Bảo Hộ Của Giới Hắc Bạch
Chương 73: Ngoại truyện 9 : Hôn lễ [hạ]

Cập nhật lúc: 2026-07-19 03:15:39 | Lượt xem: 5

Hôn lễ trong giới mọi người chờ đợi đã lâu rốt cuộc kéo ra màn che, quy trình của hôn lễ sắp xếp cùng lần trước không có gì khác nhau, xa hoa khiến mọi người lần thứ hai cảm khái một chút trình độ có tiền của những người này, mà mấy nhân vật chính có mặt biểu hiện cực kỳ ân ái, bất kể di chuyện tay chân hay là ánh mắt đều hoàn mỹ khiến người bản vương lựa không ra điểm sai, cho dù ai thấy cũng sẽ đối tình yêu tốt đẹp sản sinh ước mơ.

Đây cũng là lý niệm chúng vẫn tôn sùng, ở bên ngoài nhất định phải đem phần làm trò làm đủ, chờ những người này đi rồi mới ở phía sau cánh cửa đóng kín đánh đầu rơi máu chảy, anh chết tôi sống. [:v]

Sau nghi lễ mọi người liền bắt đầu chạy trong khách mời xã giao mời rượu, chỉ chốc lát sau liền phần tách ra, người quen biết của Tang Minh Triệt không nhiều lắm, hơn nữa cũng không thích xã giao, liền tùy ý tìm chỗ vắng người đứng, xoay ly rượu trong tay nhìn đoàn người, khóe miệng vẫn lộ vẻ cười nhàn nhạt, nhìn qua rất hiền hoà.

Lúc này người giúp việc của biệt thự đi tới đứng bên cạnh hắn, hắn liên không ngẩng đầu, cười nói, “Thế nào?”

“Máy thu hình đều phá hỏng, một cái cũng không còn.”

Tang Minh Triệt thoáng nhướng mi một chút, “Gian phòng của người kia cũng thế?”

“Vâng.”

“Xem ra những người đó cũng không tệ lắm, quả nhiên đều không phải là đèn cạn dầu a, chẳng qua cũng được,” gã cười nhấp một hớp rượu đỏ, nghĩ thầm dù sao kết quả này đã ở trong dự liệu của gã, “Này, việc để các người làm xong chưa?”

“Vâng,” người nọ gật gật đầu, “Máy thu hình như lỗ kim đã trang bị rồi, mỗi căn phòng một cái, đối diện giường lớn.”

“Làm tốt lắm,” Tang Minh Triệt cười khen ngợi một câu, “Đúng rồi, máy thu hình phá hư các người không động đi?”

“Không có, theo như dặn dò của ngài chỉ ở bên cạnh nhìn phá hư xong, một chút chưa từng đụng.”

“Ừ, vậy là tốt rồi.” Tang Minh Triệt phất tay để gã xuống phía dưới, khóe miệng cười sâu chút, những người đó đều là người tin ranh, hơi động một chút cũng sẽ khiến cho chúng sản sinh cảnh giác, cho nên biện pháp tốt nhất chính là không động, chờ đêm nay chúng lại nhìn thấy mấy thứ kia thì sẽ biết chúng âm thầm ra tay không bị phát hiện, kể từ đó cảnh giác đương nhiên là buông lỏng, lại không biết minh tu sạn đạo ám độ trần thương*, thật ra dụng ý để thay máy thu hình nhỏ như lỗ kim đêm nay sẽ đem khoảnh khắc lịch sử hoàn mỹ vĩ đại của chúng ghi chép vào, thật sự là ngẫm lại khiến người lão phu hưng phấn.

[minh tu sạn đạo ám độ trần thương: buổi sáng sửa đường núi hiểm trở tối làm chuyện đen tối, ý nói đánh lừa người khác mình làm chuyện tốt nhưng thật ra là để che giấu việc xấu]

TÊN ĐÓ mỉm cười nhìn đoàn người, lần này tới rất nhiều mỹ nhân, chẳng qua nhìn một vòng sau đó vẫn là mỹ nhân áo đỏ đêm qua xinh đẹp nhất, đáng tiếc hoa đã có chủ, tên đó không khỏi tiếc hận lắc lắc đầu, nhỏ giọng thầm thì, “Việc tốt như vậy cũng để con rắn độc kia chiếm, nếu như mỹ nhân kia là của mình thì tốt rồi, mình nhất định … Nhất định …”

“Ừ, nhất định cái gì?”

