Bảo Kiếm Kỳ Thư
Chương 10: Diễn biến thình lình khi tọa công – Biết rõ xuất thân Phích Lịch Kiếm

Cập nhật lúc: 2026-08-31 11:45:18 | Lượt xem: 1

Một lúc khá lâu sau đó, lão Vương Toàn đành hạ dần tay xuống.

Lão nói qua tiếng thở dài một tiếng :

– Vật ta đây muốn ngươi ta đây tìm là một thanh kiếm!

Chàng vẫn còn ngờ vực :

– Chỉ là một thanh kiếm thôi sao?

Lão ngán ngẩm :

– Là Ngũ Hành bảo kiếm.

– Ngũ Hành bảo kiếm? Hình dáng như thế nào?

Lão phải giải thích :

– Đó là một thanh bảo kiếm ngoài độ sắc bén không gì sánh bằng, ở đốc kiếm còn khảm năm hoàn minh châu với đủ năm sắc màu: Thanh, Lam, Hồng, Bạch, Hắc.

Chàng chấn kinh :

– Năm sắc màu này như phù hợp với Ngũ Kỳ đường của Ngũ Kỳ giáo! Phải chăng Ngũ Hành bảo kiếm chính là bảo vật trấn sơn của quý giáo?

– Không sai! Đó là bảo vật của bổn giáo đã lâu bị thất lạc!

Lão đáp quá nhanh, quá vội khiến Liễu Hận sinh nghi.

Tuy nhiên, chàng vờ như không phát hiện điều đó! Chàng thản nhiên đáp ứng :

– Được! Đằng nào cũng một lần đi Tây Vực, bản vương ưng thuận việc trao đổi này!

Lão mừng khấp khởi :

– Đối phương chấp thuận?

Chàng gật gật đầu :

– Lão phu nói rồi, chấp thuận!

Lão nhìn chàng nghi ngại :

– Cậu quyết giữ lời?

– Quân tử nhất ngôn! Lão bất tất nghi ngờ!

Lão băn khoăn :

– Nhưng ta đây làm sao tin được đối phương?

Chàng nhún vai :

– Tùy lão! Tin cũng được, không tin cũng được. Là lão cần bản tọa trao đổi.

Lão nhìn chàng và đột ngột bảo :

– Cậu phải lập trọng thệ! Có như thế bản tọa mới tin.

Chàng khẽ lắc đầu :

– Người cần trao đổi là lão, không phải là bản tọa! Bản tọa hà tất phải lập thệ!

Lão cười nhẹ :

– Nhưng lão phu phải truyền thụ nội công công pháp cho cậu trước. Nhỡ lão phu hoàn thành xong phần việc của lão phu, sau đó cậu bội ước, lão phu đâu có cách gì trói buộc được cậu?

– Nhưng lời thề chỉ là lời ngoài môi miệng, lão tin được sao? Ta đây vẫn có thể bội tín và lời thề vị tất sẽ ứng nghiệm.

Lão trầm giọng và nghiêm mặt :

– Đối phương muốn nói gì thì nói, muốn xem bổn giáo là bàng môn hay là tà đạo gì cũng được. Đối với lão phu lời phát thệ là lời đáng phải tin. Vả lại, điều đại kỵ đối với nhân vật võ lâm là phải giữ chữ tín. Đối phương cứ phát thệ, giữ hay không đó là việc của đối phương. Lão phu chỉ cần như thế thôi.

Chàng tỏ ra ngần ngừ khiến lão phải thúc giục :

– Nếu cậu thật lòng trao đổi sao phải ngần ngại?

Bấm bụng, chàng lập thệ :

– Được! Liễu Hận này một khi chấp thuận việc trao đổi, nếu không đưa được Ngũ Hành bảo kiếm từ Tây Vực về Trung Nguyên, nguyên bị ngũ lôi phanh thây.

Chàng nhìn lão :

– Lão hài lòng chưa?

