Bán Tướng Công
Chương 1
Đại Đường thịnh thế, văn thành võ trị, thiên hạ thái bình. Nhưng Kinh gia ở Tô Châu lập nghiệp bằng lá trà và đồ gốm lại không ‘thái bình’ như vậy.
Kinh Tề Tu giận dữ nhìn ba đứa con gái đang cười đùa, “Nhìn ba đứa các đối phương xem, nam không ra nam, nữ không ra nữ, các đối phương có biết bên ngoài nói về các đối phương khó nghe thế nào không?”
Đáng tiếc không có ai để ý đến lão, khiến cho lão không khỏi cảm khái, làm cha thật khó.
Kinh gia có ba vị thiên kim, mỗi người đều là cân quắc bất nhượng tu mi (nữ nhân không thua kém nam nhân), khí vũ phi phàm, cải nam trang tuấn mỹ vô địch, làm cho người bản tọa tim đập thình thịch, có những nữ hài tử vì ái mộ các nàng bản tọa mà không lấy chồng, thật sự là nghiệp chướng, ngay cả người làm cha như Kinh Tề Tu cũng bó tay không làm gì được.
Lão đại Kinh Vô Tình đang phê duyệt sổ sách, tài năng kinh doanh của nàng bản tọa so với nam nhân chỉ có hơn chứ không có kém, sau tuổi cập kê liền cải trang làm nam nhi để kế thừa gia nghiệp, đem sự nghiệp của Kinh gia đạt đến một đỉnh cao mới. Trước mắt không những nắm trong tay đại quyền sinh sát, còn thêm kinh tế của Kinh gia, đã ra tay là lãnh khốc quyết đoán, ở thương trường lăn lộn nhiều năm, ngay cả thân phụ nàng bản tọa cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Một đôi mắt trầm tĩnh như nước hồ thu, khiến cho người bản tọa vĩnh viễn không đoán được trong lòng nữ nhân ấy đang suy nghĩ cái gì. Đối với nữ nhân ấy mà nói, đại khái chỉ có việc kiếm tiền mới khiến cho nữ nhân ấy nảy sinh hứng thú, ở trong Kinh gia là nhân vật đầu tiên khiến cho Kinh Tề Tu cảm thấy đau đầu .
Lão Nhị Kinh Độc nhất vô nhị, cầm kỳ thi hoạ mọi thứ đều tinh thông, tài trí còn hơn Gia Cát tái thế, luôn mặc quần áo của nam nhân, xưa nay chưa có ai nhìn thấy cô bản tọa mặc hắn phục của nữ nhi, cô bản tọa cùng với tỷ tỷ của mình đều cố gắng vì sự nghiệp của Kinh gia.
Nàng bản vương quỷ kế đa đoan, ngay đến cha nàng bản vương cũng từng bị nàng bản vương chỉnh qua, so với Đại tỷ còn gian trá giảo hoạt hơn. Phàm thường, người không phạm bản vương, bản vương không phạm người, nếu người dám đụng đến bản vương, chiếu theo nguyên tắc của nàng bản vương nhất định sẽ hoàn trả gấp bội, là nhân vật đau đầu số hai ở Kinh gia.
Lão Tam Kinh Vô Tuyết, thuở nhỏ thân thể tí hon, lắm bệnh nhiều tật, theo như lời thầy bói nói, vì sợ nữ nhân ấy yểu mệnh nên mới xem như con trai để nuôi dưỡng, là nhân vật gây đau đầu nhất và cũng được chiều chuộng nhất ở Kinh gia.
“Tuyết nhi, đối phương đang làm gì?” Nhìn nàng ta đây ngồi xổm trên mặt đất, Kinh Tề Tu từ trên ghế đứng lên thăm dò, nhìn một cái, thiếu chút nữa hộc máu, đường đường là ba thiên kim tiểu thư của Kinh gia cư nhiên quỳ rạp trên mặt đất chơi bắn đạn châu. (giống bắn bi)
“Tuyết nhi, ngươi bản tọa nhìn ngươi bản tọa xem, sắp làm vợ người bản tọa đến nơi rồi mà vẫn còn trẻ con như thế.” Kinh Vô Tuyết từ nhỏ được được hứa hôn với con trai thứ ba của Mạc gia.
“Thân phụ, người ồn quá.” Kinh Độc nhất vô nhị không kiềm chế được mở miệng.
“Cha, người không có việc gì làm hay sao?” Kinh Vô Tình đang xem sổ sách cũng ngẩng đầu lên.
Kinh Tề Tu hơi chột dạ, “Ách…bản tọa nghĩ, tuổi các đối phương không còn nhỏ nữa, cũng nên tính đến chuyện tương lai.”
“Cha, người bụng dạ thật khó lường.” Một đôi mắt hạnh câu hồn đáng yêu của Kinh Độc nhất vô nhị nhìn về phía lão cha đang đổ mồ hôi lạnh kia.
Lão lau đi mồ hôi trên trán, “Ta đây là cha của các ngươi ta đây, làm sao có thể hại các ngươi ta đây.” Lão không bị các nàng ta đây làm cho tức chết đã phải a di đà phật tạ ơn trời đất rồi.
