Bánh Bao Thịt Tướng Công
Chương 12
CHƯƠNG 12 ( HOÀN)
Cô ấy ngủ thật sự rất sâu, ngay cả khi hắn bước vào phòng cũng chưa phát hiện.
HẮN biết nàng bản vương đi đường rất xa, lại đuổi theo gấp nên lúc hắn bắt mạch cho nàng bản vương thấy mạch tượng thập phần hỗn loạn, thậm chí có hiện tượng sẩy thai làm cho hắn hoảng sợ cực kỳ.
Nắm lấy tay cô ấy, nhìn dung nhan đang say ngủ của cô ấy, Cốc Lưu Phong cảm khái rất nhiều. Nhân sinh của Vong Thu quá phức tạp, phức tạp đến mức đã trở thành truyền kỳ, cô ấy trả qua những chuyện tình mà nhiều người phải trải qua mấy đời mới có được, cô ấy là lớn lên từ trong đau đớn, có nhiều chuyện không do cô ấy chọn lựa mà chỉ có thể bị động nhận lấy. Khóe môi giương lên một nụ cười ão nảo, ngay cả tên đó lần này cũng làm cho cô ấy mệt mỏi, lẽ ra tên đó phải tin tưởng cô ấy. Những gì cô ấy đã trải qua so với tên đó còn nhiều, còn khúc chiết, gian nan hơn, cô ấy thường lựa chọn phương pháp bình an và hữu hiệu nhất, có lẽ làm tổn thương tôn nghiêm nam nhân của tên đó nhưng đây là cách cô ấy yêu tên đó. Nếu tên đó yêu cô ấy, nên chấp nhận phương thức của cô ấy.
Kìm lòng không đậu nắm chặt tay nàng lão phu, bởi vì ý niệm kia vừa lóe lên trong đầu đã biến mất. Hắn lão phu không cần tiếc nuối cả đời.
“Lưu Phong.” Nàng bản vương hơi hơi giãy dụa rút tay về.
“A, đã làm đau người sao? Thực xin lỗi” hắn vội vàng buông tay, giúp cô ấy xoa ấn bàn tay
“Đang suy nghĩ cái gì?” từ khi tên đó bước vào, nàng ta đây đã tỉnh. TÊN ĐÓ đến bên giường, nắm tay nàng ta đây thật lâu cũng không nói chuyện, chỉ ngẫy nhiên bật ra vài tiếng thở dài một tiếng rất nhỏ, nếu không vì tên đó dùng sức làm đau nàng ta đây, nàng ta đây cũng không muốn làm nhiễu loạn suy nghĩ của tên đó.
“Lần này lão phu sai lầm rồi.”
Trong ánh nến mờ nhạt, Vong Thu nở một nụ cười nhợt nhạt, cầm tay tên đó, cuối đầu nói “ thực ra, tuy rằng bản vương rất tức giận nhưng cũng rất vui vẻ”
Hắn lão phu nhìn nụ cười, lại nghe lời nói của cô ấy có chút băn khoăn
“Lão phu có thể gả cho một trượng phu mà lão phu có thể dựa vào cả đời, hắn vì lão phu mà che gió, che mưa, cho dù phải trả giá bằng sinh mệnh của hắn, hắn cũng sẽ không lùi bước”
Hai tay gã ôm chặt lấy nàng bản vương, trong lòng là một cảm giác ấm áp cùng ngọt ngào, có những lời này của nàng bản vương, gã còn có gì mà nuối tiếc, cho dù nhanh chóng chết đi cũng sẽ mang theo tươi cười.
“Bản tọa thật mệt, cùng lên giường ngủ đi”
“Hảo.”
************
Mời khách?
Chủ nhân đám người kia nhất định không hiểu đạo đãi khách. Nhìn mười tên hắc gã nhân mặt mày lạnh lùng, mười sáu bả đao kiếm lăm lăm chỉ vào người, giống như là đi giết người thì đúng hơn là đi mời người a.
Vì sao mười người lại có tới mười sáu bả đao kiếm? đó là bởi vì có sáu người sử dụng song đao.
