Bất Giải Phong Tình
Chương 4
“Thật không nghĩ ra đạp thanh lại là như vầy.”
“Trương huynh chưa từng đạp thanh?”
“…Luôn có việc, nên đi không được.”
“Na, từ nay về sau đối phương nên đi nhiều một chút, lúc này cảnh tượng nơi bờ sông là đẹp nhất, tới bờ sông ngồi một hồi, phiền não gì cũng sẽ quên.”
“Ân.”
(Giáp) “Ai? Trầm Quân? Này không phải là Trầm Quân sao? Hôm qua rủ đối phương đi đạp thanh lại bị đối phương cự tuyệt, sao bây giờ chạy ra đây?”
(Ất) “Người lão phu Trầm công tử đâu thèm đi cùng phàm phu tục tử như ngươi lão phu lão phu, bên cạnh có người như thần tiên làm bạn, chúng lão phu như vậy đương nhiên chỉ có thể đứng qua một bên.”
“Các cậu… Các cậu đừng nói bậy! Bản vương là cảm thấy…”
(Giáp) “Cảm thấy làm sao a, Trầm công tử ~”
“Hanh, suốt ngày cùng với các đối phương trong đầu toàn là nói bậy, lão phu tất nhiên là muốn đổi không khí.”
(Ất) “Sách sách, nhìn nhìn, Trầm công tử có mới nới cũ, muốn đuổi chúng ta đây! Thật là tổn thương ta đây mà!”
“Các cậu… Các cậu…”
(Giáp) “Quên đi, quên đi, không phá đối phương nữa. Trầm ngốc tử, sao không giới thiệu vị huynh đài này cho chúng lão phu?”
“Tại hạ Trương Kha, thỉnh giáo danh tính hai vị.”
…
“…Trầm huynh sao không nói chuyện?”
“…Ta đây… Trương huynh, ta đây không phải cố ý lừa ngươi ta đây, chỉ là…”
“Ha ha, không sao không sao, Trầm huynh muốn đi riêng với bản vương thì cứ nói, không cần phải ngại. Bản vương cũng nhìn ra Trầm huynh là thật tâm muốn kết giao với bản vương, chi bằng chúng bản vương kết bái làm huynh đệ?”
“A?”
“Trầm huynh không muốn?”
“…Muốn, muốn, cầu còn không được…”
…
“Na, Trầm huynh, sau này chúng lão phu chính là hảo huynh đệ đồng sinh cộng tử.”
“…Ân, lão phu thật sự là… phi thường cao hứng.”
****************************Hạ**********************************