Bảo Kiếm Kỳ Thư
Chương 20: Hồi Nhạn sơn Tử Kim mê động – Tử Kim bài Minh chủ Kiếm minh

Cập nhật lúc: 2026-08-31 12:00:40 | Lượt xem: 2

– Đứng lại!

Một tiếng quát đã theo gió thoảng đưa đến khiến cho Liễu Hận tuy không là đối tượng của tiếng quát vẫn phải dừng lại!

Chàng đưa mắt nhìn về phía tả, nơi vừa có âm hưởng của tiếng quát.

Chàng nhìn thấy bóng dáng của một nữ nhân đang bị hai hắn hắc gã nhân dồn đuổi ở phía sau.

Bị dồn đuổi, nữ nhân nọ may nhờ có thân pháp ảo diệu và nhờ địa hình lốn nhốn đã ở chân núi nên chưa đến nỗi nào.

Hồi Nhạn sơn chính là dãy núi ở mé tả, nơi đang xảy ra cuộc truy đuổi ráo riết như chàng vừa nhìn thấy.

Trong thâm tâm, chàng chỉ muốn vượt qua Hồi Nhạn sơn để kịp thời tìm đến Nhạn Môn Quan như đã định.

Tuy nhiên, như phát hiện được chàng, nữ nhân nọ ngay lập tức kêu thất thanh :

– Có ai không? Mau cứu ta đây với!

Thấy việc bất bình không bạt đao tương trợ đâu xứng là nam nhi đại trượng phu.

Liễu Hận nào dám chậm trễ, vội tung người lao về phía có tiếng kêu cứu.

Vút!

Nữ nhân nọ vẫn kêu như không hề biết có chàng đang chạy đến :

– Có ai không? Cứu bản vương nào!

Nếu nữ nhân nọ có thái độ kỳ quái là vậy, hai gã hắc gã nhân kia do phát hiện hành vi của chàng nên có thái độ khẩn trương :

– Có người đến kìa! Phải nhanh tay lên mới được.

Một tên đó nói như thế khiến tên đó còn lại phải gầm lên thị uy :

– Ngươi bản vương chớ mong chạy thoát. Nằm xuống!

Vù…

Tên đó chộp mạnh vào nữ nhân tuy khoảng cách giữa tên đó và nữ nhân phải ngoài nửa trượng.

Nữ nhân nọ nghe thế vội quay đầu nhìn lại, vô tình chậm bước chân.

Tên đó còn lại ngay ngay lập tức lao vòng qua một tảng đá và xuất kỳ bất ý hiện diện ngay bên cạnh nữ nhân nọ với tràng cười ngạo mạn :

– Tiện tỳ cậu hết cơ hội rồi! Ha… Ha…

Ào…

Vừa cười, hắn vừa đột ngột bật ra một quyền khiến nữ nhân nọ phải bấn loạn.

Kịp lúc Liễu Hận lao đến. Chàng lẹ tay xuất kiếm :

– Trúng!

Véo…

Không ngoài dự định của chàng, gã nọ dù đang lúc đắc thủ cũng phải thu quyền nếu không muốn tiếp tục lao đến và va phải mũi kiếm sắc bén của chàng.

Nữ nhân nọ được cứu, đưa mắt nhìn chàng với những tia nhìn thật quái dị.

Nữ nhân ấy nhìn như thế không ngờ kẻ cứu nữ nhân ấy lại là một nam nhân xa lạ.

Nữ nhân ấy nhìn như chưa hề nhìn thấy chàng cho dù khi nãy nữ nhân ấy đã hai lần mở miệng cầu cứu.

Khó có thể tả hết những ý nghĩa của cái nhìn khác thường đó, và Liễu Hận cũng không có thời gian để suy nghĩ.

Tên đó đã vươn tay chộp, phát hiện đồng bọn bị mũi kiếm của chàng ngăn trở, tức giận lao đến :

– Ngươi bản tọa là ai? Can gì đến ngươi bản tọa mà xen vào? Hãy đỡ!

Vù… vù…

Nhìn bóng chưởng của gã đang cuộn đến, Liễu Hận động nộ quát :

– Chính thái độ vô sỉ của bọn đối phương khiến ta đây phải xen vào! Đỡ!

Vù…

Chàng vận lực vào tả thủ, đẩy bừa ra một kình.

Ầm!

