Báo Ân Kí
Chương 11: Phiên ngoại 1: Tiểu hồ li nhật kí

Cập nhật lúc: 2026-07-18 21:30:44 | Lượt xem: 7

(Nhật kí của tiểu hồ ly)

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày ba, hôm nay là một ngày nắng.

Tiên sinh dạy chúng lão phu một bài thơ, tên rất quái gở, gọi là “Thượng tà”. Lão phu học lâu lắm, không thuộc được. Tiểu Tứ đọc mấy lần đã thuộc, tiên sinh liền xoa đầu nó, khen nó thật thông minh. Lão phu thấy Tiểu Tứ cúi thật thấp mặt đỏ ửng. Hừ, ngày mai gọi thêm Ngũ Nhi và Đậu Tử, cùng đánh nó một trận.

Tiên sinh hôm nay mua cánh gà vụn ở Phượng Hoàng Hiên cho bản tọa. Đúng, là mua cho bản tọa. Tiên sinh thật thương bản tọa, thối hồ ly ức h**p bản tọa, người luôn giúp đỡ bản tọa.

Cánh gà của Phượng Hoàng Hiên ăn rất ngon, ăn khắp thị trấn, vẫn là chính hiệu nhà lũ người kia, lỗ trấp nêm thật vừa miệng, ngẫm lại đã thấy thơm ngon. Kết quả, lúc ăn cơm, bị thối hồ ly đoạt mất hơn phân nửa.

Thối hồ ly là con hồ ly hư hỏng nhất, hắn bản vương cứ dán lấy tiên sinh mãi, không cho tiên sinh dạy bản vương học, không cho bản vương trèo lên đầu gối tiên sinh, còn hay đoạt cánh gà với bản vương. Hỏng hết! Còn nói, đại nhân không tranh với con nít, hắn bản vương mỗi lần cũng đều đoạt với bản vương. Hừ, chờ bản vương trưởng thành rồi, bản vương nhất định sẽ cướp về toàn bộ, bất luận là cánh gà hay là tiên sinh.

Lũ người kia nói, Nhan Trạng Nguyên lại trở về, thăm viếng. Hắn bản vương năm trước chẳng phải đã về một lần ư? Tại sao còn về nữa? Ha ha, thối hồ ly nhất định lại muốn cào tường rồi.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày bốn, mặt trời vẫn thật là to, nóng.

Tiên sinh hôm nay tiếp tục dạy chúng bản tọa bài thơ quái gở tên gọi “Thượng tà” đó. Tiểu Tứ cũng đọc thơ hết một lần, tiên sinh hỏi nó cái gì nó cũng đáp được.

Khi tan học, ta đây và Ngũ Nhi, Đậu Tử chặn nó trên đường nhỏ hung hăng đánh một trận. Hừ, bảo đối phương sau này còn dám khoe mẽ nữa.

Nó luôn không hô gọi người, cũng không khóc, ta đây thấy nó cứ trợn tròn mắt, mở rất tròn rất tròn.

Ta đây thấy được thối hồ ly ở trên cây. Hắn ta đây tựa vào đầu cành, gặm trái cây. Lá cây màu xanh lục, trái cây màu đỏ, hồ ly màu trắng, màu vàng đích thị là mắt hồ ly.

Ta đây biết tên đó đang nhìn tiên sinh, bởi vì khóe miệng tên đó đang nhoẻn lên. Chỉ có khi nhìn tiên sinh, tên đó mới có thể cười đến ghê tởm như thế. Thối hồ ly, đường tưởng rằng đối phương ẩn thân sẽ không ai thấy được đối phương, ta đây gần đây luyện công luyện rất là cần mẫn.

Chúng nói Nhan Trạng Nguyên ba ngày sau sẽ đến. Thối hồ ly gần đây hơi nhiều lời, hắn vốn đã nói nhiều, lúc này càng náo nhiệt, chỉ có tiên sinh mới chịu được hắn.

Khi ta đây viết chữ, tiên sinh đều bị tên đó ôm nghe tên đó nói chuyện. Tên đó ôm rất chặt, ta đây cũng nhìn ra, tên đó đang khẩn trương. Mỗi lần tới thời điểm nghe nói Nhan Trạng Nguyên sắp về tên đó đều rất khẩn trương. Cho nên, ta đây mỉm cười, bị tên đó nhìn thấy. Thối hồ ly cư nhiên lấy hạch đào ném ta đây! Đầu đau quá, sưng lên rồi. Ô ô, tiên sinh, thối hồ ly ức h**p ta đây.

Ta đây mơ thấy tiên sinh dẫn ta đây đi ăn tiệc cơ động ở Nhan gia, có một cái chân gà thật to thật lớn. Lúc này đây, thối hồ ly không có đoạt với ta đây. Bởi vì, trong mơ không có tên đó.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày sáu, thời tiết thật tuyệt, có gió.