Làm người là phải biết lượng sức mình, mà Nam Cung Bất Minh luôn luôn tự nhận sáng suốt cho nên tên đó đối diện mười hắc tên đó nhân kia liền trưng ra khuôn mặt tươi cười như gió xuân tháng ba làm tan chảy cả băng tuyết.
Nói chuyện?
Hay nói giỡn, người bản tọa cũng không phải đến thỉnh gã, sự không liên quan tới mình, gã cảm thấy giờ khắc này nên làm người qua đường đứng xem nhao nhác, dù sao Tuyệt Sát Lâu là đến mời người chứ không phải là tới giết người. Tuy rằng cá nhân gã cũng rất hi vọng người của Tuyệt Sát Lâu có chút kiến thức mà nhận biết, tuy nhiên nếu người bản tọa không cho cơ hội, gã cũng không quá cầu mong.
Cơ hồ là khi trên sàn vang lên tiếng động, mọi người đều đồng loạt nhìn về hướng đó, động tác thuần thục mà đồng bộ
“Lâu chủ chúng bản tọa cho mời Cốc công tử đến lâu một chuyến”
“Lâu chủ?”
“Tuyệt Sát Lâu.”
“Tại hạ làm sao biết được đến đó sẽ xảy ra chuyện gì?
“Cứu người.”
“Có thể cự tuyệt sao?”
“Không thể.”
“Nhưng là chuyết kinh thân thể không khoẻ……”
“Cốc phu nhân có lẽ còn muốn đi sớm hơn.”
Nói đến vậy rồi thì chắc không còn đường để lui, nhưng mà Cốc Lưu Phong vẫn có chút do dự.
“Lưu Phong.”
Một giọng nữ dễ nghe truyền đến
“Cậu có thể chứ?” Hắn cũng không muốn nàng bản vương đi, nơi đo nàng bản vương có nhiều kỷ niệm không vui vẻ.
“Vô phương.”
Hắn ta đây âm thầm khẽ thở dài. Xem ra cô ta đây không thể không đi, nhưng cũng may là đám người kia cùng đi.
“Tiểu dượng, bản tọa cũng cùng đi được không?” Có người không kiềm chế được xen vào
“Cậu nói đi” Cốc Lưu Phong đảo mắt qua phía đám hắc gã nhân cười cũng không cười nói
Nam Cung Bất Minh bị mất mặt liền ho lên một tiếng. Đúng rồi, không thể đi, nhưng làm gì lại chế ngạo tên đó như vậy, tốt xấu gì cũng là bạn tốt nhiều năm, hiện tại lại càng thêm thân. Cho nên làm người tốt thật khó . Không quan hệ, vậy thì tên đó sẽ ở hắc đ**m này chờ, nếu đám người kia có gì bất trắc, tên đó tuyệt đối sẽ không bàng quan đứng nhìn, tên đó là Nam Cung tam thiếu đầy nghĩa khí nha.
Cốc Lưu Phong ánh mắt nhìn thấy Vong Thu xuống lầu liền vội vàng nghênh đón “ cẩn thận”, cô lão phu hiện tại đang trong giai đoạn đặc biệt, phải hết sức, hết sức cẩn thận.
“Cốc công tử thỉnh.” Đầu lĩnh hắc gã nhân làm ra tư thế mời.
Sau đó đoàn người liền chậm rãi rời đi hắc đ**m, hướng ba dặm ngoài Tuyệt Sát Lâu mà đi.
Khi đến trước rừng rậm, hắc tên đó nhân thỉnh lũ người kia lên kiệu đã sớm chờ từ trước.
Chờ Cốc Lưu Phong lũ người kia đều ổn định bên trong, bọn hắn liền đem một miếng vải đen che kín cỗ kiệu, đảm bảo không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài.
Cốc Lưu Phong cùng Vong Thu ngồi bên trong, không cảm giác được cỗ kiệu rung động, có thể thấy người khiêng kiệu công phu không đơn giản.
Cảm giác ngồi đợi trong kiệu thật lâu, ngay lúc lũ người kia có chút buồn ngủ thì bên ngoài có tiếng hô
“Cốc công tử, chúng bản vương đến.”
