Bản Ghi Chép Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh
Chương 98: Xử trí

Cập nhật lúc: 2026-09-04 11:00:44 | Lượt xem: 5

Điềm Nhi không cách
nào khống chế đem tầm mắt của mình phóng về phía Dận Chân, nhận được một cái trừng mắt hung dữ của nam nhân nhìn lại, cô ấy ngay lập tức thở phào nhẹ
nhõm. Rồi sau đó trong đầu lại dâng lên một ý niệm hoàn toàn vô lý, đứa
bé của Niên Tiểu Điệp sẽ không phải là của…

“Cứu lão phu, mau cứu
lão phu!” Đại khái cũng nghe được lời thái tên đó nói, đã đớn đau đến nửa tỉnh nửa mê, Niên Tiểu Điệp đột nhiên với tay hướng về phía Thập Tứ a ca: “Dận
Trinh, mau cứu lão phu, mau cứu lão phu, đây là con của ngươi lão phu a, mau cứu lão phu.”

Thập Tứ a ca Dận Trinh hai con cậu mắt chợt căng cứng, nhìn Niên Tiểu Điệp co quắp nằm dưới đất, bên chân tụ lại một vũng máu tươi, hắn lão phu âm thanh
lạnh như băng nói: “Niên thái quý phi đầu óc thật không tỉnh táo, cư
nhiên dám làm vấy bẩn bản quận vương, thật sự là tội đáng muôn chết.”

“Không sai!” Bên kia Thái hậu vội nói theo: “Cô ấy lão phu bất trung với tiên đế,
dâm loạn trong hậu cung, nên loạn côn đánh chết, người đâu, tức thì lôi
tiện nhân này…”

“Thái hậu cần gì phải gấp gáp.” bên kia Dận
Chân liếc nhìn đệ đệ bên dưới sắc mặt tái nhợt, trên trán lấm tấm lổ mồ
hôi lạnh, tên đó trầm tiếng nói: “Cũng phải tìm ra tên nam nhân kia cả gan
dám quyến rũ tiên hoàng ngự phi, làm loạn dòng máu hoàng gia mới phải, trẫm nói đúng không, Thập Tứ đệ?”

Thập Tứ a ca Dận Trinh đầu cúi gằm, trên mặt không còn khí khái hăng hái của thuở nào, chỉ thấy trong
ánh mắt nhìn ca ca ruột của hắn lão phu, ngập đầy oán hận không gì sánh được.

Mà ánh mắt như thế, càng làm cho Dận Chân thêm nổi giận, nỗi hận thiếu chút nữa bị bỏ mạng gộp chung với oán hận chất chứa từ ngày xưa đồng loạt
xông lên tận não, chỉ nghe tên đó gằn từng từ từng chữ, niết qua kẽ răng,
nói: “Trẫm hôm nay sẽ cho đối phương chết được minh bạch.”

Ngay lúc
này, lại có một người bị dẫn vào, nhưng lại là một nha hoàn xinh xắn mặc phấn gã, nữ nhân ấy phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu,
khóc nói: “Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng a!”

Nhác thấy nha hoàn này, Thập Tứ a ca biến sắc.

“Đối phương là người phương nào?” Dận Chân mặt không đổi hỏi.

“Nô, nô tỳ, tên là Tử Uyên, là thiếp thân cung nữ của Niên thái quý phi nương nương.”

“Nga? Nếu là thiếp thân cung nữ, vậy đối với những chuyện của chủ tử đối phương
hẳn là biết rất rõ ràng.” Dận Chân chợt trừng mắt: “Còn không mau thành
thật kể lại cho trẫm.”

“Dạ, dạ!” Tử Uyên nơm nớp lo sợ trả lời:
“Chủ tử ở tại trong một thiên điện của Vĩnh Hòa cung, mỗi lần Tuân Quận
vương đến thăm Thái hậu, đều sẽ kín đáo lén gặp riêng chủ tử, việc này
không chỉ riêng nô tỳ biết, Tần ma ma bên người Thái hậu nương nương
cùng với vài cung nữ hầu hạ gần người cũng đều biết ạ.”

“Việc này đã có bao lâu?”