Hoa đào nở thật hồng, cánh hoa bị gió thổi rụng, liền trôi nổi trên mặt sông xanh biếc. Nhan Trạng Nguyên mặc một thân sam tử vàng hơi đỏ, ta đây còn là thích tên đó mặc thân quan bào đỏ sẫm hồi năm ngoái, đứng cạnh cây liễu xanh um, tôn lên cây quạt tuyết trắng tuyết trắng trong tay.

Bản tọa thấy được Tiểu Tứ trong đám người, khóe môi nó vẫn còn sưng, đó là do bản tọa đánh. Nó ngây người ngẩn ngơ nhìn chòng chọc vào Nhan Trạng Nguyên. Ngu ngốc, thật cho rằng mình đọc thêm đôi quyển sách là có thế đậu Trạng Nguyên rồi.

Thối hồ ly vẫn luôn nắm tay tiên sinh, tiên sinh đỏ mặt. Hồ ly nói tên đó sợ tiên sinh đi đâu mất.

Thiết, hắn rõ ràng là sợ tiên sinh thấy Nhan Trạng Nguyên sẽ không thèm muốn hắn nữa. Thối hồ ly, cãi bướng.

Tiền bối nói, kẻ nói dối bừa trên đầu sẽ sinh lở loét. Hừ, hắn lão phu sớm muộn gì cũng sẽ có ngày lở loét toàn bộ cái miệng, rốt cuộc ăn gà không nổi nữa. Tới lúc đó rồi, lão phu muốn cầm một chén canh gà thật đầy, ngồi ở trước mặt hắn lão phu từ từ, chậm rãi ăn, cho hắn lão phu thèm chết!

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày bảy, lão phu ngẩng đầu nhìn trời, một đám mây thổi qua, giống như kẹo đường.

Dưới tàng cây đại hòe ở Nhan gia trong trang mở tiệc cơ động, tiên sinh dẫn lão phu cùng thối hồ ly theo ăn tiệc. Nhan Trạng Nguyên vẫn là mặc thân gã phục sam tử vàng hơi đỏ sáng lóng lánh kia.

Tướng mạo tên đó nhìn rất tốt, thật sự. Tuy nhiên tiểu gia sau khi lớn lên rồi nhất định so với tên đó sẽ càng tuấn tú hơn. Có điều, người như vậy hẳn có thể làm cho nữ nhi bảo bối của Hoàng đế lão nhân hợp ý chứ? Sao mà còn chưa nghe nói tên đó muốn cưới vợ đây? Ta đây cùng thối hồ ly sốt ruột ở trong lòng thay cho tên đó.

Thối hồ ly hôm nay không mặc thân sa hắn trắng sáng ngời đó của tên đó, áo khoác tên đó là màu xanh nhạt, giống hệt như bộ kia của tiên sinh.

Lũ người kia bưng tới một cái bát thật lớn, bên trong là một con gà mái rất mập đang thoáng chốc với ta đây, hành băm xanh biếc, canh vàng óng ánh. Hai cái chân gà mập ú kia hình như là từ trong mộng của ta đây chạy ra, ta đây nhìn thấy nước miếng ta đây đang nhỏ giọt trên bàn, vội vàng trộm dùng tay áo lau đi.

Tiên sinh đang trò chuyện cùng Nhan Trạng Nguyên, hồ ly ở bên cạnh nghe. Bản vương lưu luyến từ trong bát canh ngẩng đầu lên, chiếc đũa đáng thương, sắp bị hắn bản vương gặm nát rồi, trên cái mặt bàn gỗ mới đóng của Nhan gia xuất hiện mấy vết cào bản vương không thể quen hơn được nữa. Bản vương dời mắt đi, thấy được Tiểu Tứ, đang lui tới giữa dòng người.

Quái nhân, nào có ai đang ăn cơm trong tay còn cầm quyển sách?

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày mười, hoa đào ở đầu trang như nhóm lên một mảng lửa hồng, sắp bao phủ lá cây màu xanh lục. Trời hơi âm u, có lẽ chốc lát nữa sẽ có trận mưa to.

Hôm nay tan học rất sớm, thật tuyệt. Hẹn Ngũ Nhi, Đậu Tử bọn chúng cùng đi leo cây.

Ta đây ở trên đầu ngọn cây thấy được nhà Tiểu Tứ, tường trúc ly, nóc nhà kết cỏ tranh, nó ngồi trước bếp lò đang quạt lửa cái được cái không, mẹ nó bị bệnh, nó phải sắc thuốc cho bà.

Tiểu thư ngốc tử, mau ngừng xem sách đi, thuốc của mẹ cậu sắp sắc khô queo rồi.