“Khụ, em nhất định đem cậu bản tọa giống như bảo bối cung phụng, một ngón tay cũng không đụng, lúc cần thiết còn đem cậu bản tọa đóng gói hai tay đưa lên,” Tang Minh Triệt nhanh chóng chân chó nói, quay đầu lại nhìn người, cười đến cực kỳ nịnh nọt, “Tốt vậy biếu anh họ lớn ngài đây a.”

Tống Triết mỉm cười nhìn gã không nói lời nào, biểu tình ôn nhu khủng khiếp. Tang Minh Triệt ngay lập tức gan run rẩy, cười khan, “Khụ, em đối chị dâu họ một chút ý nghĩ của phương diện kia cũng không có, thật đó.” GÃ cũng chính là thích nhìn mỹ nhân mà thôi …

Tống Triết chỉ nhìn gã mỉm cười không nói. Tang Minh Triệt nhất thời lui về phía sau một bước, anh họ lớn nhà gã mức độ âm hiểm gã vẫn còn có chút hiểu rõ, liền càng thêm run rẩy, “Thật đó, anh họ lớn anh tin em a, lòng và thân đều là thuộc về Triết Dạ, tuyệt đối sẽ không đối với người khác có ý nghĩ, anh tin em a a a!”

Tống Triết vẫn như cũ cười tủm tỉm nhìn gã chằm chằm, chờ trên trán gã ra mồ hôi lạnh mới thôi, gật gật đầu ôn hòa nói, “Anh đương nhiên tin cậu.”

Tang Minh Triệt một hơi thở còn chưa thở ra chợt nghe người này nói tiếp, “Cậu nếu đúng thật có ý nghĩ gì, ngày hôm nay cũng sẽ không cần xuất hiện ở nơi này làm hôn lễ.”

Tang Minh Triệt nhất thời cứng đờ, Tống Triết đối với hắn ôn hòa cười cười, quay đầu đi, hắn run run rẩy rẩy đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy gió lạnh trận trận, thổi trúng hắn cả người run rẩy. Lúc này bên cạnh lại vang lên một tiếng động quen thuộc, “Triệt.”

Tang Minh Triệt hoàn hồn nhìn Hướng Triết Dạ, sợ run một giây đồng hồ tức thì chạy tới mắc lên cơ thể tên đó cọ, Hướng Triết Dạ nhìn buồn cười, đưa tay vòng gã vào trong lòng, “Làm sao vậy?”

Tang Minh Triệt thút thít, “Ôm chặc một chút, lạnh.”

Hướng Triết Dạ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tống Triết còn chưa đi xa, nghĩ thầm em đây là đáng đời. Chẳng qua những lời này tên đó là sẽ không nói, dù sao người này nhảy vào ôm lấy lòng không dễ dàng.

“Tuyên, em có mệt hay không?” Bên này Hiên Viên Ngạo thật vất vả thoát khỏi một đám người đến đây mời rượu, nhanh chóng đi tới bên người vợ nhà mình quan tâm hỏi.

Mạnh Tuyên cười khẽ lắc đầu, “Cũng được.”

Hiên Viên Ngạo đem tên đó ôm vào trong lòng, để tên đó tựa ở trên người mình, tiếp tục quan tâm hỏi, “Có đói bụng không? Anh đi lấy cho em chút thức ăn.”

“Cũng được.” Mạnh Tuyên nghiêng đầu nhìn hắn bản tọa, người này trong con ngươi bản tọa cuồng dã đều là bóng dáng của mình, từ mười năm trước vẫn như vậy, thật … Bỏ thuốc cho anh ấy sao? Nhất là còn là ngày động phòng? HẮN thật ra đối với trên dưới không quá để ý, trước đây không từng tính hiện giờ thì càng không so đo.

Hiên Viên Ngạo có thể nhìn ra đáy mắt do dự của gã, hơn nữa gã ngày hôm qua trong lúc vô tình thấy được lũ người kia những người đó vây cùng một chỗ bàn bạc gì đó cùng với thuốc trong túi Trác Viêm đêm qua đưa, liền đem sự tình đoán đại khái, nghĩ thầm những người đó quả thực đem vợ nhà gã làm hư rồi, chẳng qua gã bây giờ sẽ không nói như vậy, chỉ biết càng thêm ân cần vây quanh ở bên người vợ hỏi han ân cần, đáy mắt cũng đều là tình ý dạt dào, thâm tình khủng khiếp.

Mạnh Tuyên xoắn xuýt, phản công lúc nào đều có thể phản, không nhất định không phải chọn ngày này, chẳng qua nếu như những người đó đều thanh công cũng chỉ có gã sẩy tay thật sự là quá mất thể diện, không được, gã suy nghĩ lại một chút, suy nghĩ lại một chút.

