Bảo Nguyệt Công Chúa
Chương 68
Thượng Quan Vũ Lạc cứ như vậy vừa ôm vừa đùa giỡn với nữ nhân ấy trên suốt chặng đường trở về chỗ của Nguyệt Hy, cho dù nữ nhân ấy có bảo tên đó để nữ nhân ấy xuống đi bộ tên đó cũng không để, muội muội của tên đó được sinh ra là để nâng niu, không dễ gì mới trở về được một lần, tên đó dĩ nhiên lại càng muốn gần gũi nữ nhân ấy thêm chút nữa.
Cách đó không xa Thượng Quan Bảo Châu cũng đang dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía bốn người bên này. Cô lão phu vừa mới từ nhà một tỷ muội trở lại nghe tin nhị ca trở lại đã vội vã chạy ra đón, nhưng mà dường như ở đó hiện tại đã không có chỗ cho cô lão phu nữa rồi.
Thực ra từ lúc nhỏ cô ấy ta đây vẫn luôn có cảm giác lạc lõng khi đứng trước mặt ca ca tỷ tỷ, ai cũng hâm mộ cô ấy vì chỉ là thứ nữ nhưng vẫn được phong hào quận chúa, lại còn có ca ca tỷ tỷ tài giỏi, phụ mẫu yêu thương, muốn gì được đó, nhưng chỉ có bản thân cô ấy biết cô ấy cô đơn như thế nào.
Quả thật phụ vương và mẫu phi cực kỳ yêu thương cô ta đây, tỷ tỷ cả ngày không ở trong phủ, ca ca thì luôn ở học đường cho nên tất cả sự quan tâm của phụ mẫu đều dồn hết lên cô ta đây. Ca ca chín chắn luôn nhường nhịn cô ta đây, nhị ca ác bá là người cô ta đây vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi cũng không chấp nhặt với cô ta đây bao giờ, cả tỷ tỷ mỗi lần trở về đều mang quà cho cô ta đây, tất cả lũ người kia đều rất bao dung cô ta đây, tùy cô ta đây khóc nháo, nhưng cô ta đây vẫn luôn cảm thấy ca ca tỷ tỷ không thực sự thân thiết với cô ta đây.
Giống như sư ca, nếu cô lão phu đưa ra yêu cầu quá đáng sẽ tức thì bị răn dạy, nhị ca sẽ quát mắng cô lão phu, mẹ lão phu sẽ khuyên nhủ còn thân phụ sẽ làm lơ. Tuy nhiên nếu yêu cầu đó là của tỷ tỷ chắc chắn sư ca sẽ chỉ khẽ lắc đầu rồi cười bất đắc dĩ nhưng sau đó vẫn đi làm cho tỷ ấy, còn nhị ca đối với tỷ ấy xưa nay vẫn luôn là ngàn tên đó trăm thuận, chỉ cần tỷ ấy muốn thì nhị ca chưa một lần chối từ. Thân phụ cũng vậy, mặc dù từ nhỏ tới lớn thời gian tỷ tỷ ở bên thân phụ không nhiều bằng cô lão phu, tuy nhiên thân phụ chưa bao giờ làm lơ trước mặt tỷ ấy, cho dù cái yêu cầu đó có quá đáng thì thân phụ cũng sẽ gật gật đầu, còn mẹ lão phu thì sủng nịch cười bất đắc dĩ.
Sau này cô bản tọa mới biết, trong Nhật Diệu hoàng triều này, quả thực không có người dám đối đầu với tỷ tỷ, chỉ cần tỷ ấy không hài lòng với ai, sự nghiệp, tính mạng, địa vị của người đó sẽ ngay lập tức không còn được bảo đảm. Diễn đàn lê quý đôn. Có một lần cô bản tọa còn lén nghe được tỷ ấy mang tội phạm tử tội rời khỏi nhà lao nhưng binh bộ thượng thư đại nhân và những người khác lại không dám nói gì, thậm chí còn không dám hé răng chuyện này ra ngoài sợ đắc tội tỷ ấy. Từ đó cô bản tọa cô bản tọa càng vừa ghen tỵ, vừa sợ hãi đối với tỷ tỷ.