Sau tiếng chấn kình tuy người chao đảo là chàng nhưng chính chàng bỗng quát lên :

– Xem kiếm!

Véo…

Bằng lối xuất kiếm cực nhanh, chàng thình lình quay ngoắt lại, phát chiêu tấn công tên đó khi nãy đã vung quyền, do tên đó đang tìm cách uy h**p nữ nhân nọ!

Phập!

Hắn nọ mãi mê với ý đồ và do không ngờ chàng có thể can thiệp nhanh như vậy nên phải chuốc lấy thảm họa!

Nhìn vết kiếm thương đang lai láng máu huyết, tên đó nọ tuy đau nhưng phẫn hận nhiều hơn :

– Có được thân thủ này chắc chẳn ngươi lão phu không phải hạng vô danh. Nào, báo danh đi, trước khi chịu chết!

Thái độ của hắn khiến Liễu Hận chợn lòng vì không biết hắn có bản lãnh như thế nào mà dám huênh hoang cao ngạo.

Chàng cẩn trọng đáp :

– Bản tọa là Liễu Hận! Còn bọn ngươi bản tọa là ai? Sao lại hiệp lực hà h**p chỉ một nữ nhân?

Hắn nọ bật cười :

– Ha… ha… ha…! Đừng nói là hà h**p ả. Bọn ta đây còn muốn phanh thây ả thành trăm mảnh vụn là khác.

Chàng ngập ngừng :

– Vị cô gái này thật sự đã đắc tội với bọn đối phương ư?

Tên đó thứ hai như không đủ bền bỉ bật quát lên :

– Bất tất phải phí lời với tiểu gia hỏa! Cứ hạ sát cả hai cho xong chuyện. Tiểu gia hỏa! Đỡ!

Vút!

Vù… vù…

Chiêu chưởng phát phát xuất từ phía sau, đang khi ngay trước mặt lại là một hắn cũng đang phẫn hận vì một kiếm trước đó, Liễu Hận không thể phân thân lo đối phó cả hai mặt nên phải dịch người lẩn tránh!

Ầm!

Một tảng đá bị trúng chưởng thay cho chàng. Nhìn vết chưởng in sâu vào tảng đá, chàng thập phần kinh hãi.

Và chàng càng kinh hãi hơn khi nghe nữ nhân nọ kêu lên :

– Toái Bia chưởng!

Tên đó vừa tung chưởng bật cười đắc ý :

– Nhãn lực kể cũng khá! Tiện tỳ đối phương nếu không giao lại Linh Chi thảo, ngọn Toái Bia chưởng kia lần sau sẽ đoạt mạng đối phương.

Uy lực của Toái Bia chưởng tuy có làm Liễu Hận kinh sợ nhưng chính câu nói của gã nọ mới khiến chàng kinh sợ nhiều hơn!

Chàng đưa mắt nhìn nữ nhân nọ :

– Linh Chi thảo gì đó là do thiếu nữ đánh cắp của họ?

Nữ nhân nọ quắc mắt nhìn chàng :

– Ngươi lão phu không được hồ đồ! Còn nữa, có đánh cắp hay không là việc của lão phu! Lão phu nào mượn ngươi lão phu xen vào để ngươi lão phu muốn vặn vẹo lão phu thế nào cũng được.

Chàng ngạc nhiên :

– Chính cô gái kêu tại hạ cứu mạng, nào phải tại hạ muốn xen vào?

Cô ấy lão phu nổi giận :

– Bản tọa không gọi cậu! Đủ chưa?

Chàng bật cười :

– Ha… ha… ha…! Tưởng thiếu nữ nói thế nào! Nếu là vậy, tại hạ xin cáo biệt!

Ha… ha… ha…

Thình lình, một hắn bỗng quát :

– Đứng lại!

Chàng nhìn tên đó, nhún vai :

– Tại hạ vô can, nhị vị thấy rồi đó!

Tên đó nọ cười lạnh lùng :

– Cậu tuy vô can nhưng kiếm của cậu thì khác. Cậu đâu thể muốn đến thì đến, muốn đi là đi?

Chàng nhũn nhặn :

– Vết kiếm thương không sâu, chỉ sau vài ngày chữa thương là khỏi. Các hạ hà tất phải làm khó tại hạ.

