Bạo Lực Thê Chủ Chi Cuộc Sống
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-08-20 05:45:31 | Lượt xem: 8

” Ưm! Thê chủ… cô lão phu không được chết.”

” Ha oa, hức! Đừng làm bản tọa sợ.”

” Bản vương nguyện ý.”

” Ta đây nguyện ý chờ mà.”

” Đừng bỏ bản vương.” Sài Mạc kích động ôm lấy cơ thể vừa nóng vừa lạnh của Lạc Thanh Tuyền, nói năng lộn xộn.

Trong lòng chưa kịp mừng rỡ thì đã bàng hoàng, thấp thỏm lo sợ.

Nếu ngay cả cô ấy cũng không tỉnh dậy vậy trên đời này còn gì đáng để gã lưu luyến nữa.

Gục đầu kề xuống cái trán nóng hổi của người này. Từng dòng hồi ức xưa cũ tái hiện rõ ràng như mới trải qua.

Từ nhỏ tên đó đã nếm trải hết sự lạnh nhạt, mắng chửi của cha nương. Nhịn đói, chịu lạnh là chuyện thường gặp.

Những lúc cha có chuyện không vui đều lôi hắn ra đánh một trận cho hạ cơn bực tức.

Những lúc người cầm tiền đi mua đồ trang sức, son phấn này nọ thì luôn đổ cho tên đó ăn cắp tiền trước mặt nương.

Lại thêm một trận đòn roi.

HẮN co gắp ở trong xó bếp gặm nhấm nỗi đau.

Khi hắn muốn thanh minh là mình không ăn cắp thì cha lão phu đều căm phẫn rằng: ” HẮN là nghiệt chủng do nương trăng hoa bên ngoài. Cha lão phu thật sự của hắn là bị hắn khắc chết. Là do hắn nhân từ mới cho nương mang hắn về nuôi nấng. Những gì hắn chịu là xứng đáng. Là hắn nợ hắn. Nếu hắn không chấp nhận thì cút ra khỏi đây.”

TÊN ĐÓ không muốn.

GÃ chấp nhận mọi sự bất công.

Cho đến khi cả hai người không may bị té xuống núi chết.

Từ đó… trong thôn ai cũng nói hắn là thiên sát cô tinh.

Không ai muốn gần gũi gã.

Tại sao chứ?

Có một nam tử từng chế giễu tên đó rằng mọi chuyện đều do tên đó quá nhút nhát. Chỉ biết chấp nhận.

Muốn… là phải đấu tranh, giành giật.

Lúc đó tên đó không hiểu.

Cái gì của mình thì sẽ là của mình. Không phải thì cho dù cố gắng người đó cũng sẽ không thích mình.

GÃ quả thật nhút nhát.

Vì gã đã cố gắng đền bù, chăm sóc bao nhiêu cũng chỉ nhận được là những trận đòn roi, mắng nhiếc. Sự khinh miệt càng nhiều trong mắt cha lão phu thôi.

GÃ không biết sự yêu, lo lắng là sẽ có cảm giác gì.

Cuộc sống cứ thui thủi một mình cho tới ngày, hắn gặp người nọ.

Thân hình cao lớn, vẻ mặt dữ tơn đó đã làm tên đó sợ chết khiếp. Lúc ấy, tên đó đã chạy thật nhanh, nhanh đến nổi bị vấp té, bàn chân bị trật khớp đau ghê gớm.

Nhìn người ngông cuồng đi đến gần, gã chống thân thể ráng lùi ra sau nhưng chân lại bị nắm lấy.

Sự nhức nhối đó làm mặt hắn trắng nhợt, mồ hôi lạnh chảy ra.

” Rắc.” Tiếng kêu giòn của xương cốt vang lên, cùng lúc đó là tiếng nói ồm ồm tà tứ:

” Nhìn cậu cũng không tệ. Làm phụ thị của gia không?”

Cảm nhận sự đau nhức không còn, hắn đỏ mặt, cảm giác sợ hãi như vơi đi một nửa.

Nội tâm hắn rung động mãnh liệt, không dám nhìn thẳng cô ta đây.

Cô bản vương hình như không mấy để ý. Vẫn ngông cuồng nói:

” Cho cậu một thời gian. Đừng để bản vương đợi quá lâu.” Sau đó đứng lên đi tàn tàn khuất khỏi tầm nhìn của hắn.

HẮN không biết mình về nhà khi nào. Ngồi trên giường gỗ cứng rắn mà trong đầu đều là hình bóng và câu nói của con người ấy.

HẮN biết cô ấy. Trần Lợi một người đàn bà khỏe mạnh nhưng hung dữ bạo lực.

Nữ nhân ấy thế nhưng hướng hắn cầu hôn.

Đồng ý rồi tên đó sẽ không cô đơn nữa, có khi cô ấy sẽ đối xử tốt với mình nữa chăng. Sờ nhẹ bàn chân.

GÃ bị ăn đòn mà lớn lên chả lẽ còn sợ này sợ nọ.

Và thế là lần sau gặp lại cô bản vương hắn đã thẹn thùng gật gật đầu.

Trong ngày hôn lễ. HẮN mặc giá hắn do mình tự làm. Cùng bái thiên địa với Trần Lợi.

Không một người tham dự, không một lời chúc phúc, nhưng hắn cũng đã thõa mãn, hạnh phúc.

Đêm đó tuy rất khổ đau nhưng cuối cùng gã đã có một chút ấm áp từ nữ nhân ấy.

Khi đó tên đó thật ngây thơ cho rằng ruốc cuộc cũng có người cần tên đó, thương tên đó.

Nhưng sáng hôm sau thê chủ cô ấy ấy lại…

” Tong.” Một giọt nước rơi xuống mặt Trần Lợi.

Rồi tiếp đến là vô số giọt nước buốt giá từ trên trời rơi xuống như muốn dập tắt sự hy vọng nhỏ nhoi của Sài Mạc.

Chả lẽ ông trời cũng không nguyện ý cho tên đó hạnh phúc.

” Ầm ầm.” Từng tia sáng xẹt ngang, xé rách bầu trời.

Sài Mạc nắm chặt tay.

Cho dù ra sao. Lần này tên đó nhất định phải chờ được cô bản tọa tỉnh dậy.

Lại gắng sức kéo người lên cáng.

” Xềnh xệch.” Trong màn mưa đêm. HẮN vẫn kiên cường, bất chấp như vậy. Ai bảo hắn nhút nhát. Chỉ vì hắn không có mục tiêu để đấu tranh thôi.

Có câu trời không tuyệt lòng người. Ruốc cuộc hắn cũng kiếm được một cái hang động nhỏ để ẩn nấp.

Cơ thể lấm lem bùn đất, té trượt nhiều lần vì đường trơn. Máu tươi chảy ra không ngừng nhưng gã vẫn nở một nụ cười vui vẻ.

Vì hắn nghĩ đến tương lai sau này.

Tương lai mơ hồ có cô bản tọa có tên đó và có đứa con của hai người.

Hàng nóng đây. Mọi người vô xem ủng hộ nga.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8