************
Nơi đám người kia đến là một trang viên rất lớn, thì ra Tuyệt Sát Lâu thần bí khó lường không phải là một tòa lâu mà là một trang viên. Cũng đúng nha, tồn tại trong giang hồ mấy trăm năm, Tuyệt Sát Lâu không thể nào chỉ là một tòa lâu nho nhỏ, chẳng qua là mọi người đoán sai mà thôi.
“Cốc công tử, tôn phu nhân không thể cùng nhau đi vào.”
Cốc Lưu Phong nhướng mày,“Tại hạ hy vọng chuyết kinh bồi ở bên người lão phu.”
“Không có mệnh lệnh của Lâu chủ, bất luận kẻ nào cũng không thể tự tiện bước vào nơi này một bước”
Vong Thu thản nhiên đưa mắt nhìn đám người kia “ nơi này hẳn là nơi ở của một nữ tử tên Nhan Tiểu Sắc”
Hắc hắn nhân thoáng biến sắc mặt, chỉ chốc lát cũng đủ để cho Vong Thu biết đáp án.
“Tiểu Sắc ở trong này?” Cốc Lưu Phong sửng sốt quá đỗi.
“Khác thường sao?”
“Tuyệt Sát Lâu đối nữ nhân ấy hạ Tuyệt Sát Làm.”
“Cho nên trong thiên hạ chỉ có nơi này mới là bình an nhất .”
“Ba ba……” Phòng trong truyền ra một trận vỗ tay,“Cốc phu nhân quả nhiên trí tuệ.”
“Quá khen.”
“Thỉnh vợ chồng Cốc công tử tiến vào.”
“Là, Lâu Chủ. Hai vị thỉnh.”
Đi theo hắc hắn nhân tiến vào nội thất, ánh mắt Vong Thu ngay lập tức nhìn chằm chằm bóng dáng suy yếu đang nằm trên giường.
Cốc Lưu Phong bước nhanh tiến lên, trực tiếp nắm tay Nhan Tiểu Sắc bắt mạch.
“Mất máu quá nhiều, lại có hiện tượng trúng độc, hoàn hảo.” TÊN ĐÓ rất nhanh nói ra kết luận, sợ có người quá mức lo lắng.
“Bản vương giống như vừa mới nghe được tiếng nói của sư tỷ”
Nam tử che mặt vẫn canh giữ bên giường đột nhiên quay đầu, khi hắn nhìn thấy Vong Thu, trong mắt hiện lên một chút ánh sáng.
“Nhan tiểu sắc.” tiếng nói này tuyệt đối không phải là loại tiếng nói vui vẻ khi gặp lại đồng môn
“Sư tỉ!” Nhan Tiểu Sắc từ trên giường muốn đứn dậy.
Hạt tên đó nam tử nhân lúc Cốc Lưu Phong tập trung xem mạch, ánh mắt chợt lóe lên, tay áo bên trái phất lên. Đồng lúc đó, một luồng trắng cũng hiện lên, trước giường đã không còn bóng dáng của Cốc Lưu Phong.
Hạt gã nam tử ánh mắt thẳng tắp dừng ở trên người Vong Thu,“Cốc phu nhân quả nhiên hảo thân thủ.”
Vong Thu chậm rãi thu hồi trong tay bạch lăng, đạm mạc nhìn lại,“Hoàn hảo.”
“Cậu là sư tỷ của Tiểu Sắc”,
“Tiểu sắc” sắc mặt của cô ta đây thật lạnh, chờ đáp án của muội muội
“Sư tỉ, lão phu sai lầm rồi.”
“Lão phu đã sớm nói qua, sinh tử của người bên ngoài cùng ngươi lão phu không quan hệ, xem ra ngươi lão phu là họa từ miệng mà ra” Nhan Tiểu Sắc biết được thiên cơ nhưng lại không kín miệng, đây thực sự là trêu ngươi lão phu. Sư phụ đã từng nói, Tiểu Sắc cả đời này thủ giới “Vọng Ngôn” a.