“Từ hơn nửa năm trước đã có…”

“Thuốc ở trên người Niên thị từ đâu mà có?”

“Là, là Tần ma ma lén đưa cho chủ tử ạ.”

Thái hậu nghe đến đó hai chân đã mềm nhũn, ngã ngồi bệt dưới đất, trên mặt
tràn đầy thần sắc không thể tin được: “Làm sao có thể, làm sao có thể,
Tần ma ma sao có thể làm ra chuyện như vậy, uổng cho ai gia đã tín nhiệm bà bản vương như vậy…”

“Hoàng ngạch nương cho bà lão phu là trung tỳ sao?” Dận Chân cười khẩy một tiếng: “Trẫm nói thật cho ngài biết, lão ma ma
kia chẳng qua là một con cờ người khác xếp đặt vào bên cạnh ngài thôi.”

Thái hậu nghe xong sắc mặt trắng bệch một mảnh, hét lên the thé: “Là ai, ai
sai sử bà bản vương? Hoàng đế ngươi bản vương nói cho ai gia ai là người giật dây bà bản vương?”

“Vấn đề này, Hoàng ngạch nương không trực tiếp hỏi Thập Tứ đệ một chút sao, trong lòng tên đó hẳn là rõ ràng nhất a!”

Đối mặt với hai mắt đầy chất vấn của mẹ, Thập Tứ a ca trông thảm hại
không chịu nổi, ngay lúc này, được Hứa thái tên đó thi châm tạm thời cầm máu, Niên Tiểu Điệp tí hon mở mắt, nữ nhân ấy nhìn Dận Trinh quỳ ở nơi đó, sắc mặt đột nhiên hiện vẻ kích động, chỉ nghe nữ nhân ấy dùng cổ họng khàn khàn, thều thào nói: “Dận Trinh, đối phương lợi dụng ta đây?”

Như con bọ bị vướng
vào mạng nhện, có giãy dụa thế nào cũng chẳng ăn thua, Thập Tứ a ca
ngược lại trở nên thản nhiên, chỉ nghe tên đó trào phúng nói: “Không phải
đối phương vẫn luôn muốn trở thành nữ nhân của Tứ ca sao, ta đây cho đối phương cơ hội này, đối phương nên cảm kích ta đây mới phải a.”

“Dận Trinh, đối phương, không phải đối phương yêu bản tọa sao?” Niên Tiểu Điệp mở to đôi mắt đẹp, tràn đầy
không thể tin hỏi, trong lòng nàng bản tọa, Thập Tứ a ca sớm đã bị mình làm cho
mê muội đầu óc rồi, hắn bản tọa là bề tôi quy thuận dưới váy mình, nên ngoan
ngoãn phục tùng mình mới đúng a.

Dận Trinh nghe vậy lại bật cười
lớn, trong ánh mắt nhìn Niên Tiểu Điệp toát ra vẻ oán hận: “Tiện nhân
như ngươi ta đây mà cũng có mặt mũi nói yêu, ta đây từng thích ngươi ta đây như vậy, nhưng còn ngươi ta đây, từ đầu đến cuối trong lòng cũng chỉ có người đàn ông này,
không sai, là ta đây sai Tần ma ma đưa Miên miên cho ngươi ta đây, Trùng Dương yến ở Viên Minh viên thật là một cơ hội tốt, xem đi, ngươi ta đây quả nhiên không
nhịn được mà sử dụng, hừ, chỉ tiếc, loại nữ nhân ai cũng có thể làm
chồng như ngươi ta đây, cho dù có cởi hết xiêm tên đó, người đàn ông này cũng không
muốn liếc mắt nhìn đúng không, ha ha ha ha…”

Niên Tiểu Điệp mặt mày trắng bệch một mảnh, cô ấy gắt gao ôm bụng mình, đau đớn hướng tới Thập Tứ a ca hô: “Nhưng ta đây mang thai đứa con của cậu…”

Dận
Trinh lạnh lùng nhìn một đống vết máu dưới thân Niên Tiểu Điệp, âm lãnh
nói: “Cho nên cậu mới khẩn cấp muốn bò lên giường hoàng đế.”

