Bảo Kiếm Kỳ Thư
Chương 30: Thuận Thánh Kỳ mẫu tử chia ly – Chợt phát hiện liên minh Ngũ Kiếm
– Ha… ha… ha…! Bản tọa phải gọi cậu như thế nào cho đúng đây? Là giáo đồ Ngũ Kỳ giáo hay Thiếu môn chủ Quỷ Kiếm môn?
Chàng kinh tâm lo sợ khi nghĩ Nhị Thập Bát Tú trận sắp có thêm bảo kiếm Ngũ Hành, chàng vội lên tiếng :
– Chẳng phải ta đây sợ ngươi ta đây! Nhưng kỳ thực ta đây không hề có liên quan gì đến Ngũ Kỳ giáo!
Tên đó đắc ý nhìn bọn Liễu Hận đang cố chi trì cục diện, giữ cho Nhị Thập Bát Tú trận không cướp đi sinh mạng :
– Ta đây cũng tin như vậy nên chưa phát động kiếm trận đến uy lực cao hơn! Vì nguyên do nào, đối phương có biết không?
Chàng đáp :
– Phải chăng là vì tàng thư võ thuật ở Thánh địa Ngũ Kỳ giáo?
Hắn bật cười :
– Chỉ đúng có một nửa thôi! Ha… ha… ha…! Thật ra, chuyện xảy ra cho Quỷ Kiếm môn mười năm trước, bổn giáo dù ở xa nhưng vẫn nghe. Bản vương chưa phát động nhiều hơn là vì nghĩ giữa Quỷ Kiếm môn và bổn giáo rất có thể có chung một đối thủ. Đó là kẻ đã dùng công phu Độc chưởng.
Chàng cười mỉa :
– Nhưng cậu vẫn thừa nhận bản tọa đã nói đúng ý dồ của cậu?
GÃ đột ngột quát lên :
– Không sai! Võ thuật đó là của bổn giáo, nhất định bổn giáo phải thu hồi. Bây giờ ngươi ta đây chỉ có hai đường lối phải chọn lựa!
Chàng hất mạnh Phích Lịch kiếm cùng với Cửu Ma Ma, Xuân Mai và Hạ Lan đẩy bật áp lực của kiếm trận ra. Chàng hỏi :
– Là hai đường lối nào?
Tên đó tuần tự nêu :
– Bốn người bọn mi sẽ toàn mạng nếu ngươi bản vương giúp bổn giáo thu hồi võ đạo.
Chàng khẽ lắc đầu :
– Bản vương đã nói những bí ẩn đó chỉ có Vương Toàn biết! Đề xuất này của đối phương kể như bất thành!
Hắn nhếch mép :
– Lão phu đã biết từ trước ngươi lão phu sẽ nói câu này. Đây là đường lối thứ hai, hoặc ngươi lão phu tuân theo hoặc tất cả phải chết!
Chàng nghi ngại :
– Cậu thử nói xem nào!
Tên đó bảo :
– Bản tọa sẽ lưu giữ ba nhân vật này. Đổi lại, ngươi bản tọa phải tìm một danh tên đó có thể giúp lão Vương Toàn khai khẩu. Họ sẽ được buông tha ngay khi bản tọa được Vương Toàn cung xưng điều bí ẩn.
– Không được! Tự đối phương làm cho lão Vương Toàn biến thành phế nhân, sao lại bảo bản vương chữa trị cho lão?
Tên đó rít lên lanh lảnh :
– Điều đó có nghĩa là cậu khước từ?
Chàng chưa kịp đáp, Cửu Ma Ma bỗng lên tiếng :
– Vương Toàn bị như thế nào mà cần phải chữa trị?
Chàng hậm hực :
– Lão bị cắt mất lưỡi, gân cốt ở tứ chi cũng bị phế!
Cửu Ma Ma thất kinh :
– Ai hành sự tàn độc vậy?
Chàng đáp :
– Còn ai nữa nếu không phải tên đó?
Hắn Thiếu giáo chủ vội phân minh :
– Đó là do lão phu muốn phục hận cho gia phụ! Ba năm trước chính người của Ngũ Kỳ giáo đã làm như thế với cha lão phu!
Chàng khẽ khẽ lắc đầu :
– Bản vương có nói với cậu, ở đây có điều nhầm lẫn, Ngũ Kỳ giáo theo bản vương biết chưa bao giờ có thủ đoạn tàn độc đến vậy!
