Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Chương 56: Tâm dõi theo người, người có hay

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:00:49 | Lượt xem: 6

“Tiểu Diệp.” Liễu Vân Hi ngồi bên cạnh hắn: “Có khó chịu không?”

“Không sao, vừa rồi ngực có chút tắc nghẽn.” Đường Diệp khẽ lắc đầu, chống thân thể vừa định ngồi xuống, lại rơi vào một vòng tay ấm áp.

Cảm giác quá mức quen thuộc, dù xa cách bao nhiêu năm cũng không quên.

Thân thể Đường Diệp cứng lại, không dám quay đầu, cũng không dám động.

“Ôm chặt làm gì?!” Liễu Vân Hi bất mãn xen mồm: “Ôm hỏng thì làm sao?”

“… Ca” Âm thanh Đường Diệp run nhè nhẹ.

Đường Khải không chịu cho tên đó cơ hội nói chuyện, nâng cằm tên đó lên, hung hăng hôn lên.

“Này… Bản tọa nói các cậu!” Liễu Vân Hi không nói nữa, xoay người ra khỏi viện tử.

Cuối cùng, hắn ta đây đã tìm thấy cậu rồi.

Đúc đao sư trẻ tuổi cười lắc lắc đầu, áp chế chua xót trong lòng.

Bởi vậy, hắn sẽ không còn bỏ lại đối phương.

Trong tiểu viện, Đường Khải ôm Đường Diệp, đưa tay lau nước mắt rơi xuống từ khóe mắt gã.

“Ca.” Đường Diệp cảm thấy mình hình như là đang nằm mơ.

“Vì sao phải trốn?” Tiếng nói Đường Khải khàn khàn: “Đệ có biết không, ca tìm đệ rất vất vả.”

“… Thân phụ đệ thụ thương quá nặng, tên đó cố ý về quê nhà Đông Nam, đệ liền dịch dung, thừa dịp bóng đêm dẫn tên đó ra khỏi thành.” Đường Diệp tựa vào lòng Đường Khải: “Quá vội vàng, đệ cũng không có biện pháp liên hệ với ca, đành phải viết thư để trong hốc cây.”

“Nếu ca không tìm được?” Đường Khải nhìn Đường Diệp: “Lúc trước đi thì đi, nhưng sau thì thế nào? Hai năm, đệ liền ngay cả nhờ người gửi một lời nhắn cho ca cũng không có?”

“…” Đường Diệp do dự một chút, không nói gì.

“Không sao.” Đường Khải không có tâm tình có tâm tình quan tâm cái khác, chỉ đưa tay ôm chặt hắn: “Nguyên nhân là gì ca cũng không quan tâm, từ hôm nay trở đi ngoan ngoãn ở bên cạnh ca, ở cả đời.”

Đường Diệp nghe vậy thì ngẩn ra, thật lâu sau, mới nhẹ nhàng lên tiếng.

“Độc của đệ…”

“Mệt mỏi.” Đường Diệp cắt ngang lời Đường Khải, miễn cưỡng cọ trong lòng hắn bản vương.

“… Ca ôm đệ vào phòng ngủ.” Đường Khải khom lưng ôm lấy Đường Diệp, trong lòng tê tái.

Người trong lòng gầy đến nỗi chỉ còn trơ một bộ xương, nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn.

“Ngủ đi.” Đường Khải để Đường Diệp lên giường: “Ca ở với đệ.”

“Ừm.” Đường Diệp gật khẽ gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Sau một nén nhang, lông mi Đường Diệp còn đang run nhè nhẹ.

Đường Khải đưa tay, nhẹ nhàng xoa xoa huyệt ngủ cho tên đó.

Sau một lúc lâu, Đường Diệp rốt cục cũng ngủ.

Trong nhà chính, Liễu Vân Hi đang xem sách thì thấy Đường Khải vào phòng.

