Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch
Chương 69: Ngoại truyện 5 : Trương Lăng Trúc & Vị Hàn [thượng]
Trương Lăng Trúc chưa từng thảm như vậy, cho dù bày tỏ thất bại, bị tình địch tính toán hắn cũng không có rơi vào loại tình huống này.
Thật vất vả từ công ty hết sức mệt mỏi đi ra, chân trước vừa bước lên xe limousine nhà mình liền lọt vào mai phục của sát thủ, ô tô báo hỏng nghiêm trọng không thể dùng, trong lúc chạy trốn lại cùng vệ sĩ mất đi liên lạc, hiện giờ chỉ còn lại tên đó một mình theo một hẻm nhỏ bẩn thỉu chậm rãi đi về phía trước, mà sát thủ không biết đang ở đâu, hay là một giây kế tiếp tên đó sẽ đột ngột không kịp đề phòng chôn vùi ở họng súng sát thủ.
TÊN ĐÓ suy tư một chút thực lực vệ sĩ nhà mình, nghĩ thầm đám người kia hẳn là có thể ngăn chặn sát thủ, liền khom lưng nghỉ ngơi một hồi tiếp tục đi về phía trước, lúc này quần áo tên đó mất trật tự, trên mặt và trên người còn có trầy da, hoàn toàn nhìn không ra tao nhã phóng khoáng như trước, hơn nữa thình lình xuất hiện mưa nhỏ và hẻm nhỏ suy bại, khiến tên đó tính tình luôn luôn tốt cũng không nhịn được mắng đm.
HẮN cau mày đi về phía trước, lúc này phía trước bỗng nhiên lóe ra ba đường bóng người, hắn trong lòng cả kinh, nhanh chóng tìm vật tránh né, lưng tựa vào vách tường hướng bên kia nhìn lại, lúc thấy rõ quần áo côn đồ của lũ người kia liền thở phào, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày lại, chậm rãi hướng bên ngoài hẻm nhỏ đi.
“Này, người anh em, mày gặp phải phiền phức sao?” Trong lúc chúng gặp được sau đó một người trong đó huýt sáo, thảnh thơi hỏi.
Mặt Trương Lăng Trúc không thay đổi nhìn ba người chúng xếp thành một hàng đem đường đi chặn lại, thoáng nhướng mi, “Muốn như thế nào?”
“Đừng như vậy người anh, thả lỏng một chút, chúng tao không có dụng ý xấu.”
Trương Lăng Trúc tùy ý oh một tiếng, “Không có dụng ý xấu là có ý gì?”
“Nói đúng là nếu như mày đem tiền trên người mày chia cho chúng tao một chút, chúng tao có lẽ sẽ giúp mày giải quyết một chút phiền phức hoặc … Cho mày thuận lợi mà bình an từ nơi này đi ra ngoài,” người nọ nhìn tên đó cười nói, “Tao dùng mạng sống của tao xin thề.”
Lông mi Trương Lăng Trúc hơi rũ, nhìn qua hết sức an tĩnh cùng thờ ơ, tên đó tuy rằng nuông chiều từ bé chúng tinh phủng nguyệt*, thực chất bên trong lại không tồn tại loại yếu ớt này, trên thực tế tên đó là một người hết sức chính trực và kiêu ngạo, loại quý khí này từ nhỏ thì tài trí hoàn cảnh hơn người khiến tên đó từ bên trong phát ra một loại lạnh nhạt, không tha thứ cùng bất kể cái gì xen vào và khiêu khích. [*nhiều ngôi sao nâng đỡ mặt trăng, một câu thành ngữ, ý chỉ người được nhiều người yêu quý tôn trọng]
Hiện giờ sát thủ chẳng biết lúc nào sẽ đuổi theo, gã biết biện pháp lý trí tốt nhất chính là ném cho chúng tiền mọi chuyện thuận lợi, nhưng gã làm không được, hoặc là gần đây tiếp hai tiếp ba chuyện đem nhẫn nại của gã mài không còn, nói chung gã lúc này vô cùng cực cần phát tiết.
“Được,” tên đó nói, “Vậy xem chúng mày có may mắn tới lấy hay không.”