Lão xoa hai tay vào nhau :

– Đương nhiên ta đây hài lòng! Nào, đầu tiên ta đây truyền thụ cho đối phương phần khẩu quyết.

Trong lúc chờ ngươi bản vương thuộc làu thông, bản vương sẽ đi tìm ít vật thực để lo bữa tối. Hãy chú tâm và nghe này!

Có vẻ lão Vương Toàn rất xem trọng việc trao đổi.

Bằng cớ, lão tuy đọc khẩu quyết cho Liễu Hận nghe nhưng lão vừa đọc thật chậm vừa luôn miệng giải thích những điểm khó.

Lập đi lập lại như vậy ba lần, sau đó lão bảo :

– Ngươi bản vương nhẩm đi nhẩm lại cho thật thông suốt. Đây là điều rất quan trọng, thành hay bại trong việc luyện tập nội công tối kỵ việc quên dù chỉ là một điểm nhỏ. Đừng nói là bản vương không dặn trước.

Vút!

Lão bỏ đi đã lâu nhưng Liễu Hận vẫn nhìn mãi theo lão.

Vì đối với chàng, việc tin vào lão Vương Toàn chỉ là điều bất đắc dĩ.

Nếu không phải lão có thừa năng lực hạ thủ chàng, đâu dễ gì chàng chấp nhận cho lão có cơ hội ba hoa?

Chàng nghĩ :

– “Hừ! Nói như lão ai chẳng nói được? Nhưng lời lão nói sao có giá trị bằng những gì chính mắt ta đây mục kích? Lão trá ngụy nhưng không thể qua được ta đây. Hừ! Dấu chưởng tay có sáu ngón kia, vừa nghe xong lão bịa ra một nhân vật vô hình Độc Ma Ảnh Phi Lục Chỉ! Lão tưởng ta đây tin sao? Rồi còn nói ba năm trước Thanh Kỳ đường phải đi Tây Vực toàn bộ. Chỉ có trẻ lên ba mới tin lão. Hừ!”

Đang nghĩ chàng giật mình :

– Đối phương đã làu thông khẩu quyết chưa? Tư thế đối phương ngồi lúc này so với lúc bản tọa bỏ đi vẫn không thay đổi, phải có vẻ như người mãi nghĩ ngợi nên quên mất những gì bản tọa dặn.

Chàng nhìn lão như không ngờ lão quay lại quá nhanh.

Đã thế trên tay lão lại có khá nhiều vật thực vừa lạ mắt vừa toát lên mùi thơm ngon lành.

Chàng vừa nói vừa nuốt nước bọt :

– Đương nhiên, ực, bản tọa có làu thông toàn bộ khẩu quyết, ực, mới thản nhiên ngồi đón lão.

Lão cười lạt :

– Lão phu vừa đi vừa về, thời gian chưa tàn một nén nhang, đối phương dám nói trong khoảng thời gian đó đối phương đã làu thông toàn bộ khẩu quyết sao?

Chàng cau mày :

– Được! Để ta đây đọc lại tất cả cho lão nghe vậy!

Chàng đọc thật.

Và càng đọc chàng càng ngạc nhiên vì phát hiện trên nét mặt của lão như có vẻ gì đó rất lạ. Cứ như lão không tin chàng lại thông tuệ đến vậy.

Xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh. Sau đó chàng cố tình đọc sai một câu khẩu quyết.

Và lần này, chàng thật sự ngạc nhiên vì thấy lão vẫn thản nhiên như không hề biết chàng vừa đọc sai.

Kinh nghi, chàng thử đọc sai hai chỗ nữa.

Cũng thế, lão không những vẫn thản nhiên mà sau đó, khi chàng đọc xong toàn bộ, lão còn khen vùi :

– Thật không ngờ ngươi bản tọa lại có tư chất thông tuệ đến vậy! So ra, bản tọa đã trách lầm ngươi bản tọa.

Chàng buột miệng hỏi :

– Bản tọa đọc đúng cả chứ?