“Bản vương cho cậu vào sao?” Liễu Vân Hi mắt trợn trắng.

“Tiểu Diệp rốt cuộc làm sao vậy? Nhạc Uy đâu?” Mắt Đường Khải âm lãnh.

Vừa rồi mình kiểm tra cho tên đó một chút, mạch của Tiểu Diệp suy yếu gần như sắp dừng, độc trầm mộng hoàn toàn chưa giải.

“Nửa năm trước Nhạc Uy đã chết, còn độc trên người Tiểu Diệp… Cậu nghĩ vì sao tên đó không tới tìm cậu? Bởi vì tên đó tên đó biết mình không cứu được.” Liễu Vân Hi lạnh lùng nói: “Nhà cửa đều bị đốt, cậu cảm thấy còn có thuốc giải?”

“Đối phương nói…”

Đường Khải cảm thấy trong đầu mình ong ong.

Sau khi Nhạc Uy rời khỏi Đường Môn, Đường Ngạo Thiên liền ra lệnh thiêu hủy viện tử hắn từng ở.

“Thân phụ Tiểu Diệp không có bệnh, chẳng lẽ sẽ đem giải dược ở trên người?” Trong mắt Liễu Vân Hi tức giận: “Lúc trước cậu ở Đường gia, lúc đốt phòng, cậu đang làm gì?”

Mình làm gì? Mình ở trong phòng tâm loạn ý cuồng, ngay cả bên ngoài người đến người đi cũng không biết, lúc ra ngoài, viện tử của Nhạc Uy đã san thành bình địa.

Buồn cười, mình lại không ngờ điểm ấy.

“Bản vương thật không biết, Tiểu Diệp rốt cuộc nhìn trúng đối phương chỗ nào.” Liễu Vân Hi hung hăng nhìn nam nhân đang thất thần xem trước mắt: “Đối phương muốn hắn, lại không thể che chở hắn, lúc mưa đêm, hắn không nhà để về thì đối phương đang làm gì? Thân hắn không một xu mà tới tìm bản vương, lúc đó đối phương đang làm gì? Đêm trăng tròn hắn độc phát, lúc đó đối phương đang làm gì? Đối phương như vậy mà nói yêu hắn sao?”

“Vậy hiện tại độc của hắn phải làm sao bây giờ?” Tim Đường Khải như bị đao cứa.

“Ba tháng.” Liễu Vân nắm chặt lấy áo Đường Khải: “Lão phu chỉ có thể bảo vệ hắn ba tháng, ba tháng sau nếu hắn gặp chuyện không may, lão phu làm thịt đối phương.”

“Có cách gì cứu gã không?” Trong lòng Đường Khải loạn thành một nùi.

“Nếu lão phu biết thì còn có thể để tên đó bệnh thành như vậy?” Liễu Vân Hi lạnh lùng mở miệng.

“… Ta đây biết, ta đây sẽ khiến hắn không sao.” Đường Khải hồi phục cảm xúc của mình một chút, xoay người trở về phòng của Đường Diệp.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ kia, Đường Khải cúi đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn trên trán tên đó.

Lần này, ca tuyệt đối sẽ không để đệ chạy trốn khỏi ca.

Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Đường Khải liền đi mua một chiếc xe ngựa to.

“Chúng lão phu đi đâu?” Đường Diệp nghi hoặc.

“Tây Xuyên.” Đường Khải giúp hắn buộc lại nút thắt: “Chúng ta đây đi tìm thiên hạ đệ nhất thần hắn Gia Cát tiên sinh, hắn hiện tại ở Vương Cung Tây Xuyên, Lãnh công tử cũng ở đó, đệ nhất định sẽ không sao.”

“Bây giờ đi?” Đường Diệp nhẹ giọng hỏi.

“Ừm.” Đường Khải đỡ hắn đứng lên: “Ca đã thu dọn xong.”

“Đệ…” Đường Diệp có chút do dự.