Hắn gầm vang :
– Không bao giờ lầm lẫn! Và cậu bất tất phải phí lời! Nếu bất tuân chớ trách lão phu ngay lập tức phát động kiếm trận.
Cửu Ma Ma chợt kêu :
– Khoan đã! Theo bản vương biết, thủ đoạn này có một nhân vật thường dùng đến.
Cả hắn Thiếu giáo chủ lẫn Liễu Hận cùng kêu lên :
– Là ai?
Cửu Ma Ma đáp :
– Là Đinh Nhất Hải!
Liễu Hận hoang mang :
– Lão dám ư? Sao quần hùng vẫn xem lão là hạng chính nhân quân tử?
Cửu Ma Ma giải thích :
– Đã lâu rồi, khi Đinh Nhất Hải chưa thật sự nổi danh, có một lần chuyết phu Đào Thế Kiệt nhìn thấy lão dùng thủ đoạn này để đối phó cừu địch! Lúc chuyết phu xuất hiện, lão lo sợ và tỏ vẻ ân hận. Từ đó, vừa do kính phục vừa do sợ chuyết phu tố giác, lão luôn xem chuyết phu như bằng hữu thâm giao!
Chàng mơ hồ đoán ra :
– Thảo nào bọn môn đồ của lão cứ mở miệng ra là đòi dùng thủ đoạn này, hóa ra là do lão giáo huấn!
Tên đó Thiếu giáo chủ kêu lên :
– Nhưng Đinh Nhất Hải với bổn giáo không hề có oán thù! Và lão cũng không đủ bản lãnh để đến Tây Vực xa xôi…
Hốt nhiên Liễu Hận chợt à lên một tiếng thật dài :
– À…! Có lý nào Độc Ma Ảnh và lão Đinh Nhất Hải có liên quan?
Cửu Ma Ma chấn kinh :
– Sao hài tử nảy ra ý này?
Chàng đáp :
– Bao quanh Hồi Nhạn sơn này đều được môn đồ của lão trấn giữ! Vậy tại sao Độc Ma Ảnh có thể ung dung vượt qua và còn sắp bày mưu kế để bám theo chúng bản tọa đi vào Tử Kim mê động?
Cửu Ma Ma hoang mang :
– Một đàng là chính nhân quân tử, một bên là ác ma tay luôn nhuộm máu người, sao lại có liên quan?
Chàng nói thêm :
– Chưa hết! Tri Bất Nguyên vừa thân cận với Kiếm minh do lão họ Đinh làm Minh chủ, gã vừa am tường Độc chưởng, vốn là tuyệt học của Độc Ma Ảnh…
Hắn Thiếu giáo chủ xen vào :
– Cậu đừng có quên còn có Giáo chủ Ngũ Kỳ giáo cũng luyện được Độc chưởng!
Chàng khẽ cười :
– Giáo chủ Ngũ Kỳ giáo đã bị sát hại! Tri Bất Nguyên nếu có biết là do Độc Ma Ảnh truyền thụ!
Tên đó không nói lại nên hậm hực quát :
– Bất kể thủ đoạn đó là do ai hành sự, đối phương vẫn phải tìm người chữa trị tạm cho Vương Toàn. Bằng không…
Cửu Ma Ma lại kêu :
– Chậm đã! Lão phu vẫn chưa nói rõ ý của lão phu!
Tên đó tỏ ra khinh khỉnh :
– Ý của phu nhân liệu có đáng để nghe không?
Cửu Ma Ma bảo :
– Đáng hay không, ngươi bản vương cứ nghe sẽ rõ! Nếu bản vương nói bản vương có thể giúp Vương Toàn nói lại được, ngươi bản vương nghĩ sao?
Thất kinh, chàng kêu lên :
– Mẹ…
Đây là lần đầu tiên chàng gọi Cửu Ma Ma như vậy, khiến Cửu Ma Ma phải nghẹn ngào :
– Hài tử!
Chàng chưa muốn gọi vì định bụng sẽ chờ đến lúc Cửu Ma Ma và mẹ của Viên Tử Quân gặp nhau, xem hư thực thế nào!
Nhưng do đây là lúc quá cấp bách, bởi xúc động mối chân tình, chàng không thể không gọi như vậy!
Hắn Thiếu giáo chủ nôn nóng :
– Phu nhân mau nói tiếp đi!
Cửu Ma Ma bảo hắn :
– Bản vương sẽ nói nếu ngươi bản vương cho kiếm trận dừng lại!