Hắn cười mỉa mai :

– Ngươi bản vương nói cũng phải! Vết kiếm thương này thật ra không có gì đáng kể…

Chàng nói vội :

– Đã vậy, tại hạ xin…

– Khoan đã! Lão phu nói chưa hết!

Chàng lo lắng :

– Còn gì nữa ư?

Tên đó nọ khẽ gật đầu :

– Đương nhiên là còn! Việc Linh Chi thảo bọn bản tọa có phận sự giữ kín, không thể để hở cho ai khác biết. Ngươi bản tọa muốn đi phải tự cắt lưỡi, tự đoạn bỏ gân cốt ở hai tay và hai chân! Có như thế, ngươi bản tọa thì toàn mạng, còn bọn bản tọa vẫn giữ trọn sự ủy thác.

Chàng nhìn đăm đăm vào hắn nọ :

– Tự cắt lưỡi?

– Phải!

– Tự đoạn bỏ gân cốt ở tứ chi?

– Không sai!

Chàng chầm chậm nâng cao kiếm :

– Bọn cậu có liên quan gì đến Thánh Kỳ giáo?

Hắn nọ nheo mắt nhìn chàng :

– Thánh Kỳ giáo nào?

Chàng ngờ vực :

– Cậu không biết?

Tên đó cười toáng lên chế giễu :

– Ha… ha… ha…! Đối phương phát cuồng rồi sao, thằng nhóc? Đừng nói là bản vương không biết, cho dù là có biết, đối phương làm gì được bản vương? Ha… ha… ha…

Chàng hạ kiếm xuống :

– May cho đối phương vì không biết điều đó!

Chàng quay đi.

– Đứng lại! Những gì bản tọa vừa nói cậu phải tự thực hiện xong mới được rời đi!

Chàng quay lại :

– Các hạ làm như thế để làm gì? Lão phu hứa sẽ không đề cập đến Linh Chi thảo.

TÊN ĐÓ nọ khinh khỉnh :

– Cậu không đề cập thì cũng vậy. Vẫn phải thực hiện đúng như ta đây nói!

Chàng cố nhẫn nhịn :

– Nói vậy, Linh Chi thảo chỉ là cái cớ, thật ra các hạ vẫn muốn tại hạ phải nạp mạng.

Hắn cười ngất :

– Không sai! Kẻ nào đến đây tất phải nạp mạng! Ha… ha… ha…

Chàng lại nâng cao kiếm :

– Đã đến phải nạp mạng? Bất kể là ai? Nguyên do nào?

Hắn lạnh giọng :

– Cậu nói đúng! Ra tay đi! Cơ hội cuối cùng của cậu đó!

Chàng ngay lập tức loang kiếm :

– Đỡ!

Véo…

TÊN ĐÓ nọ vụt lùi xa do đã biết lối xuất kiếm của chàng thần tốc ra sao. Hữu chưởng của tên đó sau đó vẫy mạnh :

– Nạp mạng!

Vù…

Đã lường trước chưởng lực lợi hại của đối phương, chàng khẽ đảo người tránh chưởng và tức thì tìm cách lao đến!

Vút!

Ầm!

– Xem kiếm!

Véo…

Véo…

Chàng phát xạ một lúc ba kiếm, sát phạt đủ thượng trung và hạ bàn của đối phương.

Bị hụt mất một chưởng lại bị chàng dùng kiếm uy h**p, hắn huơ nhanh song thủ :

– Lui!

Vù…

Ào… Ào…

Chàng không lui! Trái lại, chàng tung bổng người lên cao, đạp mạnh chân lên đầu một tảng đá và bật chúi cả người xuống.

Vút!

Ầm! Ầm!

Chàng đâm bổ xuống một kiếm.

– Trúng!

Véo…

Tên đó nọ thất kinh, vừa hất mạnh một kình lên cao vừa nhanh chân đảo bộ.

Vù…

Ầm!

Chưởng kình và chưởng phong chạm nhau đẩy Liễu Hận lộn ngược người về phía hậu!

Cảm nhận nội lực hơn hẳn của đối phương khiến chàng có thể thảm bại, chàng nhân lúc thân hình chưa chấm đất vội suy nghĩ tìm đấu pháp khác.

Đang nghĩ, tiếng quát của tên đó còn lại làm chàng bàng hoàng :

– Tiện tỳ! Đỡ!