Hôm nay trong nhà bày ra một bàn đồ ăn, có thịt có cá có rượu, còn có cánh gà lỗ trấp. Thối hồ ly dùng đũa khẽ cái tay lão phu vươn tới bát cơm, đau quá! Tên đó nói, phải đợi tiên sinh về cùng ăn. Đêm nay, tiên sinh đi hẹn với Nhan Trạng Nguyên.

Sau đó, bầu trời tối đen, trời mưa, thức ăn đều lạnh. Tiên sinh cũng vẫn chưa trở về, bụng lão phu đói đến kêu “ùng ục”. Hồ ly bĩu môi không nói lời nào, vẻ mặt rất u ám, giống như bầu trời nháng sét rền sấm ở ngoài nhà.

Hoa đào ngoài cửa sổ bị nước mưa quất ướt đẫm, thối hồ ly rốt cuộc chạy ra cửa, xiêm hắn màu trắng của tên đó chỉ chợt lóe lên trong mưa, đã nhìn không thấy được nữa.

Bản tọa yếu đuối bò xuống bàn ăn, chậm chạp bắt đầu sửa chữa lại vết móng khắc đầy phòng. Bản tọa là tiểu hồ ly đáng thương, ô ô… Bụng đói quá đi.

***

Năm Đinh Hợi tháng ba ngày mười một, lão phu tỉnh lại giữa ánh mặt trời sáng như vàng.

Trên hoa đào ngoài cửa sổ còn lưu lại nước mưa tối qua. Ta đây đưa tay nhẹ nhàng lay động, hạt nước lóe lên luồng sáng bảy màu liền rơi vào trong lòng bàn tay ta đây, lạnh quá.

Bản vương lại cản Tiểu Tứ ở trên đường nhỏ, trên người nó có một luồng hương linh thảo, khiến cho bản vương nhớ đến người mẹ đã bệnh chết kia của bản vương. Bản vương nói cho nó biết, khi sắc thuốc phải chuyên tâm, không thể xem sách; linh thảo phải ra phía sau núi phía nam hái; bã thuốc phải đổ ở trên đường lớn mới có thể mang bệnh đi. Nó mở to hai mắt nhìn bản vương, thật ngốc. Tâm tình cực tốt.

Ta đây hoàn hoàn chỉnh chỉnh mà học thuộc bài thơ quái gở tên “Thượng tà” nọ, tiên sinh xoa đầu ta đây, cho ta đây một khuôn mặt tươi cười. Ta đây hướng về phía đại thụ của học đường đắc ý cười, một miếng quả hồng nhỏ mạnh bạo đập vào trên trán ta đây. Thối hồ ly!

Tối hôm qua khi tiên sinh và thối hồ ly trở về, bản tọa đã sớm ngủ. Bản tọa về đến nhà, thấy một bàn thức ăn nóng hôi hổi. Bản tọa lén lút mở hé cửa phòng bếp ra một khe, tay của thối hồ ly đang ôm thắt lưng tiên sinh. Bản tọa không dám nhìn thêm nữa, ông lão nói, nhìn thứ gì không nên nhìn sẽ bị đau mắt hột, rất đau rất đau đó.

Có hương vị thơm phưng phức chui vào trong mũi bản vương, nước miếng bắt đầu không nghe lời từ khóe miệng trào xuống, trên bếp lò đang hầm một nồi canh gà lớn.

Này, này, các người đừng ôm nhau nữa, canh gà sắp hầm quá tay rồi! Canh gà của bản tọa a… Ô ô…

Lão phu không khống chế được đẩy cửa ra…

Sau bữa cơm chiều, bản tọa kéo chăn đi qua nhà Vương thẩm mập mạp sát vách, một bước quay đầu ba lần.

Thối hồ ly, rữa hồ ly, tử hồ ly! Là tên đó sai, là tên đó! Đều là lỗi của tên đó! Bản vương bất quá chỉ vì một chén canh gà… Ô ô… Chờ bản vương trưởng thành rồi, bản vương nhất định sẽ cướp về toàn bộ mọi thứ, vô luận là cánh gà hay là tiên sinh. Nhất định! Nhất định!

***

Năm Đinh Hợi tháng tư.

Năm Đinh Hợi tháng năm ngày một.

Quản Nhi hài lòng thỏa mãn khép quyển vở lại, mở ngăn tủ ra, đặt nó vào tận cùng sau hũ đường. Tiểu hồ ly kiễng ngón chân, nhìn vào chỗ sâu trong ngăn tủ, lẳng lặng mà khoái trá.

Cùng lúc đó, hồ ly đang mãn ý ôm thư sinh ngồi trong vườn phơi nắng cho gà ăn, trong giây lát cảm thấy được một cơn ác hàn từ sau lưng dâng lên…

=Hoàn=

Tiểu hồ ly đáng thương, cố gắng lên ~ =D

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8