Tên đó còn đang ngập ngừng, Cửu Ma Ma liền bồi thêm :
– Ngươi ta đây cần là cần thu hồi sở học có đúng không? Ta đây sẽ giúp ngươi ta đây một cách tự nguyện còn hơn là bị cưỡng ép! Ngươi ta đây tự nghĩ mà hành động.
Hắn đưa mắt ước lượng tình thế, nghĩ bọn Liễu Hận sẽ không đủ bản lãnh để giở trò.
Tên đó khoa tay làm hiệu :
– Dừng trận!
Nhân cơ hội đó, Cửu Ma Ma vội thì thào bảo chàng :
– Bốn tên Chưởng môn lúc nãy có thái độ rất khả nghi! Hài tử nên để ta đây chủ trương việc này, đừng trái lệnh!
Tên đó Thiếu giáo chủ nghi hoặc :
– Phu nhân đang thầm tính kế ư?
Cửu Ma Ma mỉm cười :
– Chỉ là vài căn dặn cho tiểu nhi thôi! Đối phương nghĩ sao nếu lão phu và hai người hầu cận sẽ đi với đối phương đến nơi đối phương muốn?
Tên đó bán tín bán nghi :
– Là phu nhân tự nguyện?
– Đương nhiên! Và nếu ngươi lão phu giữ đúng lời, lão phu sẽ nghĩ cách giúp ngươi lão phu hoàn thành ý nguyện.
– Là chữa cho Vương Toàn nói được?
Cửu Ma Ma khẽ gật đầu :
– Không sai! Và cậu phải để tiểu nhi đi ngay bây giờ!
Chàng giật mình :
– Mẹ bản tọa…
Cửu Ma Ma lừ mắt :
– Hãy nhớ lời ta đây dặn và đừng lo cho ta đây! Đi đi!
Hắn Thiếu giáo chủ cười thật tươi :
– Nếu phu nhân tự chọn đường lối này, Liễu Hận cậu đi được rồi!
Chàng đưa mắt nhìn hắn :
– Nếu gia mẫu và nhị vị muội muội của lão phu có mệnh hệ gì, cho dù là một tổn hại nhỏ, lão phu quyết không buông tha!
Hắn vẫn tươi cười :
– Ta đây chỉ cần thu hồi sở học! Ta đây sẽ không để đối phương lo lắng!
Chàng quay lại nhìn Xuân Mai và Hạ Lan :
– Nhị vị ở bên cạnh, xin chăm sóc gia mẫu! Đại ân này, tại hạ nguyện có ngày đền đáp.
Xuân Mai và Hạ Lan khẽ cúi đầu :
– Thiếu môn chủ yên tâm!
Chàng gật gật đầu với cả hai và tung người lướt đi!
Vút!
…
– Chậm đã nào, thằng nhóc!
Chấn kinh, chàng không nghĩ có ai đã biết được nơi chàng định đến để thình lình lên tiếng gọi chàng lại!
Vút! Vút! Vút!
Tuần tự có năm bóng người hiện thân và tất cả đều che kín chân diện.
Thoạt nhìn qua, chàng không nhận được bất kỳ ai trong số họ!
Nhưng chỉ qua một thoáng dò xét, chàng động nộ gầm lên :
– Độc Ma Ảnh Phi Lục Chỉ!
Nhân vật có sáu ngón tay bên hữu thủ ngay lập tức quát :
– Số của cậu đã tuyệt rồi! Hãy xuống tuyền đài, hội ngộ với cha cậu Đào Thế Kiệt! Đỡ!
Vút!
Vù… vù…
Chưởng của Độc Ma Ảnh là Độc chưởng!
Vì thế Độc Ma Ảnh đắc chí khi nhìn thấy Liễu Hận dùng Phích Lịch kiếm phòng vệ!
Véo…
Ù… ù…
Bùng! Bùng!
Tuy bị chấn kình làm cho chao đảo nhưng Độc Ma Ảnh vẫn cười rú lên :
– Nội lực của đối phương tuy thâm hậu, nhưng… Ha… ha… ha… Tất cả sẽ bị thất tán vì Độc chưởng của bản tọa! Ha… ha… ha…
Chàng nhân lúc đối phương cười, thình lình xuất phát một kiếm thần tốc.
– Trúng!
Véo…
Cạch!
Nhìn thân kiếm bị đoạn gãy, Độc Ma Ảnh thất kinh :
– Đối phương không ngại độc?
Chàng không hề bỏ lỡ cơ hội thắng thế, vội lướt đến :
– Nạp mạng!
Véo…
Độc Ma Ảnh kinh hãi nhảy lùi, miệng quát lên :
– Hợp lực! Đánh!
