Bát Phú Lâm Môn
Quyển 2 – Chương 1: Nam Cung trong lòng người kia

Cập nhật lúc: 2026-08-10 04:30:24 | Lượt xem: 5

Sau một đêm phóng túng đó, bản vương bị cảm.

Tiểu Thiên ngược lại vui vẻ đi học, tên đó còn hát châm chọc bản tọa: tiểu nha đây
tiểu nhị lang, đeo bọc sách kia đi học đường. Nhìn tên đó tinh thần dáng vẻ sáng láng, trong lòng bực bội, trọng sắc khinh bạn. Cần gì chứ? Yêu đơn phương nhiều khổ cực.

Nhìn xem, ta đây sẽ không tâm không phế quên thật nhanh, điều chỉnh tư tưởng cùng Nam Cung Thu Nguyệt làm bạn hữu.

Bất quá từ một góc độ khác mà nói, chính là hắn lão phu đối với lão phu yên tâm, yên tâm để cho lão phu làm hộ quốc phu nhân.

“Hắt xì!” Cổ họng khó chịu, đầu rất đau, một đêm phóng túng quả nhiên đối
với thân thể này là quá sức, vai trái đớn đau mấy ngày nay.

“Ai
nha nha, Tiểu Nhược, nhẹ một chút.” Ngồi ở trong phòng, Tiểu Nhược thoa
cho bản tọa thuốc cao lưu thông máu, lộ nửa vai, gợi cảm a gợi cảm.

“Đáng đời! Có thương tích trong người, còn nằm trên mặt đất ngủ! Nếu không
phải là Nam Cung quan nhân tới, lão phu cũng mặc kệ cậu.”

“Đối phương nói cái gì?” Bản vương mặc quần áo tử tế, “Đối phương nói ngày đó là Nam Cung đem bản vương ôm vào?”

“Đúng vậy a.” Tiểu Nhược bưng một chén nước nóng lên cho lão phu, gương mặt đẹp đẽ khẽ nhăn lại, “Như vậy sớm muộn sẽ bị Nam Cung quan nhân nhìn ra chân
tướng, gã hiểu rất rõ phu nhân, cậu mau chóng cùng phu nhân thương
lượng một chút, cuối cùng có muốn gạt Nam Cung quan nhân hay không?”

” Tiểu Nhược, Nam Cung trước kia cùng phu nhân đến cuối cùng là quan hệ
thế nào?” Nếu như nói không quan hệ, lão phu đánh chết cũng không tin, “TÊN ĐÓ
làm sao lại hiểu rõ phu nhân nhà đối phương như vậy?”

Tiểu Nhược run
rẩy lấy ra một bộ áo khoác màu tím: “TÊN ĐÓ là tâm phúc của phu nhân, giống như ta đây, Sở Dực mặc dù là ca ca phu nhân, cùng phu nhân tình như
huynh muội, đối xử với phu nhân cũng rất tốt, nhưng mà phu nhân từ đầu
đến cuối đều đề phòng tên đó, bởi vì tên đó là người của hoàng hậu, cho nên
tương đối mà nói, phu nhân cùng Nam Cung quan nhân quan hệ tốt hơn, tựa
như, ừ —— cái loại tri kỷ đó đi. TÊN ĐÓ đối với phu nhân tuyệt đối là trung thành.”

“Tri kỷ? Cậu xác định?”

Tiểu Nhược đem áo khoác đưa vào trong tay của bản vương, liếc nhìn bốn phía, sau đó cẩn thận cúi đầu
cùng bản vương bốn mắt nhìn nhau: “Thật ra thì. . . . . . Bản vương hoài nghi Nam Cung quan nhân thích phu nhân.”

Bản tọa chớp mắt một cái, trong lòng có
chút chua xót, chạm vào di chứng còn lưu lại, nhanh chóng điều chỉnh tư
tưởng, cười: “Thật ra thì bản tọa cũng cảm thấy như vậy.”

Tiểu Nhược nhíu mày, đứng thẳng người: “Cậu đã nhận ra?”

“Ân.”