Lão khẽ gật đầu :

– Không sai một điểm nhỏ!

Vừa bày thức ăn ra, lão vừa tỏ ra vui vẻ :

– Nào! Ngay khi ăn xong, ta đây sẽ điểm chỉ cho ngươi ta đây vị trí các huyệt đạo. Sau đó là phương cách tọa công dẫn lưu chân lực.

Thái độ này của lão Vương Toàn khiến Liễu Hận thêm nghi ngờ.

Do đó khi lão bắt đầu điểm chỉ cho chàng bộ vị của các huyệt đạo lớn nhỏ, đôi lúc chàng cố tình hỏi đi hỏi lại, hy vọng sẽ nhận ra đâu là lời nói thật và đâu là lời nói được lão cố tình nói sai.

Vô hình chung, sự hợp tác hoặc trao đổi giữa Liễu Hận và lão ngay từ đâu đã có sự nghi kỵ.

Và sự nghi kỵ càng rõ hơn khi lão bảo chàng bắt đầu tọa công :

– Cậu đã nhìn thấy vị thế bản vương ngồi tọa công. Hãy ngồi như vậy và bắt đầu thổ nạp theo đúng khẩu quyết bản vương đã truyền.

Chàng ngồi yên nhìn lão, hỏi để dò xét :

– Như lão đã nói, bí tịch nội công dành để dẫn lưu chân lực. Chân lực đó từ đâu mà có?

Lão thản nhiên giải thích :

– Phương cách thổ nạp nào cũng vậy, nếu được thô nạp đúng với khẩu quyết, kết quả đầu tiên đối phương có được chính là cảm giác thư thái toàn thân, mọi mệt nhọc trước đó sẽ dần dần tan biến đi. Vì lẽ đó, nhân vật võ lâm còn gọi việc này là điều tức để khôi phục chân nguyên.

– Nhưng bản vương đang hỏi lão chân lực nọ từ đâu xuất hiện?

Lão mỉm cười :

– Ngươi ta đây chớ quá nóng vội! Ta đây chưa nói hết kia mà? Đó chỉ là bước khởi đầu và kết quả nọ là không đáng kể. Sau một thời gian dài chuyên cần thổ nạp, tự bản thân ngươi ta đây sẽ cảm nhận có luồng nhiệt khí phát sinh từ Đan điền. Đến lúc này, nếu ngươi ta đây thổ nạp đúng phương cách ngươi ta đây sẽ nhận thấy luồng nhiệt khí nọ sẽ di chuyển khắp các kinh mạch bắt đầu từ Đan điền và kết thúc cũng tại Đan điền. Một chu kỳ trọn vẹn như vậy được gọi là một vòng châu thiên.

– Hết một vòng châu thiên rồi sao nữa? Điều gì sẽ xảy ra đó?

Lão vẫn điềm nhiên giải thích :

– Hết một vòng châu thiên thứ nhất là bắt đầu vòng châu thiên thứ hai. Cứ sau một vòng như vậy cậu sẽ cảm nhận được những chân khí bị tản mác khắp các kinh mạch bắt đầu quy tụ dồn dập. Và càng thổ nạp số chân khí bị phân tán càng quy hồi nhiều hơn. Một khi toàn bộ chỗ chân khí đó đã quy hồi hoàn toàn, việc điều tức ổn định chân nguyên của cậu kể như thành tựu. Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?

Lão giải thích quá thông suốt, quá tự nhiên, điều đó khiến chàng phải nghi ngờ chính bản thân chàng.

– “Không lẽ phần khẩu quyết ta đây cố tình đọc sai lại là khẩu quyết đúng? Ta đây có thể tin lão được mấy phần?”

Còn đang ngẫm nghĩ, chàng thêm hoang mang khi nghe lão nói :

– Để bắt đầu cảm nhận được có luồng nhiệt khí hiện diện, với bao người khác phải mất ít lắm là ba tuần trăng chuyên cần thổ nạp. Cậu thì khác, sẽ có thuận lợi hơn nếu được ta đây truyền cho một ít chân nguyên. Như vậy, câu “vạn sự khởi đầu ngấm ngầm” đối với cậu không hề tồn tại. Việc trao đổi này đối với cậu chỉ có lợi và không hề có hại.