Vù… vù…
Ào… Ào…
Bốn nhân vật kia cũng vũ lộng trường kiếm nhưng vì gờm lợi khí của chàng nên chỉ dám ở xa xa phát xạ kiếm kình hợp cùng ngọn Độc chưởng của Độc Ma Ảnh.
Ầm! Ầm!
Không chống chọi nổi hợp lực của phe đối phương năm người, Liễu Hận vừa phải lùi vừa phải kinh hãi khi phát hiện lũ người kia đang nhanh tốc lập trận.
Vút! Vút!
Khi đã vây bọc khắp tứ phương, chính Độc Ma Ảnh gầm lên hạ lệnh :
– Phát động!
Một chưởng và bốn ngọn kiếm kình liền xuất hiện đổ dồn vào giữa!
Ào… Ào…
Vù… vù…
Chàng bối rối thầm nghĩ phải chi luyện được Phục Hận chưởng tam chiêu để ứng phó với tình thế này!
Chàng mạo hiểm xoay nhanh chiêu kiếm :
– Lui!
Véo… Véo…
Ầm! Ầm! Ầm!
Chỉ là kiếm kình chạm nhau, lợi khí sắc bén của chàng trong cảnh ngộ này hầu như vô dụng!
Đã thế, do đối phương có sự hợp lực, nội lực của chàng so ra vẫn kém xa.
Phát hiện chàng hoàn toàn nao núng, Độc Ma Ảnh ung dung phát lệnh :
– Đánh!
Vù…
Ào… Ào…
Một áp lực vô cùng cực lợi hại ngay lập tức vây bủa lấy chàng.
Phẫn hận, chàng nảy ý liều lĩnh :
– Thù nhân, lão phu liều mạng với ngươi lão phu! Đỡ!
Chàng nhận định phương hướng tung cả người lẫn kiếm ngay vào Độc Ma Ảnh kẻ tử thù!
Vút!
Véo…
Sự liều lĩnh của chàng tỏ ra kiến hiệu.
Độc Ma Ảnh kinh hoảng, vội dịch người lùi xa tuy vẫn giữ nguyên chiêu chưởng.
Ầm!
Soạt!
Độc Ma Ảnh bị rách một mảnh gã phục ở đầu vai, đổi lại Liễu Hận phải nhận trọn một kình của đối phương!
Phát hiện có lối thoát, chàng cắn răng chịu đựng thương thế, lao nhanh đến nơi chàng đang tìm đến.
Vút!
Ở phía sau, có tiếng Độc Ma Ảnh hô hoán :
– Chớ để tiểu gia hỏa thoát! Đuổi theo!
Vút! Vút!
Đã đến cội cổ thụ cao ngút trời, chàng vừa mừng vừa thất vọng vì không nhìn thấy hai nhân vật chàng cần tìm!
Chàng đang thực hiện lời đã hứa!
Chàng đang quay lại với mẫu tử Viên Tử Quân.
Trong thâm tâm chàng mong gặp lại họ, bởi chàng không muốn là kẻ thất hứa!
Ngược lại, chàng vừa chạy vừa đảo mắt nhìn nhưng vẫn hy vọng Viên Tử Quân vì không đợi được đã đưa mẹ cô ấy đi!
Bằng không, việc chàng chạy đến trong tư thế bị truy đuổi, chắc chắn sẽ đưa họa đến cho họ.
Bọn Độc Ma Ảnh vẫn đuổi theo :
– Cậu chạy không thoát đâu! Mau đứng lại!
Vượt qua cội cổ thụ, chàng đột ngột chuyển hướng, chạy đến bí động trước kia đã bị Viên Tử Quân giam giữ.
Vút!
Độc Ma Ảnh sợ chàng chạy mất, gào lên hung hãn :
– Cậu có lên trời, bản tọa cũng theo lên trời! Cậu có chui xuống đất, bản tọa cũng chui theo. Cậu đừng mong chạy thoát!
Vút! Vút!
Chân khí chợt sôi trào, khiến Liễu Hận phải gắng sức kềm nén mới không để thổ huyết!
Chàng chỉ còn duy nhất một lối thoát! Do đó chàng cố tận lực!
Vút!
Đến một động khẩu, thay vì chui vào, chàng cắm kiếm vào một bên vách đá và vận lực chịu vào đó để tung người lên cao!
Vút!
Không kịp thu kiếm về, chàng vừa đặt chân l*n đ*nh động khẩu liền chạy đến một khe hở!
