Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-07-19 14:00:24 | Lượt xem: 2

Màn đêm buông xuống, Thiều vương phủ.

“Được rồi, trà cũng uống rồi, ” Thiều Vương gia buông chén sứ thanh hoa khéo léo trong tay xuống, “Thanh TÊN ĐÓ, cậu thành thật nói cho ta đây biết, cậu là đã sớm biết… Dư Mặc sẽ bức vua thoái vị?”

Động tác thu dọn trà cụ trên tay Phó Thanh GÃ ngừng lại, nhanh chóng khẽ lắc đầu, “Trước đây bản tọa không nghĩ đến tên đó sẽ làm như thế, chỉ là chuyện này xảy ra, lại nhìn lại rất nhiều sự tình xen kẽ lúc trước, bản tọa đại thể có thể đoán ra dụng tâm của tên đó.”

Khi còn trẻ, Tiêu Hoài Viễn cùng Phó Thanh GÃ chơi cờ, đó là một người thiện bày binh bố trận, một người thiện phá trận. Tiêu Hoài Viễn muốn người không thể muốn, Phó Thanh GÃ lại là nghĩ người có thể nghĩ.

“Như vậy cậu nói một chút… Tên đó vì sao phải bức vua thoái vị? Vì sao phải giam cầm hoàng huynh cùng Dư Thư.”

“Bởi vì… Tiêu Vân Hiên ── ”

Phó Thanh HẮN mới vừa nói ra danh tự này Cung Mộc Thiên liền phất tay, “Không có khả năng!” Hắn lão phu nhếch mép nói, “Nếu Cung Dư Mặc hồ đồ đến vì một nam nhân mà phản bội cha cùng huynh trưởng hắn lão phu, vậy hắn lão phu cũng quá hồ đồ rồi! Nếu là như thế lão phu kiên quyết sẽ không vì hắn lão phu nói một câu xin tha thứ.”

Phó Thanh HẮN đứng dậy bước đi thong thả, cười nói, “Nếu chỉ cần là vì một người Tiêu Vân Hiên, tất nhiên không có khả năng, nhưng căn nguyên chuyện này, nhất định là hắn.”

“…” Trầm tư hồi lâu, Cung Mộc Thiên mới gật gật đầu nói, “Nói như vậy, bản tọa tin tưởng…”

” Động cơ của Nhị hoàng tử nói lớn liền lớn, nói nhỏ liền nhỏ…Về tư có thể nói là vì chính hắn, về công… là vì giang sơn bách tính, Đại Hi đế vương muôn đời chi nghiệp.”

Cung Mộc Thiên nhìn Phó Thanh TÊN ĐÓ, nhìn hồi lâu chớp vút qua, “Thanh TÊN ĐÓ, bản vương không có nghe sai đi?” Phó Thanh TÊN ĐÓ cười đi qua ngồi vào bên người tên đó, “Bản vương là nói thật. Ngươi bản vương nói nếu thái tử lên ngôi, mọi chuyện sẽ thế nào?” Cung Mộc Thiên suy nghĩ một chút, cười nói, “Thì như bây giờ, còn có thể thế nào?”

“Đúng… Thái tử tấm lòng rộng lớn, tính tình không cường, có thể nói chỉ là một gã quân tử, tương xứng cùng đương kim bệ hạ.” Phó Thanh GÃ giải thích nói, “Cho nên, thái tử trị vì giang sơn Đại Hi sẽ là bản sao của bệ hạ, thái độ đối phó ngoại xâm tự nhiên cũng như nhau.”

“…Nhưng phóng tầm mắt đến nay… vũ lực đã không bằng khi xưa hoàng huynh vừa mới đăng cơ, mười năm cường thịnh.”

“Đúng vậy, ” Phó Thanh HẮN khẽ gật đầu, “Triều đình không có võ tướng có thể giao phó trọng trách, ngoại trừ Tiêu Vân Hiên. Có lẽ là bởi vì cái chết của Hoài Viễn… Bệ hạ có chút có bệnh sợ thuốc, không hy vọng có người lại hi sinh cho nên mấy năm nay bồi dưỡng cùng quản lý trong quân đội cũng không như năm đó.”

Năm đó nhị ca Tiêu Hoài Viễn còn không có thoái ẩn (ta đây ko hiểu tại sao lại có ông nhị ca này, nhưng bản raw nó thế. Ta đây chịu chết), mà Tạ Chính Lam chính trực thịnh niên, song song lại có Tiêu Hoài Viễn, Phó Thanh GÃ như Gia Cát trong quân, lại thêm Cung Mộc Thiên hồi trẻ hoạt động cũng rất tích cực. Tự nhiên không phải hiện tại chỉ Tiêu Vân Hiên một người đơn độc ngăn cản có thể sánh bằng.