Hiên Viên Ngạo đem người đàn ông tốt thâm tình không gì sánh được suy diễn đến cực hạn, ở bên cạnh vợ một tấc cũng không rời, trên mặt cũng đều là ánh sáng hạnh phúc, thẳng khiến người xung quanh không ngừng hâm mộ, Mạnh Tuyên thấy thế càng thêm xoắn xuýt, không thế nào cùng gã đối diện, sau đó tuỳ ý tìm lý do rời đi, Hiên Viên Ngạo không có ngăn cản, tự gã xoay người sau đó ý cười khoé miệng trong thoáng chốc liền sâu chút, mang theo ý tứ tính toán được như ý, gã đem lọ thuốc từ túi tiền móc ra tiện tay hướng trong thùng rác ném một cái, nghĩ thầm tôi căn bản không dùng được nó, tôi đối với bản thân khá có lòng tin.

Tên đó ném tương đối sảng khoái, trong lòng tăng thêm mạnh mẽ khiến tên đó đã quên thuốc trong tay vợ tên đó vẫn còn, tên đó có lẽ bây giờ không cần, nhưng biết đâu ở tương lai một ngày nào đó sẽ dùng tới.

So với Mạnh Tuyên xoắn xuýt thế nhưng Trương Lăng Trúc một chút gánh nặng trong lòng cũng không có, hắn vốn chính là ăn thịt người, chỉ là đụng với Vị Hàn sau đó thành bị ăn, tuy rằng khí tràng trên người Vị Hàn cường đại khiến hắn trong khoảng thời gian ngắn đã quên ăn ngược, nhưng trải qua thảo luận đêm qua sau đó hắn liền kiên định lòng tin, dựa vào cái gì hắn nhất định bị ăn kia chứ?

Điểm ấy nghĩ thông suốt sau đó tên đó đột nhiên cảm giác được sáng tỏ thông suốt, ngay cả ánh mắt nhìn Vị Hàn cũng thay đổi, tên đó nghĩ nếu có thể đem Vị Hàn nhân vật bò X như thế đặt ở dưới thân thoả thích muốn làm gì thì làm, nhìn tên đó cầu xin tha thứ nhìn tên đó r*n r*, một việc phải cỡ nào có cảm giác thành tựu a! Việc này thậm chí so với đem Tả An Tuấn ăn đến tay còn khiến tên đó hưng phấn!

Cho nên trình độ nào đó không thể không nói h*m m**n chinh phục của người đàn ông trong lúc kén vợ kén chồng cũng là nhân tố quan trọng, Vị Hàn cũng là bởi vì điểm ấy địa vị ở trong lòng tiểu thụ nhà mình vượt qua Tả An Tuấn.

Trương Lăng Trúc càng nghĩ càng vui vẻ, càng nghĩ càng cảm thấy tính chất khả thi rất lớn, nụ cười khoé miệng đều không che giấu được, mọi người không khỏi đều âm thầm khẽ gật đầu, nghĩ thầm quả nhiên lúc người đang kết hôn là hạnh phúc nhất. Vị Hàn không đổi sắc mặt liếc nhìn gã một cái, không có mở miệng, tiếp tục đi xã giao.

Lần này truyền thông chưa có tới, bởi vậy khách quý có mặt Tả An Tuấn biết không mấy người, chẳng qua cậu ngược lại rất nghe lời, vẫn ngoan ngoãn đi theo phía sau Doãn Mạch, dáng vẻ nhu thuận khiến người bản tọa hận không thể ôm vào trong lòng hung hăng nhào nặn, Doãn Mạch cũng đúng thật lúc ban đầu thì làm như vậy, hơn nữa còn không khách khí hôn mấy cái, nhưng sau đó anh liền phát hiện một vấn đề, lúc này anh một tay nắm tay người này, một tay cầm ly rượu ở trong đám người xuyên qua, còn phải không ngừng chịu đựng đường nhìn quỷ dị của người nào đó, đường nhìn thuộc về Tả An Tuấn.

Tả An Tuấn nhìn Doãn Mạch trước mắt, đường cong gò má của người này rất tinh xảo, con đối phương thâm thúy xinh đẹp, vóc người cũng rất hoàn mỹ, cho nên ăn vào … Cũng không sai đi?

