Bạo Lực Thê Chủ Chi Cuộc Sống
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-08-20 06:00:37 | Lượt xem: 1

Cô thấy trong mắt người nam nhân nhân hung dữ kia không còn luồng khí lạnh nữa thì thu tay.

” Keng.” Sức lực rã rời thả kiếm xuống.Thành công khiến mọi người xung quanh bừng tỉnh. Nhưng âm thanh huyên náo, chỉ chỏ càng sôi nổi.

Nhíu nhíu mắt nhìn, tạp âm xung quanh càng ngày càng mờ hồ. Cô nhìn bàn tay trái đang rỉ máu không ngừng thì bước tới tên đó.

Vươn tay giật khăn trùm mặt của Phương Hải. Tầm nhìn mơ hồ với lại còn đang muốn tìm Sài Mạc khiến cô không cố muốn xem mỹ nam.

Lấy khăn quấn tay rồi dùng răng cắn chặt thắt nút. Không còn thấy máu chảy nữa thì vội vàng bước đi.

Phương Hải mấp máy môi mấy lần cũng nói không ra lời. Nhìn bóng dáng cao lớn dứt khoát rời khỏi đây của nàng lão phu mà trong lòng ngũ vị tạp trần.

Vốn tưởng Trần Lợi sẽ thừa dịp này muốn hắn bản tọa. Khi cô bản tọa giật khăn xuống tim hắn bản tọa…dĩ nhiên lại đập loạn nhịp. Muốn cất tiếng cảnh cáo cô bản tọa đừng vọng tưởng nhưng… cô bản tọa lại…

Nàng bản vương bản vương muốn giở trò gì chứ?

” Trang chủ! Ngài còn muốn đi nữa không?” Tiểu Cân là nam tỳ thân tín e ngại bước lên hỏi nhỏ.

Phương Hải quay mặt nhìn thanh kiếm trong tay dính đầy vết máu của Trần Lợi thì phiền lòng ném đi.

Lạnh lùng nói:

” Xử lý sạch sẽ. Ta đây không muốn thấy bất kì thứ gì liên quan tới nàng ta đây ta đây.”

Rồi đi vô trang viên. Trong lòng lại cứ phảng phất hình ảnh một người con gái mặt mũi bầm tím, khóe miệng tràn đầy tơ máu, ánh mắt sâu thẳm, kiên cường lấy tay nắm chặt mũi kiếm đâm tới của tên đó.

Người con gái đó sao lại là Trần Lợi chứ.

Phượng Hải bản vương trên đời xem thường, chán ghét nhất chính là thứ cặn bã như nữ nhân ấy.

Vĩnh viễn cũng không bao giờ có loại tình cảm thiêng liêng này với cô ấy.

Nắm chặt tay bước đi, rẽ vô một viện đình vắng vẻ. Khẽ thở dài nhìn cây đại thụ đồ sộ.

Nhớ lại mẹ lúc khi chết đã hối hận nói với gã:

” Cả đời nương chỉ yêu duy nhất mình cha bản vương con.”

” Nhưng bản vương luôn không biết đủ.”

” Có mới nới cũ. Khiến cha con chờ nương trong mỏi mòn. Rồi ra đi.”

” Vậy nên ta đây truyền lại sơn trang lại cho con. Ta đây hy vọng người con yêu có thể nể trọng con. Không dám hoa tâm.”

” Và nương hy vọng nhất là cô ấy sẽ thật tâm yêu con.”

” Nương xin lỗi.”

Nhắm chặt mắt lại. Khóe miệng vẽ lên tia cười giễu. Nương à. Người biết nhi tử luôn không cần mấy thứ này.

Người biết con mệt mỏi lắm không.

Thế gian rộng lớn nhưng vì sao nhi tử lại không thể thấy được cái gọi là chân tình như người nói.

Hai mươi hai tuổi. Là cái thời đã không còn đẹp nhất của người con trai. Người bản tọa lúc nào cũng cung kính với nhi tử nhưng sau lưng ai chả khinh miệt.

Ánh mắt xinh đẹp mở ra nhưng chỉ có nỗi cô đơn, bất lực, mệt mỏi chồng chất. Một thân nam nhi gánh vác cả sơn trang thật là làm khó hắn bản vương rất nhiều…

— —— —— —— —— —

Lạc Thanh Tuyền vội vàng tìm kiếm Sài Mạc khắp nơi, sắc mặt càng ngày càng trắng.

Cô chống tay lên giường th* d*c. Tưởng tượng đến cảnh hắn cũng bị mọi người hắt hủi, lỡ như người nào chanh chua một tý lại hất cả xô nước vào người hắn thì sao?

Dù không yêu, có chút phiền lòng nhưng hại tên đó ra nông nổi này cũng đều do cô cả.

Cắn chặt răng đi nhưng lại ngã ngữa dựa vào bờ tường. Không ổn rồi. Cơ bắp toàn thân không chịu nỗi sức ép. Đều kêu gào thống khổ. Mồ hôi lạnh túa ra như suối.

Chợt nghe một mùi linh thảo nhàn nhạt. Xoa xoa đôi mắt, nhìn thấy bóng dáng xanh xanh phía trước.

Cô dùng hết sức còn lại hét lên:

” Thường phu!”

Hình bóng xanh đó đứng im trong chốc lát thì quay người đi chầm chậm lại chỗ cô tiếng nói lạnh nhạt:

” Có chuyện gì?”

Cô ráng rặn ra nụ cười, bất đắc dĩ nói:

” Cứu bản vương.”

Thường Dược nhìn chăm chú vào cô nói:

” Vì sao?”

Cô chớp mắt nói:

” Vì tương lai chúng bản tọa sẽ là hảo tỷ muội.”

Thường Dược ánh mắt khẽ chớp, cười nhạt:

” Vọng tưởng. Ngông cuồng.”

Cô uể oải, bộ dáng lưu manh nói:

” Lão phu Lạc Thanh Tuyền cùng với Thường phu từ nay kết nghĩa kim lan, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu. Trời đất chứng giám… Giám luôn phần Thường phu. “

” Xong. Từ giờ chúng bản vương đã là tỷ muội. Nào Thường muội! Cứu tỷ đi.” Bàn tay muốn vỗ vỗ bả vai nữ nhân ấy bản vương thì bị người lạnh lùng hất ra.

Thường Dược xoa mi tâm nhìn cô. Sao lại có người vô sĩ đến mức này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8