“Ngươi lão phu nghĩ… Cứ như vậy mãi, Đại Hi sẽ ra sao?”

“… Thành phá… Quốc suy… Tiêu vong.” Cung Mộc Thiên nhắm mắt lại, phảng phất trước mắt có thể thấy cơ nghiệp tổ tông từng bước đi tới suy bại như thế nào.

Phó Thanh TÊN ĐÓ cầm tay tên đó, tiếp tục nói, “Trước tiên là nói về Đột Quyết, đám người kia cơ hồ coi Đại Hi trở thành nơi trợ cấp tiếp tế của đám người kia, khi cần thì đến cướp, mặc dù có Tiêu Vân Hiên trấn thủ thế nhưng tại nơi biên quan như trước khó giữ vẹn toàn. Mới bàn tiếp người Hồ, năm gần đây không ngừng xâm lấn, nhưng chúng bản vương tận sức không xuất chiến, đơn giản vì yêu cầu của đám người kia không cao cho nên chúng bản vương còn có thể thỏa mãn đám người kia. Mà Tây Vực bên kia bởi vì quan hệ hòa thân mà không có vọng động khí giới, nhưng hôm nay đám người kia cũng là đang nghỉ ngơi dưỡng sức, nếu Đột Quyết người Hồ tiếp tục điềm nhiên như không xâm lấn quấy nhiễu, như vậy không quá hai đời người, đám người kia chắc chắn cũng sẽ hành động.”

“Ý đối phương là… Hiện tại Đại Hi bề ngoài hòa bình hưng thịnh, kỳ thực nguy cơ bốn phía?” Cung Mộc Thiên tinh tế suy nghĩ lời hắn nói, nghĩ cũng không phải không có lý, tuy nói nhân quân lúc này lấy đức phục thiên hạ, nhưng tiền đề là tứ hải ca vũ thái bình… không phải là hậu chủ cũng là hào hoa phong nhã, mà là trốn tránh hết mức tai ương diệt quốc.”Vậy đối phương là nói… Dư Mặc chính là nghĩ tới những điều này, cho nên dự định thay đổi?”

” Giang sơn hợp thời cần chủ nhân hợp thời… Ta đây nghĩ nhị hoàng tử hẳn là sớm đã phân phó Tiêu Vân Hiên cần luyện binh bồi dưỡng nhân tài hậu kế.” Mà điểm này, hắn ta đây cũng từng ám chỉ với Tiêu Vân Hiên, “Cho nên hắn ta đây đăng cơ, nhất định sẽ là thiết huyết hoàng đế khiến rất nhiều người một đời chinh chiến.”

“Thiết huyết hoàng đế sao?”

Phó Thanh TÊN ĐÓ gật gật đầu, “Từ sau khi Hoài Viễn đánh tan Đột Quyết, cũng mười năm rồi đi?” E rằng còn không kết thúc…”Mười năm… Cũng đủ một dân tộc lớn lên trên lưng ngựa tìm về cung tiễn của lũ người kia. Nhưng Đệ nhất khả hãn này của lũ người kia rất thông minh, không có tùy tiện tiến công mà là không ngừng thăm dò năng lực chúng lão phu trước, đồng thời điều dưỡng sinh lực. Cho nên lão phu nghĩ… Nhị hoàng tử nếu xưng đế, tất nhiên trước tiên sẽ trọng binh xuất kích Đột Quyết, mà lấy cừu hận giữa Vân Hiên cùng lũ người kia, cùng với mục đích của nhị hoàng tử, chỉ sợ lần này không phải giết một khả hãn là có thể chấm dứt.”

Cung Mộc Thiên cả kinh, “Vậy muốn đánh đến trình độ nào? Lẽ nào Dư Mặc muốn noi theo Hán vũ đế?”

“Tên đó có Tiêu Vân Hiên, còn có những thiết huyết quân do Tiêu Vân Hiên bồi dưỡng ra, không phải là không thể.”

“…” Cung Mộc Thiên dừng một chút, mới khẽ gật đầu nói, “Bản vương hy vọng ngươi bản vương nghĩ đúng, thế nhưng Thanh GÃ… Bản vương sao lại bắt đầu cảm thấy người cháu trai này trở nên đáng sợ a? Nếu gã thật sự có phân dự định này, như vậy chỉ luận khí phách… đế vị này, Dư Thư an vị không được.”

