Bất Giải Phong Tình
Chương 7
“Trầm huynh quả nhiên nhà cũng như người, dù không mở mắt cũng có thể cảm thấy sạch sẽ thoải mái.”
“Đã khiến Trương huynh chê cười, phòng ốc đơn giản nhỏ hẹp, nên việc dọn dẹp cũng không phiền lắm. Trương huynh ngồi trước đi, bản vương đi chuẩn bị bát đũa.”
“Ta đây cùng đi vơi ngươi ta đây ba.”
…
“Ai, Trương huynh coi chừng, vẫn là ta đây làm cho, đừng để mảnh vỡ đâm vào tay ngươi ta đây.”
“Xin lỗi Trầm huynh, bản tọa… không quen làm việc nhà.”
“Hắc hắc, nhìn tay của Trương huynh là biết, trắng nộn mềm mại, nhu nhược vô cốt, người như đối phương, vừa nhìn là biết kiều sinh quán dưỡng, sao có thể so với bản tọa.”
“…”
“A, Trương huynh, bản tọa, bản tọa chỉ là nói giỡn, cậu khả, cậu khả đừng để tâm!”
“Ha ha.”
“Trương huynh cười cái gì?”
“Bản vương cười Trầm huynh đối phương khi khẩn trương liền lắp bắp liễu.”
“Ha hả.”
“Trương huynh, nâng ly.”
“Nâng ly.”
…
…
“Trương huynh, Trương huynh? Cậu thế nhưng đang ngủ? Ai, vẫn là đỡ cậu vào phòng trong nằm, cứ như vậy sẽ hội cảm lạnh…”
…
“Trương huynh… Trương huynh?”
…
“…”
…
“A! A, a, Trương huynh! Đối phương… Đối phương tỉnh!”
“Ân… Đối phương là… Trầm huynh?”
“…Ân, này… Trương huynh vừa nãy là đang ngủ?”
“Nằm mơ, hình như có con muỗi chích vào môi bản vương, rất ngứa, nên tỉnh.”
“Nga… Nằm mơ a…”
“Trầm huynh sao vậy? Sao má lại hồng vậy? Lại còn đổ mồ hôi?”
“A? Ta đây, ta đây lúc nãy uống nhiều như vậy, thật nóng.”
“Nhìn khuôn mặt bối rối của đối phương, bản tọa còn tưởng khi bản tọa ngủ thì xảy ra chuyện gì chứ.”
“Không có! Cái gì cũng không có! Trương huynh nghĩ nhiều rồi!”