Đôi mắt nhỏ của cậu thỉnh thoảng hướng trên người Doãn Mạch liếc một chút, người xung quanh đều cùng Doãn Mạch trêu ghẹo nói vợ mới thật sự là rất yêu anh a, một tấc cũng không rời, một đoạn thời gian nhìn không thấy cũng rất nhớ a. Doãn Mạch nở nụ cười nhẹ hết sức một chút coi như trả lời, sau đó tìm một góc không người cúi đầu nhìn người này, chậm rãi hỏi, “Có đói bụng không?”

Tả An Tuấn lắc lắc đầu, tiếp tục nhìn.

“Ừ, khát hay không, có mệt hay không?”

Tả An Tuấn tiếp tục khẽ lắc đầu.

Doãn Mạch khẽ gật đầu, tùy ý hỏi một câu, “Oh, đúng rồi, em đang suy nghĩ gì?”

“Ăn … Anh …” Vấn đề của anh hỏi đến quá nhanh, Tả An Tuấn đột ngột không kịp đề phòng tức thì nói ra, chẳng qua cũng may cậu phanh lại đúng lúc, lúc nói chữ cuối cùng đã thu tiếng động lại, cậu cười khan, “Gì kia, em đang suy nghĩ cơm tối ăn cái gì.”

“Oh, cơm tối a,” Doãn Mạch tùy ý đáp lời, “Vậy em từ từ suy nghĩ, nghĩ xong anh để phòng bếp làm.”

Tả An Tuấn tức thì gật gật đầu, lòng may mắn lừa dối qua. Doãn Mạch liền lôi kéo tay cậu một lần nữa đi vào đoàn người, nghĩ thầm không nghe được tiếng nói thì đại biểu anh không biết sao? Em còn quá non. Anh nghĩ việc này không phải công lao của Tang Minh Triệt hay Tả Xuyên Trạch, có lẽ hai người chúng đều có, anh không khỏi híp mắt, các người nghĩ đứa ngốc này có thể hoàn thành trọng trách? Em ấy gặp quỷ mới có thể thành công.

Bên này Hướng Triết Dạ một lần nữa đi vào đoàn người, trước mắt bỗng nhiên chợt thấy bộ đồ đỏ, tên đó thoáng nhướng mi, “Có việc?”

“Có việc,” Tả Xuyên Trạch tà cười nói, thấp giọng, “Anh có biết hay không Triệt muốn đêm nay …”

“Biết,” Hướng Triết Dạ không đợi hắn nói xong liền cắt đứt lời của hắn, “Em ấy vẫn luôn lập kế hoạch chuyện này, chẳng qua tôi đoán em ấy ngoại trừ bỏ thuốc không có biện pháp khác.”

Tả Xuyên Trạch gật gật đầu, “Đã như vậy tôi cũng không có việc gì.” TÊN ĐÓ nói xong liền quay đầu đi, Hướng Triết Dạ nhìn bóng lưng của tên đó, Trác Viêm tối hôm qua cho tên đó thuốc là ý của Hill, mà người này nói cho tên đó biết lại là vì cái gì? Triệt tuy rằng thích nhìn mỹ nhân, nhưng ngày hôm qua hẳn là không có đùa giỡn tên đó đi? Người này mặc kệ từ mặt nào nhìn đều phải cùng Triệt đứng ở trên một tuyến mới đúng, tên đó rốt cuộc đang suy nghĩ gì?

Hướng Triết Dạ không khỏi rơi vào trầm tư.

Theo đuổi tâm tư của mình mọi người rốt cuộc chịu đựng đến buổi tối, từng khách mời tạm biệt, còn dư lại mấy người vây cùng một chỗ hòa khí ăn bữa cơm vừa rỗi rãnh hàn huyên vài câu liền trở về phòng của mình, dù sao đêm đáng ngàn vàng mà.

“Tuyên, em có mệt hay không?” Hiên Viên Ngạo ôm lấy vợ nhà mình vào phòng, để gã ngồi ở trên ghế sa lon, mình thì xoa bả vai cho gã, chân chó … Không, ý săn sóc mười phần.

Mạnh Tuyên hưởng thụ phục vụ cao cấp, vừa quay đầu lại đối diện với con cậu thâm tình của người này, đáy lòng nhất thời run lên, càng thêm lung lây không chắc. Hiên Viên Ngạo nghiêng đầu ở trên mặt tên đó mềm nhẹ hôn một cái, lôi kéo tên đó đứng dậy, “Tuyên, chúng lão phu đi tắm đi.”

“A, được.” Mạnh Tuyên mơ mơ màng màng bị tên đó lôi kéo vào phòng tắm, lại bị lấy hết đồ lôi kéo vào bể tắm, tiếp đó đã bị giam cầm thắt lưng kéo vào trong lòng.

