Bất Dắc Dĩ Làm Mẹ !
Chương 10: Món quà từ Tiên lão ông
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
” Lão phu nghỉ muốn cưới cô ấy dâu ! ” Lâm Khâm ngập ngừng nhưng kiên định nói
Nguyên Tranh nghe tiếng động mà thức dậy . Trong bếpTrần Thị đãlàm việc , Nguyên Tranh lau mặt với nước ấm ,khoát thêm áođi vào nhà bếp
” Nương ! Trời lạnh mà người dậy sớm thế ?” Nguyên Tranh nhìn ngoài trời , tuyết vẩn rơi , mặt trời còn chưa lên , khí lạnh thổi vào mặt như muốn đóng một lớp băng mõng ,khiến cô ấy không nhịn được rùng mình một cái
” Nương quen rồi , còn con trời lạnh sao không ngủ thêm , bụng nặng nề như vậy đi đứng cẩn thận tuyết dưới chân , trơn lắm ” Trần thị lo lắng dặn dò
“Tiểu gia hỏa trong bụng con nó cứ động đậy hoài ,con không ngủ được , Nương nấu gì thơm thế “Ngửi thấy mùi thơm Nguyên Tranh có chút đói bụng cười hỏi
” Nương hầm cháo với thịt gà , thơm là phải rồi , để nương múc cho cậu một chén ăn đở , đói bụng rồi phải không ? ” Trần Thị cười yêu thương nói
Bữa sáng của Nguyên gia , thường là cháo trắng với dĩa củ cãi muối , một ít khoai luộc , nhưng hôm qua có gà rừng , nên sáng nay Trần Thị bầm một ít nấu với cháo vừa thơm vừa ngon , bồi bổ cho cả nhà , đảo nồi chao gà thơm phức ,nghỉ tới cả nhà ăn ngon gương mặt Trần Thị nhu hòa không ít .
” Nương không gấp , con đợi cùng ăn với mọi người luôn ” Nguyên Tranh cười ngọt ngào nói , tình thương của Trần Thị đối với cô ấy luôn khiến cô ấy ấm áp hạnh phúc , dù thiếu thốn nhưng lúc nào Nương cũng dành các cô ấy những gì tốt nhất .
Cả nhà ăn sáng xong , mọi người đều đi làm việc .mùa đông nhưng ai cũng không để mình rãnh rỗi , hôm nay Nguyên Thủ Mộc một mình lên núi nhặt củi , Trần Thị thì lo lót ổ sưỡi ấm thêm mấy con gà , mọi người thường bán hết gà lớn trong mùa đông vì sợ gà chịu lạnh không nổi chết rét , mọi người lại không nở ăn , Vương Thị cũng bán hết nhưng còn ổ gà nhỏ để chăm sóc vì bán cũng không được bao nhiêu tiền , cố gắng chăm sóc giử giống cho mùa sau nuôi tiếp . Nguyên Thủ Văn thì ra bờ sông bắt cá , Mùa đông chổ cuối nguồn sông Hà Giang sẽ đống băng , muốn bắt được cá thì phải phá lớp băng, dùng cây giáo đầu sắt nhọn đâm xuống cá . dù rất lạnh nhưng vì bữa ăn của gia đình nên dù lạnh cũng không ai để ý .
Nguyên Tranh vì có thai nên cũng không thể làm được vì , bèn tránh vào phòng không ai để ý xoay nhẹ vòng tay vào không gian thăm Tiên gia gia .
” A! Tranh bé gái , ngươi lão phu tới rồi à , Lão phu cũng đang trông ngươi lão phu đây ” Tiên lão ông nhìn thấy Nguyên Tranh thì mừng rở , nôn nóng
” Tiên gia gia ! có chuyện gì thế ạ “
” Ta đây tính rời khỏi đây một thời gian”
” Người đi đâu ? khi nào trở lại . vậy từ nay con không thể vào đây thăm người sao ? ” Nguyên Tranh buồn rầu
” Ta đây đả ngủ hơn 1000 năm trong đây . không nhờ Nha đầu kia cậu nhao nhác ta đây cũng không thức dậy nha , bây giờ ta đây nhận được lời mời của một lão nhân bạn ta đây đi tham dự lễ cây nhân sâm quả của ông ta đây ra trái nha , Ta đây mong đợi ngày này lâu rồi ,khó có dịp gặp lại mấy lão đó ,suốt mấy ngàn năm cứ chui trong động của mình hiếm khi nào lộ mặt ” Tiên lão ông hào hứng , tiếng nói không che dấu vui vẻ cùng mong đợi
” Vậy khi nào người trở lại ? ” Nguyên Tranh luyến tiếc nói
” Lão phu cũng không biết , lần này lão phu cũng đi thăm thú nơi ở của mấy lão ấy, coi có gì hay không ? mấy Trăm năm trước mấy lão cứ chê chổ lão phu quê mùa , thật đả kích người mà ” Tiên lão ông nhớ lại vẩn còn tức giận
“Tiểu cô nương đối phương đừng buồn , trước khi đi lão phu sẽ cho đối phương một món quà , đối phương có duyên với lão phu , lão phu cũng không yên tâm về đối phương ” Tiên Lão ông nhưng Nguyên Tranh ủ rủ thì có chút thương tiếc nói
” Quà gì ạ ?”