Nhan Tiểu Sắc kéo cao áo ngủ bằng gấm che lấy đầu, cố gắng trốn tránh lửa giận của sư tỷ. Ô, sư tỷ lại đoán được, cô ấy chính là nhất thời lỡ miệng mới có thể bị tên kia “hãm hại” nha
“Thu nhi, Tiểu Sắc thân mình không tốt, cậu để lần sau hãy mắng cô ấy” Cốc Lưu Phong trấn an thê tử, càng sợ cô ấy bị động thai khí.
“Là ai làm ngươi lão phu bị thương”
Nhan Tiểu Sắc tức thì ngậm miệng thật chặt, lần này đánh chết cũng không thể nói, chết thì chết nha. Nhưng trên đời này lại có người muốn cùng cô ấy đối nghịch, hạt hắn nam tử thực sảng khoái nói ra đáp án “ chính cô ấy”
“Nguyên nhân?”
“Nàng bản vương muốn gặp Cốc Lưu Phong.”
Cốc Lưu Phong hồ nghi. Thấy tên đó?
“Tiểu Sắc.” Vong Thu cho rằng người nào đó hẳn là chính mình nói rõ ràng.
Nhan Tiểu Sắc biết lần này dù thế nào đi nữa là không thể giả bộ câm điếc, nếu không nửa đời sau sẽ không gặp được sư tỷ thì thật thảm “ sư tỷ, người ta đây chính là…ân, chính là hy vọng sư tỷ phu có thể chuyển cáo đối phương trăm ngàn lần không cần đến Tuyệt Sát Lâu…”
Tiếng nói càng nói càng nhỏ, một lúc thì hoàn toàn biến mất.
“Vì sao?” Đây là hạt tên đó nam tử hỏi .
“Sư tỷ ta đây thật vất vả mới có thể rời nơi này đi, như thế nào lại trở về” Nhan Tiểu Sắc tức giận nói.
Cốc Lưu Phong khẽ thở dài.
Hạt gã nam tử giật mình.
Ngược lại là Vong Thu không có gì phản ứng.
Trong phòng có một lát quỷ dị trầm mặc.
“Bản tọa nghĩ bản tọa biết ngươi bản tọa là ai .” Hạt hắn nam tử là người đầu tiên đánh vỡ yên lặng.
Vong Thu thần sắc như trước.
‘Không thể tin được Lam Hồ Ly làm cho người bản vương nghe thấy đã sợ mất hồn lại là một nữ tử xinh đẹp như vậy?” tên đó cảm thán.
Nghe câu này sắc mặt Cốc Lưu Phong tức thì trầm xuống, tên đó thực không thích cái miện của nam nhân này chút nào.
“Đâu có” khóe môi Vong Thu cong lên “ cho dù đối phương bịt kín mười tầng vải bố, ta đây cũng biết đối phương là ai”
“Thất Sát Thủ Trung, ngươi lão phu giảo hoạt ai cũng biết, lão phu cũng không lấy làm quái dị ngươi lão phu biết chân diện mục của lão phu”. Tuyệt Sát Lâu thành lấp mấy trăm năm qua, cô lão phu là người duy nhất thành công rời khỏ, người như vậy không thể không làm cho người lão phu kính nể. Bất quá, hắn lão phu muốn từ nay về sau hắn lão phu có thể yên tâm.
“Lưu Phong, chúng bản tọa đi thôi.”
“Bịnh của Tiểu Sắc……”
“Cô ấy chưa chết được đâu”
Cảm tình của đôi tỷ muội này thật phức tạp nha, hai nam nhân nhìn nhau, ánh mắt có chút đồng cảm
“Sư tỷ, sư tỷ không cần tuyệt tình như vậy, nếu đã đến đây, ở cùng bản vương một đoạn thời gian có khó gì đâu, lại nói đã lâu bản vương không gặp ngươi bản vương, thật sự rất nhớ ngươi bản vương…”
Lũ người kia lại tiếp tục hoài nghi người có thể nói một hơi như vậy là một bịnh nhân suy yếu sao?
Kết quả, Nhan Tiểu Sắc làm cho hai nam nhân buồn cười đến muốn ngất.
Chỉ có Vong Thu vẫn thản nhiên từ đầu đến chân.
Người tự làm bậy, trờ sẽ diệt, cô lão phu không cần phải phí tâm.
Tự làm bậy nhân, có thiên hội thu, nàng lão phu không cần thao nhiều lắm tâm.
