Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Chương 22: Tâm đầu ý hợp trọn kiếp này

Cập nhật lúc: 2026-07-18 16:00:38 | Lượt xem: 1

Đường Diệp đợi đã lâu mà vẫn không thấy Đường Khải vào.

Toàn thân khó chịu, gã muốn uống nước, muốn ăn cơm, nhưng không ai tới giúp gã.

Lấy hắn phục bên cạnh từ từ mặc vào, vừa eo cong một cái, nhanh chóng đau đến mức mắt phiếm hồng.

“Tiểu Diệp!” Đường Khải vừa đẩy cửa vào thì thấy cảnh này liền vội vã tiến tới đỡ gã: “Nằm cho khỏe đi, đứng dậy làm gì?”

Đường Diệp đưa tay đẩy tên đó ra, còn mình thì cuộn người vào góc tường, tĩnh lặng không nói.

Đường Khải tiến lại ôm gã vào lòng: “Giận bản tọa?”

Đường Diệp muốn vùng vẫy, nhưng không có một chút sức lực nào, vì thế há miệng, cắn mạnh vào bờ vai tên đó, đến khi cảm thấy mùi máu trong miệng mới nhả ra.

“Tiểu Diệp.” Đường Khải ôm chặt gã, nhẹ nhàng cọ xát tai gã: “Còn đau phải không?”

Đường Diệp nghe vậy, trong lòng tràn đầy uất ức.

Trong lòng nghẹn lại, bụng dạ cũng khó chịu, gã nằm sấp trên giường nôn khan một hồi, nhưng không nôn ra cái gì cả.

“Tiểu Diệp, đệ sao vậy?” Vẻ mặt Đường Khải hoảng loạn, ngồi xổm trên giường vỗ lưng cho hắn: “Khó chịu chỗ nào?”

“Đối phương đi đi, đi mau.” Giọng Đường Diệp khàn khàn, gần như nói không ra lời.

Miệng vết thương phía sau bị xé rách, máu từng chút từng chút thấm ướt q**n l*t màu trắng.

Lần đầu tiên Đường Khải cảm thấy có chút lúng túng, cho tên đó uống một chút nước, để tên đó nằm trên đầu gối mình, lấy thuốc nhẹ nhàng xoa cho tên đó.

Đường Diệp liều chết cắn môi, như tượng gỗ không có tình cảm, để mặc tên đó muốn làm gì thì làm.

“Tiểu Diệp.” Đường Khải ôm tên đó không buông tay: “Đừng tức giận nữa, được không?”

“Tiểu Diệp, đệ nhìn ca đi.”

“Tiểu Diệp, nói gì đi.”

“Tiểu Diệp…”

Dưới ánh mặt trời buổi sáng, mặt Đường Diệp trắng gần như trong suốt, môi không có huyết sắc, Đường Khải nhìn mà lo lắng không yên.

Buổi chiều, Đường Diệp sốt cao, hơi thở nóng đến kinh người, ngày hôm sau mới tỉnh lại.

Mở mắt, người hắn nhìn thấy đầu tiên là Đường Khải đang trực bên giường, trong mắt hắn có chút tơ máu, trên cái cằm thường ngày trơn bóng bây giờ mọc đầy râu ria, dường như không còn là trưởng tử trầm ổn chín chắn của Đường Môn nữa.

“Tiểu Diệp.” Thấy gã tỉnh lại, Đường đưa tay vuốt nhẹ một một bên mặt của gã, trong tiếng nói tràn đầy đau thương: “Ngươi lão phu nói với lão phu một câu được không?”

Mình không phải yêu tên đó sao? Nhưng cuối cùng, sao lại làm tên đó tổn thương đến mức này?

“… Ca.” Môi Đường Diệp run rẩy hai lần, cuối cùng thấp giọng gọi một tiếng.

Trên mặt Đường Khải hiện lên sự hớn hở, dịu dàng hôn lên môi của hắn.