Vị Hàn có thể đi vào hẻm nhỏ này đơn giản là đến thử vận may một chút, tên đó nhận được bạn bè trước đây xin giúp đỡ, nhưng mà còn chưa chờ tên đó đến đại trạch điện thoại di động của tên đó liền vang lên, tiếng động bên kia vô cùng cực lo lắng, khóc nói con trai bảo bối gặp sát thủ, đến nay tung tích không rõ. TÊN ĐÓ hỏi đại khái phương hướng, liền để cho thủ hạ lái xe ở gần đây dạo qua một vòng, tiếp đó tên đó liền phát hiện ngõ nhỏ này, vì vậy mở cửa xe chậm rãi đi vào.
Giày quân đội ở mặt đất ẩm ước phát sinh tiếng lộc cộc thanh thuý, tên đó chậm rãi đi về phía trước, tiếp đó khi đi ngang qua chỗ rẽ thì nghe được một trận ho trầm thấp, bước chân tên đó dừng lại, quay đầu đi tới. Liền thấy trong hẻm nhỏ sương mù có người dựa nghiêng ở trên tường, tây trang ném qua một bên, chỉ mặc áo sơ mi màu trắng, quần áo trong bị nước mưa ướt nhẹp dính sát vào nhau ở trên người, mơ hồ có thể thấy cơ thể đều đặn, người này hơi cúi đầu, tóc nhỏ vụn che ở mắt, khiến người ta đây thấy không rõ tình tự đáy mắt, ngoài ra cuối ngõ hẻm còn có thể thấy ba người mặc đồ côn đồ nâng đỡ lẫn nhau bước chân tập tễnh rời khỏi, hiển nhiên không chiếm được tiện nghi gì.
Người nọ đương nhiên cũng phát hiện hắn lão phu, tên đó che bên trái cúi đầu ho khan một hồi, tiếp đó chậm rãi lau máu nơi khoé miệng, lúc này mới liếc mắt nhìn hắn lão phu, ánh sáng trong mắt rất an tĩnh, nhưng con ngươi lão phu Vị Hàn lại híp lại một chút, may là người này che giấu cho dù tốt hắn lão phu vẫn từ trong mắt tên đó đã nhận ra một tia lợi hại và lãnh ngạo* [lạnh băng và kiêu ngạo], mang theo ngồi tít trên cao, hơi thở người chớ gần, tựa như một con báo được nuông chiều.
Trương Lăng Trúc phát tiết một trận sau đó tâm tình rất thoải mái, liền có tâm tình quan sát người trước mắt, hắn luôn luôn rất biết hàng, người này mặc quân trang, hơn nữa hiển nhiên không phải bên này châu Âu, hơn nữa chuyện mấy ngày nay mẹ hắn dù sao vẫn nhắc tới … HẮN nhướng mi, “Anh chính là ông chủ công ty D. C. MPC của nước Mỹ mẹ tôi nói?” HẮN chậm rãi ở trong lòng hạ kết luận, người này cường thế thần bí, nhân vật hiểm nghèo.
Vị Hàn ngẩn ra, từ trong lòng lấy ra ảnh chụp nhìn một chút người phía trên mặc tây trang thoả đáng, mặt mũi tuấn tú, lại nhìn một chút người trước mắt nút áo sơ mi mở hai nút, tóc mất trật tự, khóe mắt và khóe miệng mang theo máu bầm, dừng lại trong mười giây, khóe miệng mang theo một chút ý cười, “Ngài Trương sao, tôi là Vị Hàn.” Hắn bản tọa nhớ trước đó giọng nữ trong loa nghe đến thảm hại: Bảo bối kia của tôi a, từ nhỏ ngay cả chút vết thương, ngay cả chút oan ức chưa từng bị, huống chi là sát thủ a, nếu là nó có chuyện không may xảy ra gì đó tôi sống thế nào a.
Tên đó vốn cho là người này sẽ là một thiếu gia nhà giàu lớn lên ở trong nhà ấm không có khí thế gì, không nghĩ tới dĩ nhiên không phải, không chỉ có không phải, còn vô cùng cực sắc bén.
Trương Lăng Trúc đối với nụ cười nơi khóe miệng của hắn lão phu nhìn như không thấy, tự mình đi lấy tây trang, đem thứ hữu dụng trong túi lấy ra lại tiện tay ném một cái, lướt qua hắn lão phu đi về phía trước, còn không quên cài một nút áo, “Được rồi ngài đây, tôi hẳn là đi hướng bên kia?”
