Bán Thế Anh Hùng
Chương 21: Tảo khai mê sương kiến Thiên Ma

Cập nhật lúc: 2026-08-31 11:01:02 | Lượt xem: 2

Cảnh Huệ Khanh :

– Ngươi bản tọa giữ chức vụ gì trong Thiên Ma bang?

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Xin lỗi, bản vương phải xem dung nhan của nàng bản vương trước, rồi mới có thể trả lời.

Cảnh Huệ Khanh đứng dậy ra khỏi động.

Lúc quay lại trong động đã khôi phục bộ mặt thật, cô lão phu cố ý làm ra vẻ rất kh*** g**, mỉm cười :

– Có giống như truyền thuyết không?

Lãng Tử Trương Thanh lộ vẻ rất ngạc nhiên :

– Không giống.

Cảnh Huệ Khanh chưng hửng :

– Ồ!

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nàng lão phu đẹp hơn rất nhiều so với trong truyền thuyết.

Cảnh Huệ Khanh cười :

– Cậu quá khen, ta đây tự quyết rằng ta đây không phải là người đẹp…

Lãng Tử Trương Thanh :

– Không, trong tất cả người đẹp mà bản vương từng nhìn thấy, cô bản vương là người đẹp nhất không ai sánh bằng.

Cảnh Huệ Khanh đỏ mặt, rồi nói một cách nghiêm túc :

– Ngươi ta đây nói năng phải cẩn thận, nếu chọc giận ta đây, sẽ không mang đến cho ngươi ta đây điều tốt lành đâu.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Bản tọa chỉ nói sự thật thôi.

Cảnh Huệ Khanh :

– Bây giờ có thể trả lời câu hỏi của lão phu rồi chớ?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Được, nàng ta đây nghe đây, chức vụ của ta đây là Phó hương chủ của Thiên Ma bang, nhưng sắp được thăng làm Chánh hương chủ rồi.

Cảnh Huệ Khanh :

– Thiên Ma là ai?

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Vấn đề này dù lão phu muốn trả lời cũng không trả lời được.

Cảnh Huệ Khanh :

– Nghĩa là sao?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Vì chính lão phu cũng không biết Thiên Ma là ai!

Cảnh Huệ Khanh cười :

– Cậu là Phó hương chủ của Thiên Ma bang, lại không biết Bang chủ là ai, ai mà tin được?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Sự thật đúng là như vậy, đừng nói là ta đây, ngay cả Chánh hương chủ cũng không được biết.

Cảnh Huệ Khanh :

– Các đối phương chưa hề được thấy mặt Thiên Ma?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Gặp rồi, nhưng chỉ thấy được đó là một người đeo một chiếc mặt nạ quỷ, người của bổn bang từ Phó hương chủ trở lên, đều phải đeo mặt na quỷ, nên không hề biết mặt lẫn nhau.

Cảnh Huệ Khanh :

– Nguyên nhân gì khiến các cậu chịu trung thành với Thiên Ma không hề biết mặt?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Tiền.

Cảnh Huệ Khanh :

– Bao nhiêu tiền?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Mỗi thăng một ngàn lượng.

Cảnh Huệ Khanh cười :

– Một người như ngươi ta đây nếu đơn thân độc mã đi làm phĩ làm quấy, thu nhập mỗi tháng đâu dưới một ngàn lượng.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đúng nếu mỗi tháng chỉ có một ngàn lượng bản vương cũng không làm.

Cảnh Huệ Khanh :

– Vậy còn gì nữa?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Còn có quyền lực, quyền lực còn quý hơn đồng tiền, nó có thể khiến lão phu đoạt được tất cả những gì mà đồng tiền không thể mua được?

Cảnh Huệ Khanh :

– Cậu có bao nhiêu quyền lực?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Toàn bộ đất Thục, lão phu có thể làm tất cả những gì lão phu muốn, ngoài Chánh hương chủ ra không ai có thể cản trở lão phu.

Cảnh Huệ Khanh :

– Đó là về mặt đối ngoại còn đối nội? Đối phương có thể làm tất cả đối phương muốn trong Thiên Ma bang không?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đối nội, dương nhiên lão phu phải phục tùng lịnh của Thiên Ma, Thiên Ma muốn lão phu làm gì, thì lão phu cứ làm theo là được rồi.

Cảnh Huệ Khanh cười lạnh lùng lùng rồi nói :

– Thiên Ma bảo cậu đứng thì cậu phải đứng, bảo cậu ngồi thì cậu phải ngồi đúng không?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đúng vậy.

Cảnh Huệ Khanh :

– Vậy thì biệt hiệu của đối phương phải sửa đổi một chút, sửa thành “nô tài” thì thích hợp hơn!

Lãng Tử Trương Thanh :

– Không nên chửi mắng.

Cảnh Huệ Khanh :

– Nếu ta đây là một người đàn ông, dù chánh hay tà ta đây càng không dám nhờ vào người khác, càng không dựa vào việc nhờ vả kẻ khác, thật là xấu hổ!

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Cảnh cô gái, chúng bản vương hãy bàn luận kỹ xem… Cảnh cô gái, chúng bản vương bàn về việc khác đi… tên giả dạng bản vương để đi vào cốc có phải là Nhạc Hạc không?

Cảnh Huệ Khanh :

– Không sai.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nghe nói cô ta đây vẫn đi chung với hắn ta đây?

Cảnh Huệ Khanh :

– Tên đó là nghĩa đệ của bản vương.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Thật vậy à?

Cảnh Huệ Khanh :

– Bản vương lớn hơn tên đó bảy tám tuổi.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Trong lòng của gã cô ấy cũng chỉ là một nghĩa tỷ?

Cảnh Huệ khanh :

– Đúng vậy.

Bỗng nhiên Lãng Tử Trương Thanh cười vui vẻ :

– Nếu đúng như vậy ta đây rất muốn giúp cô ấy vào cốc để cứu tên đó.

Cảnh Huệ Khanh :

– Đa tạ, võ công của tên đó hiện nay không hề kém hơn hai vị Chưởng môn đương kim nào cả, lỡ gặp hiểm nghèo, chắc có thể bình an thoái lui.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Chắc chắn không thể!

Cảnh Huệ Khanh thấy tên đó khẳng định như vậy, nên rất lo lắng cho Nhạc Hạc, liền hỏi tiếp :

– Đối phương cho rằng hắn đã thất thủ bị bắt?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đúng vậy, trừ phi Thiên Ma chịu tha cho tên đó, nếu không chắc chắn thì không thể sống sót.

Cảnh Huệ Khanh cười :

– Đừng hù dọa lão phu!

Lãng Tử Trương Thanh :

– Lão phu không gạt cô lão phu đâu, dù cho hắn lão phu có bản lĩnh đến đâu, khi sa vào Thiên Ma cốc, chỉ còn một con đường chết!

Cảnh Huệ Khanh :

– Trong đó có nhiều cơ quan?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Không phải.

Cảnh Huệ Khanh :

– Nếu không là gì?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Con người!

Cảnh Huệ Khanh :

– Đông lắm à?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Cũng không đông lắm, nhưng chỉ riêng “Thập thường vệ” của Thiên Ma thì hắn lão phu đã không đủ sức đối phó.

Cảnh Huệ Khanh :

– “Thập thường vệ” là gì?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Mười vị cao thủ kề cận Thiên Ma.

Cảnh Huệ Khanh :

– Họ rất lợi hại?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đúng vậy.

Cảnh Huệ Khanh nhìn hắn hồi lâu bỗng nhiên hé môi cười :

– Lúc nãy đối phương bảo rằng dù lão phu có xử trí đối phương bằng cách nào đối phương quyết không khai nửa lời, sao bây giờ lại nói nhiều như vậy?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Tại vì bản vương thấy thích nàng bản vương.

Cảnh Huệ Khanh tức thì đỏ ửng cả đôi má, giận hét :

– Ngông cuồng! Chắc đối phương đã chán sống rồi?

Lãng tử Thương Thanh cười :

– Nếu cô ấy chịu ưng bản tọa, bản tọa nguyện từ đây rời bỏ Thiên Ma bang và giúp cô ấy giải cứu Nhạc Hạc.

Cảnh Huệ Khanh quát :

– Câm miệng!

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đây là lời thực lòng của bản vương, Trương Thanh bản vương phiêu bạt giang hồ đã gần mười năm, suốt ngày vật lộn với gươm đao, gần đây đã cảm thấy mệt mỏi chán nản, rất muốn dừng bước lại mà cô ấy lại đúng là một thiếu nữ mà bản vương hằng mơ ước. Hãy cho bản vương một cơ hội!

