Bạo Vương Liệt Phi
Quyển 3 – Chương 69: Thần thoại bất bại
“Nô tỳ nghe nói là do tình hình chiến sự, có một Tiểu quốc gọi là Hán quốc, Vương muốn chinh phục chúng, nghe những người khác nói đó chỉ là một quốc gia không đáng coi trọng, cho nên Vương hoàn toàn không để trong mắt, liền phái một tướng quân đi.
Vốn tưởng đã thu phục lũ người kia, nhưng không nghĩ đến nam nhân Hán quốc đều chung ý nghĩ, mỗi người đều là một nam tử hung mãnh cực kỳ liều chết bảo vệ quốc gia của họ, cư nhiên dễ dàng đánh bại tướng quân do Vương phái đi, cho nên Vương cực kỳ tức giận.”
Tử Liên giải thích.
Hán quốc… Vân Yên suy nghĩ một chút, nàng bản vương đã từng xem qua sách có giới thiệu đến một quốc gia nhỏ nhoi bần cùng, căn bản không thể sánh cùng các quốc gia khác, thế nhưng không nghĩ được một nước nhỏ như vậy lại có thể có quân đội bách chiến bách thắng như vậy.
“Nương nương, vấn đề này chúng lão phu không cần quan tâm, chỉ cần chúng lão phu quan tâm đến bản thân là tốt rồi.”
Tử Liên nhắc nhở, sợ nương nương lại làm gì đắc tội đến Vương.
“Việc gì phải khẩn trương như vậy? Lão phu đã biết, lão phu sẽ không nói gì cả.”
Nhìn bộ dạng của cô ấy, Vân Yên không kiềm chế được mà bật cười.
Lúc này tên đó hẳn là sẽ không đến Tử Yên Các của nàng bản tọa.
Đột nhiên nhớ ra hỏi: “Đúng rồi, cậu cùng Hồng Nhi thế nào rồi?”
“Cảm ơn Nương nương, nô tỳ và Hồng nhi đã làm hòa, thì ra là bởi vì Mai nhi nói xấu nô tỳ, có điều hiện tại đã giải thích rõ ràng rồi.”
Vẻ mặt Tử Liên vui vẻ.
“Vậy là tốt rồi.”
Vân Yên cũng bị nàng bản tọa cuốn hút theo.
“Nô tỳ đi chuẩn bị cơm chiều cho nương nương.”
Tử Liên nói.
“Ừ, được.”
Vân Yên khẽ gật đầu, cầm quyển sách đặt ở bên cạnh lên xem.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Không lâu sau chợt nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa đang tiến lại.
“Sao mà nhanh quá vậy?”
Nữ nhân ấy ngẩng đầu lên liền thấy Long Hạo Thiên đứng ở trước mặt, lặng người một chút bật thốt lên hỏi: “Sao người lại đến đây?”
“Tại sao Bổn Vương lại không thể đến đây?”
Long Hạo Thiên hỏi lại cô ấy, “Bổn Vương muốn xem ngươi lão phu hôm nay có dùng xuân dược để quyến rũ Bổn Vương nữa không.”
Nghe tên đó nhắc lại chuyện kia, Vân Yên có chút nổi giận, nhưng nhớ lại lời Tử Liên nói đành cố nén trong lòng, nữ nhân ấy cũng không nghĩ sẽ chọc giận tên đó.
“Không nói lời nào là ngầm thừa nhận sao?”
Long Hạo Thiên tựa hồ không muốn buông tha cô ấy, “Hôm qua, lúc trên giường thái độ của đối phương không phải như thế này.”
Vân Yên rốt cuộc không thể nhịn được nhanh chóng quát: “Long Hạo Thiên, đủ rồi nha, ngươi bản vương đang bị kích động sao, binh lính của ngươi bản vương không phải bách chiến bách thắng sao? Hay là bị người bản vương đánh bại, ngươi bản vương liền tức giận mà cố ý đến đây tìm bản vương gây phiển toái.”
“Haha…”
Long Hạo Thiên đột nhiên phá lên cười, nắm lấy cằm của cô ấy: “Cậu cũng quá xem thường Bổn Vương rồi, đối với người dụng binh thắng bại là chuyện thường, phải bị đánh bại thì bản thân mới biết mình còn thiếu sót, có thể gọi một vốn một lời, đó mới là chuyện tốt.
Còn thần thoại bách chiến bách thắng đó chẳng phải nói Bổn Vương không giống mọi người.”
Vân Yên không cười nhìn tên đó: “Là ngươi bản tọa thì thế nào, nhưng ngươi bản tọa nên nhớ, nếu chỉ có một người thì không thể tạo nên tiếng tăm lừng lẫy U Linh Vương được, với sức của một mình ngươi bản tọa thì có thể làm được gì chứ? Không có ai là thần thoại bất bại vĩnh viễn.”
