Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho Tôi
Chương 25: Muốn cô chết tâm (1)
Sáng sớm, những tia nắng ấm áp chiếu rọi vào trong phòng.
Cô thức dậy, vươn vai và rời giường. Đã hơn một tháng rồi, kể từ lúc cô bị bệnh tới giờ cái tên vô lương tâm kia chạy ra nướn ngoài công tác. Khoảng thời gian này quả là tươi đẹp a. Ước gì mọi thứ luôn như vậy.
Nhưng sự thật phũ phàng hơn cô tưởng. Hôm nay tên xấu xa ấy về. Hu…hu …tự do của tôi!!!
Đi vào phòng ăn, cô chán nản ăn từng thía cháo. Sao đồ ăn hôm nay dở hết chỗ nói.
– Như Băng, tối nay con sẽ đi dự tiệc với ông chủ!- Hà tỷ tươi cười nói
– Sao anh lão phu không ở Nhật luôn đi về làm gì?- cô ảo não
– Bữa tiệc tối nay rất đặc biệt nha!
– Nơi nào có anh lão phu thì đều là mất hứng.- cô quả quyết.
Hà tỷ không nói gì thêm mà chỉ lắc lắc đầu. Thành kiến của Như Băng với ông chủ rất lớn, khó mà thay đổi a.
—khách sạn quốc tế ” King”—-
Cô mang bộ mặt như đưa đám bước xuống xe. Có cần phải nghiêm trọng như thế không? Từ lúc 4h chiều cô đã bị lôi đi thử đồ làm tóc mệt gần chết.
– Lâu không gặp, thấy tôi em không vui?- một tiếng nói quen thuộc vọng ra sau lưng cô. Một cỗ hơi thở nóng rực phả vào gáy cô
Rùng mình! Sao anh ta đây giống ma thế.
Cô cố gắng vẽ một nụ cười ngọt ngào
– Đâu có! Người bản vương nhớ anh quá đi mất!- nói mà cô thấy buồn nôn quá
– Vậy sao?- tên đó nghi hoặc
– Thật hơn cả vàng ấy!-” thật cái đầu anh”- cô bổ sung
Tên đó nở nụ cười quyến rũ. Lát nữa xem em còn cười được nữa không
Hai người ôm nhau đi vào khách sạn
Bên trong, khách khứa vô cùng cực sang trọng.
– Này, cá Kình, lâu ngày không gặp! Cô bé đáng yêu này là ai vậy?- một cô gái cực kỳ xinh đẹp vỗ vai tên đó.
Không hiểu sao khi nhìn thấy cô gái này cô rất có thiện cảm. Không chờ hắn lên tiếng cô đã tự giới thiệu
– Chào chị! Tên em là Hạ Như Băng.- cô cười thật tươi
– Chào em! Chị là Diêu Khả Khả.- cô lão phu cũng nở nụ cười. Cô bé đáng yêu quá!
– Chị xinh quá!
– Ôi, sao có cô bé dễ thương như em chứ? Nào chị đưa em đi gặp mấy người bạn. Anh cho tôi mượn cô bé một chút nha?- tuy miệng hỏ nhưng tay đã lôi kéo Như Băng
– Cứ tự nhiên.- tên đó nhàn nhạt trả lời
Khi hai cô gái đã đi xa, Lăng Thiếu Phong cùng Cung Hải Đường tiến lại
– Mọi chuyện sao rồi?- hắn lão phu hỏi
– Ổn, nhưng cậu nhất thiết phải làm vậy sao?- Hải Đường lên tiếng
– Cô gái này cần có một bài học để không bao giờ thách thức quyền uy của tôi.
Hai người kia không nói gì thêm. Họ hiểu rõ Lôi Kình. Cậu bản vương động tâm với cô gái nhỏ này mà không nhận ra. Vì người phụ nữ kia có đáng không? Cô bản vương không xứng với tên đó mà. Cô bản vương làm tên đó thống khổ quá nhiều rồi. Mong rằng cô gái nhỏ này sẽ giúp tên đó quên đi tất cả và có được hạnh phúc….
( chương sau anh Kình đáng ghét lắm luôn. * chuẩn bị thật nhiều gạch, đá*)