Hiên Viên Ngạo nhìn gương mặt gần trong gang tấc, cúi người hôn qua, từ trên xuống dưới mỗi một tất đều không buông tha, sau cùng chống trán nhìn hắn, ở trên môi nhẹ nhàng hôn một chút, “Tuyên, anh yêu em, chỉ yêu em.”

Ánh sáng trong mắt phượng của Mạnh Tuyên nhất thời mềm xuống, “Em cũng yêu anh.”

Hiên Viên Ngạo liền nhanh chóng hôn lên, từ mềm nhẹ đến kịch liệt, chặt chẽ quấn quít lấy lưỡi tên đó không tha, hai tay cũng bắt đầu ở trên người tên đó chậm rãi chạy v**t v*, rất nhanh thì cảm nhận được nhiệt độ nâng cao dưới tay, tay hắn theo chậm rãi tuột xuống, thử dò xét chen vào một ngón tay.

Trong con cậu Mạnh Tuyên hơi nước ngay lập tức dày thêm, suy nghĩ cũng từ từ bay xa, Hiên Viên Ngạo hôn tên đó càng thêm kịch liệt, rất nhanh khai thác, sau đó không kịp chờ đợi đã đem mình c*m v**. Mạnh Tuyên a một tiếng ngẩng đầu lên, tiếng nói có chút run, “Anh … Nhẹ chút …”

Hiên Viên Ngạo chỉ cảm thấy đáy lòng căng thẳng, thiếu chút nữa không khống chế được đem hắn ấn ngã, hắn bản tọa chịu đựng không hề động, trong con đối phương đậm cuồng dã, an ủi tiến tới hôn hắn, chờ hắn rốt cuộc thích ứng mới chậm rãi bắt đầu động, tiếp đó càng lúc càng nhanh, càng ngày càng nặng.

“Tuyên …” Tên đó ở trên cổ gã hạ xuống nụ hôn vụn vặt, khàn khàn thấp tiếng nói, “Anh yêu em, anh yêu em …”

Mạnh Tuyên gắt gao bóp cánh tay của gã, sức lực trong cơ thể khiến hơi thở của gã lộn xộn không chịu nổi, không khống chế được r*n r* ra, ngay cả ý thức cũng bay xa.

Hiên Viên Ngạo ở trong bồn tắm phát tiết một lần, còn muốn một lần nữa thì Mạnh Tuyên đứt quãng mở miệng, “Không uống rượu sao?” GÃ nghĩ nếu để người này ăn một lần, vậy lúc ra ngoài thì đến phiên gã đi?

“Oh, uống rượu …” Hiên Viên Ngạo nở nụ cười một chút, ấn hông gã xuống lần thứ hai không có từ chối tiến vào cơ thể gã, Mạnh Tuyên kinh hô một tiếng, chỉ nghe người này ghé vào lỗ tai gã thấp giọng mở miệng, “Sau này em muốn uống rượu lúc nào anh đều cùng em, đêm nay sao, không được.”

Dứt lời lần thứ hai động, Mạnh Tuyên bị hắn gắt gao giam vào trong lòng chỉ có thể thừa nhận người này cho tất cả, chờ ý thức của hắn triệt để rời rạc trước vẫn như cũ không suy nghĩ cẩn thận hắn rốt cuộc là có phải bị lừa hay không.

Bên này Vị Hàn và Trương Lăng Trúc cũng vào phòng ngủ, hai người đều tắm rửa một cái, đi ra thì Trương Lăng Trúc rót hai ly rượu đỏ, đem một ly trong đó đưa cho tên đó, Vị Hàn tiếp nhận, tùy ý nói, “Thế nào, muốn lãng mạn môt chút?”

“Đúng vậy,” Trên mặt của Trương Lăng Trúc không có chút nào mất tự nhiên, cười nói, “Nói như thế nào cũng là đêm động phòng hoa chúc a, đương nhiên phải uống chút rượu a.”

Vị Hàn khẽ gật đầu, cầm ly rượu lên không thèm để ý uống một ngụm, Trương Lăng Trúc mắt thấy bờ môi của hắn bản tọa dán lên mép ly, còn chưa kịp vui vẻ liền bỗng nhiên bị một sức lực kéo qua, tiếp đó môi nóng lên, Vị Hàn giữ đầu của tên đó đem rượu đỏ trong miệng chuyển qua cho tên đó, không chỉ có như vậy, hắn bản tọa vẫn còn trong lúc rượu đỏ đổ xuống sau đó vẫn như cũ không buông tên đó ra, trái lại hôn sâu.