Chui qua khe hở, chàng lại xuất hiện ngay động khẩu vừa vượt qua!
Do khe hở đó là chỗ thông khí, trước kia chàng đã nhìn thấy và ghi nhớ!
Chàng thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng bọn Độc Ma Ảnh đã tung người lên bên trên, theo lối chàng vừa chạy!
Không ai biết mưu kế của chàng nên không thể ngờ việc chàng dám quay lại chính động khẩu đã vượt qua.
Không chậm, chàng tiến đến một góc khuất, nơi có một thạch sàng trước kia Viên Tử Quân dùng để che đậy bí động!
Dịch thạch sàng qua một bên, chàng vui vội xuống bí động!
Không kịp dịch trở lại thạch sàng, chàng thu người ngồi im, cố điều hòa nhịp hơi thở đang quá trì trệ!
Được một lúc, đúng như chàng nghi ngờ, ngay bên trên bí động, cạnh thạch sàng có tiếng nói của Độc Ma Ảnh vọng xuống :
– Thằng nhóc bị chưởng thương không nhẹ, sao có thể chớp mắt biến khỏi tầm mắt chúng bản tọa?
Một tiếng nói khác vang lên, và thoạt nghe tiếng nói này Liễu Hận cảm nhận toàn thân chợt rúng động :
– Dường như đối với nhóc con, địa hình nơi này khá quen thuộc! Có lẽ nhờ đó nhóc con kịp thời tìm nơi ẩn nấp!
Độc Ma Ảnh quát :
– Vậy còn chờ gì nữa? Mau tản khai, tìm cho được nhóc con! Nếu để tên đó thoát phen này, bản tọa có cảm nghĩ, chính nhóc con sẽ làm cho chúng bản tọa phải khốn đốn!
Có tiếng bước chân của năm người đám người kia dần đi khỏi động thất bên trên! Họ không ngờ ngay bên dưới thạch sàng lại có một bí động nơi Liễu Hận đang ẩn náu!
Được một lúc Liễu Hận dù không dám nghĩ vẫn mong chờ điều này, có những bước chân vọng từ trên xuống.
Tiếp đó giọng nói mà chàng khi nãy đã nghe và đã nghi ngờ, chợt vang lên :
– Bạn hữu có thu được kết quả gì không?
Qua cách xưng hô, Liễu Hận tin câu phát thoại như không dành cho Độc Ma Ảnh.
Quả nhiên tiếng nói đáp lại tuy cũng có phần quen tai với chàng, nhưng không phải tiếng nói của Độc Ma Ảnh! Tiếng nói này đã khẽ thở dài trước khi lên tiếng :
– Hà…! Nếu tìm được tiểu gia hỏa, bản tọa và tri kỷ đâu có lý do gì để lưu lại chốn này?
Có thể tiểu gia hỏa đã nhờ thông thuộc địa hình và cao chạy xa bay từ lâu rồi!
Chàng ngờ vực trong lòng :
– “Hai âm thanh này tuyệt đối không xa lạ với lão phu! Họ là ai? Sao lão phu không nhớ kìa?”
Người phát thoại đầu tiên bỗng buông lời cay đắng :
– Để nhóc con thoát đúng là một đại họa! Không khéo, công che giấu hình tích suốt mười năm qua, rốt cuộc chẳng thu được lợi ích gì!
Giọng nói của người thứ hai như có phần lo sợ :
– Suỵt! Tri kỷ chớ nên quên lời minh thệ! Nếu để ai khác nghe được câu oán trách này, tri kỷ e không thoát được Ngũ kiếm phân thây.
Người đã thán oán vẫn tiếp tục oán thán :
– Ngũ kiếm phân thây? Hừ! Cũng vì Ngũ kiếm, bản vương và bằng hữu đã không từ bất kỳ hành động nào. Nhưng đâu là Ngũ kiếm, đâu là tuyệt học? Bản vương thật sự đã hết hy vọng.
Nhân vật này nói xong lời này, tiếng nói của Độc Ma Ảnh vang lên thật đột ngột :
– Bạn hữu ở Tây vị đã hết hy vọng thật ư?
Đúng như lời cảnh báo của nhân vật thứ hai về việc có thể bị ai khác nghe được lời oán trách, nhân vật thứ nhất đã lên tiếng chợt thốt lên lời hoảng sợ :
– Các hạ ở Trung vị xin chớ hiểu lầm! Lão phu thừa nhận việc lão phu có phần nào hết hy vọng, nhưng phản bội lời minh thệ thì không bao giờ.