Không tàn bạo như đêm qua, mà rất nhẹ nhàng.

Đường Diệp đưa tay, tí hon ôm cổ hắn ta đây, hơi hơi hé miệng, đầu lưỡi ngay lập tức bị hắn ta đây cướp đoạt.

Lưu luyến tách ra, Đường Khải cúi đầu nhìn Đường Diệp cười.

Đường Diệp đỏ mặt, vùi đầu vào lòng hắn bản vương.

“Hôm qua đệ phải chịu uất ức rồi.” Đường Khải thấp tiếng nói: “Sau này sẽ không thế nữa. Sau này lão phu sẽ hầu hạ tốt Tiểu Diệp của chúng lão phu, mỗi lần đều làm cho đối phương thỏa mái dễ chịu.” Vừa mới bắt đầu còn nói nghiêm túc, cuối cùng, trong tiếng nói lại mang theo ngữ điệu ái muội.

“Cậu… Không được nói lung tung!” Mặt Đường Diệp càng đỏ hơn, tên đó đang nói cái gì vậy? Ai… Ai muốn tên đó hầu hạ?

“A…” Đường Khải cười nhẹ, ôm chặt tên đó hơn: “Tiểu Diệp, ca thích đệ, toàn bộ nhân gian cộng lại cũng không bằng đệ.”

Người này phàm thường trầm mặc ít nói, nhưng khi nói lời yêu thương thì làm cho người ta đây không thể kháng cự được.

Lời này rót vào tai Đường Diệp, tức thì hóa thành mật, biến thành đường, ngọt chết người.

Có lẽ, mình và tên đó có thể bên nhau như vậy cả đời?

Sau này phải đi đâu đây? Hải đảo phía Nam hay là đại mạc Tắc Bắc?

Ở đâu cũng được, chỉ cần có hắn, ở đâu cũng tốt.

Buổi tối lúc nghỉ ngơi, Đường Khải nằm trên giường Đường Diệp, nhất quyết không đi.

“Bị người bản vương nhìn thấy thì phải làm sao?” Đường Diệp đuổi gã, “Ngươi bản vương về đi!”

“Cha đã xa nhà, hiện tại ta đây là lão đại” Đường Khải ôm cả người hắn bọc trong chăn vào lòng: “Để ca ở lại, được không?”

“Đã đợi nhiều năm như vậy, không thể đợi thêm sao?” Đường Diệp nhéo má tên đó.

“Không thể!” Đường Khải nghiêm túc gật gật đầu: “Một khắc cũng không muốn đợi, bản vương cũng thật lạ, đáng lẽ nghĩ thông suốt sớm một chút, sẽ không hại Tiểu Diệp của chúng bản vương phòng trống nhiều năm như vậy…”

“Cút!” Mặt Đường Diệp đỏ lên, lấy gối đầu đập tên đó, lại bị tên đó nhào tới hôn.

“Ngủ đi, lão phu sẽ về phòng trước khi trời sáng, không ai thấy đâu.” Sau khi hôn xong, Đường Khải ôm gã vào trong chăn.

Đường Diệp bất mãn hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt ngủ trong lòng tên đó.

Ngoài cửa phòng Đường Khải, Đường Tiểu Lục quá đỗi bất mãn, ca ca đi đâu rồi?

Thôi, không có ca ca thì đi tìm Tam ca cũng được.

“Tam ca, ngủ rồi sao?” Đường Hiên gõ cửa phòng Đường Diệp: “Đệ có việc tìm ca.”

Trong phòng truyền ra tiếng động nhỏ,không ai trả lời.

“Ca, đệ vào nha?” Đường Hiên đưa tay muốn đẩy cửa.

“Chờ một chút!” Tiếng nói Đường Diệp có chút hoảng loạn làm cho Đường Hiên hoảng sợ lây, đứng trước cửa không dám động đậy.