“Thực sự rất khả nghi.” Kinh Vô Tuyết ngồi khoanh chân trên mặt đất.
“Tuyết nhi, đây là cái tư thế gì, còn không mau ngồi ngay ngắn lại.” Một thiên kim tiểu thư mà ngồi như thế, tương lai có nam nhân nào muốn lấy nàng bản tọa? May mà hắn bản tọa thông minh, đã sớm đem nàng bản tọa tặng cho Mạc gia, giải quyết xong một quả bom nổ chậm.
Nhìn mấy đứa con gái duyên dáng, Kinh Tề Tu không kiềm chế được thở dài một tiếng.
“Cha, có chuyện gì người cứ nói thẳng ra đi.” Kinh Vô Tình đóng cuốn sổ lại.
“Còn nhớ năm đó khi mẹ lão phu của các ngươi lão phu lâm chung, điều tiếc nuối duy nhất chính là không được thấy ngày các ngươi lão phu xuất giá, hiện nay hôn sự của Tuyết nhi đã định xong, chỉ còn hai tỷ muội các ngươi lão phu chưa có hôn phối.”
“Cho nên?” Kinh Vô Tình bình tĩnh hỏi, từ người cô lão phu đã toả ra khí thế nhiếp nhân.
Kinh Tề Tu nuốt một ngụm nước miếng “Bản tọa cũng muốn thay các ngươi bản tọa tìm một tấm chồng.”
“Bởi vậy, thân phụ liền tìm tất cả các bà mối trong thành đến đây có phải không?” Kinh Vô địch cười tươi như hoa.
“Làm sao đối phương…” Biết? Xong rồi, nữ nhân ấy không phải lại dùng quỷ kế đấy chứ? Lão thầm nghĩ lại sắp có rắc rối.
“Cha, người muốn thay Nhị tỷ tuyển chồng đúng không?” Kinh Vô Tuyết ngắt lời lão, từ trên mặt đất nhảy dựng lên.
“Vô địch.” Kinh Tề Tu cố ý xuất ra uy nghiêm của cha bản tọa.
“Con không thích, nói cho đám người kia biết, con không thích nam nhân, chỉ thích nữ nhân.” Kinh Vô địch kéo nha hoàn Thu Cúc đứng phía sau lại, ở trên mặt nữ nhân ấy hôn một cái.
“Tiểu thư, đừng như vậy.” Thu Cúc xấu hổ đẩy nàng ta đây ra.
Kinh Tề Tu thấy vậy suýt nữa bị trúng gió, lão không thể nhịn được gầm nhẹ “Vô địch, cậu là nữ nhân!”
“Thân phụ, chuyện hôn nhân nhỏ xíu như vậy đừng làm phiền chúng con.” Âm thanh của Kinh Vô Tình không lạnh không nóng.
Việc nhỏ? Đây là lời một thiên kim tiểu thư nên nói hay sao? GÃ tự nhiên cảm thấy đau đầu không thôi.
“Cha bản vương, con thấy người không nên phí tâm, Đại tỷ cùng Nhị tỷ đã có chủ trương.” Kinh Vô Tuyết thông cảm vỗ vai lão.
“Các ngươi bản tọa cho dù không nghĩ đến mình thì cũng nên nghĩ đến mẹ bản tọa đã qua đời của các ngươi bản tọa chứ.”
“Cha lão phu, dạo này việc buôn bán bận rộn, cho nên con tạm thời không nghĩ đến chuyện lập gia đình, việc này nói đến đây thôi.” Kinh Vô Tình vừa nói xong đã đứng dậy đi ra ngoài.
“Thân phụ, con đã nói không lập gia đình, người hãy đem hy vọng đặt trên người Vô Tuyết đi.” Kinh Vô địch cũng kéo Thu Cúc, cười cười mà đi.
Kinh Tề Tu không khỏi day day huyệt thái dương, may mắn, hôn sự của lão Tam không cần tên đó quan tâm.
“Cha bản vương, con không lấy chồng có được không?” Kinh Vô Tuyết hỏi với vẻ sợ hãi. Vì sao nữ nhân ấy phải gả cho tên quỷ chết tiệt kia?
Lão nghe vậy cảm thấy kinh hãi, tức thì rít lên “Không thể!”
***
Lão nhất định phải nghĩ ra biện pháp đem tất cả các cô ấy tống lên kiệu hoa, miễn cho ngày nào đó bị các cô ấy làm cho tức chết!
Một đêm tĩnh lặng, bầu trời tối đen không có lấy một vì sao, duy nhất có một mảnh trăng màu bạc ở trên cao, nhưng mà ánh trăng lại rất quỷ dị, vây quanh một khu rừng rậm đầy sương mù.
“Đáng chết.” Thiết Liệt tựa lưng vào thân cây th* d*c, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về khoảng âm u phía sau.
Tên đó làm sao cũng không nghĩ tới việc mình ở trong phạm vi của Dạ thành bị ám toán, khu rừng rậm âm u không nghe thấy tiếng côn trùng kêu này giống như một toà thành chết, tên đó bị vây khốn đến mức mất đi phương hướng.