Hai người lặng yên chỉ chốc lát, Cung Mộc Thiên đột nhiên nhớ tới gì đó hỏi, “Năm nay tiêu giảm quân phí không đơn giản là bởi vì hoàng huynh không muốn lại chinh chiến, mà là quốc khố vốn không sung túc… Như vậy mặc dù Dư Mặc đăng cơ, hắn lão phu dọn sạch quốc khố cũng phòng vệ không được đến ngày hắn lão phu đánh sập Đột Quyết, càng miễn bàn tới man di ngoại quốc cùng người Hồ.”

“Một quốc gia tại thời gian bách tính giàu có đông đúc như vậy muốn thu gom của cải rất đơn giản, có rất nhiều phương pháp…” Phó Thanh HẮN buông mắt cười nói, “Lão phu nghĩ nhị hoàng tử lựa chọn… Hẳn là loại mang đến ảnh hưởng nhỏ nhất cho bách tính.”

Ánh nến nhảy múa.

“Được rồi, bản vương nghĩ bản vương nên tiến cung rồi.” Cung Mộc Thiên mỉm cười nhéo nhéo mặt Phó Thanh TÊN ĐÓ, “Chúc mừng đối phương, Thanh TÊN ĐÓ bá, đối phương lại một lần nữa thu phục bản vương thành công.”

Phó Thanh TÊN ĐÓ cười nói, “Đó là bởi vì bản vương không có cách nào khác bãi bình bệ hạ, chỉ có đối phương có khả năng này.”

“Bản tọa đây đi.”

“Đừng…” Phó Thanh GÃ kéo Cung Mộc Thiên, “Thời gian đã không còn sớm, cậu tiến cung như vậy, sẽ phiền nhiễu bệ hạ nghỉ ngơi. Không bằng trước ngủ một giấc, ngày mai sớm thức dậy đi.”

Cung Mộc Thiên nhìn hắn, khó hiểu nói, “Hoàng huynh đêm nay khẳng định ngủ không được, bản vương sao lại quấy rối hắn. Hơn nữa cậu lại tự tin Tiêu Vân Hiên có thể khuyên Dư Mặc trở lại nghỉ ngơi như vậy?”

“Khi một người cực độ mệt mỏi, tâm tư sẽ tương đối dễ bị người ảnh hưởng, đối phương ngày mai sáng sớm đến yết kiến vừa danh chính ngôn thuận lại có thể làm chơi ăn thật. Còn như Vân Hiên… Bản vương chưa bao giờ trông cậy vào tên đó có thể thực sự khuyên động nhị hoàng tử, chỉ sợ lúc này hai người đều quỳ ở bên ngoài a.”

“Vậy cậu…”

“Lũ người kia hai người quỳ ở bên ngoài, vô luận là người nào bệ hạ đều yêu thương đau lòng, làm bệ hạ không nỡ, tự nhiên cho một bậc thang để bước xuống.”

Cung Mộc Thiên thoáng chốc mấy cái nhìn Phó Thanh HẮN, hồi lâu mới thở dài một tiếng nói, “Thanh HẮN… Đối phương đã hồi lâu không dùng tới bản lĩnh tính toán nhân tâm… Nhưng sao lão phu lại nghĩ… đối phương so với năm đó, càng thêm lợi hại chứ?”

Phó Thanh GÃ cười nói, “Đây là bản lĩnh đến cùng sinh mệnh, bản vương đã nói với cậu, thời điểm cậu nói một câu, bản vương vô thức liền suy nghĩ cậu nói lời này là vì cái gì, có dụng ý gì, bản vương làm sao trả lời mới tốt. Cũng không phải lòng bản vương ngoan cũng không phải bản vương cố ý làm cậu vui vẻ, chỉ là bản năng của bản vương mà thôi.”

Cung Mộc Thiên thấy hắn như vậy, cười ôm người vào trong lòng, “Đối phương tâm ngoan là nói giỡn thôi… Bản vương hiểu được cái này là bản lĩnh của đối phương, là thiên phú dị bẩm, người bên ngoài ước ao không được. Bản vương coi như vừa rồi chuyện gì cũng chưa từng nghe được, mệt nhọc như vậy, bản vương muốn đi ngủ rồi.”

Trong khi Thiều Vương gia thư thư phục phục ở nhà ngủ một giấc, Cung Dư Mặc cùng Tiêu Vân Hiên hai kẻ ngu si dựa vào nhau cùng quỳ một chỗ. Mà trong Càn Thanh cung, thái tử chập chờn ngủ tại thiên phòng, chỉ cần có chút động tĩnh liền tỉnh, còn hoàng đế, tên đó nhắm mắt cả một đêm, không biết là nằm mộng hay là chính mình hồi tưởng, tên đó phảng phất lại nhớ tới trước khi chính mình tranh đoạt đế vị, cùng hoàng đệ, Tiêu Hoài Viễn ngày ngày cùng nhau chơi đùa ẩu đả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8