Cha chính là ví dụ, cuối cùng không phải vẫn bại dưới tay tên đó sao, có điều, tên đó có thể thản nhiên đối mặt với thắng bại thế này khiến cô ấy có chút đột ngột.
“Cậu rất muốn Bổn Vương thất bại đúng không? Bổn vương sẽ cho cậu tận mắt chứng kiến thần thoại này, mau đi thu thập hành lý.”
Long Hạo Thiên đột nhiên ra lệnh.
“Cái gì?”
Vân Yên chấn kinh, thu thập hành lý làm gì? Tên đó muốn đuổi nàng bản tọa ra khỏi hoàng cung sao? Không thể nào, nàng bản tọa không tin tên đó buông tha mình dễ dàng như vậy.
“Nghe không hiểu sao? Cùng Bổn Vương ra chiến trường, Bổn Vương giúp đối phương mở mang kiến thức một chút, biết được cái gì là thần thoại, cũng là cho đối phương xem hậu quả của đối phương nếu như trong vòng một tháng không thể thực hiện được hứa hẹn của đối phương.”
Long Hạo Thiên cười nhạt.
“Ra chiến trường? Thật vậy ư?”
Ánh mắt Vân Yên lộ ra vẻ hớn hở, tên đó không cần uy h**p, bởi vì đó là chuyện mà cô lão phu ước mong tha thiết.
“Ngươi lão phu thực hưng phấn…”
Long Hạo Thiên nhìn ánh mắt nữ nhân ấy tươi cười không che dấu, không hiểu tại sao nữ nhân ấy lại vui sướng như vậy?
“Đúng, lão phu thật sự cao hứng nha, lão phu nhanh chóng đi thu thập hành lý, khi nào thì có thể xuất phát?”
Vân Yên hỏi, trong lòng thật sự có chút kích động, nữ nhân ấy rốt cuộc có thể ra chiến trường, có thể tận mắt chứng kiến hiện thực chiến tranh, nữ nhân ấy có chết cũng không hối hận.
“Sau một giờ nữa.”
Long Hạo Thiên trả lời, nàng bản vương dường như rất muốn cùng mình ra chiến trường.
“Được.”
Vân Yên cao hứng đến mức huơ chân múa tay, tuy rằng biết tên đó không tốt như vậy, nhưng có thể đi là đủ rồi.
Long Hạo Thiên liếc nữ nhân ấy, cứ cười đi, rồi sẽ có một ngày cậu phải khóc.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“Nương nương, nô tỳ cũng phải đi.”
Tử Liên vừa giúp nữ nhân ấy thu thập quần áo, vừa năn nỉ.
“Đây cũng không phải việc bản vương có thể nói, Vương sẽ không đồng ý.”
Vân Yên nói.
“Vậy nương nương nhất định phải tự chăm sóc mình, nô tỳ ở trong cung chờ người trở về.”
Tử Liên nước mắt lưng tròng, đem hành lý đưa cho cô ấy.
“Yên tâm đi, ta đây sẽ không sao, cậu cứ ở yên trong cung.”
Vân Yên ôm lấy nàng bản vương.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chờ đến lúc nàng bản tọa đi tới, Long Hạo Thiên đã mặc áo giáp đứng nơi đó nhìn nàng bản tọa lạnh lùng mỉa mai: “Thay quần áo.”
Sau đó ném cho cô ta đây một bộ quần áo.
Vân Yên theo bản năng đón lấy, nhìn ra đó là một bộ quần áo thị vệ rất nhỏ, hắn nghĩ thật chu đáo, sớm biết hắn đã chuẩn bị cho mình như vậy, nàng ta đây sẽ không thu thập hành lý làm gì.
Nhìn xung quanh một lượt xem cô bản tọa có thể thay quần áo ở đâu?
Một thị vệ kéo một chiếc xe ngựa đi tới: “Nương nương, mời lên xe.”
Vân Yên ngẩn người, thật không ngờ tên đó còn chuẩn bị xe ngựa cho mình, cầm quần áo ngồi lên rồi quay đầu nói với tên đó một tiếng: “Cảm ơn.”
“Bổn vương chỉ là không muốn cậu nửa đường đã chết.”
Long Hạo Thiên lạnh lùng nói, xong liền hạ lệnh: “Xuất phát.”
Đội quân chậm rãi lên đường.
Vân Yên mặc quần áo thị vệ, ngồi trong xe ngựa không thể nhịn được hưng phấn nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Tuy rằng dọc theo đường đi hắn có châm chọc, khiêu khích, vẻ mặt không hòa nhã, nhưng hắn đã chuẩn bị cho nàng ta đây xe ngựa ra chiến trường, nàng ta đây liền quyết định sẽ không cùng hắn so đo làm gì