Tử kiếp?
Vong Thu đột nhiên cảm thấy muốn cười. Đi một vòng lớn, tử kiếp của Tiểu Sắc đúng là chính cô ấy tạo thành, người bên ngoài như thế nào phòng ngừa chu đáo?
************
“Vì sao không mang theo Tiểu Sắc cùng nhau đi?”
“Tuyệt Sát Làm vẫn còn tồn tại trên người.”
“Lâu chủ vì sao lại muốn hạ Tuyệt Sát Làm?” không phải là rất thích Tiểu Sắc sao.
“Vì lưu lại nàng lão phu.”
Có phải người của Tuyệt Sát Lâu làm người có chút không được phàm thường? Cốc Lưu Phong bất đắc dĩ phiên cái xem thường.
“Cậu dường như có thể đoán trước được hết thảy”
“Dù làm bất cứ chuyện gì cũng cần phải có sự chuẩn bị” làm sát thủ thường rất ít khi xúc động.
Cốc Lưu Phong không thể nhịn được quay đầu hướng khu rừng liếc mắt một cái “ cậu không lo lắng cho nàng ta đây sao?” Tiểu Sắc ngây thơ ở lại Tuyệt Sát Lâu sẽ không có việc gì sao?
“Ở lại nơi đó cũng tốt.”
Gì? Nàng ta đây nói cũng tốt?
“Ít nhất trừ bỏ người ở bên trong, người bên ngoài muốn giết cô ấy không dễ.”
Cốc Lưu Phong hiểu được , người ở bên trong cho dù muốn giết cũng phải cân nhắc thật kỹ, mà Lâu chủ đám người kia xem Tiểu Sắc giống như bảo bối a.
“Tiểu Sắc rất thích làm thầy tướng số cho người bản tọa sao?”
“Cô ấy rất tò mò .”
Không cần nói tiếp , lòng hiếu kỳ có thể g**t ch*t người, Tiểu Sắc quả nhiên là cần có hậu thuẫn cứng rắn một chút.
“Bất quá cô ấy xuống tay thực ngoan, thiếu chút nữa không bảo đảm mạng nhỏ.”
“Nữ nhân ấy làm việc không biết nặng nhẹ.”
“Đám người kia cũng thật quá mức, mời người thì chuẩn bị kiệu, mà tiễn khách thì chẳng có chút lễ nghĩa gì” tuy rằng vài dặm đường không phải là quá xa, nhưng hiện tại Vong Thu đang mang thai, cho nên không thể để cho mệt nhọc được.
Vong Thu nở nụ cười.
“Muốn hay không nghỉ ngơi một chút?”
“Không cần.”
“Nhưng đoạn đường đến hắc đ**m cũng không phải gần”
“Không quan hệ.”
“Được rồi, chúng bản vương đây chậm rãi đi.”
Vong Thu nhìn hắn lắc lắc đầu. Hắn hiện tại xem nữ nhân ấy giống như oa nhi, có điểm quá mức khẩn trương, lo lắng đến mức nữ nhân ấy đôi khi cảm thấy thật phiền.
Khi chúng đi qua hết rừng cây liền nhìn thấy một người
“Chúc mừng hai vị bình an trở về.”
“Thằng nhóc, coi như là cậu có hiếu tâm”
Nam Cung Bất Minh bất mãn trừng mắt nhìn bạn tốt một cái, đều do gia gia tên đó hại tên đó bị người bản tọa trêu chọc.
“Cảm tạ.”
“Vẫn là tiểu bác biết cấp bậc lễ nghĩa.”
“Thu nhi, chúng lão phu hồi Nhàn Tình Cốc đi.”
“Ta đây cảm thấy cần phải đi Nam Cung sơn trang một chuyến.”
“Đúng đúng đúng,” Nam Cung Bất Minh nhanh chóng khẽ gật đầu như mổ thóc “ ít nhất cũng phải hỏi gia gia lão phu là phát điên cái gì”
Cốc Lưu Phong ngẫm lại, hỏi rõ ràng cũng tốt.