Vù…

Chàng quét mắt nhìn, phát hiện nữ nhân nọ đang luống cuống cùng đối phương chạm chưởng. Cử chỉ của nữ nhân nọ cho biết không cần phải chạm chưởng cô ấy đã cam bại rồi!

Bất thần, Liễu Hận vội co chân đạp mạnh vào một tảng đá, khiến toàn thân lao bắn về phía nữ nhân.

Vút!

Thân chưa đến, chàng vẫn phát kiếm :

– Chớ vội đắc ý! Xem kiếm!

Véo…

Đang hí hửng vì sắp đắc thủ, gã nọ phải bàng hoàng vì một ngọn kiếm bất thần xuất hiện.

HẮN thu chiêu và nhảy lùi.

Chàng long mắt nhìn hắn, miệng quát bảo nữ nhân nọ :

– Thiếu nữ mau chạy đi! Còn ngươi bản vương! Đỡ!

Véo…

Véo…

Chàng thi triển một lúc ba kiếm như đã đối phó với hắn thứ nhất!

Bấn loạn, tên đó nọ phải lùi thêm một lượt nữa!

Chính lúc đó, từ phía sau chàng có tiếng quát như tiếng sấm động :

– Nằm xuống nào!

Vù…

Biết tên đó thứ nhất đang quay lại phát kình, Liễu Hận nhanh trí tung người thật nhanh thật xa!

Vút!

Ngọn kình của hắn thứ nhất cứ thế lao ập đến hắn thứ hai.

Hoang mang khôn xiết, hắn thứ hai vừa vung chưởng đón đỡ vừa kêu toáng lên :

– Sao ngươi lão phu lại…

Vù…

Ầm!

Đắc ý vì đã làm cho hai hắn phải tự choảng nhau, Liễu Hận cố tình châm chọc :

– Bọn ngươi ta đây dư thừa nội lực đến thế sao? Có cần ta đây lập lại một lần nữa không? Ha…

ha… ha…

GÃ thứ nhất giận dữ :

– Để tiểu gia hỏa cho bản vương, ngươi bản vương mau đuổi theo tiện tỳ thu hồi Linh Chi thảo!

Dứt lời, gã lao đến tung chưởng thẳng vào chàng.

Vù…

Tên đó thứ hai cũng lao đến :

– Không được! Hãy để tiểu gia hỏa cho lão phu. Phần tiện tỳ là của ngươi lão phu. Đỡ!

Vút!

Vù…

Liễu Hận tự lượng sức không thể đương đầu một lúc những hai chưởng của cả hai hắn. Chàng bật người lên cao tránh chưởng!

Vút!

Từ trên cao nhìn xuống, phát hiện nữ nhân nọ chạy đã xa, chàng vừa mừng cho nàng bản tọa vừa tự lo cho bản thân.

Điều lo lắng quả nhiên đang ập đến. Hai tên đó nọ cùng một lúc tung người đuổi theo chàng.

– Đố ngươi bản tọa thoát!

Vù…

Vù…

Đang lúc bấn loạn chàng tình cờ phát hiện hai hắn nọ đang tấn công chàng, từ hai phía và đều từ phía dưới đánh lên.

Giữa hai luồng chưởng uy mãnh đang chênh chếch hướng lên là một khoảng trống khá nhỏ, Liễu Hận nhanh chóng trầm mình xuống thật nhanh, len vào giữa hai luồng chưởng nọ.

Ầm!

Hai tên đó lại chạm chưởng vào nhau. Do hai chưởng đều hướng lên nên không gây phương hại gì cho hai tên đó. Tuy thế, điều đó vẫn làm hai tên đó cuồng nô? đến quên việc đuổi theo nữ nhân kia!

Cả hai vội trầm mình xuống, quyết liệt xông vào chàng.

Đã tiên liệu điều này, chàng đột ngột xuất kiếm trước.

– Đỡ!

Véo…

Véo…

Với toàn bộ chân lực và toàn bộ sự nhanh nhạy, chàng thi triển một lúc sáu chiêu, phân thành hai hướng về mỗi gã ba kiếm.

Hai tên đó đang lao đến phát hiện sự thế vội tản khai, tránh hết kiếm này đến kiếm khác.

Chờ điều này, chàng bật cười đắc ý :

– Thật đắc tội! Cáo biệt! Ha… ha… ha…

Hai hắn tức giận vội đuổi theo bén gót :

– Cậu chạy đâu cho thoát! Đỡ!