Cảnh Huệ Khanh tức giận rút thanh kiếm ra quát :

– Đối phương còn dám nói nữa!

Lãng Tử Trương Thanh chẳng hề hoảng sợ cười ha hả :

– Đồng ý hay không còn tùy nàng bản vương hà tất phải nóng giận!

Cảnh Huệ Khanh :

– Ngươi lão phu sắp chết đến nơi còn dám xuất ngôn ngông cuồng, chẳng lẽ ngươi lão phu cho rằng lão phu không dám giết ngươi lão phu?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Bản vương không hề có ý khinh bạc.

Cảnh Huệ Khanh lạnh lùng :

– Hừ! Đối phương câm miệng ngay cho bản vương.

Lãng Tử Trương Thanh khẽ thở dài :

– Xem ra Trương Thanh ta đây muốn cải tà quy chánh, muốn làm một người tốt cũng thật khó…

Cảnh Huệ Khanh chăm chú nhìn tên đó giây lát bỗng nhiên tươi cười :

– Bản vương hỏi đối phương, đối phương bảo rằng Thiên Ma đã gài sẵn một cái bẫy trong Thiên Ma cốc, thật ra tình hình như thế nào?

Làng tử Trương Thanh chậm rãi :

– Trong Thiên Ma cốc, có ba căn nhà lá cũ kỹ đó chính là cái bẫy.

Cảnh Huệ Khanh đã từng nhìn thấy ba căn nhà lá đó, nên biết tên đó không phải nói dối liền hỏi tiếp :

– Nói tiếp đi!

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nếu là người ngoài lén vào trong cốc chắc chắn tên đó sẽ đi vào ba căn nhà lá đó, ở trong nhà chẳng có gì cả chỉ có một người áo vàng lúc nào cũng túc trực ở đó…

Cảnh Huệ Khanh :

– Người áo vàng?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Hắn bản vương là một trong “Thập thường vệ”.

Cảnh Huệ Khanh :

– Hắn thế nào?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Khi tên đó thấy có người vào nhà sẽ lặng lẽ vào cho người đó một chiếc khăn vàng bảo tên đó cột vào cánh tay trái.

Cảnh Huệ Khanh :

– Rồi sau đó?

– Sau đó bảo gã đến Thiên Ma động để trình diện.

– Rồi thế nào?

– Khi vào Thiên Ma động tên đó sẽ phát hiện chỉ có mình tên đó đeo chiếc khăn vàng đó trên cánh tay, nhưng lúc đó đã quá muộn rồi.

– Bản tọa vẫn chưa hiểu.

– Những người nhận được lịnh đến tham gia Thiên Ma đại hội hôm nay đều đã được báo trước sau khi vào cốc, phải đến thẳng Thiên Ma động, mà người ngoài thì không thể biết được Thiên Ma động ở đâu nên những người lẻn vào Thiên Ma cốc chắc chắn tưởng rằng ba căn nhà lá đó chính là nơi diễn ra Thiên Ma đại hội…

– Bản tọa hiểu rồi.

– Cho nên ta đây bảo rằng Nhạc Hạc đã bị bắt, không phải là lời hù dọa.

– Còn tình hình trong Thiên Ma động thì sao?

– Lão phu chưa từng vào đó, nên lão phu biết, nhưng lão phu nhận được thông báo: Sau khi vào cốc đi về phía bên trái đến một nơi nào đó sẽ có người trực sẵn để mở cửa động cho lão phu vào, khi vào động liền thấy một đại sảnh, rồi bước vào đại sảnh và ngồi theo thứ tự.

– Khi Thiên Ma phát hiện trên cánh tay Nhạc Hạc có đeo chiếc khăn vàng thì sẽ có hành động gì?

– TÊN ĐÓ sẽ không gặp được Thiên Ma.

– Tại sao?

– Khi Thiên Ma biết được có người ngoài giả dạng người của bổn bang lẻn vào cốc, hắn bản vương sẽ không xuất hiện.

– Vậy ai sẽ đối phó với Nhạc Hạc?

– Thập thường vệ.

– Họ sẽ xử trí Nhạc Hạc ra sao?

– Còn phải xem ý của Thiên Ma như thế nào, nhưng theo ta đây thì mười phần hết chín thì sẽ ra lệnh nhanh chóng xử tử tên đó.

Cảnh Huệ Khanh không lên tiếng nữa chỉ bước tới bước tui trong động.

Trên khuôn mặt nàng bản vương không lộ tình cảm gì, nhưng ai cũng biết được lòng nàng bản vương đang rực lửa vì lo lắng!

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Bản vương cảm thấy cô bản vương và tên đó đều dại dột…

Cảnh Huệ Khanh dừng bước :

– Tại sao?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nếu lão phu là Nhạc Hạc, khi biết được Thiên Ma sẽ triệu tập Thiên Ma đại hội ở Thiên Ma cốc lão phu sẽ không vào cốc để mạo hiểm mà tức thì đến báo với Ngũ Lão hội để Ngũ Lão hội đến xử lý.

Cảnh Huệ Khanh :

– Lão phu cũng có dự định như thế, nhưng tên đó cương quyết muốn vào cốc để dò xét, lão phu cũng đành chiều theo tên đó.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Bây giờ mạng sống của tên đó đang rất nguy kịch, cô ấy có dự định gì?

Cảnh Huệ Khanh lắng nhìn hắn ta đây, như muốn nhìn thấu trái tim của hắn ta đây một hồi lâu :

– Quả thật cậu nguyện rời khỏi Thiên Ma bang giúp lão phu cứu người?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nếu nữ nhân ấy chịu ưng ta đây, ta đây nguyện sẽ bán mạng vì nữ nhân ấy!

Cảnh Huệ Khanh nhếch mép lùng :

– Bản vương đâu thể tin đối phương.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Điều này tùy thuộc vào lòng gan dạ của cô ấy.

Cảnh Huệ Khanh :

– Chẳng qua ngươi bản tọa chì muốn gạt bản tọa thả ngươi bản tọa ra mà thôi, đừng tưởng rằng bản tọa không biết.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Vậy thì không còn gì để bàn nữa.

Dứt lời, nhắm mắt lại, hình như muốn ngủ.

Cảnh Huệ Khanh tra kiếm kiếm vỏ, ngồi xuống đối diện với gã lẩm bẩm :

– Hạc đệ bảo rằng sẽ trở về trước khi trời tối.

Lãng Tử Trương Thanh hình như chẳng nghe gì cả vẫn yên tĩnh nhắm mắt.

Cảnh Huệ Khanh :

– Cậu xuất thân từ môn phái nào?

Lãng Tử Trương Thanh lạnh lùng nói :

– Phái Đường Lang, sau đó bị trục xuất khỏi sư môn.

Cảnh Huệ Khanh :

– Tại sao?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Vì ta đây không giữ quy tắc, lúc nào cũng gây chuyện.

Cảnh Huệ Khanh :

– Ngươi bản vương đã làm ít việc xấu trong chốn giang hồ đúng không?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Đúng vậy.

Cảnh Huệ Khanh :

– Việc xấu gì cũng dám làm?

Lãng Tử Trương Thanh mỉm cười :

– Cô ấy định ám chỉ gì?

Cảnh Huệ Khanh lạnh lùng :

– Giết người phóng hỏa, cướp tài cướp sắc.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Giết người phóng hỏa bản vương đều làm qua, đôi khi cũng có cướp tài, còn cướp sắc thì chưa.

Cảnh Huệ Khanh :

– Hừ! Nói láo!

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Thật mà, bản vương không bao giờ cướp sắc, việc đó thật là đê tiện, người bản vương thường bảo rằng “đạo” cũng có “đạo”, điểm này chứng tỏ bản vương cũng có “đạo”.

Cảnh Huệ Khanh :

– Ngươi lão phu còn có thể nói thêm gì nữa?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Bản tọa cũng biết được khá nhiều, nhưng thành thật xin lỗi bản tọa không thể cho nữ nhân ấy biết thêm được nữa.

Cảnh Huệ Khanh :

– Khi Nhạc Hạc trở về đây bọn ta đây sẽ giải giao đối phương đến Ngũ Lão hội.

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Ta đây dám đánh cuộc với nữ nhân ấy chắc chắn Nhạc Hạc không thể trở về, không tin thì cứ chờ xem.

Cảnh Huệ Khanh trầm tư giây lát bỗng nhiên hai má ửng đỏ ra vẻ e thẹn :

– Ngươi bản vương cô đói không?

Lãng Tử Trương Thanh cảm thấy câu hỏi của cô bản vương hơi lạ liền mở to đôi mắt :

– Đói thì sao?