Độc Ma Ảnh cười thành tiếng :
– Bản tọa hy vọng tri kỷ nói đúng, nói thật tâm! Bằng không, cho dù chưa đắc thủ được Ngũ kiếm để khu xử theo đúng minh thệ, tri kỷ cũng không thoát được cảnh loạn kiếm phân thây, nếu bản tọa đưa tin cho Thánh Kỳ giáo.
Nhân vật thứ nhất được Độc Ma Ảnh gọi là Tây vị, vội chống chế :
– Ta đây vẫn nói lời thật tâm! Ta đây không hề phản bội lời minh thệ! Các hạ ở Trung vị phải tin lời ta đây!
Độc Ma Ảnh cất giọng có phần hòa hoãn hơn khi nãy :
– Là bản vương chỉ nhắc khéo bạn hữu thôi! Nào, có tin tức gì về thằng nhóc không?
Tây vị đáp nhanh :
– Phía bản vương không có!
Độc Ma Ảnh lại hỏi :
– Còn tri kỷ ở Bắc vị?
Nhân vật thứ hai té ra là tri kỷ ở Bắc vị như Độc Ma Ảnh là người được xếp ở Trung vị.
– Phía lão phu cũng không!
Độc Ma Ảnh nôn nóng :
– Còn Đông vị và Nam vị sao đến giờ chưa quay lại?
Tức thì Liễu Hận lần lượt nghe hai âm thanh phát ra và hai âm thanh này so ra cũng quen tai đối với chàng không kém gì hai âm thanh trước.
Một người bảo :
– Ta đây quay lại chậm vì phát hiện có dấu vết người lưu ngụ quanh đây!
Độc Ma Ảnh vội vã :
– Là nhóc con chăng?
– Không phải! Dấu vết chứng tỏ người này lưu ngụ ở đây khá lâu, đôi ba năm gì đó!
Độc Ma Ảnh hoang mang :
– Vậy không phải nhóc con! Tri kỷ có chút nhận định gì về hình tích của nhân vật đã lưu ngụ?
– Nữ nhân, có lẽ thế!
– Chỉ có thể thôi sao? Thế còn xuất xứ hoặc lai lịch?
Người thứ hai vừa đến, cũng là người cuối cùng chưa lên tiếng, giờ lên tiếng :
– Nữ nhân này tựa như không biết võ công! Các dấu vết lưu lại rất rõ! Và…
Độc Ma Ảnh cướp lời :
– Đó là hướng tìm của bạn hữu ở Nam vị, sao bạn hữu cũng biết về nữ nhân này?
Liễu Hận liền có nhận định chung về họ.
Họ có năm người với Độc Ma Ảnh chiếm Trung vị, số còn lại đều là những nhân vật qua tiếng nói cho biết là khá quen thuộc đối với chàng.
Người đã oán thán là Tây vị, người cùng xuất hiện với Tây vị là Bắc vị. Hai người đến sau, kẻ phát thoại trước là Nam vị, kẻ đang bị Độc Ma Ảnh nghi ngờ chắc chắn chiếm Đông vị.
Quả niên người này tự bộc lộ :
– Phía bản vương tìm chỉ là vách đá cao vòi vọi, đó không phải là hướng nhóc con thoát đi!
Nghe tiếng hô hoán của tri kỷ Nam vị, lão phu ở phía đông gần hơn nên phải đến tiếp ứng.
Độc Ma Ảnh vẫn nghi ngờ :
– Nhị vị trước nay luôn khắc khẩu, sao bây giờ lại chung khẩu đồng từ, cùng hiệp lực tìm kiếm, và cùng chung nhận định?
Nam vị lên tiếng :
– Ai lại không vậy? Dù là khắc khẩu nhưng hơn mười năm đồng cam cộng khổ, có tìm được tiếng nói chung đâu phải điều lạ?
Độc Ma Ảnh để lộ sự nghi kỵ rất rõ :
– Ba chữ “tiếng nói chung” của Nam vị dường như còn nhiều hàm ý. Đó là hàm ý gì?
Đông vị lên tiếng :
– Chính câu ngờ vực này của các hạ mới bao hàm nhiều ẩn ý! Phải chăng các hạ có nhiều điều đang muốn giấu tất cả bọn lão phu?
Độc Ma Ảnh cười lạnh lùng :
– Đông vị nói năng nên cân nhắc! Dựa theo câu nói này ta đây có thể phân xử tri kỷ theo minh thệ Ngũ kiếm!