Chàng còn đang ngập ngừng thì lão hối thúc :

– Nào! Đối phương còn chần chừ gì nữa mà chưa bắt đầu việc thổ nạp? Khởi sự đi, ta đây sẽ nhân đó truyền cho đối phương một ít chân nguyên của ta đây.

Chàng tự nhủ :

– “Được! Ta đây tạm tin lão! Còn chỗ khẩu quyết bị sai, ta đây sẽ tùy nghi vận dụng. Lão hại ta đây không dễ đâu…!”

Vừa bắt đầu phương pháp thổ nạp, gọi là bí tịch luyện nội công, ở bên tai Liễu Hận tức thì có tiếng căn dặn của lão :

– Đối phương không được tỏ ra hốt hoảng. Ngược lại, phải thâu liễm ngương thân, an tường chờ chân khí của ta đây thâm nhập đến Đan điền. Sau đó tức thì dẫn lưu theo vòng châu thiên. Ta đây bắt đầu đây!

Lão lời vừa nói xong, tay của lão liền chạm vào Linh Đài huyệt của Liễu Hận. Và một luồng nhiệt khí cũng tức thì xuất hiện ngay Linh Đài huyệt xộc thẳng vào Đan điền.

Toàn thân chàng tuy bị chấn động bởi hiện tượng này nhưng dó có lời dặn trước của lão, chàng không hốt hoảng. Nhờ đó chàng cảm nhận Đan điền huyệt của chàng như là bể chứa vô tận. Số chân khí được lão trút sang, khi lọt vào Đan điền, cứ như lọt vào nơi không đáy. Chúng biến mất hoàn toàn.

Đây là một cảm nhận hoàn toàn mới mẻ khiến Liễu Hận vì cứ lấy làm lạ và mãi theo dõi nên quên mất việc thổ nạp theo vòng châu thiên như lão đã dặn chàng, có tiếng quát của lão :

– Sao đối phương không lo dẫn lưu chân khí? Nếu đã vậy thì… ôi chao!

Tiếng kêu cũng của lão làm cho câu quát của lão phải ngắt quãng.

Tuy Liễu Hận không hiểu tại sao lão phải kêu như vậy nhưng tự bản thân chàng vẫn nhận thấy có điều khác lạ đang xảy đến.

Đó là hiện tượng chân khí của lão bỗng dồn dập đổ vào huyệt Đan điền của chàng ngay khi lão mở miệng phát thoại.

Không để tâm đến hiện tượng này, nghe lão nhắc nhở, Liễu Hận ngay lập tức chiếu theo khẩu quyết để bắt đầu dẫn lưu chân khí theo vòng châu thiên.

Và khi vòng châu thiên thứ nhất vừa chấm dứt, toàn thân chàng cảm nhận sự thư thái lạ thường.

Điều đó chứng tỏ những gì lão nói là sự thật và người luyện võ sẽ có bản lãnh cao minh hơn nếu biết và có nội công.

Chàng chìm dần vào vô thức.

Khi mở mắt ra, trời đang hửng sáng và thần sắc của lão Vương Toàn thì lại nhợt nhạt, không như ánh nắng ban mai thường nhuộm hồng gương mặt của những ai được ánh dương quang chiếu vào.

Chàng ngạc nhiên :

– Thời gian qua mau thế sao? Mới đó đã một đêm trôi qua rồi à? Úy! Lão làm sao vậy? Có gì bất ổn đến với lão ư?

Lão cất tiếng, âm thanh khàn khàn :

– Ngươi lão phu nghĩ, chỉ mới một đêm trôi qua thôi sao? Còn lão phu, lão phu có bất ổn hay không, tự ngươi lão phu phải biết, cớ sao lại hỏi lão phu?