“Vậy đối phương liền cách Nam Cung quan nhân xa một chút, tránh cho việc lợi dụng tình cảm Nam Cung quan nhân đối với phu nhân.”

“Hả?”

“Hả cái gì?” Lúc không người, Tiểu Nhược hoàn toàn không coi bản tọa là phu
nhân, “Nam Cung quan nhân là của phu nhân, không phải của ngươi bản tọa, ngươi bản tọa
không thể dùng thân thể phu nhân đi lừa gạt Nam Cung quan nhân.”

Ta đây xấu hổ, liếc mắt một cái: “Cậu cho ta đây đói bụng ăn quàng hả.”

“Ai biết ngươi lão phu có thể hay không, phu nhân đã thông báo muốn lão phu quan sát
thật kỹ ngươi lão phu, cẩn thận ngươi lão phu dụ dỗ quan nhân cùng nhóm Thị Lang trong
phủ hộ quốc.”

“Dựa vào.” Bản tọa rốt cuộc mặc kệ Tiểu Nhược, mặc bộ áo khoác, “Nghe đây, bản tọa sớm muộn sẽ rời đi nơi này, bản tọa mới không cần xuyên vào thân thể Phong Thanh Nhã đâu!”

“Đối phương! Đối phương quả nhiên giống như tên vô lại!”

“Hừ, bây giờ cậu mới biết? Phu nhân nhà cậu cũng không có biện pháp gì
đối với tên vô lại là bản tọa đây, cẩn thận bản tọa ngày nào đó hại cậu để cho
cậu cùng nam nhân nơi này có một chân!”

“Ngươi ta đây, ngươi ta đây!” Tiểu Nhược bưng kín mặt đỏ lên, “Ngươi ta đây không biết xấu hổ!”

Ta đây liếc cô ta đây một cái, cầm lên túi tiền ra cửa.

“Cậu đi đâu vậy?” Tiểu Nhược có chút khẩn trương.

Bản vương vươn vai cười: “Hiên Viên Dật Phi thưởng cho bản vương đây rất nhiều tiền,
không xài thì thật có lỗi, cho nên bản vương quyết định đi mua sắm.”

“Đó là thưởng cho Dương Trùng Thiên công tử !” Tiểu Nhược cắn răng lớn tiếng nói rõ.

Ta đây bĩu môi: “Hắn ta đây không phải là ta đây? Hứ.”

“Đối phương, đối phương.”

“Bản tọa cái gì mà bản tọa? Phu nhân chưa nói bản tọa không thể đi dạo phố a, bản tọa mà không
đi dạo một chút sợ không chịu được tịch mịch, thú tính sôi trào đi tìm
người nào đó làm việc ấy. . . . . .”

“Sớm một chút trở lại!” Tiểu Nhược phồng mặt lên.

Bản vương cười hắc hắc: “Bái bai.” Sau đó nghe tiếng người khác tức giận xé hắn phục cùng mắng to: “Vô lại! Vô lại!”

Hắc hắc hắc hắc, làm Tiểu Nhược tức giận đến phát điên.

Quả nhiên không ngoài suy đoán của lão phu, Nam Cung Thu Nguyệt đối với Phong
Thanh Nhã có tình ý, đến tột cùng có phải là yêu hay không thì vẫn chỉ
là lão phu cùng Tiểu Nhược suy đoán.Người ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u
mê, khác biệt phần lớn .

Nam Cung Thu Nguyệt yên lặng đi theo
Phong Thanh Nhã, đứng ở phía sau của cô ta đây, trợ giúp Phong Thanh Nhã,
loại tình cảm này rất đáng kính trọng, nhưng mà vì sao tên đó không theo
đuổi Phong Thanh Nhã? Chẳng lẽ là bởi vì Huyền Minh Ngọc?

Chỉ cần nữ nhân mình yêu mến hạnh phúc, cho dù chỉ ở sau lưng nữ nhân ấy nhìn bóng
lưng của nữ nhân ấy, cũng sẽ hạnh phúc. Đáng tiếc, Phong Thanh Nhã cũng không
vui vẻ, chắc chắn trong lòng Nam Cung Thu Nguyệt cũng rất khó chịu đi.

