Bất Dắc Dĩ Làm Mẹ !
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-08-08 21:15:24 | Lượt xem: 9

Nghèo cũng bị nhớ thương !

” Nha đầu kia , sao hôm nay ngươi lão phu yên tĩnh vậy ?” Nguyên Tranh tưới luống dược liệu cuối cùng , buông thùng nước xuống mặt đầy tâm sự

” Có chuyện gi? hay mọi người trong nhà có ai làm gì cho bé gái người buồn lòng? “

Tiên lão nhân suy đoán , từ khi có Nguyên Tranh bầu bạn , Tiên lão nhân cảm thấy cuộc sống bớt buồn chán hơn . mấy ngàn năm nay một mình ở trong phương trời của ông tạo ra , đả lâu rồi không thấy cuộc sống thu vị như vậy , bé gái này lúc nào cũng líu ríu bên ông kể đủ thứ chuyện hàng ngày , hiền lành trong sáng càng ngày khiến ông thật tâm yêu thích .Hôm nay nhìn bé gái này mặt đầy tâm sự khác hẳn thường ngày khiến ông lo lắng không thôi.

” Tiên gia gia , Tranh nhi cảm thấy mình rất vô dụng “

” Tại sao ngươi bản tọa lại nghỉ như vậy ?”

” Trong nhà ai cũng vất vảlàm việc, hai đệ đệ còn nhỏ như vậy ngày nào cũng lên núi nhặt củi để cho cả nhà dùng .trời lạnh vậy cháu thấy tay hai đệ đều nực nẻ sưng đỏ hết , còn cha bản vương và chú út mỗi ngày điều đi lên thị trấn làm việc , tối hôm qua thấy nương xoa thuốc ở bả vai cho cha bản vương bản vương rất đau nhứt ,chỉ có bản vương mỗi ngày đều rãnh rổi còn phải khiến cho mọi người lo lắng , Tranh nhi thấy trong lòng rất khó chịu “

Nguyên Tranh rầu rỉ nói

Tiên lão ông thương tiếc xoa đầu của Nguyên Tranh

” Bé gái ,đối phương không nên tự trách mình , trên đời này mỗi người đều có số phận sắp đặt sẳn cho mình ,nhân duyên giữa người và người cũng vậy, giàu nghèo .sướng khổ đều là nhân duyên của mỗi kiếp số của mỗi người tạo nên . Đối phương lo lắng cho họ vì đối phương xem họ là người thân của mình , đổi ngược lại họ đau lòng chăm lo cho đối phương , vì đối phương là cháu là con của họ , “

” Tranh nhi ước gì mình có thể làm gì giúp mọi người đở vất vả ,đả không làm được gì còn phải ôm cái bụng này thật chán ghét , vì nó mà cha bản tọa và chú út vất vả kiếm tiền thêm “

Nguyên Tranh hờn dổi , tới bây giờ nữ nhân ấy vẩn không cảm thấy mình đang mang một đứa bé cùng chung huyết thống của mình , nữ nhân ấy chỉ cảm thấy vì cái bụng này nữ nhân ấy không thể làm gì giúp mọi người , lại thường xuyên bị tập kích từ bên trong làm nữa đêm giật mình tỉnh giấc , tức giận không thôi

Tiên lão ông thấy bộ dáng trẻ con của Nguyên Tranh thì phì cười , bé gái này ….
nhìn bụng nữ nhân ấy Tiên lão ông bấm đốt ngón tay lẩm bẩm . sau đó cười nói

” đối phương đừng oán hận nó , có thể nó là may mắn cho đối phương và gia đình đối phương đó ” Tiên lão ông cười thần bí nhìn Nguyên Tranh ngơ ngác không hiểu

Nguyên Tranh đang ngồi nhặc thóc cùng Vương Thị , vì cả nhà đều ăn gạo tẻ , nên lâu lâu phải đem ra sàng lại nhặc thóc cùng sâu gạo , để khi nấu lên không còn thóc trộn lẩn , Trần Thị ngoài đồng hết công chuyện , nên bây giờ cùng hai nhi tử nhỏ lên núi tranh thủ nhặt củi ,sợ mùa đông không đủ dùng .trời càng ngày càng lạnh , cả nhà đều mặc áo bông củ mọi năm đả sờn hết không đủ ấm . Nguyên Tranh sợ lạnh dù ở trong nhà nhưng gương mặt tái đi , môi cũng xanh lại .