Nam vị bật cười :
– Minh thệ Ngũ kiếm dù có ngăn cấm sự nghi kỵ lẫn nhau, nhưng chính các hạ có lời nghi kỵ trước, ai sẽ phân xử các hạ?
Độc Ma Ảnh khẽ rít :
– Lão phu chưa hề nghi kỵ như bằng hữu nói!
– Thật ư? Nhị vị ở Bắc vị và Tây vị nói thử xem. Những lời vừa rồi của Trung vị có biểu lộ sự nghi kỵ như bản vương và Đông vị cùng nhìn thấy không?
Cảm nhận có người cùng chí hướng, Tây vị lẹ miệng đáp :
– Không sai! Các hạ ở Trung vị đã để lộ sự nghi kỵ trước!
Bắc vị cũng nói :
– Theo lão phu, ai nghi kỵ trước và ai nghi kỵ sau, điều đó không phải là vấn đề quan yếu! Điểm quan yếu ở đây là chúng lão phu nên xét lại tại sao lại xảy ra sự nghi kỵ?
Độc Ma Ảnh có phần cô thế so với bốn người kia dường như chung ý nghĩ :
– Ý của Bắc vị là thế nào?
Bắc vị nói lấp lửng :
– Ý của lão phu có thể cũng là ý của tam vị còn lại. Các hạ nếu muốn nghe sao không để Tây vị giãi bày?
Độc Ma Ảnh lạnh giọng :
– Đó phải chăng đều là ý của chư vị?
Nam vị, Đông vị cùng lên tiếng :
– Đúng vậy! Các hạ nên nghe Tây vị nói!
Độc Ma Ảnh phải nhân nhượng :
– Được! Chư vị đã đồng tình, bản tọa đương nhiên phải ưng thuận. Nào, nói đi! Bản tọa nghe đây!
Tây vị cân nhắc từng lời nói :
– Trước tiên, bản tọa muốn các hạ ở Trung vị nêu lại mục đích của chúng bản tọa khi thành lập liên minh Ngũ kiếm.
Độc Ma Ảnh thản nhiên :
– Mục đích của chúng bản vương là chiếm đoạt Thánh Ngũ Kiếm của Thánh Kỳ giáo và Ngũ Kỳ giáo.
– Sau đó thì thế nào?
– Sau đó, khi đã chế ngự quần hùng, cả võ lâm Trung Nguyên lẫn Tây Vực xa xôi, chúng bản tọa cùng nhau thống trị tất cả.
Tây vị bật thốt :
– Không sai! Vì mục đích này, chúng lão phu đã tạo dư luận không hay cho Ngũ Kỳ giáo!
Để làm gì chứ?
Độc Ma Ảnh cười khùng khục :
– Hoặc Tây vị quên hoặc chư vị muốn kiểm chứng lại lòng trung thành của lão phu với liên minh. Là thế nào cũng được, lão phu không phải kẻ hai lòng nên không ngần ngại! Mục đích của chúng lão phu là xâm nhập Thánh địa của Ngũ Kỳ giáo! Vì ở đó có kỳ thư Thánh Ngũ Kiếm!
– Vậy tại sao chúng bản tọa phải diệt Quỷ Kiếm môn?
Độc Ma Ảnh đáp trong lúc Liễu Hận cảm thấy nộ khí sôi sục :
– Muốn vào Thánh địa của Ngũ Kỳ giáo cần phải có bảo kiếm Ngũ Hành. Bảo Kiếm này không ngờ đã bị Thánh Kỳ giáo lấy đi, trước khi chúng ta đây lập thành liên minh!
Để chiếm đoạt bảo kiếm, như trước kia ta đây đã giải thích, ngoại trừ luyện được Ảo Ảnh Tam Quỷ Kiếm của Quỷ Kiếm môn, chúng ta đây không thể vượt qua Nhị Thập Bát Tú kiếm trận của Thánh Kỳ giáo. Đó là lý do để chúng ta đây phải diệt trừ Quỷ Kiếm môn. Và…
Tây vị cướp lời :
– Quỷ Kiếm môn bị diệt rồi, Ảo Ảnh Tam Quỷ Kiếm đâu?
Độc Ma Ảnh không nao núng :
– Điều này ta đây đã nói rồi! Ảo Ảnh Tam Quỷ Kiếm sau này ta đây mới biết là không có kiếm quyết! Thức ngộ toàn bộ thất thập nhị Quỷ Kiếm, để từ đó chiêm nghiệm ra Tam Quỷ Kiếm Ảo Ảnh! Chúng ta đây đã quá tay, đã diệt hầu như là toàn bộ Quỷ Kiếm môn, điều đó khiến cho thất thập nhị Quỷ Kiếm phải tuyệt tích, tuyệt truyền!