Sương mù lạnh lùng ở trên mặt gã ngưng kết thành hạt mưa, cùng với mồ hôi trên người thấm ướt quần áo của gã. Thể lực dần dần cạn kiệt, mí mắt nặng trĩu cơ hồ không mở ra được, từng cơn gió lạnh thấu xương quất vào người giống như hàng triệu con kiến đang cắn xé, thống khổ mức gã thở không ra hơi.
HẮN không biết bản thân có thoát được cuộc đuổi bắt hay không, chỉ biết hiện tại hắn không còn sức để chạy, bây giờ chỉ sợ ngay đến một đứa trẻ ba tuổi dùng một đầu ngón tay cũng có thể đánh bại người được xưng là cự kình phương bắc như hắn.
Thân hình chậm rãi trượt từ trên thân cây xuống, trong ý thức mơ hồ còn sót lại, Thiết Liệt cảm thấy có tiếng bước chân nhẹ nhàng càng lúc càng tiến tới gần tên đó…
“A, thiếu gia, mau đến đây, có người chết…”
Tiếng thét chói tai đột ngột vang lên làm cho ý thức cơ hồ sắp tan rã của tên đó hồi phục lại, nhưng tên đó lại không có sức lực để mở mắt.
“Chuyện gì vậy?”
Một trận hương thơm cùng tiếng nói dịu dàng phảng phất, bay đến lồng ngực, làm cho tên đó cảm thấy rất thoải mái. Tuy thân thể cùng ý thức của tên đó dần dần chìm vào hôn mê, nhưng tri giác của người luyện võ so với người bình thường thì linh mẫn hơn nhiều, cho dù ngã xuống cũng có thể cảm nhận được mọi việc đang xảy ra xung quanh mình.
“Bản tọa đang tìm một chỗ để đi tiểu, ai mà biết tự nhiên lại thấy một tên mình đầy máu.”
“Xuân Lan, đừng kích động, mau lấy đèn lồng trên xe ngựa lại đây.”
“Vâng, thiếu gia.”
Cảm giác được có người tiếp cận, Thiết Liệt theo phản xạ ghì chặt lấy người đó, nhất thời một âm thanh vang lên bên tai hắn.
“Nữ nhân.” Tiếng nói khàn khàn tràn đầy nam tính từ khoé môi vang lên, gã gắng gượng mở mắt, chỉ thấy một bóng người lờ mờ.
“Buông ta đây ra.” Huyết sắc trên mặt biến mất, hắn có thể nhìn thấu cô ấy đang ngụy trang.
Bóng tối đột nhiên đánh úp về phía hắn lão phu, thể lực của hắn lão phu không thể chống nổi liền ngã sấp xuống, cảm giác mềm mại đẫy đà dưới lòng bàn tay khiến cho khoé miệng hắn lão phu nhếch lên, thuận thế hôn lên đôi môi thơm kia. (đáng sợ, gần chết còn sàm sỡ! =.=)
“A…” Nam nhân đáng chết! Dám khinh bạc cô ấy.
Dùng sức đẩy yêu nghiệt ở trên người ra, nàng bản tọa chật vật đứng lên, gương mặt trắng bệch không nhìn ra biểu tình, chỉ thấy trong đôi mắt bình tĩnh kia ánh lên từng cơn sóng dữ.
“Thiếu gia, đèn đến đây.” Xuân Lan mang theo đèn lồng chiếu sáng bốn phía, cũng chiếu rõ ác đồ đã phi lễ với cô lão phu.
“Tên đó chết chưa vậy?”
“GÃ chưa chết.” Nhưng cũng sắp rồi.
“Thiếu gia, làm sao đây? Có cứu tên đó không?”
“Đương nhiên.” Trên dung nhan tuyệt diễm hiện lên một nụ cười quỷ dị, nhưng trong mắt lại không hề nhìn thấy ý cười.
“Nhưng, người này không biết là tốt hay xấu, vạn nhất tên đó là giang dương đạo tặc hay là bọn thổ phỉ giết người không chớp mắt thì sao?”
“Bản vương có tính toán rồi. Để đèn sang một bên, chúng bản vương mang hắn bản vương lên xe ngựa.”
“Úc!” Xuân Lan vội vã tiến lên hỗ trợ.
Miệng cô bản vương nhếch lên hiện ra một nụ cười nhạt nhạt, “Tốt nhất tên đó đáng giá để cho Kinh Vô Tình bản vương lãng phí thời gian cùng tiền bạc.”
****
Trong khách đ**m, Kinh Vô Tình không những mời thầy thuốc cho kẻ lai lịch không rõ ràng này, còn tự mình chăm sóc cho tên đó, khiến cho Xuân Lan bên cạnh không thể tin nổi.
“Tiểu thư chính là kim chi ngọc diệp, sao có thể làm những chuyện như vậy?”
“Xuân Lan, tai vách mạch rừng.”
“Nô tỳ lỡ lời.”
