằng, cả hai đề là những người mà nó trân quý nhất…
-Không hổ danh là Bang chủ Thổ Long Bang…thể lực khác người..liệu ca ca “M” có thắng nổi không ?-một trong những tên thuộc hạ phụ trách “canh chừng” nó hỏi.
-Ca ca đã nói, nếu lỡ chẳng may…chúng ta đây còn có một con tin..điểm yếu của Cal mà…sợ gì ?!!-Một tên ra vẻ chững chạc trả lời. Cả bọn bỗng nhìn nó, cười nham hiểm. Một thủ đoạn nhơ bẩn được giăng ra, thật không dám tin chúng có thể là con người.
……
Bốpppp…
Một cú đấm rõ đau được tung ra, cho thấy được thực lực hai người đã có sự chênh lệch.
-Sư ca…!-Lũ thuộc hạ tỏ vẻ sững sốt khi “M” bị đánh ngã. Xét về thực lực, quả thật hắn ta đây không phải là đối thủ của Cal. Thế nhưng…
-Còn chưa phân thắng bại đâu !-Nói tới đây, “M” bỗng cười khẩy. Gạt đi vét thương ở khóe miệng, hắn ta đây ra hiệu cho bọn thuộc hạ của mình, thực hiện thủ đoạn tiểu nhân đã sắp đặt từ trước.
-Buông ra !-Satomi cố vùng vẫy chống cự. Nhưng nó không thể chống nổi hơn chục tên “lực sĩ” với vũ trang hiện đại, chúng quá mạnh.
-Mày định làm gì ? Thả cô ấy ra !-Cal quát lớn khiến những tên xung quanh sợ hãi, hệt như những con thỏ đang sợ sói lang. Nhưng đối với “M” thì không, tên đó càng tỏ ra thích thú.
-Còn bước thêm bước nữa, tao sẽ giết nó !
Nghe tới đây, Cal dường như chẳng còn cử động được nữa. Mọi sức mạnh của hắn hôm nào, dường như biến mất trong phút chốc. Chưa bao giờ hắn cảm thấy sợ hãi như lúc này. Đứng trước đôi mắt đen òa nước đó, hắn thấy bản thân mình thật vô dụng, thật mong manh. Liệu đây có còn là một bang chủ máu lạnh, ngang tàng hôm nào, mà nó quen biết nữa hay không ?!!
-Đừng để bàn tay dơ bẩn các người, chạm đến người con gái tôi yêu !
Cal khẳng định. Vẫn đôi mắt kiên quyết, lạnh lùng ấy. Nhưng người bản tọa đọc được trong anh là sự thống khổ, từ trong trái tim…
-Có thế chứ !-“M” cười đểu thêm một lần nữa. Dù được ẩn dưới lớp mặt nạ, nhưng người ta đây vẫn cảm giác được sự ác độc của một con dã thú, đang đội lớp hình hài một con người.
Khi “M” lời vừa nói xong, cũng là lúc “M” lao vào đánh hắn. Hệt như con kiến đang lao vào một chiếc bánh ngọt, xâu xé và tranh giành khốc liệt. Vì ai mà chẳng biết, cái mạng của một bang chủ Thổ Long Bang lừng lẫy thì đáng giá ngàn vàng ?!! Và dường như lòng thù hận đã chôn vùi tất cả, vùi lấp đi cả những bản chất tốt đẹp của con người.
Bốp…Bốp…Bốp…
Từng giọt máu rơi xuống sàn nhà, kéo theo đó là nụ cười đầy khoái chí của “M”…tiếng gào thét của nó…
-Dừng lại đi ! Anh ấy sẽ chết mất !
Một câu cầu khẩn đầy thương tâm khi lòng đau như thắt. Nhưng không ai trả lời. Nó không khóc, vì nước mắt giờ đã chảy ngược vào tim… Số phận đã để nó và hắn gặp lại nhau, nhưng giờ lại phải sắp mất nhau vĩnh viễn ?!! Khi con tim chưa kịp nói lời yêu, âu chăng là sự trớ trêu của định mệnh ?!!
—Jiro—- —— —— —— —— —— —
-Anh hai ! Nguy rồi , có một nhóm người đang tiến về phía chúng bản tọa…-Một tên thuộc hạ chạy gấp đến, báo cáo tình hình.
Ngay ngay lập tức, Jiro trong ra xa. Quả thật, đó là một đoàn người với một lượng vũ khí hiện đại. Và tệ hơn, đó là người của Hắc Long Bang, anh nhận ra điều đó qua tên cầm đầu, một trong những tên thuộc hạ tâm đắc của tên “cáo già” Hắc Long Bang.
-Chết tiệt !…Ngay trong lúc này..không biến thằng Bu lại biến đi đâu…-Gạt đi những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên trán, Jiro giữ lại bình tĩnh-Bảo mọi người, đừng manh động ! Vì họ đang hiểu lầm chúng ta đây !
-Dạ!
… …..
Nhìn đoàn người đang tiến lại gần mình, với gương mặt đầy sát khí, Jiro không khỏi lo sợ. Vì đây là lần đầu tiên anh lãnh đạo mọi người mà không có Ahbu và Calvin. Nhưng anh không biết rằng, đây thực sự đã là một cái bẫy đã giăng ra từ trước, mà anh chính là một trong những con mồi…
-Chúa ơi…Nếu con thực sự chết như thế này…con hy vọng đổi lại…tất cả những người con yêu quý được sống sót …
— —— —— —— ——-
Về phần Ahbu, sau khi đã đột nhập vào khu “chiến lượt” với tài trí của mình, anh đã cải trang dưới trang phục bảo vệ.
“Giết hắn !” …”Giết hắn !”… “Giết hắn !”
Tiếng reo hò mỗi lúc lớn hơn…Dường như họ đã không còn tính người, giờ chỉ còn là những con quỷ khát máu.
-Cal !-Chứng kiến cảnh bạn mình bị đánh một cách thảm thương, em gái thì kêu gào thảm thiết, trong khi kẻ chủ mưu lại là anh trai. Ahbu không khỏi tức giận và giận dữ. Nếu báo với những người anh em khác ở bên ngoài, có lẽ sẽ không còn thời gian. Hơn nữa, lực lượng quá chênh lệch. Chúng quá đông. Nắm chặt hai bàn tay lại, Ahbu đưa ra một ý định táo bạo, có thể cứu đi những người thân yêu của mình, nhưng đồng thời cũng cướp đi mạng sống của anh…Đưa quả bom hẹn giờ mà anh đã chuẩn bị từ trước vào áo, anh mỉm cười chua chát:
-Gui…anh xin lỗi ! Anh thực sự không thể tiếp tục ở bên cạnh em được nữa !
… …… ……..
… ………
… …
Cách đó một nơi khá xa, phía bên kia dòng sông…
Xoảng …
-Tiểu thư ! Cô sao vậy ?
-Dạ xin lỗi…con làm vỡ đĩa ạ…-Gui bối rối.
-Hôm nay cô làm sao mà như người mất hồn thế ? Thôi cô để đó đi…để tôi làm cho…-Người hầu xen vào.
Nhìn vào những chiếc đĩa vỡ, lòng cô chợt bồn chồn không yên. Một linh cảm khó thể nói thành lời đang dấy lên trong lòng. Đó là gì ?!!
“Anh đã đánh rơi một giọt nước mắt vào biển khơi, và khi một ai đó tìm thấy nó thì đó là lúc anh ngừng yêu em”
(Trích một câu châm ngôn tiếng anh)