Bạo Lực Thê Chủ Chi Cuộc Sống
Chương 17
Mặt cô giờ vừa rối rắm vừa khó chịu. Chống tay gõ gõ lên cây một hồi cũng thở dài một tiếng đi lại.
Giơ chân đá đá lên bàn chân của ” nàng bản vương” nói:
” Uầy! Tỉnh! Tỉnh!”
” Cô lão phu” mở đôi mắt đẹp ra, khi nhìn rõ người trước mặt thì suy yếu nói:
” Sao lại là ngươi bản tọa?” Rồi nhìn nhìn quần áo đen cô đang mặc thì nhếch miệng châm chọc nói:
” Không ngờ ngươi bản tọa lại giở trò bỉ ổi như vậy. Quả là cặn bã vẫn hoàn cặn bã.”
Cô nghe vậy thì nhếch miệng cười tà, ngồi xuống, vươn tay v**t v* khuôn mặt ” nữ nhân ấy” nói:
” Đúng ta đây là cặn bã. Vậy đối phương có biết cặn bã sẽ làm gì tiếp theo không?”
” Nữ nhân ấy” quay mặt ráng hất bàn tay kinh tởm trên mặt thì nghe những lời đó, mặt xoạt xoạt trắng bệt, ánh mắt hận thù nói:
” Nếu đối phương dám phi lễ ta đây. Thì ta đây nhất định khiến đối phương chết không toàn thây.”
Cô thu tay, vuốt vuốt cằm, gật gật gật đầu nói:
” Sợ thiệt đấy… Vậy đối phương cứ ngồi đây đợi những hắc tên đó nhân tới đi. Nữ cặn bã ta đây xin cáo từ.”
” Cô bản tọa” sửng sốt, khó tin trong chốc lát rồi nhìn thấy cô sắp đi khuất tầm mắt thì cố nói lớn tiếng hơn:
” Đối phương không phải là người bắt cóc bản tọa?!”
Cô vẻ mặt phiền muộn quay lại qua loa nói:
” Vâng. Cặn bã tui xui xẻo, ăn no rửng mỡ, cất công, liều mạng chạy tới đây để bị sỉ nhục, xem thường. Tiểu thư ngài vừa lòng chưa? Không gì thắc mắc nữa thì bản tọa đi.”
Cô xoay người đi tiếp thì nghe tiếng nổi giận đằng sau vang lên.
” Cậu nói ai là tiểu thư? Nữ nhân? Lão phu đây là nam nhân. Cậu cái con heo mù. Không biết nhìn người.”
Cô khựng lại. Mặt nhăn như khổ qua. Vỗ vỗ trán. Lại quên nơi đây là nữ tôn. Nam còn muốn xinh đẹp hơn nữ nhân hiện đại.
Tại nơi này mình chưa thấy qua nam nhân nào xinh đẹp nên mới gây ra hiểu nhầm tai hại này.
Vậy có nghĩa là tên đó chính là trang chủ, nam tử chằn tinh hôm qua. Oa!
Chà sát hai tay, mắt đen đảo quanh, cười đến vô lại. Sau đó quay lại, vẻ mặt lạnh nhạt nói:
” Giờ đối phương muốn sao?”
Phương Hải nhìn cô thì vừa hận vừa có một chút gì đó vui sướng. Nhưng nghĩ đến mình lại có thể vui sướng khi nàng bản vương bản vương quay lại thì tâm tình rối loạn gắt lên:
” Ta đây còn có thể muốn sao!”
Bản tọa nhịn. Cái đồ bà…mà không “ông chằn”. Tâm tình trầm xuống cô giơ năm ngón tay ra nói:
” Năm trăm lượng bạc. Bản tọa cứu ngươi bản tọa. Thế nào?”
Sự mừng rỡ trong lòng bị đánh bay, tâm cũng trầm xuống, Phương Hải nhếch miệng:
” Thành giao.”
Cô mừng rỡ thu tay lại. Nhanh chóng cúi người ngồi đưa lưng đến trước mặt Phương Hải nói:
” Leo lên.”
Ngồi một hồi vẫn không thấy động tĩnh thì quay lại hối thúc nói:
” Nhanh lên. Câu giờ vậy.”
Phương Hải cắn môi, có chút ủy khuất vươn hai tay leo lên. Cô nhanh chóng luồn tay, bám chặt hai chân hắn đứng dậy.
Người đằng sau lung lay xém ngã người ra sau thì cô phiền chán gắt lên:
” Bám chặt vai lão phu. Giờ này là giờ nào rồi còn câu nệ. “
HẮN do dự rồi cũng vòng tay qua cổ, bám chặt vai cô. Mùi mồ hôi, mùi máu tươi ngay lập tức ập vô xoang mũi.
Mày rậm hơi nhíu lại nhưng lại không thấy khó chịu như trước. Nằm trên lưng, cảm nhận cước bộ ổn định rõ ràng của nàng ta đây. Suy nghĩ chìm dần vào trong sự mê muội.
Đây là lần đầu tiên có một nữ tử cõng tên đó đi như vậy.
Cảm giác thật yên bình, tuy lưng cô ấy không thoải mái nhưng lại tràn ngập năng lực.
Giá như cô bản tọa không phải Trần Lợi.
Giá như nàng ta đây chỉ là một nữ tử phàm thường.
Hắn ta đây có thể bày tỏ nỗi lòng, cùng cô ấy ở cùng nhau.
Cầm sắt hài hòa.
Tại sao lại là Trần Lợi chứ?
Đang mông lung tên đó chợt thốt ra tiếng thì thào:
” Sao cô bản vương không phải là một nữ tử khác chứ?”
” Tại sao lại là Trần Lợi?”
Cô nghe thấy thì khóe mắt lướt qua tia u sầu, vẫn cắn răng cõng tiếp.
Sự mệt mỏi vô tận cũng vì câu nói đó mà tan biến.
Trên đời có câu ” Thân bất do kỉ.”
Sau này không nên gặp lại nhau thì tốt hơn. Có lẽ hắn đã động tâm với cô rồi.
Tình cảm này sẽ không có kết quả. Tội gì khiến nó đâm chồi nảy lộc.