Cảnh Huệ Khanh :

– Bản tọa có đem theo khá nhiều lương khô, có thể chia cho đối phương một ít.

Lãng Tử Trương Thanh cảm thấy hứng thú tươi cười :

– Bản vương không đói lắm, nhưng muốn ăn một chút.

Cảnh Huệ Khanh liền lấy ra một chút lương khô ném xuống trước mặt tên đó :

– Ăn đi!

Lãng Tử Trương Thanh không cử động, gượng cười :

– Cảnh cô gái, cô ấy cố tình ghẹo lão phu chắc?

Cảnh Huệ Khanh ngạc nhiên :

– Ghẹo cậu?

Lãng Tử Trương Thanh :

– Nàng ta đây đã điểm huyệt của ta đây, ta đây không thể cử động được thì ăn như thế nào?

Cảnh Huệ Khanh hiểu ra, cười nói :

– Đúng rồi, ta đây quên mất.

Lãng Tử Trương Thanh :

– Theo bản tọa cô bản tọa sẽ không dám giải huyệt cho bản tọa, đúng không?

Cảnh Huệ Khanh suy nghĩ rồi nói :

– Nếu như ngươi bản tọa dám thề độc có thể bản tọa sẽ giải huyệt cho ngươi bản tọa…

Im ắng một lát Cảnh Huệ Khanh liền nói tiếp :

– Bản vương sẽ giải huyệt cho cậu nhưng nếu cậu thừa cơ trốn chạy thì cậu là… là con heo nọc, thế nào?

Lãng Tử Trương Thanh cười :

– Đồng ý!

Cảnh Huệ Khanh liền đứng dậy bước tới đá vào lưng tên đó một cái, sau đó lui ra vài bước :

– Xong rồi ngươi bản vương hãy ăn đi!

Lãng Tử Trương Thanh chờ cho huyết khí toàn thân lưu thông bình thường trở lại đột nhiên nhảy lên cười ha hả :

– Cảnh Huệ Khanh, mọi người đều bảo rằng cô ấy là một thiếu nữ thông minh sáng dạ, theo lão phu thì họ đã lầm.

Bấy giờ Nhạc Hạc trong Thiên Ma động, cũng gặp một tình huống đột ngột khi mười tám vị Chánh Phó hương chủ có mặt đầy đủ, đột nhiên trong động vang lên tiếng trống.

Tiếp đó, đôi màn gấm long phụng từ từ mở ra, từ bên trong có mười người nối đuôi nhau bước ra.

Mười người này đều mặc áo màu vàng, trên mặt mỗi người đều đeo chiếc mặt nạ quỷ!

Họ bước vào đại sảnh liền sắp hàng ngang sau chiếc bàn, trông thật giống một bọn yêu ma quỷ quái!

Mười bảy vị Chánh Phó hương chủ đang ngồi trong đại sảnh liền đồng loạt đứng dậy.

Nhạc Hạc liền đứng đậy theo họ, tên đó không biết rằng mười người áo vàng này chính là “Thập thường vệ” của Thiên Ma, tên đó tưởng rằng họ chính là Thiên Ma trong lòng lấy làm lạ thầm nghĩ :

– Trời đất, thì ra Thiên Ma đông như vậy à?

Tên đó nhanh chóng quan sát mười người áo vàng một lượt phát hiện có hai người trong bọn có thân hình giống như Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long và Tam Cước La Hán Cát Vạn Lý, trong lòng lại nghĩ thầm :

– Hừ! Thì ra họ là nhân vật “Thiên Ma” trong Thiên Ma bang!

Bây giờ người áo vàng đứng giữa có thân hình rất giống như Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long bắt đầu lên tiếng bằng tiếng nói thấp trầm mà chậm rãi :

– Mời chư vị ngồi.

Mười tám vị Chánh Phó hương chủ đồng loạt ngồi xuống. Người áo vàng đó nói tiếp :

– Xướng ngôn đâu rồi?

Không ai lên tiếng trả lời.

Người áo vàng đó nhìn xuống mọi người một lượt, lại hỏi :

– Xương ngôn vẫn chưa tới à?

Nhạc Hạc nghĩ rằng mình là người duy nhất có đeo chiếc khăn vàng trong mười tám vị Chánh Phó hương chủ, rất có thể chính là xướng ngôn của “Thiên Ma đại hội” này, nên rất muốn đứng lên trả lời nhưng lại sợ đoán lầm sẽ gây thêm nhiều phiền phức, nhất thời lúng túng, không biết làm gì.

ánh mắt của người áo vàng đó đã ngừng lại ở “khuôn mặt” của gã, trầm giọng :

– Vị Phó hương chủ kia, chẳng lẽ đối phương ngủ gục à?

Nhạc Hạc thấy gã đang nhìn mình, thì nghĩ rằng chắc mình chính là xướng ngôn của đại hội hôm nay, liền đứng dậy.

Người áo vàng đó liền hỏi :

– Cậu làm gì đó?

Nhạc Hạc mô phỏng âm thanh của Lãng Tử Trương Thanh :

– Xin lỗi, tại hạ không được khoẻ lắm, chưa kịp nghe rõ.

Dứt lời chấp tay thi lễ người áo vàng đó lắng nhìn giây lát, bỗng lên tiếng cười :

– Không sao, bây giờ bắt đầu chấp hành nhiệm vụ của ngươi ta đây đi!

Nhạc Hạc rời khỏi chỗ ngồi đến đứng ở phía trái chiếc bàn, nhưng không biết chấp hành nhiệm vụ như thế nào, đang lúc lúng túng.

Người áo vàng đó liếc nhìn hắn ta đây :

– Ngươi bản vương còn chờ gì nữa?

Nhạc Hạc liều lĩnh lớn tiếng :

– Đại hội bắt đầu, mời Thiên Ma an vị.

Vừa nói dứt lời mười bảy vị Chánh Phó hương chủ bỗng nhiên đồng loạt cười ha hả.

Nhạc Hạc biết rằng mình đã sai lầm, nhưng tình huống đã phát triển đến nỗi như vậy, tên đó cố bình tĩnh lại liền bỏ chiếc mặt na quỷ xuống trầm giọng cười :

– Chủ vị đừng cười, tại hạ thật tình muốn gặp Thiên Ma!

Có lẽ mọi người đều đã biết tên đó là Nhạc Hạc nên khi tên đó bỏ mặt nạ xuống chẳng ai ngạc nhiên vẫn không ngưng tiếng cười.

Người áo vàng đó cười :

– Nhạc Hạc, chắc đối phương đã ăn tim gấu, mật hổ, cho nên mới dám đến đây!

Nhạc Hạc vươn mày cười lớn :

– Đây đâu phải long đàm hổ huyệt, hà tất phải ăn tim gấu mật hổ.

Người áo vàng đó cười nham nhớ :

– Thế cậu nghĩ rằng nơi này là gì?

Nhạc Hạc :

– Hổ quả!

Người áo vàng đó :

– Ồ!

Nhạc Hạc ngửa mặt ngang nhiên :

– Quạ đen lúc tan lúc hợp, hợp rồi bỗng chốc lại tan, có gì đáng sợ chứ?

Người áo vàng đó buông tiếng cười lớn :

– Nhóc con này khẩu khí khá đấy!

Nhạc Hạc nhìn tên đó không vút qua lạnh lùng :

– Cậu… có phải là Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long không?

Người áo vàng đó gật gật đầu cười :

– Không sai!

Nhạc Hạc quay nhìn chín người áo vàng còn lại cười nói :

– Còn có một vị Tam Cước La Hán Vạn Lý cũng có mặt ở đây chớ?

Một người áo vàng thân hình cao lớn liền bước tới cười nói :

– Chính lão phu đây!

Nhạc Hạc :

– Mười người các cậu là Thiên Ma của Thiên Ma bang?

Tam Cước La Hán Cát Vạn Lý cười ha hả :

– Không phải, bọn lão phu là “Thập thường vệ” của Thiên Ma!

Nhạc Hạc :

– Vậy thì hãy gọi Thiên Ma ra đây!

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long bỏ chiếc mặt nạ quỷ xuống mỉm cười :

– Muốn gặp Bang chủ của bọn bản vương rất là dễ dàng, chỉ cần nhóc con đối phương có thể đánh bại mười người bọn bản vương, lúc đó Bang chủ của bọn bản vương sẽ hiện thân gặp mặt với đối phương.

Nhạc Hạc cười lạnh lùng lùng :

– Được ra tay đi!

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long :

– Hãy ra bên ngoài động!