Vù…

Vù…

Điểm nhanh mũi kiếm vào tảng đá ngay bên cạnh, thân hình chàng ngay lập tức dịch qua một bên khiến hai chưởng đánh theo của hai hắn phải theo đà, lao vào khoảng không.

Vù…

Quyết không buông tha chàng, hai tên đó nhanh chóng đổi hướng, đuổi theo!

Vút!

Vút!

Không dám tách xa chân núi, một là sợ lại đưa đường cho hai tên đó đuổi theo nữ nhân nọ, hai là sợ chính bản thân không thể thoát, Liễu Hận dịch chuyển dần lên núi.

Vút!

Khi chạy bên này, khi đảo bên kia, Liễu Hận thường dùng kiếm điểm vào các khối đá để giúp thân pháp thêm linh hoạt.

Cũng vì thế, có không ít lần hai hắn nọ tuy có phát chưởng nhưng đều trượt.

Bọn chúng càng thêm cuồng nộ vì thỉnh thoảng Liễu Hận buông ra những tràng cười châm chọc.

Được một lúc khá lâu, nghĩ nữ nhân nọ sẽ không còn gì để sợ, Liễu Hận bèn tìm cách di chuyển xuống phía dưới.

Vừa định đảo xuống, Liễu Hận thoáng lo ngại khi phát hiện hai hắn nọ trong lúc truy đuổi đã ngấm ngầm chia thành hai hướng.

Chúng thật sự thông thuộc địa hình và bằng cách di chuyển khéo léo, chúng đang từ hai phía leo đến và lao từ phía dưới lên trên.

– “Bọn chúng đang muốn dồn ta đây lên cao? Để làm gì chứ?”

Chàng đưa mắt nhìn lên cao và lại quét nhìn xuống dưới chân núi.

Trên đỉnh Hồi Nhạn sơn ngoài những vách đá cao dựng đứng còn có rất nhiều động khẩu. Trái lại, từ nơi chàng đang chạy kéo dài mãi đến tận chân núi, địa hình tuy có nhiều gộp đá nhấp nhô nhưng nguy cơ bị hai hắn kia nhờ chạy đến từ hai phía sẽ bắt giữ được chàng là điều rất dễ xảy ra.

Không nghĩ ngợi lâu, Liễu Hận nhanh chóng bỏ ý định chạy xuống.

Chàng chuyển hướng lên cao dần và bắt đầu nhắm đến một động khẩu.

Hai hắn nọ phát hiện chàng chạy lên cao chúng tỏ ra ung dung lạ!

Vẫn đuổi theo chàng ở hai bên, chúng đã lường trước những phản ứng của chàng và đã có sự phòng bị!

Nếu chàng chạy trở xuống bất kỳ về bên tả hay bên hữu chắc chắn sẽ chạm trán với một trong hai hắn. Và chỉ cần một vài chiêu cầm chân, hắn còn lại sẽ đủ thời gian lao đến, hiệp lực với hắn kia đưa chàng vào tử địa.

Tuy nhiên, việc chàng chuyển hướng chạy lên cao hầu như đó là điều mong muốn của hai tên đó!

Hai tên đó vẫn ung dung đuổi theo chàng như tin chắc việc bắt giữ chàng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Liễu Hận không biết điều đó, vả lại chàng cũng đang hành động theo chủ định riêng của chàng. Vì thế, chàng vẫn tiếp tục nhắm đến một động khẩu.

Vút!

Cuối cùng Liễu Hận cũng đặt chân vào một động khẩu. Và ngay lập tức chàng nghe một trong hai hắn bật cười đắc ý :

– Ha… ha… ha…! Tự cậu đâm đầu vào tuyệt lộ! Số phận cậu kể như đã được an bài! Ha… ha… ha…

Không thể hiểu tại sao hắn nọ lại nói như vậy. Liễu Hận hoang mang đưa mặt nhìn khắp động thất.

Đó là một hang động thiên nhiên với phạm vi bên trong lòng động vừa rộng vừa thoáng nhìn thấy một vài ngách đá. Và với những ngách đá đó, chàng nghĩ nếu đến lúc cần thiết phải mạo hiểm chàng không tin chúng sẽ không đưa chàng đến một thạch động khác hoặc đưa chàng đi ra ngoài, nơi chàng có thể theo đó ung dung đi xuống chân núi từ một phía khác mà không bị hai tên đó này phát hiện.