Tây vị lại hỏi :
– Biết như thế, sao ba năm trước các hạ lại phát động chúng lão phu, tiến hành việc tận diệt Thánh Kỳ giáo?
– Chúng lão phu không thể bó tay chỉ vì không có Ảo Ảnh Tam Quỷ Kiếm! Ba năm trước, cơ hội xâm nhập cấm địa của Thánh Kỳ giáo quá rõ ràng! Chỉ tiếc rằng bảo kiếm Ngũ Hành không được cất giữ ở cấm địa.
Tây vị cười lạnh lùng :
– Nói thế nào các hạ cũng có cách giải thích! Bây giờ thì sao? Ngũ Hành bảo kiếm đang ở đây, các hạ định cách nào để chiếm đoạt?
Độc Ma Ảnh bảo :
– Lão phu giải thích được vì tất cả đều xảy ra đúng với sự thật. Còn về Ngũ Hành bảo kiếm, nếu chư vị nghĩ được cách phá giải Nhị Thập Bát Tú trận, việc thu thập bảo kiếm không thành vấn đề!
– Độc chưởng của các hạ thì sao?
– Ha… ha… ha…! Đối phó với kiếm trận đâu thể dùng Độc chưởng?
– Nhưng chúng bản tọa cũng không thể dùng kiếm một khi trong tay chúng bản tọa không hề có lợi khí tương tự bảo kiếm Ngũ Hành của đối phương.
Độc Ma Ảnh nghi ngờ :
– Tây vị nói như thế là hàm ý gì?
Tây vị thẳng thừng :
– Độc chưởng rất lợi hại! Nếu năm người chúng bản vương đều biết Độc chưởng, có thể…
– Không được!
Tây vị cười thành tiếng :
– Sao vậy? Các hạ không muốn để lộ tuyệt học ư?
Ngẫm nghĩ một lúc lâu, Liễu Hận kinh hoàng khi nghe Độc Ma Ảnh bỗng dưng đáp ứng :
– Hay đấy! Biện pháp này, sao trước đây không ai trong chúng ta đây nghĩ ra?
Tây vị ngạc nhiên :
– Các hạ tán đồng?
– Không sai! Chúng bản tọa là liên minh ngũ kiếm, bản tọa đâu cần giấu giếm tuyệt học?
– Khi nào sẽ bắt đầu việc đó?
Độc Ma Ảnh bảo :
– Càng sớm càng tốt! Có như thế cho dù thằng nhóc Đào Liễu Hận có thoát phen này, nhưng sau đó vẫn phải bị tiêu diệt! Chúng bản tọa đi được chưa?
Tây vị chợt kêu lên :
– Chưa được!
Độc Ma Ảnh lo lắng :
– Còn gì nữa ư?
Tây vị đáp :
– Hãy còn! Bọn bản tọa vừa biết ở Luận Kiếm quán của Đinh Nhất Hải có lưu giữ một nhân vật rất giống một người ở Quỷ Kiếm môn!
– Ai?
– Người đứng đầu Tứ đại kiếm sĩ!
– Trang Vô Nhận?
– Không sai!
– Tin này từ đâu mà có?
– Do mụ tiện nhân, phu nhân của tên đó thất phu Đào Thế Kiệt!
– Chư vị đã gặp mụ?
– Không sai!
– Sao mụ biết chuyện của Đinh Nhất Hải?
– Do tiểu gia hỏa Liễu Hận nói cho mụ nghe?
– Sao tiểu gia hỏa biết?
– Chính gã được Đinh Nhất Hải đưa vào chỗ lưu giữ họ Trang!
– Ý của chư vị là thế nào?
Tây vị bật cười :
– Rất có thể Đinh Nhất Hải cũng có chung ý đồ với bọn lão phu! Hoặc chúng lão phu loại bỏ lão, hoặc…
– Thế nào?
– Hừ! Đổi liên minh ngũ kiếm thành liên minh lục kiếm!
– Hợp tác với Đinh Nhất Hải?
– Phải! Việc này lợi nhiều hơn hại!
Độc Ma Ảnh ngập ngừng :
– Cũng có thể! Để bản tọa dò hỏi ý họ Đinh trước. Được không?
Tây vị và ba nhân vật kia cùng cười. Họ bỏ đi!