Nhạc Hạc liền cùng lũ người kia… tất cả hai mươi bảy người ra khỏi Thiên Ma động, đến một khoảnh đất trống ở giữa Thiên Ma cốc.

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long thấy mọi người đã vây quanh Nhạc Hạc thành một vòng tròn liền bước tới đối diện với Nhạc Hạc, cười đắc ý :

– Bang chủ của bọn bản vương đáng lẽ chưa vội lấy mạng của tiểu gia hỏa ngươi bản vương, không may hôm nay tiểu gia hỏa ngươi bản vương lại tìm đến đây, đó gọi là thiên đường có ngỏ ngươi bản vương không đến, địa ngục không cửa lại tự vào!

Nhạc Hạc tay cầm kiếm hiên ngang :

– Đừng nói nhảm nữa, ra tay đi!

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long :

– Lão phu ngang dọc giang hồ mấy chục năm, đến nay chưa hề ra tay với bọn vãn bối, hôm nay vì phụng mạng của Bang chủ, đành phải ra tay. Thôi vậy đi, lão phu tay không công cậu hai mươi chiêu, nếu không hạ được cậu, thì coi như cậu đã thắng một trận.

Nhạc Hạc :

– Đối phương không cần khách sáo, kiếm của bản tọa chuyên chém những loại người đã già mà còn nói khoác.

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long nghe nói như vậy lửa giận xung thiên liền xuống tấn, quát lớn :

– Được ra tay đi!

Nhạc Hạc vừa định rút kiếm thì thấy một người áo xanh phóng ra, chấp tay thi lễ với Tư Mã Như Long :

– Tư Mã thường vệ giết gà đâu cần dùng đến dao mổ trâu, tên nhóc con này để tại hạ thu xếp được rồi!

Thiết Tản Khách Tư Mã Như Long :

– Được nhưng không được khinh địch.

Dứt lời liền bước sang một bên, người áo xanh liền quay lại đối mặt với Nhạc Hạc trầm giọng :

– Thằng nhóc, cậu giấu Trương phó hương chủ của lão phu đi đâu rồi!

Nhạc Hạc cười :

– Sao không dùng kiếm để hỏi?

Người áo xanh nổi giận :

– Được, phải cho tiểu gia hỏa biết chút lợi hại mới được!

Dứt lời kiếm đã ra khỏi vỏ, bước tới đột nhiên xuất kiếm quét ngang đôi chân của Nhạc Hạc.

Xuất kiếm như điện thật không phải tay vừa.

Nhạc Hạc hừ nhe một tiếng không hề nhảy lên để né tránh, chỉ hạ trường kiếm xuống, dùng chiêu “Yến Tử Điểm Thủy” đón lấy chiêu kiếm của đối phương.

Một tiếng “keng”, song kiếm một ngang một dọc chạm nhau, hai người đều thoái lui một bước!

Người áo xanh phát hiện công lực của Nhạc Hạc không mạnh như tên đó tưởng, càng không ngại ngùng gì nữa, liền cười một tiếng đột nhiên thân hình nghiêng về phía trước, thanh kiếm trong tay lại quét ngang một vòng nữa.

Nhạc Hạc không hề vội vàng, hai chân xê dịch một chút đã tránh được chiêu kiếm của đối phương, tiếp đó thanh kiếm đâm ngược lên, quát lớn :

– Đỡ lấy!

Kiếm quang chớp như ánh điện, liền nghe người áo xanh thảm kêu một tiếng bỏ kiếm ôm mạt thoát lui!

Thì ra chiêu kiếm vừa rồi của Nhạc Hạc không những chém làm đôi chiếc mặt nạ quỷ trên mặt tên đó mà còn để lại một vết thương sâu hơn một tấc trên khuôn mặt của tên đó… từ môi dưới đến nhân trung, mũi đến giữa hai mày.

Tất cả mọi người có mặt đều không ngờ Nhạc Hạc đã đánh bại người áo xanh với chiêu kiếm đầu tiên ai nấy đều ngạc nhiên nhìn nhau.

Nhạc Hạc không thừa thắng xông lên gã thu kiếm lại bình tĩnh cười :

– Còn vị nào muốn ra tay chỉ giáo?

– Có bản tọa!

Có người hét lên một tiếng, phi thân nhảy vào đấu trường.

Người này cũng là một trong mười bảy vị Chánh Phó hương chủ, tuổi khoảng ngũ tuần, mình mặc một chiếc áo bào màu xám, tay cầm một thanh kiếm đen bóng.

Nhạc Hạc thấy vậy liền biết thanh kiếm của tên đó đã được tẩm độc, nhưng không hề lộ vẻ sợ hãi mỉm cười :

– Cho biết danh tánh!

Người áo xám trả lời thô lỗ :

– Muốn biết lão phu là ai hỏi bằng thanh kiếm của cậu đi!

Nhạc Hạc cười :

– Tốt!

Rồi bước tới một bước, khi mũi chân vừa chạm mặt đất bỗng nhiên hắn ta đây quỳ xuống, thanh kiếm đâm ngược lên lên.

Chiêu này gọi là “Bàn Long Thích Hổ”, một trong những gia truyền tuyệt học của tên đó.

Người áo xám thấy vậy miệng phát ra một tiếng hừ, ngay lập tức xoay mình né tránh liền thấy một vệt đen được phóng ra nhanh như chớp đỡ lấy kiếm của Nhạc Hạc.

“Keng”

Một tiếng động chói tai vang lên tựa như sấm sét chạm nhau, phát ra những tia lửa lòe mắt.

Liền lúc đó hai người đã triển khai một trận đấu cực kỳ kịch liệt chỉ thấy Hắc bạch song kiếm quyện chặt lấy nhau, ánh kiếm bao trùm cả thân hình của họ.

Thoáng chốc, hai người đã giao đấu hơn ba chục chiêu, người áo xám nóng lòng muốn thắng đột nhiên hú lên một tiếng dài phóng mình lên cao ba trượng, thanh kiếm đen trong tay nhắm thẳng vào Nhạc Hạc, cả người lẫn kiếm từ trên công xuống.

Chiêu thức này như con rồng trong mây đột nhiên từ trên phóng xuống hết sức lợi hại.

Nhạc Hạc chỉ mỉm cười, thân hình xoay ba vòng về phía trái rồi ngồi bệt xuống mặt đất, thanh kiếm trong tay phóng ngược lên trên.

– Ây da!

Người áo xám như vừa bị rắn cắn thân hình đang phóng xuống như chớp, bỗng nhiên co lại rồi té xuống đất như diều đứt dây, văng ra xa hơn hai trượng mới dừng lại.

Tên đó cố gắng gượng dậy nhưng đã thất bại vì eo của tên đó đã bị trúng một kiếm của Nhạc Hạc, vết thương đang rỉ máu.

Nhạc Hạc vẫn không thừa thắng xông lên, thu kiếm đứng yên quay sang Tư Mã Như Long :

– Chắc phải phiền đến Tư Mã “Thập thường vệ”!

Tư Mã Như Long nhíu mày vẫy tay ra lịnh mang người áo xám đã bị trọng thương, rời khỏi đấu trường rồi cất bước định vào.

Tam Cước La Hán Cát Vạn Lý lên tiếng cười :

– Tư Mã huynh khoan đã, để lão phu ra tay được rồi!

Dứt lời, người đã phóng tới trước mặt Nhạc Hạc!

Nhạc Hạc biết rằng võ công của lão không hề thua kém Tư Mã Như Long, nên không hề có ý khinh địch liền gác kiếm ngang ngực chuẩn bị nghinh chiến.

Tam Cước La Hán cười ha hả :

– Thằng nhóc! Lão phu sẽ đấu với đối phương hai mươi chiêu bằng tay không, chỉ cần sau hai mươi chiêu mà đối phương không thua thì coi như đối phương thắng.

Nhạc Hạc nghiêm nghị :

– Xin mời!

Tam Cước La Hán cười :

– Cậu xuất chiêu trước đi.

Nhạc Hạc tĩnh lặng hai chân từ từ đi động, chuẩn bị vung kiếm xuất kích.

Tam Cước La Hán biết rằng kiếm pháp của tên đó rất lợi hai nên cũng không dám khinh địch, ánh mắt của hai người chạm nhau, tựa như hai con gà chọi, chậm rãi di động thành một vòng tròn.

Chung quanh yên lặng như tờ.

Một già một trẻ vừa di động vừa thay đổi tư thế, không khí của cuộc chiến ác liệt bao trùm cả tuyệt cốc khiến mọi người có cảm giác nghẹt thở.