Xuân Lan thấy tiểu thư lấy ngân lượng trên người tên đang hôn mê bỏ vào trong túi mình thì ngạc nhiên nói, “Thiếu gia, sao người lấy đồ của tên đó?” Quả thực so với cường đạo còn gian manh hơn.
“Chúng bản vương là người làm ăn, không làm việc không công, đúng, chúng bản vương đã cứu tên đó, đương nhiên phải thủ một ít thù lao.” Xem trên người tên đó không hề ít tiền. Kinh Vô Tình vui vẻ suy nghĩ.
“Nhưng, không được người bản vương cho phép mà lấy đồ của người bản vương chính là phạm pháp.”
“Chờ tên đó chết, chúng bản tọa thay tên đó lo việc hậu sự cũng cần ngân lượng vậy, nếu tên đó chết cũng đâu cần xài tiền đúng không.” Lại nói tiếp, cứ coi như làm việc thiện đi.
“Nói vậy cũng được sao?” Xuân Lan ngẫm nghĩ một hồi cũng cảm thấy lời nàng bản vương nói rất đúng.
Là ai? Là ai nắm tay tên đó? Rất ấm áp, Rất mềm mại, từng giọt từng giọt nước ấm áp từ ngoài da thịt thẩm thấu vào trong người tên đó, làm cho tên đó có cảm giác tim đập nhanh hơn, toàn thân nóng lên.
HẮN chết rồi sao? Nghi vấn hiện lên trong lòng khiến cho hắn chứng minh đựơc mình còn sống hay chết. Thân thể muốn cử động nhưng cảm giác tê liệt làm cho hắn không thể động đậy, hắn muôn mở mắt, nhưng hai mí mắt giống như dính chặt vào nhau, yết hầu như bị thứ gì đó chặn lại, không thể phát ra tiếng, chỉ có thể nghe thấy tiếng vang ở xung quanh, chính là cuộc đối thoại của các cô bản tọa.
Là các cô ấy… Đáng chết! Hắn bản vương không bỏ qua cho những kẻ dám khinh bạc hắn bản vương, cho dù kẻ đó có là nữ nhân. Thiết Liệt tự thề với lòng như vậy. Tuy nhiên hiện giờ hắn bản vương không thể động đậy, nhưng hắn bản vương có thể xác định bản thân tạm thời không có gì nguy ngập.
Hai chủ tớ Vô Tình chuyên tâm nói chuyện không có để ý hai mí mắt hắn có chút động đậy, dần dần đã khôi phục ý thức.
“Tên này mạng lớn mới gặp được tiểu…thiếu gia, nếu không tên đó sớm đã bị dã lang ăn mất.” Nhưng gặp phải Đại tiểu thư thì kết cục cũng không khá hơn là mấy.
“Xuân Lan, cậu thật nhiều chuyện.”
“Xin lỗi, thiếu gia, lão phu tức thì câm miệng.”
“Đi phân phó chưởng quầy chuẩn bị chút nước nóng và khăn mặt mang đến đây.”
“Thiếu gia, người muốn làm gì?”
“Kiểm tra thương phẩm này có đáng giá để lão phu cứu hay không.”
Di? Tiểu thư muốn làm cái gì? Xuân Lan ngẩn người nghĩ xem.
“Còn ngẩn ra ở đó làm gì? Không nhanh đi đi.”
“Được, được.” Xuân Lan ngay lập tức đi ra cửa phòng, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn tên đang nằm trên giường với ánh mắt thương hại. Xin phật tổ phù hộ cho hắn bản tọa, a di đà phật.
****
“Thiếu gia, người muốn làm gì?” Nam nữ thụ thụ bất thân nha!
Vừa mới bước vào cửa, Xuân Lan liền nhìn thấy Kinh Vô Tình đang thoát quần áo của Thiết Liệt.
Điều này mà truyền ra ngoài thì sẽ tổn hại danh dự của tiểu thư a. Thật không hiểu trong lòng tiểu thư đang suy nghĩ cái gì. Muốn kiếm tiền cũng đâu cần phải dùng cách này. Tuy nói tiểu thư sớm đã cải nam trang, cùng một đám thương nhân như sài lang hổ báo, ở bên ngoài xuất đầu lộ diện, đi vào kỹ viện bàn chuyện làm ăn, nhưng tiểu thư chung quy vẫn là thiên kim khuê tú, làm sao có thể lớn gan thoát quần áo của nam nhân?
“Cậu quá nhiều lời.” Kinh Vô Tình không nhanh không chậm thoát quần áo của Thiết Liệt.
“Nhưng, nhưng mà…Việc này để ta đây làm được rồi.” Xuân Lan cắn răng tiến lên, tạm thời vứt bỏ vẻ rụt rè của một tiểu thiếu nữ.
“Xuân Lan, tay ngươi lão phu đặt ở đâu.” Kinh Vô Tình lật tẩy vẻ bình tĩnh của cô ấy. “Quần áo trên người hắn chính làm bằng da cừu nổi tiếng của Giang nam Kim Chức Phường, không những đắt tiền mà chỉ có một cái duy nhất, ngươi lão phu mà làm hỏng thì làm sao đền cho người lão phu?” Làm hỏng thì cô ấy sao có thể bán được nhiều tiền.