“Ca biết,ca dẫn đệ đi tìm Liễu Vân Hi tạm biệt.” Đường Khải cười cười.

“Ca không ghét tên đó?” Đường Diệp có chút ngoài ý muốn.

Lúc mười sáu tuổi, Liễu Vân Hi đã từng tới nhà chơi, nhiệt nhiệt náo náo rồi cả hai không cẩn thận ngã sấp xuống, không thể nói rõ là cố ý hay là vô ý, môi của hắn chạm mặt mình.

Sau khi Đường Khải nhìn thấy thì tức giận đến thiếu chút nữa là ngất đi, nếu không phải mình lôi kéo, nói không chừng đánh với Liễu Vân Hi thật.

Từ đó về sau, vừa nhắc tới Liễu Vân Hi thì Đường Khải liền dựng râu trừng mắt, mình vì thích hắn, cũng dần dần xa lánh Liễu Vân Hi.

Biết mình nợ gã, nhưng hai năm trước, mình dẫn theo cha ta đây trọng thương, thật sự là không chỗ để đi.

Quen biết rất nhiều người, đều là bạn của Đường Môn, không phải bạn của mình.

Chỉ có hắn, không để ý thân phận của mình.

Là hắn giữ lại mình, để mình không đến mức lưu lạc đầu đường.

Là hắn giúp cha lão phu xem vết thương, để cha lão phu có thể ở cùng mình nhiều hơn một năm.

Lại còn nhớ rõ sáng cha ta đây đi, trời đều là tuyết, là tên đó một mực khuyên mình.

Tên đó nói xin lỗi, không thể chữa khỏi bệnh cha.

Nhưng mình biết, vết kiếm thương của cha kỳ thật không có trở ngại, nơi thật sự có chuyện là thương tổn trong lòng.

Từ khi cha lão phu biết chỗ ở cũ của Đường Môn bị Đường Ngạo Thiên hạ lệnh thiêu hủy, trong một đêm liền trắng đầu.

“Diệp Nhi, là thân phụ có lỗi với con.” Nước mắt Nhạc Uy rơi lã chã.

“Không sao đâu thân phụ.” Đường Diệp cười cho tên đó uống thuốc: “Con không sao, nói không chừng hai năm sau liền tự khỏi.”

Ngoài miệng nói thoải mái, nhưng trong lòng phụ tử hai người đều biết rõ, nếu có thể dễ dàng hóa giải như vậy, vậy cũng không gọi là độc.

Sau khi cha ta đây đi, thân thể mình rốt cuộc cũng chịu không nổi nữa, kết quả bị bệnh một trận.

Nếu không có Liễu Vân Hi liều mạng cứu mình, mình sợ sớm đã không ngăn cản nổi.

Đời này, nợ nhiều nhất là tên đó.

Đến thư phòng của Liễu Vân Hi, Đường Khải quay đầu cười cười với Đường Diệp: “Đệ tạm biệt với hắn lão phu, ca chờ đệ ở bên ngoài.”

“Ừm.” Đường Diệp gật khẽ gật đầu, đẩy cửa vào phòng.

Trước bàn sách, một người đang ngơ ngẩn ngồi.

“Vân Hi.” Đường Diệp nhẹ giọng gọi tên đó.

“… Tiểu Diệp?” Liễu Vân Hi hoàn hồn, vội vàng đến bên cạnh tên đó: “Sao đối phương lại tới đây?”

“Bản vương tới tạm biệt ngươi bản vương.” Đường Diệp nói khẽ: “Bản vương phải đi.”

“Muốn mang cậu đi nhanh như vậy?” Liễu Vân Hi căm giận đến mắt trợn trắng: “Ta đây biết! Thật không uổng công ta đây chán ghét tên đó hơn mười năm!”

“Vân Hi.” Đường Diệp dở khóc dở cười.