Một hồi lâu, vẫn chưa ai xuất chiêu trước, hình như đôi bên đều đang mong tìm được sơ hở của đối phương, rồi phóng ra một đòn chí mạng.

Mỗi một tích tắc đều tràn đầy luồng khí lạnh!

Lại lặng lẽ một hồi lâu bỗng nhiên Tam Cước La Hán bước tới một bước, giả vờ lộ sơ hở.

Nhạc Hạc không mắc lừa, vẫn không xuất chiêu tấn công.

Tam Cước La Hán mỉm cười, thân hình từ từ uốn cong, hai ngón tay phải chỉ vào ngực của Nhạc Hạc, hình như định xuất chiêu trước.

Nhạc Hạc thấy vậy liền nghiêng mình sang một bên, hai chân tréo nhau, nửa người trên hơi nghiêng về phía trước, thanh kiếm kê sát trước ngực, mỉm cười chờ đợi.

Thì ra chiêu thức của Tam Cước La Hán vừa rồi gọi là “Kim Thiềm Thố Hồng” ý muốn thăm dò xem Nhạc Hạc có biết hay không, nhưng Nhạc Hạc lại dùng chiêu “Na Tra Hiến Khuyên” chính là tuyệt chiêu để phá giải “Kim Thiềm Thố Hồng”.

Tam Cước La Hán lại mỉm cười, chân phải bước tới một bước, đồng loạt tung ra hai chưởng, chính là tư thế của chiêu “Tiềm Long Đãi Tung”.

Nhạc Hạc cầm thanh trường kiếm đâm nghiêng từ trên xuống, là chiêu “Thuận Thủy Thôi Châu”.

Tam Cước La Hán thấy không tìm được sơ hở nào, không nhịn được cơn nóng nẩy, đột nhiên bùng nổ quát lớn một tiếng, tung mình phóng tới, song chưởng cong như móc thép, nhắm vào Nhạc Hạc.

Nhạc Hạc vẫn không chút vội vã vung kiếm điểm thẳng về phía trước.

Chiêu kiếm này bề ngoài trông rất bình thường, thật ra chứa đựng thiên biến vạn hóa, Tam Cước La Hán là một lão giang hồ kinh nghiệm phong phú lẽ nào lại nhìn không ra nên vừa khi thân hình đến gần người của Nhạc Hạc đột nhiên lão ngừng lại, lộn nhào trên không một vòng, hai chân đã nhắm vào đầu của Nhạc Hạc đá tới.

Lão có biệt hiệu là “Tam Cước”, công phu lợi hại nhất đương nhiên ở đôi chân, cước pháp biến hóa kỳ ảo vừa nhanh vừa chính xác.

Nhạc Hạc liền lui lại một bước, trường kiếm phóng tới, dùng chiêu “Chuyển Thân Xạ Nhạn” nhắm vào mông của đối phương.

Nào ngờ mũi kiếm vừa phóng ra, Tam Cước La Hán đột nhiên mất dạng, sau đó lại có một luồng kình phong tạt vào sau ót.

Nhạc Hạc kinh sợ liền quát lớn một tiếng, thân trên nghiêng về phía trước vung chán phải đã loạn xạ về phía sau. Không ngờ cú đá tùy cơ ứng biến này lại rất đúng lúc Tam Cước La Hán không muốn cả hai đều bị thương nên đành phải dừng tay thoái lui.

Nhạc Hạc lại không chịu buông tha, sau khi buộc lão thoái lui bằng cú đá loạn xạ, liền quay lại công bằng trường kiếm, một hơi liền tung ra năm kiếm.

Tam Cước La Hán né qua né lại, đến kiếm thứ năm thừa cơ xuất chiêu, sử dụng bản lãnh chiêu thức của lão… Thiên biến vạn hóa liên hoàn cước.

(Thiếu 1 đoạn, trang 125, 126

hình như máu huyết đều dồn hết lên đầu, đột nhiên la lên một tiếng, thân hình ngã xuống mê man bất tỉnh.

Thiệt Đản Khách Tư Mã Như Long kinh hoảng thất sắc vội vàng bước tới dùng chỉ điểm vào dòng máu trên cổ tay của lão, sau đó đỡ lão ngồi dậy miệng la hoảng :

– Cát huynh! Cát huynh! Cát huynh thế nào rồi?

Lão biết rằng bị chặt đứt một bàn tay chắc chắn không thể khiến Tam Cước La Hán mê man bất tỉnh, nhất định có một nguyên do khác.

Tam Cước La Hán không hề cử động, hình như đã chết rồi.

Tám người áo vàng còn lại đang đứng xung quanh thấy tình hình khác lạ, đều bước tới quan sát, một người trong họ mở mi mắt của Tam Cước La Hán ra xem xét liền nói :

– Chết rồi!

Tư Mã Như Long kinh hãi :

– Chết rồi?

Người áo vàng đó gật gật đầu :

– Cát huynh vì nóng nảy tức tối, khiến cho tâm mạch tắc nghẽn nên đột nhiên tắc thở.

Tư Mã Như Long buông Tam Cước La Hán xuống, rồi đứng dậy bước về phía Nhạc Hạc, vẻ mặt tràn đầy luồng khí lạnh trông thấy rợn người.

Nhạc Hạc bình tĩnh tựa như núi Thái sơn, nắm chặt thanh kiếm chờ đợi.

Tư Mã Như Long bước tới cách tên đó vài trượng rồi dừng lại, đôi mắt phát ra tia sáng cực kỳ sắc bén, lắng nhìn tên đó rất lâu mới lạnh lùng lên tiếng :

– Tiểu gia hỏa, ngươi lão phu khá lắm!

Nhạc Hạc nhún vai :

– Không dám.

Luồng khí lạnh trên khuôn mặt của Tư Mã Như Long càng nồng hơn, nói từng tiếng một :

– Cậu hãy xuất chiêu, nếu hôm nay lão phu không giết được cậu thề không làm người!

Nhạc Hạc cười nói :

– Vậy bản tọa không khách sáo nữa!

Chân trái liền bước đi nửa bước, thanh kiếm đặt dọc trước ngực nhưng vẫn chưa xuất chiêu.

Thần sắc của tên đó hoàn toàn trái với Tư Mã Như Long, ung dung binh tĩnh, không một chút nóng nảy!

Trong người của Tư Mã Như Long hình như có mặt ngọn lửa đang bừng cháy, đôi mắt rực sáng, mười ngón tay không ngừng co vào dang ra, phát ra tiếng kêu “rắc rắc”.

Nhạc Hạc đứng yên một hồi lâu đột nhiên thanh trường kiếm vung ra, hắn lão phu đã bắt đầu ra tay bằng một chiêu rất bình thường, “Tiên Nhân Chỉ Lộ”.

Tư Mã Như Long buông tiếng cười lớn, vẫn đứng yên bất động.

Nhạc Hạc thấy lão bất động biết rằng lão đã đoán ra chiêu thức mình vừa sử dụng chỉ là hư chiêu nên xuất chiêu nửa chừng nhanh chóng biến hóa, thay vì đâm tới đột nhiên quét ngang nhắm vào eo của đối phương.

HẮN biến chiêu cực nhanh chỉ thấy ánh kiếm sáng lên, thanh kiếm đã đi sát người của Tư Mã Như Long nhưng Tư Mã Như Long vẫn bất động như Thái sơn, chờ đến khi kiếm của hắn sắp chạm vào người mới sang một bước, chưởng phải tung ra nhắm thẳng vào cổ của hắn.

Chưởng phong như đao, vừa nhanh vừa mạnh.

Nhạc Hạc cười to, thân hình hơi nghiêng, trường kiếm gạt nhanh đón lấy chưởng phải của lão, đồng thời chân phải tung liền một cú đá nhắm vào huyệt thái dương của lão.

Tư Mã Như Long ngửa mình lướt nhanh, bỗng chốc lại quay sang bên trái của tên đó, chưởng phải tung ra một luồng chưởng phong rất mạnh.

Nhạc Hạc biết rằng lão đã dùng hết công lực, nên không dám chống chọi, vội vàng phóng mình né tránh, rồi từ trên không xuất chiêu thanh kiếm vừa đâm vừa chặt vừa gạt công liền một hơi ba chiêu.

Ba chiêu này nối tiếp mạch lạc với nhau, phát ra tiếng động: “Síu! Síu! Síu” rất là chói tai.

Tư Mã Như Long không nhảy ra để né tránh, lão chỉ đứng tại chỗ, vừa ngửa vừa nghiêng vừa cúi, nhưng lại né được cả ba chiêu kiếm và ngay lập tức lão cũng “Vù! Vù! Vù!” tung ra ba quyền, mỗi một quyền đều như một cú sấm sét nhắm thẳng vào yếu điểm của Nhạc Hạc.