Trương Lăng Trúc mất nửa ngày sức lực mới giãy ra, “Anh làm cái gì?!”

Vị Hàn biểu tình không đổi, “Như vậy không phải càng lãng mạn sao?”

“Lãng mạn cái rắm,” Trương Lăng Trúc như thú bị nhốt vậy ở tại chỗ đi hai vòng, sau cùng vai sụp xuống, nản lòng, “Đi thôi, trên ly kia có thuốc, hiện giờ chúng bản vương đều uống, chỉ có thể ở trước khi choáng váng lên giường đi ngủ.”

Vị Hàn không có chút nào ngoài ý muốn, tên đó nhìn người này nằm trên giường xong nhanh chóng ép tới, “Thật ra a,” giọng điệu của tên đó vẫn là tuỳ ý, “Lúc tôi ở PMC hay huấn luyện cơ thể kháng thuốc.”

“…” Trương Lăng Trúc cứng một giây trong thoáng chốc bùng nổ, “Anh cố ý?!”

“Em cảm thấy thế nào?”

“Anh tên khốn nạn này!” Trương Lăng Trúc chửi ầm lên, vừa muốn đưa tay đẩy tên đó liền kinh giác một trận ngất xỉu, tay gã không khỏi rũ xuống. Vị Hàn dễ dàng đem đồ hai bên cởi, nâng cằm gã lên liền hôn tới.

Trong cổ họng Trương Lăng Trúc r*n r* một tiếng, sức lực trên người rất nhanh thì liền đem h*m m**n của gã khơi gợi lên, nhưng gã làm không ra sức lực, chỉ có thể mặc cho người đàn ông này đè lên giường ăn khô sạch sẽ, gã lúc đã bất tỉnh kỳ vọng duy nhất chính là gã không nên là người thảm nhất.

Doãn Mạch ngồi ở trên ghế sa lon lạnh nhạt nhìn Tả An Tuấn, khóe miệng rất nhỏ nâng lên chút ý cười.

Tả An Tuấn từ vừa lúc ấy đã bị vệ sĩ nhà cậu nhìn chằm chằm sợ đến nổi da gà, run run rẩy rẩy nói, “Mạch, anh anh anh nhìn em làm cái gì?”

Ánh mắt Doãn Mạch vẫn như cũ ý vị thâm trường, theo dõi cậu cười, “Không có việc gì, oh, đúng rồi, em mới vừa nói muốn làm cái gì kia mà?”

“Oh, em em em nói uống rượu, uống … Uống rượu …” Tả An Tuấn chột dạ gan càng thêm run rẩy.

Doãn Mạch gật gật đầu, “Vậy em đi rót rượu đi.”

Tả An Tuấn liền run rẩy đứng dậy, run rẩy đi lấy rượu bỏ thêm vật liệu, mới run run mở ra, tức thì liền muốn đỗ vào ly rượu.

“Ừm, Tả An Tuấn …” Ngay lúc cậu gần đổ rượu ra thì Doãn Mạch chậm rãi mở miệng, âm thanh nghiền ngẫm nói không ra.

Tả An Tuấn tay run một cái, rượu đỏ nhất thời rơi trên mặt đất, bộp một tiếng bể nát, chất lỏng màu đỏ sậm trong chớp mắt tràn ra, cậu khóc thút thít, “Mạch, bể rồi …”

“Ừ, vậy không uống,” Doãn Mạch tâm tình rất tốt trả lời, đưa tay tới, “Sang đây.”

Tả An Tuấn do do dự dự đi tới, nghĩ thầm loại tình huống này thế nào ăn được tới tay? Doãn Mạch cũng không cho cậu cơ hội suy tính, đem cả người hắn vòng vào trong lòng nắm cằm cậu liền hôn, tay cũng ở trên người cậu không ngừng trêu chọc, Tả An Tuấn rất nhanh thì mềm nhũn, chỉ còn th* d*c.

Con cậu màu lam đậm của Doãn Mạch chìm chút, đem áo ngủ cậu cởi một cái, ôm cậu lên giường, còn thuận tiện đem màn che xung quanh giường lớn kéo lại, thân thể Tả An Tuấn rơi vào trong đệm mềm màu đỏ thẫm, da trên người được làm nền vô cùng cực trắng, nhịp thở Doãn Mạch nhanh chóng nặng, cúi đầu hưởng dụng tiệc lớn.