“Tam ca, ca không sao chứ?” Đường Hiên sốt ruột hỏi.

“Không… Không có việc gì, vào đi.” Đường Diệp ở trong phòng nói.

“Tam ca.” Đường Hiên đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Đường Diệp đang ôm chăn ngồi trên giường.

“Ca, ca đang làm gì vậy?” Đường Hiên thấy thế yên tâm, nhưng có chút nghi hoặc.

“Không có gì, đệ tìm lão phu có việc gì?” Đường Diệp hỏi gã.

“A… Đệ muốn ở lại tiêu cục, sẽ không về nhà nữa.” Mặt Đường Hiên đỏ lên.

“Tam ca.” Đường Hiên ôm lấy eo Đường Diệp nịnh nọt: “Ca để đệ đi, được không? Tam ca, Tam ca, Tam ca… Oa, cổ ca làm sao vậy?”

Đường Hiên nghi hoặc kéo áo Đường Diệp ra, chỉ vào một mảnh dấu vết màu đỏ mà hỏi.

“A… Không có gì.” Đường Diệp lúng túng giữ chặt áo: “Bị côn trùng cắn… Đệ không phải muốn đi tiêu cục sao? Muốn đi thì đi đi. Đi đường nhớ cẩn thận.”

“Ca, ca đáp ứng?” Đường Hiên mừng rỡ: “Vậy ca phải nói với ca ca giúp đệ.”

“Được rồi, được rồi. Mau đi đi.” Đường Diệp đuổi người.

“Cảm ơn Tam ca.” Đường Hiên vui vẻ ra ngoài, Tam ca thật dễ nói chuyện, vốn tưởng phải giả khóc, nhưng hóa ra không cần.

Khi Đường Hiên đi rồi, Đường Diệp ngửa đầu nhìn xà nhà: “Xuống đây đi!”

Đường Khải nhảy xuống từ trên xà nhà với cái mặt đầy bụi, cắn răng nghiến lợi nói: “Thằng nhóc này thật muốn chết, uổng công lão phu đối với tên đó tốt như vậy! Dám chạy đến đây làm loạn.”

Đường Diệp không nhịn được mà cười, nhấc chân giẫm tên đó: “Bẩn muốn chết, mau về tắm rửa đi!”

“Tắm xong ca sẽ về ngay, đệ phải chờ ta đây!” Đường Khải nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

Ai chờ đối phương? Đường Diệp nhếch miệng, ôm chăn cười.

Đường Hiên mang theo đoàn xe chậm rãi đến tiêu cục, đẩy cửa ra thì thấy bên trong rất sạch sẽ, nhóm người tiêu sư đang luyện võ.

Đến thư phòng, quả nhiên thấy Đại Hùng đang gảy bàn tính.

“Chỉ có 78 lượng bạc, dùng bàn tính làm gì?” Đường Hiên khoát tay, dựa vào cửa cười với tên đó.

“Tiểu Hiên!” Tô Ngọc vừa sửng sốt vừa vui sướng, chạy tới ôm gã vào trong ngực: “Sao ngươi bản vương về nhanh vậy? Bản vương nghĩ ngươi bản vương phải ở lại vài ngày.”

“Ở nhà cũng không có ai nói chuyện cùng bản tọa. Thân phụ không có ở nhà, ca ca và Tam ca cũng không biết gần đây đang làm cái gì, thần thần bí bí không mang bản tọa theo, các ca ca tỷ tỷ khác thì có chính sự cần làm, có mỗi bản tọa là rảnh rỗi.” Tay Đường Hiên ôm lấy cổ của tên đó, đu trên người tên đó không chịu đi: “Cho nên bản tọa đến giúp đối phương!”

“Bản tọa biết ngươi bản tọa tốt nhất.” Tô Ngọc cười ngây ngô.

“Thật gầy, cậu không ăn cơm sao?” Đường Hiên đưa tay sờ khắp nơi.