Nhạc Hạc cũng không thoái lui, hắn bản tọa chỉ né tránh bằng cách lượn qua lượn lại như con lươn, vừa lạng lách vừa xuất kiếm tấn công.

Hai người giao đấu với nhau bằng cách đánh có tiến thông lùi, khiến mọi người có mặt đều cảm thấy khiếp đảm rùng rợn, trừng mắt há mồm.

Chỉ thấy chiêu thức của hai người, càng lúc càng nhanh, đến lúc chỉ thấy một vầng ánh kiếm và bóng chưởng lẫn lộn mà chẳng hề thấy bóng người.

Kịch chiến gần một trăm chiêu, bắt đầu mới thấy hơn thua, kiếm pháp của Nhạc Hạc tuy rất thần diệu nhưng ức chế không nổi phách không chưởng dũng mãnh của Tư Mã Như Long, từ từ bị ép lui về phía sau.

Tư Mã Như Long vừa chiếm thượng phong khí thế càng sung mãn, song chưởng liên tục xuất chiêu không để Nhạc Hạc trở tay kịp.

Nhạc Hạc vừa thoái tui vừa bình tĩnh nghinh chiến, nhưng lui được một bước bỗng gót chân vấp phải một viên sỏi trên mặt đất, cú vấp này liền khiến cho tên đó mất thăng bằng té ngửa ra sau.

Tư Mã Như Long quát lên một tiếng thừa cơ tấn tới, năm ngón tay phải như vuốt chim ưng nhắm ngay vào tim của Nhạc Hạc, ghim mạnh xuống.

Nhạc Hạc la lên mặt tiếng, thanh kiếm đâm thẳng về phía trước, thân hình ngay tức thì lăn sang một bên.

Nhưng tên đó đã không thành công, chỉ thấy Tư Mã Như Long vươn cánh tay trái lên, “bụp” một tiếng, đánh rơi thanh kiếm của tên đó rồi bước tới một bước, tay phải vẫn với chiêu thức cũ vẫn nhấm vào tim của tên đó.

Nhạc Hạc không kịp đứng dậy để phòng vệ, đành phải lăn mình để né tránh một lần nữa.

Tư Mã Như Long không để cho hắn có cơ hội hoàn hồn, đuổi sát bên hắn, lại tung ra một chưởng.

Nhưng đột nhiên toàn thân của tên đó rung lên rồi ngưng lại, tay phải đang xuất chiêu bỗng rụt xuống, trên mặt hiện lên một vẻ sửng sốt tột độ!

Nhạc Hạc tung mình nhảy ra, bước tới nhặt thanh trường kiếm rồi nhìn quanh mọi người cười nói :

– Còn có vị nào chịu ra tay chỉ giáo?

Tám người áo vàng và mười lăm vị Chánh Phó hương chủ đều chưng hững không ai đoán được đã xảy ra việc gì.

Nhạc Hạc mỉm cười bước gần đến người của Tư Mã Như Long, chân phải đá nhẹ một cái khiến lão té ngửa xuống đất :

– Tại hạ không hề có ý giết người nhưng…

Nói đến đây hiện trường đã tràn ngập tiếng la hét ngạc nhiên.

Thì ra sau khi Tư Mã Như Long ngã xuống mọi người mới phát hiện bụng của lão đã bị một thanh trủy thủ đâm vào.

Vì bị đâm vào yếu huyệt nên khi ngã xuống không bao lâu thì đã tắt thở, nhưng khuôn mặt vẫn còn mang vẻ sửng sốt hình như không tin vào mình sẽ phải chết.

Cả tuyệt cộc bỗng nhiên yên tĩnh như tờ.

Một hồi lâu mới có một người áo vàng cất bước đi ra, trong miệng phát ra tiếng cười quái dị khó nghe :

– Nhạc Hạc, chiêu thức của ngươi ta đây vừa rồi có phải là “cứu mạng bí thử” mà lệnh sư Thiên Ngoại Quái Tẩu đã truyền dạy cho ngươi ta đây… “đồ cùng truy hiện”?

Nhạc Hạc :

– Không sai!

Người áo vàng đó cười lạnh lùng lùng :

– Tư Mã Như Long bỏ mạng là đúng, lão phải nghĩ đến ngươi lão phu còn một tuyệt chiêu cuối cùng này chứ.

Nhạc Hạc :

– Đối phương là ai?

Người áo vàng đó giở chiếc mặt nạ quỷ ra mỉm cười :

– Cách đây vài tháng chúng ta đây từng có duyên gặp một lần, cậu còn nhớ không?

Nhạc Hạc vừa thấy diện mao của tên đó liền ngạc nhiên :

– Là lão!

Thì ra ông lão này là người đã thả câu ở Kim Cốc Đàm cách đây vài tháng, lúc đó Nhạc Hạc và Cảnh Huệ Khanh biết được “Kim Cốc lão nhân” Từ Công Mỹ là một trong những bàng gia của Đặng Thịnh Long liền đến Kim Cốc định tìm “Kim Cốc lão nhân” Từ Công Mỹ để hỏi thăm tin tức của Đặng Thịnh Long.

Đến Kim Cốc Đàm thấy ông lão này đang ngồi thả câu liền đến hỏi thăm chỗ ở của Từ Công Mỹ, lão trả lời rằng Từ Công Mỹ đã chết. Nhạc, Cảnh hai người nghe vậy liền quay lại bỏ đi, việc này đã phai mờ trong trí óc của Nhạc Hạc, bây giờ thấy ông lão này lại là một trong “Thập thường vệ” của Thiên Ma, trong lòng đã đoán biết được lão là ai.

Bây giờ người áo vàng lại buông tiếng cười quái dị :

– Có lẽ nhóc con ngươi bản tọa vẫn chưa biết bản tọa là ai, hãy để bản tọa tự giới thiệu…

Nhạc Hạc cắt lời :

– Không cần, lão chính là Kim Cốc lão nhân Từ Công Mỹ!

Kim Cốc lão nhân Từ Công Mỹ cười :

– Không sai, thằng nhóc đối phương quả nhiên có chút thông minh nên đã đoán đúng.

Nhạc Hạc lướt nhìn bảy người áo vàng còn lại lạnh lùng hỏi :

– Còn một vị Tuý La Hán, có phải cũng ở đây không?

Một người áo vàng chấp tay thi lễ lên tiếng :

– Chính lão phu đây!

Nhạc Hạc cười lạnh lùng lùng :

– Hai vị cùng với Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn, Thần Quyền Đặng Thịnh Long nghe nói là những người bạn thân thâm giao đúng không?

Kim Cốc lão nhân :

– Đúng vậy!

Nhạc Hạc :

– Vậy thì tại sao các vị lại giá họa cho Mâu Thiết Sơn?

Kim Cốc lão nhân không trả lời, lại ngửa mặt cười ha hả.

Nhạc Hạc :

– Hừ! Lão cười gì vậy?

Kim Cốc lão nhân vừa cười vừa nói :

– Ta đây cười đối phương đúng là một thằng khờ.

Nhạc Hạc :

– Các ngươi bản vương là trưởng giả trong chốn võ lâm nhưng không biết tự trọng giữ mình, cam đành sa đọa làm nanh vuốt cho kể khác chẳng lẽ như vậy mới là người thông minh?

Bỗng nhiên Kim Cốc lão nhân nghiêm nét mặt lạnh lùng :

– Thằng nhóc, bản tọa không định tranh cãi với ngươi bản tọa, ngươi bản tọa hãy mau nộp mạng đi?

Tiếng “đi” vừa dứt người đã phóng tới, chưởng trái vung mạnh nhắm vào mặt của Nhạc Hạc nhanh nhẹn lạ thường hiếm thấy trong võ lâm!

Nhạc Hạc đã cảnh giác từ trước nên không hề nao núng, vừa thấy chưởng tới kiếm liền đưa ra đón lấy chưởng của đối phương mà đâm thẳng.

Kim Cốc lão nhân cười lên một tiếng, không hề rút chiêu tránh né mà dùng bàn tay định nắm lấy mũi kiếm của tên đó.

Nhạc Hạc thấy vậy liền biết phương pháp của lão là một sát thủ rất lợi hại, liền rút kiếm lại, xê dịch vị trí rồi tung ra một kiếm nhắm vào huyệt Phân Thủy trên bụng của lão.

Kim Cốc lão nhân vẫn không né tránh chưởng phải. “Vù!” một tiếng vỗ ngược vào ngực của Nhạc Hạc.

