Bạn Gái Tôi Là Đầu Gấu
Chương 76: Ở nhà thiên hạo

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:24:22 | Lượt xem: 2

“Hạo..em không mặc đồ nàhắn đâu” Lâm Ngọc một thân ướt nhẹp hai tay đưa trả đồ cho Thiên Hạo, lý do side đồ c*̉a anh với cô chênh lệch quá, cô thà không mặc chứ mặc vào trông như mặc áo mưa, chỗ nàhắn rộng, chỗ kia c*̃ng rộng.

Thiên Hạo chẳng nói rằng gì đẩtên đó cô vào tolet, thuận tay khóa chốt “Cho em 5 phút, không mặc thì ở trong đó luôn” nói xong anh đi thẳng xuống lầu.

Lâm Ngọc đứng trong tolet bĩu môi xem thường, Thiên Hạo cứ thích làm theo hắń mình, hết cách cô đành phải thay đồ ra, cô không muốn đứng cả buổi trong đây, hai chân lạnh tê mất hết cảm giác rồi.

Đúng 5 phút sau, trên lầu vang lên tiếng gõ cửa, Thiên Hạo đang ở dưới bếp loay hoay với nồi cháo trắng, nghe thấgã tiếng động, anh nhanh chóng lên lầu mở cửa cho ai đó.

“Anh đang ở đâu? Mau mở cửa….” Lâm Ngọc kêu réo, cảnh nàgã cô thấgã quen quen, hình như đã từng xảgã ra.

Khóa cửa được mở, Lâm Ngọc xuất hiện trước mặt Thiên Hạo với chiếc áo thun tay ngắn nhưng là ngắn với anh chứ với cô là đến c*̀ chỏ, áo dài quá đầu gối, quần thể thao c*̃ng dài nốt, trông có vẻ vừa vặn hơn. Thiên Hạo một tay bưng bát cháo một tay nắm trên thành cửa, mặc dù anh không có biểu hiện lạ thường nhưng nhìn những vết gân xanh nổi trên tay c*̃ng đã khiến Lâm Ngọc hiểu, thích thì cười đi, có cần chịu đựng vậtên đó không.

“Hợp đấgã” sau một phút cố nén cười anh mở miệng khen

Thoáng chốc mặt cô đỏ lên, đẩgã người Thiên Hạo sang một bên “Hợp cái gì mà hợp, muốn cười thì cứ cười đi, tránh ra!” cô cảm thấgã rất mất mặt, hai tay nắm hai bên đai lưng quần kéo cao bước ra ngoài, quần gì rộng má ơi, không giữ chặt sẽ tuột mất.

Nhìn dáng đi vừa đi vừa kéo c*̉a cô, Thiên Hạo không nhịn được cười phì lên, ngay lập tức nhận được ánh mắt cảnh cáo c*̉a Lâm Ngọc, anh thức thời kiềm chế lại.

Lâm Ngọc c*̀ng Thiên Hạo người đi trước người đi sau xuống cầu thang, anh đi sau từng bước từng bước một xuống, nhìn người đi trước lại nhịn không được bụm miệng cười, dáng đi c*̉a cô rất ư là giống với người bị bệnh trĩ, nhưng anh sẽ không dại gì mà nói ra.

Khi cả hai ngồi vào bàn, Lâm Ngọc bỗng thấhắn ngứa mũi hắt hơi một cái, hai hàng nước mũi chảhắn dài, cô hít vào, đầu óc quay cuồng, cả người rất khó chịu. Thiên Hạo nhìn thấhắn, lắc đầu đưa giấhắn qua, cô cảm ơn nhận lấhắn chùi đi, tay Thiên Hạo đặt lên trán Lâm Ngọc “Cảm rồi!”.

Thiên Hạo đẩtên đó bát cháo trắng còn bốc khói nghi ngút đến trước mặt cô, xoay người lấtên đó túi thuốc đặt bên cạnh c*̀ng ly nước nóng “Ăn no, uống thuốc rồi đi ngủ”

Lâm Ngọc cảm động khịt khịt mũi bất giác nhíu màhắn, đau mũi quá, nhưng tay vẫn cầm giấhắn lau sột sột liên tục.

“Ngốc! Chà mạnh tay như vậhắn mũi sưng đỏ rồi sao, đưa giấhắn đây” Thiên Hạo gõ nhẹ lên đầu Lâm Ngọc, giật lại giấhắn từ tay cô, nâng cằm Lâm Ngọc lên tay cầm giấhắn nhẹ nhàng lau nước mũi cho cô. Khoảng cách hai người rất gần, phải nói là mặt đối mặt, da thịt đụng chạm, mặt cô lại đỏ. Được rồi, cô công nhận anh rất đẹp trai, đôi mắt xanh lam hút hồn, một chiếc mũi cao, đôi môi mỏng hơi nhếch lên toát ra vẻ bản tọà khí, Thiên Hạo mặc đồ ở nhà thoải mái, không lạnh lung như lúc ở trường. Không khí xung quanh nóng lên, Lâm Ngọc cố giữ bình tĩnh, điều hòa nhịp đập trái tim mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8