“Không có. Bản tọa ăn rất nhiều, nhưng chuyện ở tiêu cục hơi nhiều, cho nên bận một chút.” Tô Ngọc để hắn ngồi trên ghế dựa.

“Gạt người, tối hôm qua ăn cái gì?”

“… Mỳ thịt bò.”

“Trưa ngày hôm qua?”

“Thịt xào khô.”

“Tối hôm qua?”

“Cá kho tàu.”

“Trưa hôm trước?”

“Vịt hầm.”

“Ngươi ta đây lấy tiền ở đâu ra?” Đường Hiên trừng to mắt

“Ha ha, bản tọa tìm được mấy tri kỷ, áp tải mấy chuyến tiểu tiêu, buôn bán lời được chút bạc.” Tô Ngọc có phần xấu hổ.

“Hừ!” Đường Hiên ngước cằm lên.

“Sao vậy?” Tô Ngọc ỉu xìu, tên đó muốn hắn khen mình: “Đối phương… Đối phương không vui?”

“Chỉ biết ăn thôi!” Đường Hiên vẫn trừng mắt nhìn trần nhà. Ta đây vì muốn về gặp cậu sớm, mấy ngày nay không ăn được gì cả! Cậu thì tốt rồi,vịt hầm, cá kho tàu, hừ, hừ hừ!

“Bản vương không chỉ biết ăn thôi.” Tô Ngọc quá đỗi oan uổng: “Bản vương đã để dành tiền.”

“Hừ!”

“Đúng rồi, còn có cái này.” Tô Ngọc chạy đến tủ, lấy một cái bao đỏ từ trong ngăn tủ ra.

“Xấu muốn chết!” Đường Hiên chăm chú nhìn, nói một lời nhận xét.

Tô Ngọc cười ngốc nghếch, lấy một cây trâm từ bên trong ra.

“Ta đây cảm thấy rất đẹp, liền mua. Đối phương… Người đừng chê.” Tô Ngọc ngồi xổm bên cạnh tên đó: “Tiểu Hiên, sau này chờ ta đây có tiền, ta đây sẽ mua đồ tốt hơn cho đối phương.”

“Ngốc muốn chết.” Đường Hiên nhìn cây trâm trong tay, trừng mắt nhìn Tô Ngọc, nhưng khóe môi có ý cười.

Nhẹ nhàng lấy cây trâm ngọc trên đầu hắn xuống, cẩn thận vén tóc hắn lên, Tô Ngọc cúi đầu cọ cọ, cọ đến khi chạm môi hắn, không thèm đổi sang nơi khác.

Đại Hùng ngu ngốc! Đường Hiên vừa nghĩ, vừa bị hắn hôn đến mơ màng như lọt vào trong sương mù.

Lưng đụng phải chăn bông mềm mại, sau đó Đường Hiên cảm thấy một thứ vĩ đại đang đè mình.

“A!” Đường Tiểu Lục kêu thảm thiết, nhấc chân đá Tô Ngọc ra khỏi cửa.

“Tiểu Hiên.” Trên mặt Tô Ngọc có dấu giày, ôm lề cửa hết sức tủi thân.

“Đè chết ta đây rồi! Sau này không được chạm vào ta đây nữa!” Đường Hiên giận dữ, cầm chăn, gối đầu mà đập hắn! Thiếu chút nữa là làm hắn nghẹt thở!

Buổi tối, Tô Ngọc bị Đường Hiên đuổi ra khỏi phòng ngủ, vì thế đành phải trằn trọc trong phòng khách, mình quả thật có chút béo, vậy… sau này ăn ít một chút.

Bằng không, đè Tiểu Hiên nghẹt thở thì phải làm sao?

Nếu mình gầy một chút, vậy… vậy hôm nay đã có thể… rồi.

Bộ dáng lúc đó của Tiểu Hiên, rõ ràng cũng đ*ng t*nh.

Thật phiền muộn…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8