“Phía trước quẹo trái, còn nữa, tôi không có họ, cậu có thể trực tiếp gọi Vị Hàn.” Vị Hàn nhàn nhạt đáp lời, vừa lướt qua thì hắn thấy được da của người này trong cổ áo sơ mi hạ xuống, ừm, xem ra hắn đúng thật được cưng chiều từ nhỏ Vị Hàn nghĩ, da dẻ kia đúng thật là như bạch ngọc thượng hạng.
Trương Lăng Trúc đáp lời, tên đó ở vừa nãy trong quá trình đánh nhau thương tổn tới cổ chân, đi đường có chút khập khiễng.
“Cần giúp một tay không?”
Tiếng động sau lưng vẫn là tùy ý, không tâm tình gì, nhưng Trương Lăng Trúc lại không rõ tâm tình của người này dường như tốt, liền quay đầu lại liếc hắn bản vương một cái, quay đầu tiếp tục đi, “Không cần.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Trương Lăng Trúc không kiềm chế được cau mày, cùng người này một chỗ như vậy khiến tên đó cả người đều khó chịu, thật không biết mẹ tên đó tìm nhân vật như thế sang đây là muốn làm gì.
Mưa nhỏ tí tách, không khí âm lãnh ẩm ướt, hai người chúng một trước một sau đi chậm rãi, ngoại trừ tiếng mưa rơi xung quanh rất thanh tịnh, khiến người lão phu có thể sản sinh một loại cảm giác kỳ quái, nói thí dụ như —— giống như toàn bộ phương trời cũng chỉ có hai người chúng.
Mãi cho đến thật lâu sau này Vị Hàn luôn có thể nhớ lại tình cảnh này, người trước mặt mặc dù có chút tập tễnh khó khăn quá đỗi, nhưng đường cong lưng bắp thịt lưu loát tốt đẹp, kiên định cao ngất, chưa từng có cúi xuống.
Thật là báu vật.
Đây là Trương Lăng Trúc lần đầu tiên bị thương thành như vậy, gia đình toàn bộ đều gà bay chó sủa* [ý chỉ náo loạn], mẹ Trương sang ôm tên đó vừa khóc liền khóc hai giờ, Trương Lăng Trúc bất đắc dĩ ở một bên khuyên, thỉnh thoảng còn đem lên một ly nước để mẹ tên đó bổ sung chút hàm lượng nước.
Vị Hàn ở một bên nhìn, đáy mắt không có chút tâm tình nào, khiến người lão phu đoán không ra tên đó đang suy nghĩ gì. Mẹ Trương sau khi đã khóc liền giới thiệu sơ lược một chút, vì vậy từ đó sau này Vị Hàn liền đi theo bên cạnh Trương Lăng Trúc, mặc kệ hắn có nguyện ý hay không.
Sau khí vết thương Trương Lăng Trúc tốt cứ tiếp tục công việc của hắn, lần này Duẫn Mạch làm tuy rằng không quá phận nhưng trong đám ông già kia lại nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, một đống lớn vấn đề bại lộ, hắn chỉ có thể liền đêm làm không nghỉ, vì chính là sớm một chút kết thúc trở lại tiếp tục theo đuổi hạnh phúc nửa đời sau của hắn.
Lúc Vị Hàn đẩy cửa đi vào người này đang gục xuống bàn ngủ, tên đó nhìn thoáng qua thời gian, ba giờ sáng. Tên đó đi vòng qua trước bàn, mặt của Trương Lăng Trúc trưng ra một nửa, dáng ngủ rất đẹp, dáng vẻ thanh tú rất là tuấn dật, tên đó không khỏi khom lưng xề gần chút. Hơi thở trên người tên đó cảm giác tồn tại quá mạnh mẽ, Trương Lăng Trúc nhướng mày, chậm rãi mở mắt ra. Vị Hàn vẫn là không nhúc nhích nhìn tên đó, thậm chí tâm tình đáy mắt đều không có thay đổi mảy may, mà ánh mắt của Trương Lăng Trúc nhưng dần dần trở nên sắc bén, ngồi thẳng người, “Vị Hàn, tôi nghĩ chúng bản tọa hẳn là nói chuyện thật tốt.” Người này gần đây dù sao vẫn dùng loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu này quan sát nhìn tên đó, việc này làm cho tên đó rất khó chịu, thậm chí còn mang theo mơ hồ không yên.