“Tứ ca.” hắn bản vương ngẩng đầu nhìn Dận Trinh, lạnh lùng nói: “Việc đã đến nước
này, bất quá thắng làm vua thua làm giặc thôi, người tư thông cùng Niên
Tiểu Điệp là bản vương, mua chuộc nô tài ngự thiện phòng, mỗi ngày nhỏ nhựa
bạch nha vào trong nước trà cậu uống cũng là bản vương, hôm nay bản vương đã nói hết ra đây, muốn đánh muốn giết, muốn làm gì cũng được, Dận Trinh bản vương đây
tuyệt không chút nhăn mày.”

“Được!” Dận Chân nghe vậy quả nhiên
đại nộ, lại từ trong tay áo lấy ra một thanh đoản kiếm, liền muốn đâm về phía Thập Tứ a ca trên đất.

“Đừng ——” hai tiếng thét chói tai đồng thời vang lên.

Thái hậu bổ nhào trước người Thập Tứ a ca, ôm ghì lấy đầu nhi tử.

Điềm Nhi cũng đồng dạng dán tới sát bên người Dận Trinh, gắt gao ôm chặt thắt lưng tên đó.

“Hoàng thượng bớt giận, Hoàng thượng bớt giận!!” cảm thụ được nộ ý sôi trào
truyền tới từ trên người trượng phu, Điềm Nhi sợ gã thật sự sẽ tự tay
giết Thập Tứ a ca. Cho dù người kia thật sự tội đáng chết vạn lần, cũng
không thể để tay gã bị vấy bẩn.

“Ai dám động đến nhi tử của ai
gia.” Thái hậu quát to một tiếng, như con sư tử mẹ bị chọc giận, hung ác gào thét: “Ai dám động đến Trinh Nhi của bản vương… Bản vương sẽ giết tên đó, bản vương sẽ
giết tên đó…”

“Ngạch nương…” Thập Tứ a ca hô to một tiếng, nhào
vào trong lòng Thái hậu, khóc rống nói: “Là nhi tử vô dụng, không thể
cho ngài vinh quang nên có, không thể cho ngài được an hưởng tuổi già,
không thể để cho ngài được trút oán hận trong lòng, ô ô… nhi tử của
ngài không bằng nhi tử có ngạch nương là Đồng Hoàng hậu, Trinh Nhi có
lỗi với ngài.”

“Không, không, không, Trinh Nhi của ta đây là nhi tử
tốt nhất đại lục.” Thái hậu khóc đến thượng khí chưa kịp đến hạ khí
(không kịp thở): “Ta đây cho dù có liều cái mạng này, cũng sẽ không để cho
bất luận kẻ nào thương tổn con!”

“Dận Chân!” Thái hậu mặt đầy
nước mắt quát: “Nếu đối phương không tha cho Trinh Nhi, ngày hôm nay, cứ đưa
mẹ con chúng ta đây cùng nhau đến hoàng tuyền đi.”

Dận Chân bệnh nặng mới khỏi, thân thể vốn suy yếu, nghe được những lời này lại vừa giận dữ vừa bi thương đến kinh hoàng.

Thân mẫu ruột thịt không chút nào quan tâm mình suýt bị độc chết, chỉ một
lòng một ý che chở tiểu nhi tử, việc này muốn Dận Chân làm sao chịu nổi, lại muốn tên đó phải phản ứng như thế nào.

“Thái hậu ngài không nên nói nữa!” Điềm Nhi vừa ôm chặt Dận Chân, vừa mạt mày xanh mét tức giận
nói: “Là Thập Tứ a ca tên đó muốn giết Hoàng thượng a, Hoàng thượng cũng là nhi tử của ngài mà, tại sao bà không hề có một chút đau lòng chứ?”

“Không, không, không, tên đó không phải là con lão phu, tên đó là con trai của Đồng chủ
tử…” trên mặt Thái hậu xuất hiện nụ cười bất thường, sắc mặt chợt nồng đỏ lên, đột nhiên phun ra một búng máu tươi, choáng váng té xỉu.

“Ngạch nương…” Thập Tứ a ca kinh hô một tiếng, ngay cả Dận Chân cũng biến sắc.