Nhạc Hạc thấy lão đối với chiêu kiếm của mình như không hiện hữu, trong lòng lấy làm lạ không tin lão có thể hóa giải vào phút chót, liền nghiên mình né tránh thế công của lão, thanh kiến trong tay vẫn không thay đổi, vẫn nhắm thẳng vào huyệt Phân thủy trên bụng của lão.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, đúng hạc hấn nghiêng mình né tránh, thanh trường kiếm của tên đó đã đâm vào bụng của Kim Cốc lão nhân?

Nhưng bỗng nhiên hắn cảm thấy thanh trường kiếm như đang đâm vào một vũng bùn, trong lòng hoảng sợ vội vàng vận lực nắm chặt thanh kiếm định rút kiếm thoái lui.

Đúng lúc đó gã chỉ cảm thấy đau nhói ở huyệt tê, tức thì toàn thân mất sức, bủn rủn ngã xuống.

Kim Cốc lão nhân rút thanh kiếm đang được lão kẹp ở trong bụng quay ngược mũi kiếm kê vào yết hầu của Nhạc Hạc cười ha hả :

– Thằng nhóc, hôm nay cậu đã giết Tam Cước La Hán và Thiết Tản Khách, bây giờ chết thì cũng không oán trách gì chứ?

Dứt lời, liền định vận lực đâm thẳng :

– Từ thường vệ ngừng tay!

Đột nhiên một giọng nói từ Thiên Ma động vọng đến tiếp theo một giọng nói, liền thấy một bóng người từ Thiên Ma động phóng ra :

Vút qua, đã phóng đến giữa tuyệt cốc, rồi nhẹ nhàng đáp xuống như một con dơi đồ sộ.

Người đó mặc chiếc bào đỏ, trên mặt cũng đeo một chiếc mặt nạ quỷ, khắp người phát ra luồng ma khí rợn người.

Nhạc Hạc bị điểm huyệt tê nên nằm yên không cử động được nhưng vì người đến đáp xuống trước mặt gã, nên gã cũng nhìn thấy, trong lòng thấy ngạc nhiên thầm nghĩ :

– Hừ! Chẳng lẽ người này chính là Thiên Ma?

Hai chân vừa chấm đất, liền nói với Kim Cốc lão nhân :

– Giết tên thằng nhóc này cũng chẳng có lợi gì, để tên đó sống còn có ích!

Kim Cốc lão nhân :

– Vậy thì làm sao an ủi linh hồn của Cát Vạn Lý và Tư Mã Như Long?

Người đến :

– Chờ khi bắt được Cảnh Huệ Khanh rồi giết một lượt cũng không muộn!

Kim Cốc lão nhân gật gật đầu.

Người đến quay lại nhìn Nhạc Hạc nhếch mép lùng :

– Nhạc Hạc, tài trí thông minh và dũng khí của tên đó thật vượt xa sự tưởng tượng của bổn Bang chủ, thật không hổ danh là hậu nhân của Kiếm Quân Tử Nhạc Nhứt Thực.

Nhạc Hạc cảm thấy tiếng nói rất quen thuộc, hình như là người mà tên đó rất quen, nhưng nhứt thời không nghĩ ra là ai, liền lên tiếng hỏi :

– Đối phương chính là Thiên Ma?

Người đến khẽ gật đầu :

– Đúng vậy.

Nhạc Hạc :

– Ngươi bản vương có đám giở mặt nạ ra không?

Thiên Ma :

– Được, chỉ cần đối phương thành thật trả lời vài câu hỏi của bản tọa.

Nhạc Hạc :

– Đối phương cứ hỏi, nếu thấy trả lời được bản vương không để đối phương thất vọng.

Thiên Ma :

– Tại sao ngươi bản vương biết được địa điểm của Thiên Ma cốc?

Nhạc Hạc :

– Do Phạm quế Anh tiết lộ trước lúc chết.

Thiên Ma :

– Ả tiện nhân đáng chết, lão phu đã biết trước ả không thể tin tưởng được!

Nhạc Hạc cười nhạt lùng :

– Nếu như cậu không phải là người đến giết Âu Dương Trường Phong thì ả vẫn là bộ hạ trung thành của cậu.

Thiên Ma hừ một tiếng lạnh lùng hỏi tiếp :

– Cậu và Cảnh Huệ Khanh từ Ngộ trang thẳng đến đây?

Nhạc Hạc :

– Không sai.

Thiên Ma cười :

– Tốt lắm, nghĩa là ngoài hai người ra không có người thứ ba biết được nơi này.

Nhạc Hạc :

– Tức thì sẽ có người biết.

Thiên Ma cười ha hả :

– Không, bí mật của bổn cốc tuyệt đối không thể để lộ, vì sau khi thằng nhóc ngươi bản tọa vào cốc bản tọa đã phái người ra cốc lùng bắt, dù sao ả cũng chỉ là một a hoàn lại phải mang theo Lãng Tử Trương Thanh không thể nào đi xa được, người của bản tọa chắc chắn bắt được ả về đây.

Nhạc Hạc :

– Đối phương hỏi xong chưa?

Thiên Ma :

– Xong rồi.

Nhạc Hạc :

– Vậy thì hãy giở mặt nạ của đối phương ra đi.

Thiên Ma :

– Cậu không định suy nghĩ kỹ à?

Nhạc Hạc :

– Suy nghĩ điều gì?

Thiên Ma :

– Sau khi nhìn thấy diện mao của bản vương thì ngươi bản vương sẽ phải chết.

Nhạc Hạc :

– Bản vương đã rơi vào tay của cậu như cá nằm trên thớt, cái chết chỉ còn là việc sớm hay muộn mà thôi, bây giờ bản vương chỉ hy vọng được biết rõ mọi việc.

Thiên Ma khẽ gật đầu cười :

– Được, cậu sẽ toại nguyện.

Dứt lời liền giở chiếc mặt nạ quỷ ra, ném sang một bên.

Tướng mạo của tên đó chẳng có gì đặc biệt chỉ là một khuôn mặt gầy xanh xao phàm thường, nhưng khi Nhạc Hạc vừa nhìn thấy lại chấn kinh đến trừng mắt há mồm, một hồi lâu vẫn chưa lên tiếng được.

Thì ra nhân vật Thiên Ma đang gây sóng nổi gió, làm đảo lộn cả võ lâm, quả thật là một nhân vật rất quen thuộc với tên đó.

Thiên Ma chính là Chưởng môn của phái Bạch Hạc Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn.

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn mà ngày Trùng cửu năm ngoái tại Quỷ bảo!

Nhạc Hạc thật sự không dám tin vào đôi mắt của mình, sau khi nhìn chăm chăm vào đối phương một hồi lâu, mới thất thanh :

– Ngươi bản tọa… ngươi bản tọa chưa chết à?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn ngửa mặt cười ha hả :

– Ngạc nhiên lắm phải không?

Nhạc Hạc kích động :

– Ta đây không hiểu.

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn cười :

– Còn nhiều việc nữa ngươi ta đây cũng không hiểu, lão phu có thể giải thích với ngươi ta đây từng việc một!

Ngừng một lát nở một nụ cười gian xảo, nói tiếp :

– Trước hết điều mà ngươi bản tọa không hiểu là lão phu là Chưởng môn của phái Bạch Hạc lại là một trong năm vị Minh chủ của Ngũ Lão hội, tại sao lại ruồng bỏ danh dự và địa vị sẵn có để lập ra Thiên Ma làm đảo lộn võ lâm đúng không?

Nhạc Hạc :

– Vì lý do gì?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Có hai lý do, thứ nhất Ngũ Lão hội do năm vị Chưởng môn cùng nắm giữ, đâu được thoải mãi và uy quyền khi chỉ do một mình bản vương nắm giữ, thứ hai có một vị đại thần đương triều mưu phản căn dặn lão phu chiêu mộ võ lâm cao thủ để giúp sức, sau khi thành công sẽ để cho lão phu thống lĩnh ba quân, lão phu nghĩ rằng chức vụ này cao hơn gấp ngàn lần so với Chưởng môn nên đã đồng ý.

Nhạc Hạc hoảng sợ :

– Vị đại thần đó là ai?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Không thể tiết lộ được, nhưng dù đối phương có biết cũng chẳng có quan hệ gì, vì người đó đã chết khi ý nguyện chưa thành, đã lìa đời cách đây ba tháng vì bịnh nặng, đây quả là một đả kích vô tình đối với lão phu, khiến lão phu chới với trên lưng cọp.