Vị Hàn cũng đứng dậy, tiếng động vẫn là tuỳ ý, “Oh, không sao có thể nói.”
Trương Lăng Trúc không để ý tới lời của gã, đi thẳng vào vấn đề, “Tôi không cảm thấy trên người tôi có thứ gì đó có thể để cho anh nghiên cứu.”
“Cậu sai rồi,” Vị Hàn tiếng nói không đổi, tùy ý đúng thật giống như đang bàn về thời tiết, “Lúc bản thân mỗi người đang tuyển chọn vợ đều là nhất định lấy thiện cảm làm cơ sở trước, trải qua nghĩ cặn kẽ sau đó triển khai thế tiến công, sau cùng hỉ kết lương duyên cùng suốt đời.”
Trương Lăng Trúc nhìn gã chằm chằm một lát, “Anh thật đúng là dám nói.” Xem ra gã mấy ngày nay suy đoán không có sai.
Vị Hàn trầm mặc cùng gã đối diện.
Trương Lăng Trúc bỗng nhiên đứng dậy, “Tôi muốn đổi vệ sĩ.” GÃ quay người liền đi, nhưng mà cánh tay lại bị người này chặn nắm chặc, tiếp đó lực mạnh ném đến trên bàn, gã vội vàng chống người ngồi dậy, còn chưa kịp phản ứng đã bị nắm cằm, miễn cương rơi vào một nụ hôn hung ác.
Hơi thở nam tính thanh khiết xâm lượt ở trong miệng tuỳ ý mà đi, không có chút ôn nhu nào mà nói, sức lực khổng lồ thậm chí kéo khoé miệng của tên đó bị thương, khoang miệng đều mang theo một chút mùi máu tươi, lưỡi lửa nóng của người này nhanh chóng càn quét khoang miệng của tên đó, lại một chút làm sâu sắc, thẳng đem một chút dưỡng khí cuối cùng của lồng ngực miễn cưỡng ép đi, tên đó gắt gao nắm chặt cánh tay người này, hít thở không thông mà mang theo co quắp khiến ngón tay của tên đó gần như vặn vẹo.
Vị Hàn qua thật lâu mới buông tên đó ra, cuối cùng vẫn còn ở khoé miệng của tên đó l**m l**m, giống như chưa thỏa mãn. Trương Lăng Trúc vội thở hổn hển mấy cái, ngẩng đầu liền đánh.
Một tiếng “Bốp” giòn tan vang lên mặt Vị Hàn bị đánh nghiêng lệch qua, mà hắn giống như là không có cảm giác được vậy nghiêng đầu nhìn tên đó, môi Trương Lăng Trúc bởi vì mới vừa hôn môi mà trở nên rất gợi cảm, trên mặt cũng bởi vì hít thở không thông mà mang theo một chút đỏ ửng, đáy mắt tuy rằng nhuộm chút hơi nước, nhưng lợi hại trong đó cũng là không che giấu được, tên đó dùng ngón cái chậm rãi chùi máu khoé miệng, lạnh lùng nói, “Cút ra ngoài!”
Vị Hàn vẫn là dáng vẻ đó, cho dù sau khi hắn bản vương vừa mới làm động tác thô lỗ cùng với bị trúng một cái tát ánh sáng đáy mắt vẫn là khiến người bản vương nắm không rõ, ngay cả hơi thở trên người đều mảy may không đổi, hắn bản vương cúi đầu nhìn chằm chằm ánh mắt của Trương Lăng Trúc, chậm rãi mở miệng, “Thật ra thì,” hắn bản vương nói nghiêm túc, “Thật ra tôi hoàn toàn có thể liền muốn cậu ngay bây giờ.”
Lông trên người Trương Lăng Trúc một thoáng nổ tung toàn bộ, bỗng nhiên đẩy tên đó ra liền đi, từ bóng lưng nhìn qua đúng thật giống như chạy trối chết, nói đùa đi gã nghĩ, nếu là đến thật cho dù mười người gã cũng đánh không lại một Vị Hàn.
Cửa thư phòng đóng ầm một tiếng, Vị Hàn sờ sờ mặt hơi chút phát đau, chậm rãi thêm một câu, “Tôi chẳng qua là không muốn mà thôi.”