Xuân Lan không khỏi bội phục nhãn quang sắc sảo của nàng bản tọa, liếc mắt cũng có thể nhìn ra quần áo của hắn bản tọa có xuất xứ từ đâu, không hổ là thương nhân a.
Chỉ thấy Kinh Vô Tình mặt không đổi l*t s*ch quần áo nửa thân trên của Thiết Liệt, lộ ra thân thể cường tráng khôi ngô của tên đó. Xuân Lan vừa thấy thì mặt đỏ tim đập, lúc Kinh Vô Tình tiếp tục lột tiếp nửa người dưới thì nữ nhân ấy hoảng sợ không dám nhìn, xấu hổ vội vàng quay người đi.
Không thể phủ nhận, nhiều năm làm thương nhân, cô lão phu gặp qua không ít nam nhân, trong số muôn hình vạn trạng, dung mạo của tên đó cũng không đến nỗi tồi. Mày kiếm, ngũ quan như cương thiết, hiển nhiên tên đó không phải loại người dễ thoả hiệp. Nói cách khác, tốt nhất là không nên cùng tên đó giao tiếp, nếu không tuyệt đối chẳng giành được chút ưu đãi nào.
Thân hình của hắn bản tọa rắn chắc cường tráng, có thể nhìn ra được hắn bản tọa là người quá đỗi quý trọng thân thể, luôn luôn bảo dưỡng. Về phần thân thế của nam nhân này, nhìn bàn tay của hắn bản tọa cũng biết hắn bản tọa là người tập võ, còn chuyên dùng đao bằng tay trái.
Giang hồ nhiều phân tranh, hắn giống như người trong võ lâm, chắc đã xảy ra xung đột với người nào đó, Kinh Vô Tình cũng không cảm thấy đột ngột, hắn không chết coi như mạng lớn, may mắn nên mới gặp được nữ nhân ấy.
Cô ấy suy nghĩ sâu xa một lát, đưa tay lên day day trán, không nghĩ tới hầu hạ người khác lại mệt như vậy.
Tiếng động làm cho Thiết Liệt bừng tỉnh, hắn gắng gượng hé mở mí mắt nặng ngàn cân, trong mơ hồ, hắn nhìn thấy một dung nhan tuyệt sắc…
Hắn ta đây nín thở ngưng thần, sợ thở mạnh một cái sẽ kinh động đến nàng ta đây.
Kinh Vô Tình không chút để ý mí mắt tên đó động đậy, một lòng thầm nghĩ đem quần áo quý giá trên người tên đó thay ra, cô ấy thong dong lấy từ trong hành lý ra một bộ nam trang rồi đi đến phía sau bình phong.
Là nàng bản vương! Là tiên nữ đã cứu hắn một mạng.
Tên đó vốn tưởng tiên nữ đó có lòng tốt, nhưng bây giờ nữ nhân ấy không những lột quần áo của tên đó, còn tính toán biến tên đó thành nô lệ đem đi chào hàng? Trong lòng tên đó nói thật không biết nên cảm kích hay nên tức giận?
Nàng bản tọa đại khái còn không biết người nàng bản tọa vừa cứu là vua của Dạ thành. Buồn cười nhất chính là trong mắt nàng bản tọa, tên đó có lẽ chỉ là một đầu dê béo để cho nàng bản tọa đem đi bán.
Thiết Liệt muốn mở to đôi mắt nặng tựa ngàn cân, muốn đem nữ nhân kia ăn tươi nuốt sống, mắt hắn bản tọa dần dần nhìn thấy rõ hơn, tấm bình phong thêu hoa mỏng manh kia căn bản không thể ngăn cản ánh mắt lợi hại của hắn bản tọa, tuy thân thể hắn bản tọa hiện tại không thể cử động được, nhưng d*c v*ng nguyên thuỷ của nam nhân căn bản vô phương áp chế. (em sợ anh này rồi a!)
HẮN có thể từ luồng sáng mong manh từ mỏng manh dễ dàng nhìn ra những đường cong yểu điệu của nàng ta đây, cánh tay trắng như bạch ngọc thấp thoáng hiện ra từ sau tấm bình phong khiến cho hắn hít mạnh một hơi, phía bụng dưới thiếu chút nữa thì bùng nổ.
Đột nhiên, hắn bản tọa cảm giác chóp mũi ẩm ướt, cũng ngửi được mùi máu tươi.
Đường đường là Thiết Liệt – vua của Dạ thành, kẻ khiến cho người ta đây kinh hồn táng đản, chỉ nhìn thấy có mỗi cánh tay của cô ấy mà đã chảy máu mũi! Tên đó không khỏi cảm thấy xấu hổ mà nhắm mắt lại.
“Chảy máu? Vừa rồi còn không có a, chẳng nhẽ vì nội thương quá nặng sao?”
Lời thì thầm của Kinh Vô Tình bay vào trong tai gã, chỉ cảm thấy tiếng nói đó mềm mại uyển chuyển như tiếng của tiên nữ trên trời. Nội thương của gã cũng vì cô ấy mà càng nặng thêm.