Nhạc Hạc :

– Chới với trên lưng cọp?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn khẽ cười :

– Đáng lẽ lão phu dự định tiêu diệt Ngũ Lão hội nên sách hoạch mưu hại tứ lão và ngầm lập ra Thiên Ma bang, đồng thời biến bản thân thành một người “đã chết”, không ngờ trước lúc khởi sự, vị đại thần đó bỗng nhiên bịnh chết cho nên tất cả kế hoạch của lão phu đã không còn mục đích càng khiến lão phu chới với thêm là không thể xuất hiện trong chốn võ lâm với cái tên Mâu Thiết Sơn được nữa, đành phải tiếp tục đóng vai Thiên Ma, nên mới gọi là chới với trên lưng cọp!

Nhạc Hạc :

– Năm xưa thân phụ của tại hạ bị hại, việc đó xảy ra như thế nào?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Lão phu giết hại lịnh tôn đó là việc làm theo mệnh lệnh chứ không phải do tư thù!

Nhạc Hạc vừa nghe được lão chính là hung thủ đã giết hại thân phụ, máu huyết toàn thân ngay lập tức sôi lên, cắn răng :

– Sao gọi là làm theo mệnh lệnh?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Vị đại thần đó cách đây mười năm đã có kế hoạch tạo phản. Lúc đó tên đó phái người đến gặp lịnh tôn mong được giúp sức, vì lịnh tôn là một cao thủ cái thế độc nhất vô nhị, nếu được tên đó ra sức giúp đỡ, việc tạo phản sẽ chắc chắn thành công, không ngờ lịnh tôn chẳng những không đồng ý, mà còn nhục mạ tên sứ giả một phen, vị đại thần đó liền tìm đến lão phu và yêu cầu lão phu trừ khứ lịnh tôn tiết lộ bí mật của tên đó, lão phu tự biết rằng bằng sức lực của riêng mình không thể nào triệt hạ lịnh tôn nên đã mời thêm bốn người.

Nhạc Hạc cắt ngang hỏi :

– Bốn người đó là ai?

Tam Xích Pha Mâu Thiết Sơn :

– Một là Tuý La Hán giả dạng Chưởng môn Thiếu Lâm, hai là Tư Mã Như Long giả dạng Chưởng môn Võ Đang, ba là Kim Cốc lão nhân giả dạng Chưởng môn Huỳnh Sơn, bốn là Vạn Diệu ni cô… đã chết cách đây hai năm giả dạng Chưởng môn Thanh Liên.

Lão ngừng một lát mỉm cười tiếp :

– Vì lão phu là một trong Ngũ lão, nên dễ dàng lấy cấp một vuông “Ngũ Lão lịnh tiễn”, giả danh Ngũ lão để mời lịnh tôn đến gặp mặt tại Ngũ lão, rồi ra tay giết hại.

Nhạc Hạc giận đến nổi điên, định ngay lập tức bước tới móc tim của lão ra nhưng vì đã bị điểm huyệt không thể cử động, đành nén cơn giận trầm giọng :

– Sau đó, suốt thời gian mười năm tại sao vị đại thần đó không khởi sự tạo phản?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Vì tên đó gặp một vài khó khăn chưa thể giải quyết được, nên án binh bất động cho đến khi cách đây hơn một năm, tên đó nghĩ rằng thời cơ đã sắp chín mùi liền thông báo cho lão phu lập ra Thiên Ma bang để sẵn sàng. Vừa đúng lúc đó lão phu biết đối phương đang ra tay truy tìm hung thủ đã sát hại lịnh tôn, sau đó lại thấy đối phương cải danh là Châu Chỉnh Hiên đến Bạch Hạc sơn trang để bái sư, lão phu biết ý định của đối phương liền tương kế tựu kế nhận đối phương làm đồ đệ sau đó việc đối phương cùng Cảnh Huệ Khanh đặt kế hoạch lừa gạt Ngũ lão đến Quỷ bảo, lão phu cũng sớm biết được, lão phu liền quyết định thừa cơ trừ khử tứ lão trong đại sảnh của Quỷ bảo, lão phu đã hạ độc g**t ch*t tứ lão rồi chính lão phu cũng giả chết.

Nhạc Hạc nhớ lại việc xảy ra ở Quỷ bảo hôm nọ lại cắt ngang :

– Nhưng đến khi bọn bản tọa xuống núi, thi thể của lão vẫn còn nằm trong đại sảnh, vậy hôm đó ai đã lợi dụng sợi dây của bọn bản tọa để rời khỏi tuyệt phong?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn dùng tay chỉ Kim Cốc lão nhân :

– Kim Cốc lão nhân! Lão đã đến Quỷ bảo trước các cậu, mai phục trong bảo để tiếp ứng, sau đó thấy mọi việc đều tiến hành thuận lợi lão liền rời khỏi tuyệt phong trước. Trước khi rời khỏi cố tình đề chữ trên vách đứng, khiến các cậu lầm tưởng rằng hung thủ là Thần Quyền Đặng Thịnh Long!

Nhạc Hạc :

– Sau đó lão rời khỏi tuyệt phong bằng cách nào?

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn cười :

– Rất đơn giản, lão phu đã chuẩn bị sẵn một sợi dây, sau khi các cậu xuống núi không bao lâu lão phu cũng xuống theo.

Dứt lời ngửa mặt cười to không ngừng.

Nhạc Hạc quát :

– Lão thất phu! Ngươi ta đây đừng đắc ý, tuy ta đây không giết được ngươi ta đây, nhưng thiên lý tuần hoàn, quả báo nhãn tiền, ta đây tin rằng lão cũng sắp chết đến nơi rồi!

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn vẫn cười to :

– Lão phu quả là tội ác tày trời nhưng Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn đã chết lão phu đâu còn sợ gì nữa!

Lão cười to một hồi đột nhiên quay lại nói với các Chánh Phó hương chủ bằng giọng nói nghiêm nghị :

– Chủ vị, trước đây chủ vị cũng không biết Thiên Ma là ai, giờ đây chủ vị đã biết, sau này có chịu tiếp tục đi theo lão phu hay không?

Các Chánh Phó hương chủ đồng loạt nghiêng mình :

– Tại hạ nguyện trung thành đi theo Bang chủ!

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Tốt lắm! Lão phu đã quyết định tấn công Ngũ Lão hội, nếu khởi sự thành công sẽ luận công tưởng thưởng, tuyệt nhiên không bạc đãi các đối phương, bây giờ hãy áp giải tên nhóc con này vào thủy lao!

Liền có hai vị Hương chủ bước tới đỡ Nhạc Hạc dậy, vừa định bước đi, bỗng có một người từ miệng cốc chạy nhanh tới, báo cáo với Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Khởi bẩm Bang chủ, Lãng Tử Trương Thanh đã trốn thoát trở về!

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn liền phấn chấn hỏi :

– Ồ! Hắn đang ở đâu?

Người đó trả lời :

– Hiện ở bên ngoài vì hắn đã mất tín vật, thủ môn thần không cho hắn vào!

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– Truyền lịnh cho gã vào đây.

Người đó nhận lịnh liền phóng nhanh ra ngoài.

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn tiếp tục ra hiệu cho hai vị Hương chủ khoan giải Nhạc Hạc vào thủy lao rồi nhìn Nhạc Hạc cười :

– Nhạc Hạc, cậu đã bại trận hoàn toàn, Lãng Tử Trương Thanh đã trốn thoát trở về, Cảnh Huệ Khanh chắc không dám một mình đến Ngũ lão hột mà sẽ lén vào cốc để cứu cậu, phen này sớm muộn ả cũng sẽ bị bổn bang tóm cổ!

Nhạc Hạc lặng lẽ không lên tiếng.

TÊN ĐÓ không hiểu tại sao Cảnh Huệ Khanh lại sơ ý như vậy, để cho Lãng Tử Trương Thanh trốn thoát, đây quả là một sai lầm nghiêm trọng nhất, nếu không để Trương Thanh trốn thoát, tên đó vẫn còn một tia hy vọng, bây giờ thì không còn cơ hội gì nữa.

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn thấy hắn bản tọa lặng thinh, liền quay sang nói với Kim Cốc lão nhân :

– Những người được phái đi truy bắt Cảnh Huệ Khanh tại sao cũng chưa có tin tức?

Kim Cốc lão nhân :

– Bảng chủ chỉ phái đi có mười người, e rằng không đủ vì Cửu Cung sơn rộng hơn mấy trăm dặm.

Tam Xích Phán Mâu Thiết Sơn :

– A đầu đó chắc chưa đi xa đâu, để chút nữa hỏi lại Trương phó hương chủ, sau đó sẽ định đoạt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8