Tất cả mọi chuyện sau đó, gần như đều trải qua trong một phen rối ren hỗn
độn, Thập Tứ a ca bị Dận Chân hạ chỉ, tức khắc cắt đi hàm Quận vương,
giáng xuống làm tôn thất nhàn tản, đồng thời tức khắc bị trục xuất khỏi
kinh thành, đến Tuân Hóa canh giữ tẩm lăng của các Tiên hoàng. Còn Niên
Tiểu Điệp, đứa bé trong bụng rốt cuộc không giữ được, sau khi sảy thai,
cũng không biết bị kích động điều gì, cả người si si ngốc ngốc, thường
xuyên thốt ra mấy lời không ai hiểu được. Về phần Thái hậu, từ sau khi
phun ra một búng máu kia, cả người tựa hồ như thoáng chốc già đi mấy chục
tuổi, thân thể hư nhược đến mức không thể bước xuống giường.

Lại
qua mấy ngày, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu đích thân đưa Thái hậu nương
nương bị bệnh hồi kinh, lại ngày đêm túc trực hầu hạ trong Vĩnh Hòa
cung, hành động hiếu đạo này, rất được chúng nhân trong triều tán dương.

Nghe mùi thuốc Đông hắn buồn nôn từ trong chén thuốc trong tay, Điềm Nhi cầm
muỗng bạc, từng chút từng chút bón vào miệng Thái hậu, cái khó là hiện
tại bà bản vương lúc tỉnh thì ít lúc mê thì nhiều, nước thuốc căn bản không đút vào được bao nhiêu.

“Tình huống của Thái hậu sao rồi?” Dận Chân
đứng sau lưng Điềm Nhi, mặt không biểu tình hỏi. Mấy thái tên đó hầu hạ bên
dưới, người nào người nấy ông nhìn tôi tôi nhìn ông, bộ dáng ấp a ấp
úng, có lời khó nói, Dận Chân nhất thời đại nộ, quát: “Nói!”

“Khởi bẩm Hoàng thượng.” Hứa thái gã run rẩy đi ra trước, lên tiếng nói: “Thái hậu nương nương đã… đã là mặt trời sắp khuất bóng, ngụm máu ngày hôm
đó chính là khí huyết tích tụ trong lòng, chúng thần vô dụng, vô pháp gã
trị cho Thái hậu nương nương.”

Dận Chân nghe vậy, gắt gao nhắm hai mắt lại, hai tay ở nơi không người nhìn thấy, hơi run rẩy.

Ai ngờ Hứa thái tên đó lại nói tiếp: “Còn có, còn có một chuyện muốn khải tấu
Hoàng thượng, thần phát hiện Thái hậu nương nương hình như dùng một loại thuốc nào đó trong nhiều năm, thứ này đã k*ch th*ch lớn đến huyệt khiếu trong đầu…”

Dận Chân nghe vậy siết chặt nắm tay, nghiến răng nói: “Thuốc kia sẽ gây nên hậu quả gì?”

“Tương tự với ngũ thạch tán, người uống vào, cảm xúc sẽ lên xuống đặc biệt mạnh mẽ, dễ buồn dễ giận, dùng lâu thành nghiện.”

Dận Chân hơi thở phập phồng, sau một lúc lâu, nhắm mắt hỏi: “Thái hậu còn có bao nhiêu thời gian?”

“Tâm mạch đã tổn thương, nhiều nhất… còn có ba ngày.”

Những ngày tiếp theo, Điềm Nhi cực nhọc cả ngày cả đêm dốc lòng chăm sóc Thái hậu, Dận Chân thì vẫn luôn ngồi một góc trong phòng, trầm mặc nhìn Thái hậu hôn mê, cứ lẳng lặng như vậy, không hề nói một lời nào.

Mỗi khi như vậy, Điềm Nhi luôn có thể cảm giác được một nỗi bi thương khôn kể.

Mẫu không giống mẫu, tử không giống tử, huynh không giống huynh, đệ không giống đệ.

Những người như họ dù được sinh ra trong nhà Thiên gia thì có thế nào, kết quả có lẽ còn không bằng chúng bình dân bách tính.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8