” Vương nãi nãi có nhà không ? ” bổng hàng rào có tiếng phụ nhân kêu

” Ai đấy , mời vào ” Vương thi ngạc nhiên lên tiếng , phải biết Nguyên gia nằm nép bên chân núi nhà nghèo khách cũng ít qua lại

Nguyên Tranh mắt cũng hướng ra sân nhìn , một phụ nhânnhìn trẻ hơn Vương thị , mặc bộ áo bông không mới không củ , tóc búi lên gọn gàng gắncây trâm bạc , lại gần thấy trên tay bà bản vương cầm một cái khăn thêu hoa , vành tay đeo một hoa tay bằng vàng , cổ tay một chiếc vòng bạc , ngón tay cũng đeo nhẩn bạc , vóc người tròn trịa miệng cười toe toét , bước vào nhà ánh mắt không kiêng nể quan sát xung quanh , khóe miệng kín đáo trề xuống ,nhưng rất nhanh hướng Vương thị cười thân thiện nói

” ngàiđây là Vương tỷ tỷ ? bản vương là bà mối trấn trên mọi người thường gọi bản vương là Hoa nương “

” Không biết Hoa nương tử đến nhà bản vương có chuyện gì” Vương thị nghi hoặc nói , bà mối đến đây làm gì , chẳng lẽ làm mai , hay là Nguyên Thủ Văn chuyện , trong lòng hưng phấn có chút mong đợi mời Hoa nương thị vào nhà , rót nước mời Hoa nương thị

” Bản vương hôm nay ghé nhà tỷ là có chuyện vui muốn thưa với tỷ , ” Hoa nương thị cầm chung trà lên uống , bổng thấy vị nhạt nhẽo không có mùi thơm ghét bỏ để xuống vừa chậm rãi nói

” Không biết chuyện vui gì “

” Nhà Vương tỷ tỷ có một nhỉ tử đến tuổi kiếm cô bản tọa dâu ? bản tọa cũng có nghe nhà tỷ đang tiềm mối , sẳn đây có hộ gia đình vừa ý nhi tử nhà tỷ đến nhờ bản tọa hướng nhà tỷ nghị thân “

” Không biết nhà gái là khuê nữ nhà ai ? ” Vương thị hớn hở hỏi

” Nhà gái cũng là cùng thôn Trường Xuân , nhà đơn chiếc mẹ góa con côi nhưng cũng có tài sản ,là nhà họ Triệugóa nương tử tên là Liễu thị, nữ nhi Triệu ngọc Dung năm nay 19 tuổi , là một thiếu nữ tốt , Liễu thị chồng mất đả vài năm một mình chống môn hộ , nhà có 5 mẫu ruộng tốt trong nhà có nuôi heo cuộc sống cũng dể dàng ,” Hoa nương thị rành rọt nói xong ngưng mắt nhìn Vương thị

” 19 tuổi xem ra lớn hơn Thủ Văn nhà ta đây 1 tuổi , không biết tại sao lại chưa nghị thân ?” Vương thị mặc dù cũng rất muốn nhi tử cưới được cô ấy dâu ,nhưng cũng chưa hồ đồ vội hỏi

” Đây không phải nương nàng ta đây luyến tiếc khuê nữ sao ? thật ra ta đây cũng xin thưa thật với Vương tỷ tỷ , Nương nàng ta đây muốn chiêu con rể để quán xuyến trong nhà , tỷ xem nhà có ruộng tốt heo ,gà không thiếu , nhà có hai mẹ con , nếu Nguyên Thủ Văn nhi tử của tỷ chịu hôn sự này , Nhà gái sẽ đưa lể 5 lượng bạc , thật sự là chuyện tốt khó gặp nha ” Hoa nương thị nói tới đây hưngnước miếng văng tức tung

” đây là chuyện gì nhà , muốn Nguyên Thủ Văn nhà ta đây ở rể sao , không được đâu nha” Vương Thị kích động có chút tức giận

” Ở rể thì có làm sao chứ , thành thân rồi nữ tử đều thuận theo chồng không phải sao ? chỉ là ở bên nhà vợ thôi , nhà người ta đây lại đơn giản , tài sản cũng có Thủ Văn nhà Tỷ đở vất vả hơn , người ta đây đưa sính lể lại hậu nữa , tỷ xem bây giờ cưới dâu còn phải tốn tiền đằng này không tốn tiền lại có thêm 5 lượng bạc cái này hộ nông dân làm một năm cũng chưa có được đâu nha “

Hoa nương thị hèn mọn nói , bà bản vương vốn xem thường nhà Nguyên lão nổi tiếng nghèo khổ này , Nhưng vì 2 lượng bạc nhận được bên Liễu thị nên bà bản vương phải làm cữa hôn sự này , vốn tưởng điều kiện tốt như vậy , chuyện này dể dàng sẽ thành , dù sao nhà này cũng không có tiền cưới con dâu đàng hoàng , hơn nữa sự kiện khuê nữ là Mặc tú tài cũng khiến cho người bản vương khó có thể gả khuê nữ vào chịu nghèo khổ .