Chàng thất kinh :

– Không là một đêm, chẳng lẽ là nhiều đêm? Còn lão, lão bị như thế nào, bản tọa làm sao biết được?

Lão cười nhạt ảm đạm :

– Đối phương không biết? Kể ra cũng đúng! Hà…! Đối phương làm sao biết được nếu đây là lần đầu tiên đối phương được luyện nội công bí tịch? Chỉ có điều là…

Lão bỗng nổi giận :

– Bản tọa đã dặn cậu phải khởi sự thổ nạp ngay, tại sao cậu chậm trễ?

Chàng hoang mang :

– Sớm hoặc muộn có gì là khác biệt? Hay bản vương đã làm hại gì lão?

Lão cười khan :

– Làm hại gì ta đây? Ha… ha… ha…

Chàng nghi ngại :

– Sao lão cười? Ta đây đã hành động không đúng ư?

Lão quắc mắt nhìn chàng :

– Đúng… Đúng cái thổ tả! Nếu bản vương không nghĩ cậu chưa biết gì về nội công công pháp và nếu bản vương không kịp nhớ đến những gì giữa bản vương và cậu đã cam kết trao đổi, thì… hừ, bản vương mà không lấy cái mạng chó của cậu, đừng kể bản vương là Ngũ Âm Trảo Vương Toàn.

– “Sao lão giận ta đây? Sao lão dám thóa mạ ta đây? Hay là…”

Chàng buột miệng hỏi :

– Rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì?

Thái độ ngơ ngác của chàng khiến lão mau chóng trấn tĩnh. Lão hỏi, thay vì giải thích :

– Cậu có ý nghi ngờ là bản tọa không thành tâm với cậu?

Chàng lúng túng :

– Điều đó… Điều đó…

Lão lại hỏi :

– Đối phương sợ bản tọa không thật sự thành tâm nên cố tình đọc sai một vài điểm trong khẩu quyết bản tọa đã truyền?

Chàng đỏ mặt :

– Vậy là, lão đã biết lão phu cố tình đọc sai?

Lão thở dài một tiếng :

– Những phần quan yếu, những phần trúc trắc khó hiểu và khó nhớ nhất, cậu đã nhớ đến từng chữ một. Bản tọa làm sao không nhận ra sau đó cậu cố tình đọc sai?

Chàng động nộ :

– Lão biết bản tọa đọc sai, tại sao lão vẫn để yên không cải chính?

Lão lại khẽ thở dài :

– Một khi đối phương đã có ý nghi ngờ, liệu bản tọa cải chính có thể làm đối phương trọn tin vào bản tọa không? Hay càng làm đối phương thêm nghi kỵ?

– …

– Huống chi những điểm ngươi bản tọa cố tình đọc sai là những điểm không mấy quan trọng. Tự thân ngươi bản tọa sau này nghiệm lại, tất sẽ nhận ra và dễ dàng khắc phục! Ngươi bản tọa tin bản tọa chứ?

Chàng ngơ ngác nhìn lão :

– Lão thật sự thành tâm?

Lão cười buồn :

– Dù có nói vị tất cậu đã tin! Tuy nhiên ta đây có thể đoán chắc với cậu một điều, những gì ta đây nói với người về Thanh Kỳ đường và Độc Ma Ảnh đều là sự thật. Tin hay không tùy cậu!

Chàng dần trấn tĩnh :

– Năm đó Thanh Kỳ đường tại sao phải đi Tây Vực?

Lão đáp :

– Để đoạt lại Ngũ Hành bảo kiếm.

– Đoạt?

Lão gật gật đầu :

– Không sai! Vì Ngũ Hành bảo kiếm đang do Thánh Kỳ giáo ở Tây Vực cất giữ!

– Họ không đoạt được?

– Đương nhiên! Bản lãnh của Thanh Kỳ đường với nhân số ít hơn không là đối thủ của Thánh Kỳ giáo.