Tên đó quyết định, mặc kệ cô ấy là thần thánh phương nào, tên đó muốn cô ấy trở thành nữ nhân của tên đó. Sau khi ý niệm này hiện lên trong đầu, tên đó lại tiếp tục chìm vào hôn mê.
****
Chờ đến lúc Thiết Liệt lần nữa tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao ba sào.
“Tỉnh rồi sao?”
TÊN ĐÓ vừa mở mắt thì đã nhìn thấy dung nhan làm điên đảo chúng sinh của Kinh Vô Tình. Lúc trước do bị thương nặng nên không có cơ hội đánh giá cẩn thận, hôm nay, cuối cùng tên đó cũng nhìn thấy gương mặt thật của cô ấy.
Thướt tha uyển chuyển, băng thanh ngọc khiết, mắt phượng môi đào phù dung diện, quần áo màu thuỷ lam, bên ngoài khoác thêm một bộ trường bào, càng tôn thêm vẻ thân thể thon dài mà tao nhã của nàng bản vương, là một giai lệ lạnh lùng, phong hoa tuyệt đại.
“Cậu cảm thấy thế nào?”
Thiết Liệt miễn cưỡng chống đỡ ngồi dậy “Tới đỡ bản vương.”
“Xin hỏi, đối phương đang nói ta đây sao?”
Khi gã đánh giá cô ấy, cô ấy cũng đồng dạng nhìn chằm chằm vào gã. Một cặp mắt sâu không thấy đáy, trên người gã toả ra một khí thế khiến cho người bản vương cảm thấy khó thở. Thân hình cường tráng đầy chất nam tính cộng thêm khí phách mạnh mẽ đủ để trấn nhiếp thiên địa.
Trực giác của Kinh Vô Tình cho nàng lão phu biết tên đó là nhân vật nguy ngập, tuy khí thế toả ra từ người tên đó làm cho người lão phu cảm thấy không thoải mái, nhưng nàng lão phu là ai, Kinh Vô Tình nàng lão phu chính là một thương nhân lãnh khốc, từ nhỏ đã tiếp xúc với rất nhiều gian thương tâm cơ gian trá, thâm trầm xảo quyệt, cập kê tiếp quản cửa hàng đến nay, sóng to gió lớn thế nào mà nàng lão phu chưa từng thấy qua, làm sao có thể bị tên đó doạ cho hoảng sợ.
“Bản tọa nghĩ trong này ngoài cô bản tọa ra thì không còn ai khác.” Thiết Liệt lạnh lùng nói. Cô bản tọa chính là người đầu tiên không uý kỵ hắn bản tọa, là nữ nhân can đảm không để ý tới mệnh lệnh của hắn bản tọa, ngay cả sủng thiếp của hắn bản tọa – hoa khôi phương bắc, một khi nhìn thấy hắn bản tọa cũng không dám lớn tiếng nói chuyện, mà cô bản tọa cư nhiên còn hỏi lại, không sợ hắn bản tọa giết cô bản tọa sao chứ?
“Ngươi bản vương không nhầm đấy chứ? Bản vương không phải người hầu của ngươi bản vương.” Kinh Vô Tình nói một cách nghiêm trang. “Nếu muốn yêu cầu người bản vương giúp đỡ thì nhớ rõ phải một chữ ‘Xin’.”
Nữ nhân này! Cô ấy đã k*ch th*ch d*c v*ng chinh phục đã lâu chưa từng xuất hiện của tên đó.
GÃ nhớ rõ khi 12 tuổi, gã đã đoạt được danh hiệu dũng sĩ phương bắc. 12 tuổi tham gia tranh đoạt dũng sĩ, sau một loạt các môn thi từ cưỡi ngựa, bắn tên, vật lộn, săn bắn, cuối cùng gã đánh bại đại mạc đệ nhất dũng sĩ Bạt Đắc, cũng nhờ thế mới quen biết được chủ nhân Tiêu Diêu Lâu, cái tên phiêu bạc lãng tử Thạch Định Phong thích vân du khắp nơi.
“Vâng, xin vui lòng.” TÊN ĐÓ không vội. Đúng vậy, phải chinh phục con chim ưng cao ngạo bay trên bầu trời này. “Ta đây nằm đã lâu rồi.” TÊN ĐÓ không thể áp chế d*c v*ng tích luỹ đã lâu.
“Đương nhiên ta đây biết.” Nghĩ đến giá trị của hắn, Kinh Vô Tình không phòng bị tiến lên.
Cô ấy cúi người xuống, còn chưa kịp chạm vào vạt áo của Thiết Liệt thì một gọng kìm cứng rắn như sắt thép đột nhiên chế trụ cổ tay phải của cô ấy, chờ cho cô ấy ý thức được nguy ngập thì cô ấy đã phát hiện bản thân mình ngã ngồi trên người tên đó, mà cái miệng của tên đó cũng thừa thế áp lên môi của cô ấy, tà ác và bá đạo chiếm cứ lãnh địa trước giờ chưa từng có người nào chạm qua.
