Bất Giải Phong Tình
Chương 12
“Hắt xì! …Tê…”
“Ai? Đây không phải là Trầm Quân sao? Trời lạnh thế này sao đối phương còn chưa quay về a?”
“Nga, Triệu đại mụ, hắc hắc, giờ không phải còn sớm sao, lại nói ta đây hiện tại không phải bán tranh mà là bán củi gỗ, cũng không sợ bị gió làm hỏng, không đáng lo.”
“Cậu nhìn cậu xem, một người đọc sách thế nào lại ra vẻ như một tiều phu, trời lạnh thế này còn ai đi ra ngoài a! Đi, cùng đại mụ về nhà, đại mụ ngao canh nóng cho cậu làm ấm cơ thể.”
“A, không cần, đại mụ, bản tọa… bản tọa là đang chờ người ni.”
“Đừng có lừa đại mụ! Chờ ai a?”
“Một tri kỷ.”
“Đã hẹn rồi?”
“…Không, thế nhưng bản vương cảm thấy tên đó chắc chắn sẽ tới.”
“Đứa ngốc này, bị đông lạnh hồ đồ rồi ba! Trời thế này, nếu không có chuyện khẩn cấp, ai chẳng hảo hảo ngốc ở nhà, thu thập nhanh lên rồi theo bản vương về!”
“Ai, đại mụ, đại mụ, đối phương chờ một chút… Đợi một lát nữa, bản tọa này, ai…”
“Trầm thư ngốc, Trầm thư ngốc.” (=Trầm mọt sách ngu ngốc)
“…Ân?”
“Bản tọa Vương Tử Hàm, nhìn ngươi bản tọa đi. Ngươi bản tọa nói nói xem, đang hảo hảo sao lại bị bệnh?”
“Hai ngày trước trời thình lình trở lạnh… Quý Thiên Quang ni? Không có ai ở với đối phương sao?”
“Tên đó a, bồi nương tử tên đó về nhà mẹ đẻ rồi, này họ Quý, có nương tử đã quên tri kỷ, chỉ còn lại hai người chúng ta đây cô đơn cùng khóc.”
“Không thể nói vậy, tên đó tinh lực hữu hạn, nên tập trung chủ yếu vào gia sự, cũng không có thoải mái như chúng ta đây.”
“Quên đi, quên đi, không nhắc tới tên đó nữa. Ai, đúng…, của ngươi lão phu… rất tốt Trương huynh ni? Có đến xem qua ngươi lão phu không?”
“…Tên đó hoàn toàn không biết lão phu bị bệnh.”
“Không đúng a, các đối phương không phải cả ngày đều như hình với bóng sao, hắn bản tọa có việc phải xuất môn?”
“Nghe cậu nói kìa, đâu ra như hình với bóng? Bất quá khi rảnh rỗi thì ở chung tâm sự mà thôi… Hơn nữa, chúng bản vương cũng không cùng một loại người, đi không tới được thì xa nhau thôi.”
“Trầm thư ngốc, cậu đây là nói cái gì? Các cậu cãi nhau?”
“Chưa từng…Chỉ là rất lâu rồi không gặp qua gã, ngẫm lại cũng đã cuối năm, tạp sự cũng nhiều hơn ba. Người có gia nghiệp luôn bề bộn công việc hơn chúng bản tọa nhiều.”
“Thiết, kia đều là vật ngoài thân, của cậu Trương huynh rốt cuộc có coi cậu là huynh đệ hay không? Ngay cả một cái liếc mắt công phu cũng không có?”
“Quên đi, Tử Hàm, có lẽ… Quan hệ của ta đây và tên đó không có hảo như vẻ bề ngoài, ta đây cảm thấy ta đây cho tới bây giờ cũng chưa từng chân chính tìm hiểu về tên đó… Có lẽ là…”
“Có lẽ là?”
“Có lẽ là thời gian dài trôi qua, tình cảm gì cũng hội vơi đi, cũng có thể là, hắn vốn giống như bởi vì hiếu kỳ mới kết giao với lão phu. Chúng lão phu chung quy không cùng một loại người, sớm muộn gì cũng sẽ phải phân khai.”