Chàng nhếch mép :

– Nói vậy, lão bảo bản vương đơn thân độc lực đến Tây Vực là muốn hại bản vương?

Lão hít một hơi thật dài :

– Muốn hại cậu, ta đây có thiếu gì cách! Đâu cần bảo cậu đến Tây Vực?

– Nhưng rõ ràng bọn Thanh Kỳ đường đã không làm nổi chuyện này.

Lão gật gật đầu :

– Bản tọa không phủ nhận điều đó! Nhưng bản tọa có lý của bản tọa khi bảo đối phương thực hiện việc mà Thanh Kỳ đường không thực hiện được.

Chàng nghi ngờ :

– Lão giải thích xem.

– Vì ngươi bản vương là kỳ tài về kiếm đạo. Không như bọn bản vương, ngoại trừ Giáo chủ có đôi chút tựu thành về kiếm pháp, bọn bản vương lại ấu trĩ.

– Việc đến Tây Vực đoạt kiếm với việc tinh thông kiếm thuật có liên quan sao?

Lão gật gật đầu :

– Thánh Kỳ giáo rất am tường kiếm pháp và cũng khá tinh thông kiếm trận. Chỉ có kẻ cao minh về kiếm pháp mới dám nghĩ đến chuyện xâm nhập Thánh Kỳ giáo.

Chàng băn khoăn :

– Lão biết rõ điều này, hẳn Giáo chủ quý giáo cũng phải biết. Cớ sao còn sai phái Thanh Kỳ đường làm chuyện mạo hiểm?

Lão đưa mắt nhìn xa xăm :

– Ngay khi biết Giáo chủ ra mệnh lệnh này, bọn lão phu cũng cảm thấy lạ. Nhưng như Giáo chủ giải thích, thời điểm đó nhằm lúc Thánh Kỳ giáo phải xuất sơn, rời xa Thánh địa. Giáo chủ dễ dàng đột nhập Thánh địa và đắc thủ.

Chàng lộ vẻ quan tâm :

– Kết quả như thế nào?

Lão cười buồn, đưa mắt nhìn chàng :

– Giáo chủ tuy chọn đúng thời cơ nhưng lại không lường được mọi lam sơn chướng khí trên đoạn đường thâm nhập Thánh địa. Kết quả có hơn một nửa giáo đồ Thanh Kỳ đường phải bị thiệt mạng. Số còn lại sau khi quay lại Trung Nguyên phải mất một thời gian dài điều trị mới bình phục. Sự việc kể như bất thành.

– Thời gian họ đi và về là bao lâu?

Chàng hỏi một câu khiến lão nghi ngờ :

– Cậu cho rằng đám người kia khi quay lại đã tình cờ thấy Tam thúc thúc của cậu và nhân cơ hội hạ thủ?

Chàng đáp :

– Đó là điều hiển nhiên! Lão nghĩ thế nào?

Lão khẽ lắc đầu :

– Thời gian đi và về phải mất ít lắm là hai tuần trăng! Theo bản vương…

– Họ xuất phát vào lúc nào?

– Sau tiết Nguyên tiêu một ít.

– Cộng thêm hai tuần trăng đi và về, lấy tiết Thanh Minh đúng không?

– Áng chừng là vậy! Sao?

Chàng đáp thật chậm :

– Gần tiết Đoan ngọ, Tam thúc thúc bị thảm tử! Phải chăng chính là do Thanh Kỳ đường hạ thủ?

Lão bối rối :

– Nhưng sau đó chúng phải tịnh dưỡng một lúc lâu! Việc xảy ra cho lệnh thúc vị tất đã do Thanh Kỳ đường thực hiện?

Chàng trầm giọng :

– Nếu phải thì sao?

Lão cố trấn tĩnh nhìn chàng :

– Thôi được! Mọi việc theo ta đây sẽ dễ dàng hơn nếu cậu cho ta đây biết tính danh thật của lệnh thúc.

Chàng ngần ngừ một lúc mới nói :

– Gia thúc ở họ Viên, tên Tử Linh.