Nàng ta đây biết rõ dung nhan tuyệt mĩ của mình ở trong mắt nam nhân tuyệt đối là hàng thượng đẳng. Thưở nhỏ đi theo bên người cha học tập, cũng từng bị không ít ruồi bọ vo ve quấy nhiễu, thậm chí có không ít thương nhân vừa mới thấy nàng ta đây đã đánh tiếng muốn lấy, chờ khi nàng ta đây cập kê sẽ lấy nàng ta đây vào cửa. Chính cảnh này khiến cho nàng ta đây nhận ra rằng mặc tên đó phục của nữ nhân sẽ chỉ mang đến cho nàng ta đây tai hoạ, càng bất lợi cho việc tiếp quản gia nghiệp.
Bởi vậy, cô bản tọa thay đổi hắn phục, thay hắn phục của nam nhân đến phương bắc giành thị trường. Cha con cô bản tọa một nam một bắc khiến cho Kinh gia trở thành nhà cung ứng lá trà lớn nhất đại giang nam bắc.
“Không ai nói cho cô bản tọa biết khi hôn môi say đắm phải nhắm mắt lại sao?” Hắn bản tọa luôn luôn tự tin với kỹ thuật hôn môi của mình, cũng cảm nhận được đây là nụ hôn đầu tiên của cô bản tọa.
Tên đó nhẹ nhàng cắn lên môi nữ nhân ấy, cảm giác đau đớn k*ch th*ch đầu dây thần kinh mẫn cảm của nữ nhân ấy, nữ nhân ấy hoảng sợ khi biết được mình bị tên đó hôn tự nhiên lại run rẩy, toàn thân nóng lên, nữ nhân ấy vừa sợ vừa tức mà mất đi bình tĩnh, tay trái không do dự vung lên.
‘Ba’ Một dấu tay ngay nhanh chóng in trên mặt Thiết Liệt.
“Thiếu gia, cơm trưa đến đây…” Xuân Lan vừa mới tiến vào cửa liền á khẩu, khiếp sợ nhìn một màn này, chén đĩa cầm trên tay toàn bộ rơi xuống mặt đất.
Thời gian như ngừng trôi, mọi người đình chỉ động tác, trong chốc lát, Xuân Lan tức thì khôi phục tinh thần.
“Buông thiếu gia nhà chúng bản vương ra!” Nữ nhân ấy vừa định vung quyền xông lên thì bên sườn đột nhiên truyền tới cảm giác khổ đau, sau đó không thể động đậy được nữa.
“Cậu đã làm gì Xuân Lan?” Kinh Vô Tình cố gắng giữ cho giọng của mình thật bình tĩnh, nhưng đôi môi khẽ run lại làm lộ cảm xúc thật của nàng ta đây.
“Không có gì, lão phu chỉ để cô lão phu im ắng một chút.” Tay của Thiết Liệt giống như xích sắt rất nhanh chế trụ cô ấy, làm cho cô ấy cơ hồ cảm thấy xương cổ tay mình dường như bị bóp nát.
Thật đau, nhưng cô ấy không hề kêu một tiếng, ngược lại lạnh lùng nghênh đón ánh mắt thăm dò của hắn ta đây, “Ta đây khuyên ngươi ta đây tốt nhất mau thả ta đây ra.” Âm lượng không cao không thấp nhưng lại hàm chứa một sự uy nghi không thể khinh nhờn.
“Dựa vào cái gì?” Hắn ta đây còn chưa có hôn đủ đâu! Khoé miệng Thiết Liệt nhếch lên.
“Dựa vào việc lão phu là ân nhân cứu mạng của ngươi lão phu.” Kinh Vô Tình không hề xem nhẹ áp lực mà hắn tạo ra trên người cô ấy.
“Lão phu lại không cho rằng một người lột quần áo cùng tiền bạc trên người lão phu là ân nhân cứu mạng.” Hắn đưa tay lên mặt vuốt nhẹ lên dấu ấn của cái tát nhẹ như muỗi cắn, đồng thời vươn đầu lưỡi l**m l**m chút hương thơm còn lưu lại trên môi.
Hành động khiêu khích này trông thập phần tà ác, Kinh Vô Tình nhìn thấy không khỏi vừa thẹn vừa tức, nhưng nàng ta đây lại không dám nổi giận. Manh động là điều tối kỵ trong phép dùng binh, cho dù đó là ở trên chiến trường hay là thương trường, cho nên nàng ta đây phải tỉnh táo lại, tuyệt đối không thể trúng gian kế của tên đó.
“Chưa từng có người sau khi đánh bản tọa xong còn có thể bình yên rút lui, bản tọa đang nghĩ xem phải xử phạt nàng bản tọa thế nào.” Hắn bản tọa không có hảo ý nhìn chằm chằm vào đôi môi hoa đào của nàng bản tọa, giờ phút này nó đang dụ dỗ hắn bản tọa.
“Trước tiên đối phương có thể buông bản tọa ra không? Đối phương làm đau tay bản tọa.” Kinh Vô Tình hít một hơi thật sâu để áp chế cơn nổi giận trong lòng.