************
Oan gia ngõ hẹp, tình địch gặp mặt làm người ngoài nhìn cũng đỏ mắt. Hơn nữa tình địch khi xưa giờ có bối phận lớn hơn càng làm cho tâm tình Nam Cung Xuân Yến thêm buồn bực
“Ngũ muội, đến đến đến, lại đây gặp tiểu bác, tiểu dượng.”
Nhìn Nam Cung Bất Minh nhiệt tình kêu gọi cũng không để ý muội muội mình đang muống tránh đi, Cốc Lưu Phong âm thầm liếc mắt xem thường.
Nam Cung Xuân Yến sắc mặt rất khó xem, cơ hồ là đi từng bước một, hơn nữa lại bắn ánh mắt sắc bén về phía huynh trưởng, hận không thể biến ánh mắt thành đao kiếm để đả thương gã
“Ngũ muội, là gia gia nhận cô lão phu làm nghĩa nữ, coi như là tiểu bác của chúng lão phu” có người thực sự muốn người lão phu chết, nhất định không chịu buông tha
“Tiểu bác.” Kêu thật sự không tình nguyện.
Đang được Cốc Lưu Phong ôm trong lòng, Vong Thu gật gật đầu, xem như là chào hỏi.
“Cốc ca ca.”
“Ai? Không đúng nha, ngươi lão phu gọi tên đó Cốc ca ca, không phải là làm cho tên đó không cùng vai vế với thê tử của tên đó sao?”
Nam Cung Xuân Yến hơi nhếch môi, quay đầu trốn chạy.
“Tam thiếu, có chừng có mực.”
Nhìn bóng dáng muội muội chạy đi, Nam Cung Bất Minh khẽ thở dài “ vậy còn không chịu bỏ xuống, huống cho đối phương đã trở thành trưởng bối của chúng bản vương, ngày sau không tránh được việc thường xuyên gặp mặt, cô ấy cũng không thể trốn tránh mãi được”
“Ta đây sẽ cố gắng tránh đến đây nhiều”, đây không phải là lời nói khách sáo mà là thật tình, tuy rằng đo lại trên giang hồ nhiều năm nhưng tên đó cũng không thích giao du nhiều với các thế gia danh môn.
Nhìn muội muội chạy đi bóng dáng, Nam Cung Bất Minh thở dài một tiếng,“Ngày còn muốn quá đi xuống, huống chi ngươi bản tọa lại thành chúng bản tọa trưởng bối, ngày sau tránh không được muốn thường xuyên gặp mặt, nàng bản tọa không thể tổng trốn tránh.”
“Bản vương là tri kỷ nhiều năm của cậu như vậy cũng không nể mặt” Nam Cung Bất Minh ngay lập tức làm ra bộ mặt ai oán.
Cốc Lưu Phong tức giận đẩy hắn lão phu một phen,“Đi thôi, lão gia tử còn đang chờ.”
“Sai, ngươi bản vương hiện phải kêu là nhạc phụ.”
“Là là là, cháu ngoan, đa tạ đối phương nhắc nhở.”
Vừa đi vừa đùa giỡn, phút chốc ba người đa tới Tùng Hạc Cư nơi Nam Cung Trường Tú ở
“Lão phu chỉ muốn biết đáp án.” Vong Thu đi thẳng vào vấn đề.
Nam Cung Trường Tú cười ha hả “ vì điều này mà cậu đặc biệt đến đây?”
“Loại sự tình này phải tự mình tìm hiểu mới tốt, lão gia tử không nghĩ để cho giang hồ có nhiều lời đàm tiếu mới đúng”
Nam Cung Trường Tú gật gật đầu,“Thu thiếu nữ quả nhiên như lời nói của lệnh sư, xử sự cẩn thận, đúng là thư từ qua lại chắc chắn cũng sẽ có lúc bị sai lệch, gặp mặt nói chuyện là đảm bảo yên ổn nhất”
“Là thầy ta đây sắp đặt” cô ấy nhanh chóng kết luận
“Không sai.”
“Cô ấy đã tới?”