Lão bật kêu :

– Phích Lịch kiếm Viên Tử Linh?

– Lão biết?

Lão vẫn còn thảng thốt :

– Phích Lịch kiếm là một trong Tứ kiếm sĩ của Quỷ Kiếm môn, đương nhiên bản tọa phải biết!

– Quỷ Kiếm môn? Danh xưng gì lạ vậy?

Lão kinh nghi :

– Đối phương chưa từng nghe danh xưng này?

– Chưa!

– Vậy những gì đã xảy ra cho Quỷ Kiếm môn mười năm trước đây, đối phương cũng không biết?

– Không! Đã xảy ra chuyện gì?

Lão đáp :

– Toàn bộ Quỷ Kiếm môn đều chìm trong biển lửa. Việc Phích Lịch kiếm Viên Tử Linh hãy còn sống sót là điều bây giờ ta đây mới nghe!

– Ai đã phóng hỏa?

Lão lắc lắc đầu :

– Ngươi bản vương hỏi bản vương, bản vương biết hỏi ai?

– Quần hùng không ai quan tâm sao?

Lão vẫn lắc lắc đầu :

– Họ quan tâm làm gì khi đã liệt Quỷ Kiếm môn vào loại tà môn cũng như bổn giáo bị xem là tà giáo?

– Tà môn?

Lão khẽ thở dài :

– Có cùng cảnh ngộ mới thấu hiểu những cay đắng phải gánh chịu của nhau. Giữa bổn giáo và Quỷ Kiếm môn tuy không thân thiện nhưng cũng chưa bao giờ xem nhau là cừu thù? Có điều đó là do cả hai đều bị gán cho chữ Tà.

Chàng nghi hoặc :

– Theo lão, Thanh Kỳ đường nói riêng và Ngũ Kỳ giáo nói chung đều không có lý do gì để hạ thủ Tam thúc thúc của bản vương?

Lão quả quyết :

– Bản vương đoán chắc điều đó!

Chàng bần thần :

– Không lẽ lão nói đúng. Có người giả danh quý giáo để trút hết mọi tội lỗi cho quý giáo?

Lão cười thảm :

– Thì bản vương đã nói rồi! Đối phương bất tất phải nghi ngờ!

Chàng hít mạnh một hơi thanh khí :

– Thôi được! Ta đây sẽ xem xét lại điều này! Còn bây giờ trở lại vấn đề Thánh Kỳ giáo, lão nghĩ ta đây có thể đoạt được Ngũ Hành bảo kiếm không?

Lão tỏ ra dè dặt :

– Ta đây không muốn giấu! Trừ phi ngươi ta đây tinh thông toàn bộ sở học của ta đây, hợp với kiếm pháp lợi hại của ngươi ta đây, có như thế mới hy vọng.

Chàng cười mỉa :

– Lão vẫn muốn ta đây bái lão làm thầy?

Lão thở dài một tiếng :

– Lão phu còn cách chọn lựa nào khác một khi đối phương đã vô tình đoạt hơn một nửa chân nguyên của lão phu?

Chàng ngạc nhiên :

– Sao lại gọi là đoạt? Chẳng phải đó là điều kiện để trao đổi giữa bản vương và lão sao?

– Trao đổi? Ha… ha… ha…

– Sao lão cười?

– Gọi là trao đổi, bản tọa chỉ hứa trao cho ngươi bản tọa mười năm công lực là cùng. Đằng này, hoặc do ý trời hoặc do thần xui quỷ khiến, việc ngươi bản tọa chậm trễ thổ nạp đã khiến bản tọa mất đến gấp đôi. Hiện giờ bản tọa và ngươi bản tọa có thể nói là có nội lực tương đương. Đó là nói về nội lực, chưa nói đến kiếm pháp lợi hại của ngươi bản tọa ngay lúc này đã ngang hàng với Thiên Di Thần Kiếm.