Tỷ tỷ rất mong manh, nhưng mỗi một người bên cạnh tỷ ấy đều rất mạnh mẽ, chỉ cần bên cạnh tỷ ấy hơi có gió thổi cỏ lay sẽ tức thì bị tiêu diệt, cô ấy vẫn không quên có một lần cô ấy ghen tỵ đến gây sự cùng tỷ tỷ , tỷ tỷ lúc ấy chỉ khẽ nhăn mày còn những người bên cạnh tỷ ấy lại dùng ánh mắt lạnh băng hung thần ác sát trừng cô ấy khiến cô ấy hết sức sợ hãi.
Nhìn cảnh bốn người đi phía xa kia, nhìn nhị ca cho dù phong trần mệt mỏi vẫn không chịu buông tay khiến cho nữ nhân ấy cảm thấy thật uất ức, vì sao cùng là muội muội lại đối xử không công bằng với nữ nhân ấy như vậy? Không lẽ chỉ vì nữ nhân ấy sinh sau sao? Thượng Quan Bảo Châu tức giận quay lưng đi không thèm nhìn nữa, thị nữ bên người lo lắng nhìn nữ nhân ấy. Dù có cảm thấy bất công cho quận chúa bao nhiêu nữ nhân ấy bản tọa cũng không dám làm gì, ngay cả châm ngòi thổi gió bên tai quân chúa cũng không hề có bới vì nữ nhân ấy bản tọa sợ vị tiểu quận chúa bốc đồng này sẽ gây ra họa lôi cả nữ nhân ấy bản tọa theo, dù sao uy quyền của công chúa trong phủ này vẫn luôn là tuyệt đối.
Thượng Quan Vũ Hiên và Hàn Phi Vũ vốn đã sớm nhận ra sự hiện diện của cô ấy nhưng đều nhất trí yên lặng bỏ qua vì không muốn phá hỏng nhã hwngxc ủa hai người đằng trước, đối với Thượng Quan Vũ Hiên, đáng lĩ ra hắn bản tọa phải thương tiểu muội hơn mới đúng nhưng mà lúc cô ấy sinh ra hắn bản tọa cũng đã mười tuổi rồi, suốt ngày ở trong thư viện đọc sách, hoàn toàn không có thời gian gần gũi cô ấy, so với Nguyệt Hy từ nhỏ đã ngủ cùn chăn với hắn bản tọa mà lớn lên sau đó cũng vào thư viện dĩ nhiên không thể đánh đồng, vả lại đối với tính cách từ nhỏ đã bị phụ mẫu làm hư của cô ấy hắn bản tọa thật không dám khen tặng, chỉ có thể cố hết sức bao dung cô ấy như một huynh trưởng mà thôi.
Hàn Phi Tuyệt lại càng dứt khoát gọn gàng, người không tôn trọng cô ấy xưa nay hắn chưa từng để vào mắt. Càng không cần nói tới quan tâm cái gì, nếu cô ấy lão phu có gan tổn thương Nguyệt Hy, hắn nhất định làm cho cô ấy lão phu sống không bằng chết.
Thượng Quan Vũ Lạc ôm Nguyệt Hy vào trong viện của cô ấy sau đó nhẹ nhàng để cô ấy lên trên ghế quý phi trải lông hồ ly. Từ lúc Nguyệt Hy nói muốn cạo râu cho tên đó, thị nữ Tử Trúc bên người cô ấy đã sớm trở lại chuẩn bị tất cả mọi thứ, chờ tên đó vừa đặt cô ấy xuống thì nhanh chóng dâng lên.
Nguyệt Hy kéo tay áo nhẹ nhàng vắt khăn ấm, lau thật kĩ từng góc cạnh, đường nét phong sương trên gương mặt tuấn tú của nhị ca, rồi lại thoa một lớp kem mỏng của cô ta đây lên sau đó mới dịu dàng dùng lưỡi dao nhỏ cạo sạch râu. Suốt quá trình đó cô ta đây đều cực kỳ chuyên chú, mặc cho nhị ca dùng vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn còn ca ca lại dùng gương mặt ghen tị nhìn cô ta đây.