Vương thị càng nghe càng thấy lời nói Hoa nương chói tay , cái này không phải là đem bán nhi tử sao ? dù nhà họ nghèo nhưng cũng chưa từng nghỉ tới cho nhi tử đi làm rể nhà người , huống chi nhà họ chỉ có hai nhi tử , thời đại này ai không biết làm rể là nhục nhả thế nào , có con cũng không thể lấy họ của mình , khắp nơi bị người dè bỉu , nhưng trong lời của Hoa nương thị xem như ở rể là chuyện cở nào vinh quang , đừng tưởng bà không biết ngầm khi dể nhà bà không có tiền cưới cô lão phu dâu chứ gì ? Vương thị cảm thấy tức giận lại không thể phát tiết , gượng cười nói

” Chuyện này bản vương không thể làm chủ được , đợi bản vương và ngườitrong nhà bàn bạc lại sẽ trả lời , Hoa nương tử cũng đến lâu rồi bản vương không giử lại nữa , làm phiền rồi “

Hoa nương tử ngẩm lại cũng đúng nên cũng khách khí nói chờ tin tốt của Vương thị , liền đứng lên lắc mông đi ra , tới cữa liếc nhìn Nguyên Tranh ánh mắt soi xuống bụng to của cô ấy hèn mọn khinh miệt hướng cữa rào mà đi .

Nguyên Tranh nhìn sắc mặt không thân thiện của bà bản tọa thì khó hiểu , vào phòng khách thấy Vương thị mặt xanh mét ngồi đó . ngực phập phồng giận dử

” bà nội , bà không sao chứ ? “

” Nương , có chuyện gì vậy ? ” Trần thị vừa bước vào nhà thấy vậy cũng kinh hoàng , bà làm dâu ở Nguyên gia cũng mười mấy năm chưa từng thấy mẹ chồng bà giận dử như vậy

” Thủ Văn của bản vương , thật là sao lại khổ như vậy, cũng tại bản vương làm nương vô dụng mà ” Vương Thị nghỉ tới người bản vương tới kết thân nhưng khắp nơi đều khi nhục nhi tử nhà bà , ủy khuất khóc rống lên , Nhi tử bà hiểu chuyện hiếu thảo lại giỏi giang như vậy .

” Bốp!Thật là khi người quá đáng mà ” Buổi tối sau khi đi làm về nghe chuyện Hoa nương thị đề cập Nguyên Thủ Mộc tức giận không kìm được vổ lên mặt bàn

” Cha , bản vương và đệ đệ lên trấn trên làm nghe không ít chuyện của Khuê nữ nhà đó , vóc dáng cũng phàm thường nhưng tính tình giống nương nữ nhân ấy rất cương liệt chanh chua,bản vương còn nghe mấy người làm chung nữ nhân ấy bản vương cùng quản sự trên bến tàu dây dưa không rõ , mấy hôm trước bị vợ ông bản vương làm ầm ĩ , người như vậy sau không biết xấu hổ hướng Thủ Văn nhà bản vương qua làm rể chứ , tưởng mọi người đều là ngốc sao , cái gì mà 5 lượng bạc sính lể , tưởng mua người sao ? “

Nguyên Thủ Văn cúi đầu không nói , như bàn tay siết chặc nổi gân xanh tiết lộ cảm giác không dể chịu của hắn .

” Cái gì ? có chuyện này nữa sao ? ” Vương thị cùng Trần thị khiếp sợ nói , vốn tưởng nhà kia khi dể nhà họ mới tới chiêu con rể , ai ngờ khuê nữ nhà họ lại có cái đức hạnh này . thật là muốn bịch mắt lừa gạt họ mà

” Ngày mai trả lời không chấp nhận hôn sự này ! Cũng đừng làm lớn chuyện ” Nguyên lão hít một hơi thuốc trầm tiếng nói.

Nguyên Tranh nhìn mọi người ai cũng không vui vẻ , không khí trầm mặc nặng nề , nàng ta đây biết chuyện này là có liên quan tới người đàn bà hồi sáng tới nhà ! tối nay vào thăm Tiên gia gia hỏi ngài một chút

*******************************

” Ngoài lề “

Nguyên Tranh . ” Tiên gia gia , chú út bị người nhớ thương nha “

Tiên lão ông ” bé gái !Nhớ thương này không nên mừng nha “

Nguyên Tranh ” Tiên gia gia ! Cuộc sống thật khó khăn ” rầu rĩ

Tiên lão ông ” sao thế “

Nguyên Tranh ” Không có thịt ăn nha “

Tiên lão ông ” ??? “

********

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8