Nghĩ như thế, chàng nhanh chân lao đến cuối động.

Hai tên đó nọ kịp lao vào. Và cả hai bắt đầu cười nghiêng ngả, trong khi đã dừng chân đứng án ngữ ở phía ngoài.

– Ha… ha… ha…

– Ha… ha… ha…

Cảm thấy lạ, chàng dừng lại, quay đầu đưa mắt nhìn cả hai.

– “Chúng không đuổi theo ta đây nữa? Tại sao? Không lẽ ở sâu trong thạch động này vốn ẩn tàng những nguy cơ chết người? Vì chúng đã biết nên chúng không cần đuổi theo? Chúng chờ ta đây tự đi vào chỗ chết? Hoặc giả, nếu ta đây lo sợ và quay lại, chúng chờ điều đó và cả hai cũng sẽ hiệp lực lấy mạng ta đây? Thật sự là thế nào?”

Phát hiện sự hoang mang và ngập ngừng của chàng, hai hắn ngưng cười!

Một tên đó lên tiếng :

– Sao phải dừng lại, thằng nhóc? Chẳng phải cậu đang muốn thoát thân sao? Cứ đi đi, bọn bản vương sẽ không ngăn cản cậu đâu! Ha… ha… ha…

Chàng nhận định đúng, lời nói của tên đó nọ chứng tỏ rằng cả hai đang chờ chàng tự đi vào tử địa.

Tên đó thứ hai như muốn uy h**p chàng nên cũng lên tiếng :

– Có vẻ như cậu không biết điều gì đang chờ cậu? Hừ! Có bao giờ cậu nghe ai đó nhắc đến Tử Kim bài chưa? Cậu có biết cậu đang ở địa phương nào không? Là cậu đang ở Tử Kim mê động đó! Ha… ha… ha…

Phát hiện ở chàng đang có sự giật mình, tên đó thứ nhất bảo :

– Tử Kim mê động chỉ có lối vào không có lối ra. Ngoan ngoãn nào, thằng nhóc! Ngươi lão phu nên quay lại thì hơn. Ngươi lão phu vào đó, dù bọn lão phu vì hảo tâm muốn thu nhặt thi hài của ngươi lão phu để an táng chu tất e cũng bất lực! Chớ dại dột thế, thằng nhóc!

Nghe cả hai kẻ tung người hứng với thái độ như tin chắc chàng sẽ chết nếu tự ý chui đầu vào một trong ba ngách đá ngay phía sau chàng. Liễu Hận vừa kinh nghi buột miệng hỏi :

– Tử Kim bài hai người vừa nhắc phải chăng là di vật thuở nào của Đại Nguyên Nhung Hàn Tín đã bị gian tặc Tần Cối hãm hại?

Tên đó thứ nhất thừa nhận :

– Không sai! Kể ra đối phương cũng có đôi chút kiến thức!

Chàng lại hỏi :

– Tử Kim bài như cậu vừa đề cập không lẽ có liên quan đến Tử Kim mê động?

Hai tên đó chợt nhìn nhau và một tên đó sau đó vừa cười vừa giải thích :

– Lão phu nghĩ cậu khó lòng thoát chết, nên gia ân giải thích cho cậu đôi lời, kẻo cậu chết mà không hiểu nguyên nhân. Không sai! Gian tặc Tần Cối đã dùng chín đạo Kim Bài hãm hại trung thần Hàn Tín. Những bậc nghĩa sĩ thời đó vì thương cho bậc trung thần đã cùng nhau lập nên Tử Kim mê động này, gọi là nơi dùng để ẩn náu tạm thời cho Hàn Tín và thuộc hạ thoát khỏi âm mưu hãm hại của gian tặc.