Từ hôm đó trở đi Trương Lăng Trúc liền hữu ý vô ý tránh né Vị Hàn, nhưng người sau dù sao cũng là vệ sĩ của gã, phạm vi tránh né của gã thật sự có hạn, mà một điểm trong này để cho gã buồn bực chính là nụ hôn kia, người này ở trong nhân gian hắc ám lăn lộn quá lâu, cộng thêm quyền thế địa vị hiện giờ, thế cho nên khiến trên người gã luôn mang theo hơi thở hiểm nghèo mà cường thế, bởi vậy nơi bị gã chạm qua giống như cưỡng ép đánh lên ấn ký, tiêu trừ thế nào cũng tiêu không được.
Mấy ngày nay tên đó luôn có thể nhớ lại nụ hôn đêm đó, bất kể sức lực hay là nhiệt độ đều nhớ rõ ràng, điều này làm cho tên đó rất khổ não, đặc biệt khi tên đó bị ép nhớ lại những việc này thì tên đầu sỏ gây nên liền ở bên cạnh nhìn tên đó, tuy rằng ánh sáng đáy mắt người này như cũ, nhưng tên đó chính là có loại cảm giác bị nhìn thấu, khiến cho tên đó hận không thể đi đập đầu vào tường.
Rất khốn nạn Trương Lăng Trúc hung tợn nghĩ, khiến cho giống như tôi có chút hoài niệm.
HẮN yên lặng nhịn một thân nội thương, rốt cuộc một đêm khuya vùi đầu khổ đau làm việc thấy được hy vọng, hắn nhìn kim đồng hồ, lại nhìn một chút công việc hoàn thành triệt để trên bàn, đôi mắt đẹp nhất thời híp lại, ngay lập tức cầm điện thoại di động lên đặt vé, đơn giản thu dọn đồ đạc liền vội vàng bay đi Trung Quốc.
HẮN trước khi đi nghĩ không phải là rốt cuộc có thể nhìn thấy Tả An Tuấn, mà là rốt cuộc có thể thoát khỏi tên ác ma.
Đương nhiên hắn giờ phút này cũng không có ý thức được điểm ấy, cũng không ý thức được năng lực của Vị Hàn và Duẫn Mạch, cho nên thật vất vả thấy chút ánh mặt trời hắn liền lại trở về trong bóng tối.
TÊN ĐÓ ngồi ở công ty chi nhánh Trung Quốc, liếc mắt nhìn ác ma nào đó, lại lướt nhìn pháo hôi* [bia đỡ dạn, con chốt thí] cách xa năm mét mượn tới từ trong tay Duẫn Mạch, ngoắc ngoắc ngón tay, “Cậu, đúng chính là nói cậu, tới đây một chút.”
Pháo hôi nào đó khóc thút thít một tiếng, chống lại áp lực cực lớn chậm rãi cọ lại gần, nhìn đối tượng nhiệm vụ mới đảm nhiệm, “Có việc gì thế?”
“Có,” Trương Lăng Trúc nhướng mi nhìn khoảng cách hai bên, “Cậu tới chút nữa.”
Pháo hôi nào đó lần thứ hai khóc thút thít một tiếng, do do dự dự có muốn tiến lên hay không thì Vị Hàn liền mở miệng, “Đi pha ly cà phê.”
“Được.” Pháo hôi nào đó không nói hai lời nhanh chóng quay đầu chạy như điên, ầm một tiếng đóng cửa lại, tốc độ cực nhanh đúng thật hận không thể bản thân chưa từng xuất hiện.
Trương Lăng Trúc mặt đen nhìn cửa đóng chặt, sau đó chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng câu “Túi mềm*” [ý chỉ mong manh, nhu nhược] liền cúi đầu đọc tài liệu, nỗ lực bỏ qua hơi thở bên cạnh.
Vị Hàn xoay người hướng tên đó đi đến, bàn tay chống lên trên bàn, chậm rãi cúi người. Tay nắm tài liệu của Trương Lăng Trúc dừng lại, vô ý thức hướng bên cạnh rụt một cái, lòng mặc niệm anh lão phu không tồn tại, ừ, anh lão phu thật sự là không tồn tại.
“Cậu hình như rất sợ tôi?” Môi Vị Hàn để sát vào bên tai của hắn, thấp giọng hỏi, “Vì sao?”