“Cô ấy quên nói từ ‘Xin’.” Tên đó trả lại những lời cô ấy đã nói với tên đó.
Kinh Vô Tình mím môi, cắn răng nói ra “Xin cậu.”
“Không thể, bất quá, bản vương thích từ ‘xin’ này.” Dùng sức một chút, Thiết Liệt mạnh mẽ hôn lên môi của nàng bản vương, ra sức tàn phá.
Hơi thở nam tính của gã quẩn quanh, vì không muốn ngửi hương vị của gã nên nàng lão phu nín thở, đôi mắt lạnh lùng nhìn vào gã, không giãy giụa cũng chẳng thèm mở miệng, muốn dùng chiêu bất động để cho gã thấy khó mà rút kui.
“Mở miệng ra.” Tên đó dùng tiếng nói khàn khàn ra lệnh.
Cô lão phu vẫn lạnh lùng phòng vệ, nhưng nụ hôn của hắn giống như tia chớp đánh trúng trái tim vốn bình lặng như mặt hồ của cô lão phu. Cô lão phu không còn có thể bình tĩnh được khi môi của hắn bắt đầu l**m lên cằm, cũng cảm thấy sự kiềm chế nơi cổ tay dần dần thả lỏng, tuy vẫn còn bị hắn nắm giữ nhưng chừng đó cũng đủ để cho cô lão phu đào thoát.
Không hề báo trước, tên đó đột nhiên cảm thấy người mình tê rần, khó tin mà mở to hai mắt.
“Nàng bản tọa có võ công?” Tên đó bị điểm huyệt.
Kinh Vô Tình linh hoạt thoát khỏi vòng ôm của tên đó, trong đôi mắt trầm tĩnh loé lên những đoá hoa lửa khó có thể phát hiện. Sau khi nàng lão phu ung dung sửa lại quần áo và đầu tóc bị tên đó làm rối loạn thì nhanh chóng đi đến bên người Xuân Lan giải huyệt cho nàng lão phu.
“Thiếu gia.” Xuân Lan ‘oa’ một tiếng nhảy vào trong lòng cô bản tọa.
Kinh Vô Tình không có ôm cô ấy, cũng không cất tiếng an ủi, chỉ lẳng lặng chờ khi cô ấy khóc mệt mới lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc “Đến trấn trên tìm Gia thiết phó, xin sư phó làm cho một bộ còng tay chân, ít nhất, cũng phải nặng hơn mười cân.” Như thế mới có thể khó chết hắn bản tọa.
“Nàng ta đây không phải rất quan tâm đến ta đây.” Thiết Liệt cất tiếng cười to.
“Phi thường tốt, bản tọa nhớ kỹ người.” Thu lại nụ cười, đôi mắt cô ấy bừng bừng lửa giận.
Một nữ tử ngoài lạnh trong nóng, lấy lạnh lùng để nguỵ trang chính mình, dưới vẻ ngoài bình tĩnh là một tâm hồn như thế nào? Hắn rất tò mò, nhưng không vội, hắn còn có rất nhiều thời gian.
Dưới ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú của gã, Kinh Vô Tình phát hiện lần đầu tiên trong cuộc đời cô ấy cảm thấy rung động, không biết là e ngại, hay là một nguyên nhân mà cô ấy không dám, nghĩ tới.
Nam tử mang khí thế ngạo mạn lại cao thâm khó lường này, đích thực đã làm rung động trái tim hai mươi năm chưa một lần gợn sóng của nữ nhân ấy, vô luận đó là tốt hay xấu, nữ nhân ấy cũng không muốn bị hắn bản tọa ảnh hưởng.
Cô bản vương quyết định mau mau xử lý tên đó “Xuân Lan, sáng sớm mai chúng bản vương mang tên đó ra chợ bán.”
“Vì sao không trực tiếp đem hắn lão phu giao cho chưởng quầy xử lý hoặc là ném hắn lão phu đi?”
“Xuân Lan.” Kinh Vô Tình nói với giọng lạnh lùng nhưng không hề tức giận, chỉ có một khí thế uy nghiêm.
“Xin lỗi thiếu gia.”
“Bản vương đã có dự tính rồi, ngươi bản vương đi ngủ đi.” Vạn nhất thả tên đó đi, cái đồ vô sỉ này nhất định quay lại quấn lấy các cô ấy. Cô ấy không dám chắc lần sau có thể thoát khỏi sự khinh bạc của tên đó hay không. Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy hai gò má nóng rực, trong sạch của cô ấy thiếu chút nữa bị tên đó huỷ hoại.
Chỉ có cách đem gã bán đi, sau khi biến thành người hầu gã mới không dám hành động bừa bãi nữa, tốt nhất là tìm một người thật nghiêm khắc để dạy cho gã những phép tắc cơ bản, sau đó chúng sẽ không gặp lại nhau nữa, mà nữ nhân ấy cũng có thể quay trở lại cuộc sống bình yên.
Nhẹ nhõm thở dài một tiếng một hơi, một cảm giác mất mát không nói nên lời đột nhiên hiện lên trong lòng nữ nhân ấy.