Hắn ngừng lời và càng đắc ý vì trông thấy bộ dạng hoàn toàn ngơ ngác của Liễu Hận. Hắn nói tiếp :

– Lệnh vua khó cãi, Hàn Tín dù ngưỡng mộ những tấm lòng hào hiệp của nghĩa sĩ võ lâm nhưng vẫn phải cùng bộ h* th*n tín quay về triều. Không nghĩ sẽ bỏ mạng, Hàn Tín vẫn sử dụng Tử Kim mê động làm nơi cất giấu quân lương khí giới cùng với những vật dụng cần thiết. Tin tưởng và phó thác tất cả cho nghĩa sĩ võ lâm gìn giữ, Hàn Tín về triều rồi phải nhận án tử. Ngày Hàn Tín bị trảm quyết cũng là ngày toàn bộ nghĩa sĩ đang trấn giữ Tử Kim mê động này được tin. Tất cả vì thương tiếc bậc trung thần do gian tặc hãm hại nên phải uổng tử, họ có một nghĩa cử thật cao cả. Tất cả đều tự vẫn, nguyện cùng chết theo trung thần! Ngươi bản tọa rõ chưa, thằng nhóc?

Chàng vừa nghe một thiên bí sử thật hào hùng. Nếu tên đó nọ khi kể xong, không lên tiếng hỏi chàng như vậy, có lẽ chàng sẽ mãi mãi chìm đắm vào hình ảnh hào hùng kia.

Giật mình, chàng hỏi :

– Tất cả đều chết, vậy câu chuyện này sao sau đó được lan truyền?

Tên đó tỏ ra chán ngán :

– Thật không ngờ ta đây lại phải nói chuyện dông dài với một thằng nhóc quá ấu trĩ như đối phương. Chẳng phải ta đây vừa đề cập đến Tử Kim bài sao? Hừ! Câu chuyện đó được khắc ghi trên Tử Kim bài. Tử Kim bài ngày nào còn lưu lạc trên giang hồ, câu chuyện về gian tặc Tần Cối đã hãm hại tôi trung ra sao vẫn còn được truyền bá đến ngày đó.

Chàng không giận, cho dù lời lẽ của hắn rất dễ làm ai khác phải giận. Bởi lẽ nếu hắn không nói làm sao chàng biết sự liên quan giữa Tử Kim bài và Tử Kim mê động?

Chàng lại hỏi :

– Như đối phương nói, nếu Tử Kim mê động là nơi chỉ có thể vào không có thể ra, điều đó lấy gì làm bằng chứng?

Hắn bật cười cuồng ngạo :

– Ha… ha… ha…! Nếu trong tay ngươi bản vương không có Tử Kim bài, nếu ngươi bản vương không thông thuộc họa đồ trên Tử Kim bài đó, có ai lại không biết ngươi bản vương chỉ có vào mà không có ra? Họa chăng hiện giờ chỉ có một mình ngươi bản vương là không biết Tử Kim mê động chính là một võ lâm tử địa! Ha… ha… ha…

– Ai cũng biết lời nói đó có nghĩa là…

– Nghĩa là từ bao đời nay không ít người nuôi mộng lọt được vào Tử Kim mê động.

Và lão phu không cần giấu, mọi người cho rằng trong những di vật của Hàn Tín chắc chắn phải có kinh thư võ đạo. Nếu không phải thế thì số nghĩa sĩ kia, những bậc anh hùng hảo hán thời đó, trước khi tự quyết đã cùng chết với trung thần chắc chắn phải lưu lại sở học một đời của họ. Tựu trung, Tử Kim mê động tuy là tử địa võ lâm nhưng cũng là nơi ẩn tàng đủ loại tuyệt học của tiền nhân.

Đến lúc này vẻ mặt của chàng nhanh chóng mất đi sự ngơ ngác. Chàng đã hiểu khá rõ về Tử Kim bài và có lẽ cũng biết Tử Kim bài đang do ai cất giữ!

Vẻ mặt của chàng khiến tên đó nọ phải hiểu lầm. Tên đó khinh khỉnh hỏi :

– Cậu động tâm rồi sao? Nếu cậu muốn đi vào Tử Kim mê động, lão phu không ngăn cản cậu! Vào đi, Ha… ha… ha… Vào đi để nhận lấy cái chết như bao nhiêu kẻ ngu muội trước cậu! Ha… ha… ha…

Vút!

Một bóng nhân ảnh chợt lao đến và tức thì tràng cười của hắn nọ phải ngưng lại.

Thay vào đó, hắn kinh hãi kêu lên :

– Sư phụ!

Tên đó còn lại cũng kêu như vậy và cả hai như không nghe tiếng kêu khẽ khàng của Liễu Hận :

– Minh chủ Kiếm minh!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8