“Ai nói tôi sợ anh?” Trương Lăng Trúc liếc mắt nhìn tên đó, chịu đựng một tầng nổi da gà phía sau lưng, cậy mạnh nói, “Anh cũng không phải lũ thú dữ trên núi.” Ừ, anh lão phu đúng thật chính là không bằng cầm thú.
Vị Hàn nhìn gương mặt gần trong gang tấc, lại xít lại gần chút, Trương Lăng Trúc thần kinh căng thẳng một phần, vội vàng lui về phía sau, Vị Hàn nói, “Nhìn, cậu sợ cái gì?”
“Tôi đây gọi là bảo trì khoảng cách thích hợp,” Trương Lăng Trúc vẻ mặt nói nghiêm túc, “Tôi đã là người có vợ, ở bên ngoài đương nhiên phải chú ý chút, không biết nam thụ thụ bất thân a?” [:))))]
“Oh, có vợ,” Vị Hàn ngồi dậy, “Chính là người tên Tả An Tuấn? Cậu lần trước lén đi ra ngoài cũng là vì nhìn cậu bản vương?”
“Đó là đương nhiên,” Trương Lăng Trúc liếc mắt nhìn gã, “Không biết tiểu biệt thắng tân hôn* sao?” [mới cưới tạm xa nhau]
“Tôi nếu như nhớ không lầm cậu lão phu và Doãn Mạch là một đôi.”
Trương Lăng Trúc dưới đáy lòng phun ra một ngụm máu, nét mặt vẫn như cũ cậy mạnh nói, “Đám người kia không phải còn chưa kết hôn sao? Chỉ cần không kết hôn tôi liền có cơ hội.”
“Cha mẹ cậu sẽ đồng ý cậu cùng một người đàn ông kết hôn?”
“Đúng vậy,” Trương Lăng Trúc hết sức đắc ý, “Chuyện của tôi mặt này đám người kia xưa nay mặc kệ, gia đình tôi là rất cởi mở.”
“Ừ,” Vị Hàn gật gật đầu, “Tôi đây cũng liền không có gì phải băn khoăn rồi.”
Trương Lăng Trúc lần thứ hai phun ra một ngụm máu, còn chưa mở miệng liền cảm giác được gì đó, ngay lập tức bật nhảy lùi xa mấy thước, “Anh anh anh chớ làm loạn …”
Vị Hàn không để ý tới lời của gã sãi bước đi tới, lông trên người Trương Lăng Trúc nổ tung, trực tiếp liền muốn xông hướng ra phía ngoài, mà Vị Hàn lại trước một bước bắt được cổ tay của gã, cả người kéo đến trong lòng, cúi đầu để sát vào bên tai của gã, “Đừng nhúc nhích.”
Trương Lăng Trúc ngay lập tức cứng đờ, đến thật sự bất động, “Tôi cảnh cáo anh, anh nhưng đừng lộn xộn … Ưm ….” GÃ còn chưa có nói xong môi đã bị phủ kín, chỉ cần hai người đám người kia một chỗ gã đều tránh không được phải bị khổ đau như vậy, mặc kệ phản kháng thế nào đều vô dụng, bởi vì gã thực sự đánh không lại người này. Vị Hàn hôn người thích hôn sâu, mỗi lần đều làm cho gã muốn hít thở không thông mới buông ra, mà hương vị này lại lưu ở trong người thật sâu, càng để lâu càng nhiều, càng ngày càng không thể bỏ qua.
Vị Hàn từ phía sau ôm hắn, nghiêng người về phía trước, một tay giữ hông của hắn bàn tay kia để dưới cằm của hắn, chờ hắn cảm thấy tay nâng cằm hắn lên buông ra cằm hắn, cởi ra cúc áo tây trang, kéo cà vạt hắn, theo cổ hắn xoa xuống phía dưới, từ vai đến xương quai xanh, ch*m r** v**t v*, sức lực khổng lồ thậm chí ở trên xương quai xanh để lại vết hồng.
Nhịp thở của Trương Lăng Trúc nặng chút, giơ tay lên đi tách tay hắn, chỉ có ý thức nhắc nhở gã không thể tiếp tục nữa, ngay từ rất lâu trước đó người này quá đáng hơn đều đã làm, nếu không phải gã lúc đó thắng lại đúng lúc đoán chừng đã sớm khó giữ được trong sạch, cho nên nếu như không ngăn cản người nọ là sẽ không chủ động dừng lại.