“Lệnh sư có để lại cho thiếu nữ phong thư”
Vong Thu tiếp nhận lá thư, mở ra chỉ thấy vỏn vẹn một câu: Vong Thu ngô đồ, thiện tự trân trọng (không dịch được nên đành để nguyên tác)
“Lệnh sự tiên phong đạo cốt, hạng người phàm phu tục tử như bản tọa không sánh bằng”
“Thu nhi.” Cốc Lưu Phong có chút lo lắng nhìn cô ấy.
Vong Thu cười cười,“Cô ta đây nói qua , duyên tới duyên mất không cần cưỡng cầu, duyên hết là lúc cô ta đây ra ngoài dạo chơi” khó trách lại vội vãi đem Tiểu Sắc đuổi đi, xem như là hết duyên đi.
Hắn bản tọa nắm chặt tay cô bản tọa, vẻ mặt cô bản tọa lộ ra sầu não cùng bất đắc dĩ làm cho hắn bản tọa lo lắng “ tiền bối chỉ là đo dạo chơi, sẽ có một ngày gặp lại”
Cô lão phu cúi đầu nói nhỏ,“Lão phu không sao.”
Ngươi bản vương có việc cũng sẽ không nói ra, nhưng lời này hắn bản vương chỉ giữ trong lòng. Hắn bản vương biết nữ nhân ấy đối với Vô Trần Tử tình cảm rất phức tạp, nhưng mặc kệ là thế nào thì các nữ nhân ấy cũng là thầy trò với nhau, cũng giống như nữ nhân ấy đối với Tiểu Sắc cho dù nói chuyện không lưu tình nhưng lại lo cho an nguy của nữ nhân ấy bản vương hơn bất cứ ai.
“Nếu đã đến đây, vậy hãy ở lại Nam Cung sơn trang thêm mấy ngày đi, tốt xấu gì cậu hiện giờ cũng là nghĩa nữ của lão phu”
“Vợ chồng chúng lão phu xin làm phiền”
“Đừng khách khí, chúng ta đây là người một nhà”
“Lão thái gia thực sự là quá nuông chiều vãn bối”
“Ngươi bản tọa, đứa nhỏ này vẫn luôn đối xử khách sáo như vậy” Nam Cung Trường Tú khẽ lắc đầu. Tên đó biết, Cốc Lưu Phong thoạt nhìn đối với ai cũng đều tao nhã, có lễ nhưng kỳ thực lại có ít người hiểu được nội tâm của tên đó, chỉ có thể nói tên đó thích Vong Thu đúng là ý trời.
Đối với lời của lão gia tử, Cốc Lưu Phong không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ cười cười.
************
Sơn cốc phong cảnh xinh đẹp, khí hậu bốn mùa đều ấm áp như mùa xuân, cho dùng lúc này bên ngoài cốc tuyết trắng rơi đầy nhưng trong cốc vẫn là ngày xuân nắng ấm áp.
Nơi này là Nhàn Tình cốc nổi danh của giang hồ đệ nhất thần hắn Cốc Lưu Phong.
Lúc này trong cốc đang văng vẳng tiếng đàn, làm cho Cốc Lưu Phong đang tìm người tức thì xác định được phương hướng.
Chỉ thấy trên vách đá nhô ra giữa sườn núi có một nữ tử xinh đẹp đang ngồi đánh đàn, khí chất ấm áp
“Thu nhi.” Vừa nhìn thấy người muốn tìm, Cốc Lưu Phong vội chạy đến.
“Đối phương đã có thai năm tháng, phải chú ý một chút, không nên đến đây” quá cao làm tên đó có điểm lo sợ.
“Nơi này phong cảnh tốt lắm, tầm nhìn cũng tốt.” Thực thanh tĩnh, người trong cốc nhiệt tình quá mức làm nàng bản vương có chút không quen.
“Vẫn là không quen có nhiều người sao?” hắn bản vương than nhẹ, tay ôm lấy nữ nhân ấy vào lòng.
Nàng bản tọa không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nằm trong ngực hắn bản tọa.