Trong lòng rất cảm động, một nam nhân đáng giá như vậy bản vương xác thực không thể
dùng thân thể Phong Thanh Nhã lợi dụng tên đó, không thể lừa gạt tình cảm
của tên đó.Vẫn là nên cùng tên đó giữ một khoảng cách nhất định, có thể trở
thành tri kỷ thì tương đối khá tốt.

Ánh mặt trời đặc biệt rực rỡ, hôm nay quả nhiên là một ngày tốt để mua đồ.

Bất kể nữ nhân có mệt mỏi bao nhiêu, thế nhưng trong lòng phần mua sắm đều
là sôi nổi, có lẽ có nữ nhân ngày ngày tiêu xài, có lẽ có nữ nhân một
năm tiêu một lần, nhưng đã muốn tiêu, tuyệt đối là nhiệt huyết sôi trào, không người nào có thể ngăn.

Trong lòng bản vương đang dương dương tự đắc thời điểm chuẩn bị tiêu xài tiền phung phí, quản gia từ cầu Cửu Khúc chạy tới.

“Phu nhân —— phu nhân ——” hắn ta đây vừa chạy vừa thở hồng hộc, “Lãnh Quận chúa tới ——Lãnh Quận chúa tới ——”

“Lãnh Nguyệt Dao?” Bất quá là Lãnh Nguyệt Dao, quản gia có cần hay không phải kêu giống giết heo như thế, dường như có người muốn đánh tới.

“Biết, ách. . . Ngươi bản vương nghỉ ngơi một chút.” Nhìn quản gia mặt mũi trắng bệch
lao đi, trong lòng bản vương thật ra không đành lòng. Xấu hổ, thật ra thì đến
bây giờ bản vương ngay cả tên của vị lão bá này cũng không biết. .

Một
đường chạy về, đã nhìn thấy Lãnh Nguyệt Dao mặt bất mãn đứng ở trong
Tiền viện, cô ấy hai tay chống nạnh, chân phải không nhịn được giậm mạnh
trên nền nhà.

Cô ấy hôm nay mặc . . . Tương đối bảo thủ.Một bộ áo
trắng váy đỏ dài, làn váy như đuôi cá vàng, một tầng lại một tầng nếp
gấp mở rộng ra, một cái dây lưng màu đen buộc chặt eo nhỏ của cô ấy, lệch dưới làn váy ngắn trước mặt là một đôi giày ống màu đen.

Hai cái đuôi ngựa thật to buông xuống ở trước ngực, vẻ mặt xấu xa đáng ghét, giống như đã có hẹn mà lão phu đến trễ.

” Đạo đãi khách cậu đây sao?” Quả nhiên, Lãnh Nguyệt Dao bắt đầu trách
móc, lão phu xấu xa cười cười: “Thân ái, lão phu hiện tại muốn đi dạo phố, tiện
thể mang theo San San, cậu xem như thế nào?”

Bá! Bá!

Trong con đối phương Lãnh Nguyệt Dao lóe ra kim quang: “Xem ra ta đây tới vừa đúng
lúc, đối phương đi dạo phố như thể nào không gọi tới ta đây, những thứ gã phục kia của đối phương, quá quê mùa.”

“Đúng vậy a Đúng vậy a, may nhờ ngươi bản tọa đã đến rồi.” Đang lúc đưa mắt, nhìn thấy Nam Cung: “Nam Cung, đi gọi Thuần Vu San San.”

Nam Cung dừng bước lại, vẫn là một thân thanh hắn xanh sẫm, giản dị mà không
có chút nào đặc sắc, thời điểm tên đó nhìn ta đây ngẩn người.

“Phu nhân muốn đi ra ngoài?” TÊN ĐÓ hỏi, vẻ mặt nghiêm túc như cũ.

“Ân.” Ta đây gật gật đầu, “Đi dạo phố, mua quần áo, đúng rồi, cậu cũng cùng đi.” Ta đây cười, Nam Cung Thu Nguyệt nhìn ta đây một hồi, cười: “Được.”

Vì vậy, một nhóm bốn người lên phố.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8