Vị Hàn mặc tên đó đem tay của mình từ trong áo sơ mi lôi ra, Trương Lăng Trúc hiển nhiên đạt được còn chưa kịp thở phào liền thấy tay Vị Hàn buông xuống đã lại giơ lên, lại hết sức thô lỗ xé áo sơ mi của tên đó, trong ngực trong chớp mắt để lộ ở trong không khí, tên đó cả kinh, ngay lập tức nghiêng đầu né tránh nụ hôn của tên đó, “Vị Hàn, anh dừng lại cho tôi, dừng tay!”
Giọng nói của hắn có chút khàn, thật sự không có uy lực gì, Vị Hàn theo lồng ngực của hắn dùng sức v**t v* xuống phía dưới, cũng ở trước khi hắn ngăn cản cách quần của hắn sờ sờ vùng trung tâm.
Trương Lăng Trúc tức thì kinh sợ thở hổn hển một tiếng, Vị Hàn cắn vành tai của hắn, “Rõ ràng cũng cứng rắn, có thể tỏ rõ cái gì?”
Trương Lăng Trúc không chút nghĩ ngợi phản bác, “Là tôi thật lâu không phát tiết.” TÊN ĐÓ thật ra biết nguyên nhân, Vị Hàn người nọ là rất cường thế, nhưng cấm kỵ đối lập nhau cùng tên đó ở chung với nhau lại càng làm rõ k*ch th*ch hơn, loại k*ch th*ch này không chỉ là trên thân thể, còn bao gồm trên tinh thần.
Vị Hàn không thèm để ý oh một tiếng, hôn vành tai của hắn mơ hồ không rõ hỏi, “Tôi giúp cậu?”
“Không cần!” Trương Lăng Trúc lần này trả lời rất kiên quyết, ấn ký của người này rơi ở trên người thật sự quá sâu, sau lần này đời tên đó liền triệt để xong rồi, chỉ có nhận mệnh cùng tên đó tiếp tục dây dưa.
Vị Hàn hoàn toàn không để ý tới lời của gã, tự mình cởi dây nịt của gã, Trương Lăng Trúc nắm chặc cổ tay của tên đó, quay đầu nhìn tên đó, đáy mắt của gã đều là hơi nước, nhưng trong đó vẫn mang theo sắc nhọn, “Tôi nói buông tay.”
Trương Lăng Trúc quan sát ánh mắt không chứa tâm tình của hắn, gan cũng rất run rẩy. Mà đúng lúc này chỉ nghe cửa răng rắc một tiếng mở ra, một cái khay duỗi vào, pháo hôi nào đó bưng khuôn mặt nhỏ nhắn, run run rẩy rẩy đem cà phê giơ lên ngăn trở tầm mắt của người nào đó, “Cái kia kia kia, cà phê pha pha pha xong rồi …”
Hai người ngẩn ra, Trương Lăng Trúc nhanh chóng dùng hết toàn lực tránh ra, áo sơ mi của hắn đã không thể mặc, chẳng qua cũng may Vị Hàn không có đem tây trang của hắn cũng xé, hắn liền rất nhanh ôm lấy tây trang xong, chạy tới vỗ vỗ vai pháo hôi, ném một câu, “Tiểu Mềm, làm tốt lắm, trở về tăng lương cho cậu.” Tiếp đó cũng không quay đầu lại chạy.
Pháo hôi nào đó vò đầu, “Tôi không gọi là Tiểu Mềm a, a, chẳng qua nếu có thể tăng lương tôi cũng không cùng cậu so đo, này, cậu cũng đừng quên a a …” Hắn còn chưa rống xong liền đã nhận ra gì đó, tức thì ngẩng đầu, trong chớp mắt gan run rẩy, “Em em em còn có việc, lão đại ngài bận, ngài bận …” Nói xong đem cà phê hướng trên mặt đất ném một cái, quay đầu chạy như điên.
Vị Hàn đứng tại chỗ chưa thoả mãn l**m khóe miệng một chút, tâm tình thật không có bao nhiêu khó chịu, con báo càng khó thuần phục lại càng thú vị, tên đó tin tưởng đợi được ngày ăn vào bụng nhất định cực kỳ mỹ vị.
Mà ngày đó sẽ không để cho tên đó chờ quá lâu.