“Được rồi, được rồi.” Liễu Vân Hi khoát tay: “Bản tọa không có bản lĩnh, không cứu được cậu, hắn bản tọa dẫn cậu đi là phải.”

“Không phải.” Đường Diệp cắt ngang lời tên đó: “Ngươi bản tọa rất tốt, cảm ơn ngươi bản tọa.”

“…” Liễu Vân Hi nghe vậy thì cười cười, đưa tay ôm Đường Diệp vào trong ngực.

Quen biết hơn mười năm, đây là lần thứ hai ôm hắn.

Lần đầu tiên là trận đùa giỡn lúc nhỏ kia, lúc ngã xuống, Liễu Vân Hi xoay người mạnh, để mình là đệm lót dưới thân Đường Diệp.

“Chăm sóc mình cho tốt.” Liễu Vân Hi ghé vào lỗ tai hắn nói: “Tết năm nay, chúng lão phu sẽ cùng nhau uống rượu.”

“Được.” Đường Diệp khẽ gật đầu.

“Được rồi, đi đi.” Liễu Vân Hi buông Đường Diệp ra: “Tên đó chờ đến sốt ruột rồi.”

“Bảo trọng.” Đường Diệp cười cười, cuối cùng xoay người ra ngoài.

Liễu Vân Hi cô đơn cười, còn chưa kịp ngồi xuống thì thấy Đường Khải đẩy cửa tiến vào.

“Mẹ nó, trước khi vào phải gõ cửa.” Liễu Vân Hi vỗ bàn.

Thực làm hư tâm tình đang đau buồn của lão tử!

“Cảm ơn ngươi ta đây.” Đường Khải không để ý đến thái độ ác liệt của Liễu Vân Hi

“Ơn cái cọng lông, lão tử cũng không phải cứu cậu!” Liễu Vân Hi càng nhìn càng thấy Đường Khải không vừa mắt.

Mẹ nó, tốt hơn lão tử chỗ nào?

“Trước kia đã đắc tội nhiều, ngày khác đợi cho sau khi thương thế của Tiểu Diệp lành, bản tọa sẽ đến nhà tạ tội.” Đường Khải ôm quyền nói với Liễu Vân Hi.

“… Hừ, lão tử không cần cậu tạ tội.” Liễu Vân Hi chỉ vào Đường Khải: “Nếu như chăm sóc Tiểu Diệp không tốt, lão tử thiến cậu 800 lần.”

Người này thật sự rất đáng ghét!

Xế chiều hôm đó, Đường Khải và Đường Diệp ra khỏi thành.

Xe ngựa rất lớn, bên trong có đệm lót mềm mại, nằm trên đó rất thoải mái.

“Có mệt không? Mệt thì nói để nghỉ ngơi.” Đường Khải nhéo mũi tên đó.

“Tiểu Hiên có khỏe không?” Đường Diệp mở miệng nói: “Trước kia đệ nghe tên đó sai vặt nói, Tô Ngọc hiện tại là thủ phủ ở Tây Nam.”

“Không phải đệ nhất nhưng cũng gần như vậy, năm đó thực không thấy xuất hiện, tên mập kia thật đúng là biết buôn bán.” Đường Khải cười cười.

“Đệ muốn gặp Tiểu Hiên.” Đường Diệp nói khẽ.

“Được, ca gọi nó cùng đi Tây Xuyên.” Đường Khải đắp kín chăn cho tên đó: “Trong hai năm qua nó vẫn còn áy náy, sợ đệ trách nó.”

“Đệ không trách nó.” Đường Diệp khẽ lắc đầu: “Chuyện ngày đó nó cũng bất đắc dĩ.”

“Nó mà biết đệ nghĩ như vậy, nhất định hết sức vui vẻ.” Đường Khải nhéo mũi tên đó: “Nghỉ ngơi đi, ca đảm bảo lúc đệ đến Tây Xuyên, người đầu tiên nhìn thấy là Tiểu Hiên.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8