Bạo Lực Thê Chủ Chi Cuộc Sống
Chương 13
” Chàng đi đâu vậy?”
” Mà thôi có gì về hắn quán rồi nói sau.” Cô nhìn Sài Mạc nói.
Trông sắc mặt tên đó cực kém.
Sài Mạc nhìn người trước mắt mà tâm lại nhộn nhạo. Nhu thuận đi theo.
Cô lão phu vẫn luôn tìm gã.
” Câu nói khi trước mặt Lương tiểu thư là thật?” Đây là khúc mắc cắm mãi trong lòng gã.
” Không. Thật lòng ta đây luôn tôn trọng chàng. Nói lời đó cũng là do hoàn cảnh bất đắc dĩ.” Cô nhìn màn mưa trầm tỉnh nói.
Rồi đứng lại mặt đối mặt với hắn và nói:
” Ta đây lần đầu tiên khâm phục, tôn trọng một người nam nhân.” Trừ cha ta đây ra. Cô nói thầm trong lòng. Lần đầu tiên luôn có tác dụng trấn an nhất định.
” Thê chủ…lão phu..lão phu có gì mà cô lão phu khâm phục chứ?” Sài Mạc lúng túng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hút hồn ấy.
” Những gì chàng làm. Ta đây đều đặt trong tâm.” Trừ yêu chàng ra cái gì ta đây cũng sẽ cho chàng được.
Trần Lợi.
Người con trai tốt như vậy đối phương còn để hắn khổ đau một lần nữa thì Lạc Thanh Tuyền cô hứa sẽ cho đối phương biết thế nào là sự thâm độc của nữ nhân hiện đại.
Hazz!
Có lẽ khi biết thân thể này chưa chết thì tâm lý mình đã nhận định không thể phát sinh tình cảm với người nam nhân yếu đuối mà kiên cường này.
Mà có lẽ cô đã khép trái tim từ lâu nên không thể dễ dàng động tâm.
Một lần thất bại.
Một lần sợ.
Với hoàn cảnh này cô càng sợ.
Sợ lỡ yêu ai thì không thể theo đuổi gã. Và không thể ở bên gã. Thế động tâm có ích gì?
Cứ như vậy, chở che cho người nam nhân này cho tới hết tháng. Có ra đi chắc cũng không tiếc nuối.
Cứ vậy cả hai nắm tay nhau đi trong mưa.
Mỗi người ôm một tâm tư khác nhau.
Đến gã quán cô dẫn Sài Mạc vô nhanh phòng khám bệnh của mình. Không có quần áo, chỉ còn cách ngồi đợi Thường Dược trở về vậy.
Nhớ lại lúc nảy.
Nàng bản tọa và Thường Dược chia nhau ra kiếm.
May mắn gặp được Cao Vĩ Minh. Nhìn thái độ nàng bản tọa bản tọa chắc chắn đã biết mình bị đùa bởn.
Tuy có chút tức giận chuyện hồi sáng với nữ nhân ấy lão phu nhưng dù sao bây giờ cũng đã kiếm được người. Đường ai nấy đi vậy.
Gõ gõ mặt bàn suy nghĩ cô lại bay đến chín tầng mây tiếp.
” Thê chủ. Ta đây có thể hỏi cô ta đây một chuyện được không?” Sài Mạc ngập ngừng nhìn cô ta đây mãi mới cất tiếng.
” Hử… Chuyện gì?” Cô ngẩn ra, rồi hồi thần nói.
” Người đánh thắng được trang chủ ư?” Sài Mạc khẽ nhìn lén sắc mặt cô ấy.
Cô xém buột miệng nói trang chủ là ai nhưng ngẫm lại buổi sáng nay có gặp một ông chằn, chắc là người nọ. Xoa nhẹ cằm.
Trang chủ cơ đấy?
Chắc chắn sản nghiệp không ít.
Mà tên đó lão phu lại dám ám sát mình. Lúc đó mình lo cho Sài Mạc nên vội vàng bỏ đi. Ngày mai chắc chắn phải bắt đền tên đó lão phu một số bạc trị thương để nuôi trai chứ.
Thầm gật gù. Rồi nhớ ra chưa trả lời câu hỏi của tên đó liền vội đáp:
” Ừm. Nhưng có gì không?” Không quên bồi thêm một câu hỏi lại.
” Nữ nhân ấy có… dự tính gì không?” Sài Mạc cắn môi nói. Trong lòng lại tràn ra sự bất an. HẮN có cảm giác…nữ nhân ấy sẽ…