” Cậu hãy đưa bàn tay trái ra ,” Tiên Lão ông cầm lấy bàn tay trái của Nguyên Tranh cầm chiếc gậy đặt nhẹ vào lòng bàn tay của cô bản vương , Một luồn khí trắng tích tụ Nguyên Tranh cảm thấy lòng bàn tay nóng dần lên , khí ấm áp cứ xoay vòng vòng trong lòng bàn tay của cô bản vương cho tới khi hoàn toàn biến mất , trong lòng bàn tay ẩn hiện một hiệu vòng tròn như bàn tay bên phải , nhưng rõ ràng hơn
” Ta đây đây tặng cho đối phương một khoảng không , khác hẳn với ở đây , nơi đây của ta đây là do tích tụ linh khí cùng nguyên khí hàng triệutriệu năm ta đây khổ luyện , nó thuộc về tiên nhân ởnha đầu đối phương không thể ở được nơi này , Nhưng khoảng không ta đây cho đối phương sẽ lấy từ nguyên khí của đối phương nuôi dưỡng , đối phương muốn làm thế nào tùy đối phương nó sẽ theo đối phương suốt đời .còn đây ta đây cho đối phương ba viên đan dược . Đối phương hãy nhớ khi tính mạng của đối phương thật sự nguy kịch thì hãy dùng tới nó , nó sẽ cứu mạng đối phương . “
Tiên Lão ông đưa ra ba viên linh dược màu đen sáng bóng tỏa mùi thơm dịu trước mặt Nguyên Tranh
Nguyên Tranh cẩn thận nhận lấy , ánh mắt cảm kích nhìn Tiên gia gia
” Cám ơn Tiên gia gia , người thật tốt với lão phu “
” Nha đầu kia , có khoảng không ta đây không lo lắng cho cuộc sống của đối phương , đừng cho người nào biết khoảng không của đối phương , trừ khi đối phương thật sự tin tưởng , biết không “
Tiên Lão ông nhìn gương mặt ngây thơ của Nguyên Tranh khẽ thở dài bất đắt dĩ nói , ông nhìn ra bé gái này thật sự đơn thuần , nếu có người biết được tác dụng của không gian này mà làm hại bé gái này , chẳng phải uổng phí tâm tư của ông sao?
Tiên lão ông khổ nảo hàm râu theo tiếng thở dài một tiếng của ông mà rung rung , Nguyên Tranh nhìn Tiên gia gia lo lắng cho mình rất cảm động
” Tiên gia gia , bản tọa không sao ngài đừng lo lắng , “
Bổng gương mặt Tiên gia gia sáng lên . ông cầm cây gậy bay tới dưới gốc cây cổ thụ , cây gậy lướt qua đám nhân sâm , dừng lại cây sâm lớn nhất nhổ lên , củ nhân sâm rất to những nhánh của nó dài cùng với rể nhìn hình dáng rất giống người . hai ngón tay điểm trên đầu của nhân sâm , sau đó tới thân của nó , hai nhánh tay chân của nó , ” Bé gái tay đối phương đâu ?” Nguyên Tranh vội đưa tay ra . Tiên lão ông nhẹ chạm vào đầu ngón tay của Nguyên Tranh một giọt máu chảy ra , ông cầm tay Nguyên Tranh nhỏ từng giọt lên tứ chi của cây nhân sâm , xong lại niệm chú , Cây nhân sâm bổng bay lên , một vòng linh khí trắng bao xung quanh cây nhân sâm ,Nguyên Tranh chấn kinh nhìn những rễ nhân sâm từ từ rút lại lộ ra bàn tay bàn chân nhỏ xíu , cái đầu tròn nhỏ hiện ra , hai mắt linh động , chiếc mủi nhỏ cái miêng hai bên má có hai cộng râu dài , toàn thân vẩn bằng như củ nhân sâm bay lơ lững , rất đáng yêu
” Tiên gia gia , đây là cái gì ? ” Nguyên Tranh chấn kinh nói
” Đây là củ nhân sâm 5 ngàn năm của bản vương , bản vương cho nó nguyên khí cùng với máu của cậu , nên tứ chi nó có thể hoạt động . sau này cậu là chủ nhân của nó , có nó bên cạnh cậu bản vương cũng yên tâm “Tiên Lão ông rất hài lòng nói
” Chủ nhân , chủ nhân ! người là chủ nhân của bản tọa sao ?” Cây nhân sâm vui vẻ bay xung quanh Nguyên Tranh , giọng nói non nớt như đứa trẻ
” Thật đáng yêu , Tiên gia gia , sau này nó sẽ theo bản tọa sao ? ” Nguyên Tranh yêu thích nói
” Đúng nó sẽ theo ngươi bản vương , chỉ có ngươi bản vương mới thấyvà nói chuyện đượcvới nó”
” Cám ơn Tiên gia gia , ta đây rất thích ” Nguyên Tranh cười ngọt ngào nói
” Vậy bản vương nên kêungươi là gì ? “
” Chủ nhân ! người đặt tên cho bản vương đi “Nhân sâm líu ríu nói
” Nhìn đối phương nhỏ như vậy , gọi đối phương là Quả nhi đi “
” Quả nhi , quả nhicám ơn chủ nhân , ” Nhân sâm ngây thơ nói
*********************************
Lời tác giả ngoài lề:
“Nguyên Tranh : ” Quả nhi từ đây kêu bản vương là tỷ tỷ “
Quả nhi: ” vâng chủ nhân ! “
Nguyên Tranh : ” Kêu tỷ tỷ , không cần phải chủ nhân “
Quả Nhi ” À , vâng tỷ tỷ chủ nhân “
Nguyên Tranh” ????”
Dạ Lan : Quả nhi siêu cấp đáng yêu xuất hiện
, hôm nay có cảm xúc viết , nhưng con gái bản vương nó quậy không ra hai chương được ,
“