“Ah ah …” Tả An Tuấn rất nhanh r*n r* ra, “Mạch, anh nhẹ chút … Ừm …”

“Oh, nhẹ chút?” Âm thanh Doãn Mạch phủ một tầng khàn khàn, “Em ở trong rượu đỏ thả thứ gì?”

“Ừm … Thuốc …”

“Oh, thuốc, ai cho em thả …”

“Là … Là …” Tả An Tuấn bị chọc ghẹo ý thức không rõ, căn bản không hề có gánh nặng trong lòng liền bày ra toàn bộ. Tang Minh Triệt nhất thời che mặt xoay về, còn thuận tiện đem đóng máy quay phim, thầm nghĩ mất mặt a mất mặt.

HẮN chỉ đối với Doãn Mạch bị đè cảm thấy hứng thú, bởi vậy chỉ đem cả máy chủ vào trong phòng, những cái khác đều ném ở phòng khác rồi, nhưng hắn không nghĩ tới Tả An Tuấn đã vậy còn không chịu thua kém như vậy. Hướng Triết Dạ một mực một bên nhìn, lúc này rốt cuộc đã mở miệng, “Em rốt cuộc có ngủ hay không?”

“Ngủ, ngủ, anh tắm không?”

Hướng Triết Dạ liền quay đầu đi tắm, mà chờ hắn đi ra thì trên bàn đã bày xong một ly rượu đỏ, Tang Minh Triệt trong tay cầm một ly, hơn nữa chất lỏng bên trong rõ ràng so với trên bàn ít hơn, nhìn qua giống như bị hắn uống một chút, lúc này thấy người này đi ra liền đem ly rượu trong tay để xuống bên cạnh, đi vào tắm.

Hướng Triết Dạ nhìn buồn cười, nghĩ thầm người này đã suy nghĩ tên đó biết chuyện bỏ thuốc vào, dựa theo lẽ thường mình sẽ làm gì? Đổi cái ly đúng không? Ừm … Vậy lần này tên đó liền không như tên đó mong muốn.

Tên đó đi tới đem ly rượu Tang Minh Triệt đặt một bên hướng bên cạnh dời một chút, lại đỗ thêm chút rượu đỏ, sau đó liền ngồi vào trên ghế sa lon chờ người nọ đi ra.

“Triết Dạ, tôi tắm xong …” Tang Minh Triệt mặc áo ngủ một bên lau tóc một bên đi ra, đi thẳng đến chỗ hắn mới dừng lại, gã âm thầm quan sát một chút, quả nhiên thấy ly kia có một chút thay đổi, mắt trong chớp mắt híp lại, nghĩ thầm Hướng Triết Dạ anh đúng thật đổi ly, oh ha ha ha. GÃ giả vờ trấn định cầm ly rượu lên đi tới bên cạnh Hướng Triết Dạ ngồi xuống, “Uống ly rượu giao bôi?”

“Được.” Hướng Triết Dạ tự nhiên phải phối hợp tên đó làm đủ trình diễn, vì vậy hai người đặc biệt có tình cảm đặc biệt ấm áp uống rượu giao bôi, Tang Minh Triệt tính toán thời gian, mắt híp một cái, cười nói, “Ừm, ngủ chứ”

“Ngủ.”

Tang Minh Triệt liền cười gian hướng giường lớn đi, ngay tại lúc khoảng cách giường lớn còn một bước chợt dưới chân mềm nhũn, nhanh chóng ngã quỵ về phía trước, Hướng Triết Dạ khoảnh khắc mấu chốt nắm giữ hông của gã kéo vào lòng, thấp giọng cười ra tiếng, “Em có khỏe không?”

Tang Minh Triệt nhất thời chấn kinh, đáy lòng trong thoáng chốc hiện lên dự cảm không tốt, hắn không thể tin quay đầu lại nhìn tên đó, “Anh không đổi ly?”

Hướng Triết Dạ đem tên đó ấn ngã xuống giường, cởi ra áo ngủ của mình, chậm rãi hỏi, “Anh tại sao phải đổi ly?”

Mặt của Tang Minh Triệt bộp một cái liền trắng bệch, gan run rẩy nhìn tiểu công nhà mình, nụ cười trên mặt Hướng Triết Dạ cực kỳ nghiền ngẫm ưu nhã, chậm rãi mở miệng, “Được rồi, hiện giờ chúng ta đây đến tính toán thật tốt sổ sách đêm qua … Một đêm này em đừng nghĩ ngủ …” [:v]

Tả Xuyên Trạch đi dạo ở trên hành lang tràn ngập tiếng động, tiếp đó rất nhanh đứng vững ở trước phòng em trai nhà mình, tà khí trên người tăng lên, đây là có chuyện gì … Không phải rõ ràng bỏ thuốc rồi sao?

