Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho Tôi
Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-08-16 20:15:36 | Lượt xem: 2

Ánh sáng bình minh thật đẹp, một ngày mới bắt đầu. Trên gương mặt góc cạnh hoàn hảo là biểu tỉnh nhu tình hiếm gặp. TÊN ĐÓ đã tỉnh từ rất lâu rồi.

Cô và hắn lão phu đã trải qua sinh tử, đồng cam cộng khổ. Có lẽ kể từ lúc nhảy khỏi máy bay thì cô đã có một vị trí nhất định trong lòng hắn lão phu. Hắn lão phu sẽ cho cô ở lại bên cạnh hắn lão phu lâu dài hoặc cả đời miễn là cô biết vị trí của mình. Hắn lão phu đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ.

( khốn kiếp! Sao có thể vô lí thế hả?! Người lão phu tốt đẹp vậy mà lại bắt làm tiểu tam cả đời. Ôi nhân vật n9 của t sao lại vậy??? “=”)

– Anh tỉnh rồi?- cô mơ màng hỏi

– Ừ!

– Hết sốt rồi!- cô đặt tay lên trán tên đó, không nén nổi mừng rỡ vì nhiệt độ tên đó đã giảm.

– Phải!- gã vẫn nhìn cô.

Kì lạ, cô nhìn theo tầm mắt gã. Á…tr*n tr**, cô…cô…trần như nhộng nói chuyện với gã như vậy.

Cô vội lấy tay che mắt hắn ta đây lại

– Không, không cho nhìn!- cô ngượng chín mặt

TÊN ĐÓ cười kéo tay cô ra, cầm lấy đưa nên môi hôn như một vật trân quý.

– Sao không cho nhìn? Đồ là em cởi màem còn ôm tôi rất chặt nữa.

– Tôi…tôi…chỉ muốn giúp anh giữ ấm thôi chứ…chứ…không… Á…đừng…mà…- cô la lên chặn ma trảo của hắn.

– Đừng cản, em biết là vô dụng mà. Ngoan, tôi sẽ dịu dàng, sẽ khiến em thoải mái.- hắn ta đây dụ dỗ

– Đừng! Anh đang bị thương không nên vận động mạnh, với lại đây là ở trên đảo.

Động tác hắn dừng lại. Hắn nhìn cô chằm chằm, rồi khoé miệng nhếch lên

– Ok, tôi sẽ tha cho em nhưng mà khi ra khỏi đây thì tôi sẽ tính toán với em.

Cô thở ra một cái. Biết là thoát mồng một nhưng không tránh được mười lăm nhưng được ngày nào hay ngày đó ha.

Nhìn biểu cảm vui sướng như được ân xá của cô thì sao tên đó muốn chêu đùa cô quá. Nghĩ là làm tên đó giữ chặt gáy cô, kề sát mặt cô gần mình.

– Anh…anh làm gì vậy?- cô sợ

– Tôi muốn lấy lãi.

Hắn bản vương liền áp lên cánh môi phấn hồng của cô. Cái lưỡi điêu luyện quấn lấy cái lưỡi ngây ngô của cô. Một phần vì đột ngột một phần vì cô không có kinh nhiệm nên bị dồn vào thế bị động. Dù gì thì kĩ thuật của hắn bản vương thật tốt khiến cô mờ mịt.

Mãi tới khi thấy cô khó thở thì tên đó mới luyến tiếc buông cô ra. Tên đó kề trán mình lên trán cô.

– Ngốc, ai bảo em nín thở hả? Lần sau khi hô phải thở biết không?- hắn bản tọa răn dạy

Được tự do, cô cố gắng hít thở. Cô nép vào ngực tên đó nhu thuận khẽ gật đầu. Cô vẫn còn rung động vì nụ hôn nóng rực vừa rồi.

– Mặc đồ vào đi, đừng có quyến rũ tôi nữa nếu không tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.

Ghét ghê! Lại chêu chọc cô nữa rồi. Cô tức thì mặc đồ vào mà không quên liếc kẻ nào có vẻ mặt đáng kia.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8