Ôm lấy cô ấy, nhìn ngắm cảnh núi non “ trước kia từng hâm mộ Tiểu Sắc vận số tốt, bất mãn đối phương bất công, ngày nay có tiếng đàn tuyệt vời này làm bạn, nhân sinh được như vậy, cũng không cầu gì hơn”
“Nương ta đây năm xưa là Giang Nam đệ nhất tài nữ, rất giỏi đánh đàn”
“thì ra tài đánh đàn của nàng bản vương là học tự nhạc mẫu”
“Lão phu đã từng hứa với nương, trừ bỏ là người nhà, lão phu sẽ không đàn cho người khác nghe” nữ nhân ấy đàn cho Tiểu Sắc nghe vì đó là người nhà của nữ nhân ấy, nay có trượng phu, sẽ vì tên đó mà đàn.
Đặt một cái hôn lên môi cô ấy, tên đó cười thực thỏa mãn “ cám ơn ngươi bản vương”
“Kỳ thật” hai tay cô ấy vòng quanh thắt lưng tên đó “ ta đây đã từng tới nơi này”
Người nào đó cứng đờ.
“Đã tới?” Hầu kết không thể nhịn được trồi lên hạ xuống, hỏi thật sự tối nghĩa. Tên đó vẫn nghĩ người ngoài không có khả năng đến đây.
“Ước chừng là bảy năm trước, ta đây vì đi tìm Long Lân Thảo trong truyền thuyết”
“Đó là cỏ sinh trưởng gần vách núi đen ở đây”
“Đúng vậy, bản tọa chính là ở nơi này tìm .”
“Vì sao muốn tìm Long Lân Thảo?”
“Vì nương lão phu.”
“Nhạc mẫu?”
“Nương lão phu năm đó vì bị đả kích quá lớn mà phát điên, đại phu khám bệnh cho cô ấy nói nếu có thể tìm được Long Lân Thảo trong truyền thuyết, hắn liền chắc chắn có thể chữa khỏi cho cô ấy”
“Nếu trên đời này cũng không có thứ này đâu?”
“Tin đồn vô căn cứ cũng không sao, chỉ cần bản vương còn sống, bản vương vẫn sẽ đi tìm”
Đợi chút! Ánh mắt Cốc Lưu Phong đột nhiên nheo lại, nhớ lại chuyện năm xưa
“Bản vương nhớ bảy năm trước, khi đang hái thuốc bên vách núi đột nhiên dây thừng bị đứt, bản vương rơi xuống vực nhưng khi tỉnh lại, bản vương lại phát hiện mình lông tóc vô thương nằm trên đỉnh núi” hạ tên đó còn tưởng mình nằm mộng, nhưng vẫn cảm thấy khó giải thích.
“Muốn cám tạ lão phu ân cứu mạng sao?” Nàng lão phu cười hỏi.
“Dĩ nhiên là đối phương?!”
“Cứu cậu một mạng, thuận tay lấy đi dược liệu của cậu hẳn là không có vấn đề gì chứ?”
“Đương nhiên, nếu lúc ấy ngươi bản tọa bảo bản tọa lấy thân báo đáp, bản tọa sẽ càng vui vẻ” thì ra là duyên phận đã sớm đem họ đến với nhau.
Cô ấy đưa tay nhéo tên đó một cái, cười.
“nga, nga, cũng đúng, năm đó nương tử chỉ vừa mới cập kề, là vi phu quá nóng vội”
“Cốc Lưu Phong –”
“Cẩn thận cẩn thận.” TÊN ĐÓ một bên cười né tránh, một bên che chở bụng của cô ta đây.
“Bản tọa hiểu được vì sao đối phương sau này lại cứu bản tọa lần nữa”
Cô lão phu chuyên tâm chỉnh cầm huyền.
“Cậu nhất định nhận ra bản vương chính là nam nhân thiếu chút nữa bị ngã chết năm đó”
Cô lão phu không phủ nhận.
“May mắn a.” Nếu không hắn thật sự sẽ không cưới được cô lão phu .
Là nha, may mắn.
Ông trời nếu đã an bài cho hai người không liên hệ gặp nhau chắc chắn sẽ có lý do, nếu sơ ngộ sau lại gặp nhau sau nhiều năm xa cách như vậy, chắc chắn là không đơn giản mà gặp nhau.
HẮN quả thật rất may mắn mới có thể cùng nữ nhân ấy gặp lại nhau. HẮN thật cảm tạ ông trời.
[ toàn thư hoàn ]