Lão cười khẩy :

– Gọi là ngang hàng vì cậu có lối xuất kiếm hết sức chuẩn xác. Còn so về nội lực, lẽ đương nhiên cậu hãy còn kém lão Thiên Di.

Chàng phấn khích :

– Lão thừa nhận ta đây có lối xuất kiếm thật nhanh?

Lão cũng lây sự phấn khích của chàng :

– Đó là sự thật! Bằng không lúc ở Vô Mộc Giác ta đây đâu phải bị ngươi ta đây làm cho khốn đốn?

Chàng mỉm cười :

– Lần đầu tiên ta đây thấy lão có sự thành tâm. Được! Nhân đây, ta đây cho lão biết một điều.

– Điều gì? Lai lịch của ngươi bản vương ư?

Chàng lắc lắc đầu buồn bã :

– Lai lịch của bản tọa, như đã nói, rất là mờ mịt. Bản tọa không biết nên không thể nói.

– Vậy là điều gì ngươi ta đây muốn cho ta đây biết?

Chàng bảo :

– Kiếm pháp của bản tọa là do bản tọa tự luyện. Thoạt đầu là dựa vào kiếm pháp của Tam thúc thúc, sau đó bản tọa tự thấu triệt và tự luyện theo đường lối bản tọa nghĩ ra.

– Cậu tự lập ra một đường lối khác?

Chàng thích thú :

– Lão ngạc nhiên à?

– Hừ! Còn hơn là ngạc nhiên nữa! Đối phương có biết chỉ có những bậc đại tôn sư mới dám tự nghĩ ra và tạo cho bản thân một đường lối hoàn toàn khác không? Nếu đối phương thật sự làm được điều đó, theo bản tọa, tiền đồ của đối phương thật khó lường!

– Thật sao?

– Thật! Vậy…

Thấy lão ngập ngừng như muốn nói điều gì đó nhưng không dám, chàng hỏi :

– Lão muốn nói gì?

Lão e ngại :

– Về việc truyền thụ võ công như bản tọa nói, bản tọa nghĩ là…

Lão vẫn ngập ngừng, điều đó khiến chàng phải phân vân lưỡng lự.

Bởi như lão giải thích, chàng đã vô tình làm lão mất đi một nửa chân nguyên.

Vô hình chung chàng đang thọ một đại ân khó trả.

Chàng hỏi nhẹ :

– Lão nghĩ như thế nào?

Cảm thấy khó nói, lão xua tay :

– Thôi, để nói sau vậy! Bây giờ, sau hai ngày và hai đêm đối phương chưa ăn uống gì, có lẽ đối phương…

Chàng thất sắc :

– Lão bảo sao? Ta đây đã tọa công lâu đến vậy ư?

Lão mỉm cười :

– Lần đầu, nhập định được lâu như cậu quả là điều hiếm có. Điều đó nói lên rằng sau này cậu sẽ có thân danh lẫy lừng với võ công càng lúc càng tinh thông ảo diệu.

Và lão trầm giọng :

– Cậu cứ ở yên đây chờ lão phu! Lão phu đi kiếm vật thực không lâu đâu!

Vút!

Lão bảo không lâu, chàng tin như vậy.

Bởi lần trước chưa đủ thời gian cho một nén hương cháy tàn lão đã quay lại.

Thế nhưng lần này thật kỳ quặc, Liễu Hận bồn chồn lạ, vì đã gần một thời gian vẫn chưa thấy lão quay lại.

Càng lúc càng lo ngại, chàng vội vã chạy đi tìm lão.

Vút!

Mới vận lực vào hai cước chân, chàng chấn kinh đến sững sờ khi phát hiện toàn thân chàng bỗng lao đi thật nhanh.

Nếu chàng không kịp thu hồi cước lực có lẽ, vách đá chắn phía trước mặt sẽ là vật chàng phải chạm vào.

Một kết quả thật không ngờ của người có nội lực, điều này khiến Liễu Hận càng thêm cảm kích lão Ngũ Âm Trảo Vương Toàn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8