Con cậu yêu mị của gã híp một cái, tức thì liền đạp cửa đi vào, Tống Triết đi theo phía sau gã vội vàng che miệng của gã thoáng cái ôm vào lòng, dán bên tai của gã thấp tiếng động, “Động phòng hoa chúc của em bị hỏng muốn cho em trai em cũng hỏng theo?”

Tả Xuyên Trạch dùng mắt trừng tên đó, Tống Triết lại cười ở trên mắt gã hôn một cái, an ủi, “Được rồi, trình độ gì đó của em trai em trong lòng mình rõ ràng, đây không phải là em đi vào liền có thể giải quyết, đi thôi, em không phải còn có chuyện quan trọng hơn?”

Tả Xuyên Trạch liền hừ một tiếng, hơi đợi một chút liền thấy Hill từ chỗ ngoặt đã đi tới, mà Trác Viêm ngay phía sau tên đó nhắm mắt theo đuôi, tên đó nhất thời nở nụ cười, “Ngài Tyler cũng là tới thăm em trai nhà cậu?”

Hill căn bản không để ý đến tên đó, tên đó đứng ở trước cửa Tang Minh Triệt nghe xong một hồi, biết em trai nhà mình lại ngã rồi, tâm tình nhất thời vui vẻ không gì sánh được, Tả Xuyên Trạch cũng không thèm để ý, nói tiếp, “Nghe nói trong phòng Triệt có cameras lỗ kim, không biết ngài Tyler có hứng thú hay không đi máy chủ bên trong phòng nhìn hiện trường phát sóng trực tiếp?” [quỳ:v]

Hill nhất thời hăng hái, giương mắt nhìn tên đó, Tả Xuyên Trạch liền dẫn đầu đi về phía trước, “Như vậy đi thôi.”

Hill bán tín bán nghi theo gã vào một gian phòng, quả nhiên thấy nơi đó liên thông phòng ngủ Tang Minh Triệt, bên trong hình ảnh được gọi là rõ ràng, Hill trước đây nghe qua đông cung sống của em trai nhà mình lại cũng chưa từng thấy tận mắt, chẳng qua việc này cũng không biểu thị gã không dám nhìn, vì vậy liền hướng nơi đó ngồi xuống, lần thứ hai tuyên bố sau khi xem xông đi ngủ.

Gương mặt Trác Viêm nhất thời suy sụp, ở đây chỉ có một cái ghế sa lon, một cái màn hình, nhưng nơi khác đều là trống không, ngay cả cái giường cũng không có, người bên trong này nếu như làm một đêm vậy tên đó chẳng phải là muốn cả đêm không ăn được vợ?

Tả Xuyên Trạch liếc mắt nhìn tên đó một cái, tiến tới nghiền ngẫm nói, “Không biết ngài Trác đối phòng này coi như thoả mãn?”

Con ngươi bản tọa Trác Viêm trong chớp mắt híp một cái, bình tĩnh nhìn một cái khóe mắt tức thì liền giật, phòng này không phải là phòng cưới của hôn lễ lần trước hắn cùng Hill sao?

Tả Xuyên Trạch cười cực kỳ hài lòng, hài lòng đi ra. Tống Triết nhưng ở lại sau cùng, hắn liếc mắt nhìn Trác Viêm, Trác Viêm từ túi tiền lấy ra một lọ thuốc ném tới, Tống Triết liền mỉm cười tiếp nhận, đi ra ngoài thì phân phó người cắt điện, vì vậy Hill chỉ có thể không tình nguyện bị Trác Viêm kéo.

Sáng sớm hôm sau chúng tiểu công dậy rất sớm, vây cùng một chỗ hòa khí ăn điểm tâm, mà một nửa kia thuộc về lũ người kia toàn bộ không có mặt, người giúp việc biệt thự không khỏi âm thầm khẽ gật đầu, nghĩ thầm lần này mới phàm thường này.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Rốt cuộc xong, nhiều người chính là chương không tốt, mệt chết tôi … Bài văn này đến đây thì là triệt để kết thúc, cảm ơn mọi người ủng hộ cho tới nay, cúi đầu ~

Bài văn này quy định đem mở ở một tháng, cảm giác hứng thú các vị có thể chú ý một chút, chỉ cần đánh dấu tác giả chuyên mục của tôi đến lúc đó sẽ nhận được trạm tin nhắn ngắn ( lần này không phải quảng cáo, lần này là thật sự)

Toàn văn hoàn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8