Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-07-19 14:00:36 | Lượt xem: 4

Ngân giáp bạch mã, mũ treo tua đỏ, nam tử mày kiếm mắt sáng, thúc dục bảo mã dưới thân chậm rãi thong thả mà tiến bước trong kinh thành. Ngày hôm trước là tiết nguyên tiêu, kinh đô hạ tuyết tròn một ngày đêm, cho nên lúc này đang có tuyết tan, khí lạnh càng phát ra lợi hại, nhưng cũng ngăn không được mọi người trông ngóng cước bộ anh hùng. Cả nam lẫn nữ đứng ở hai bên đường đều liều mạng vươn cổ về phía trước, chỉ hận không thể nhìn rõ ràng hơn một chút.

Đại tướng quân khải hoàn trở về của đám người kia, có cha lão phu truyền kỳ, giờ đã có chiến tích càng truyền kỳ hơn so với của cha lão phu, hắn khiến người Đột Quyết cúi đầu xưng thần, hiện tại lại đại phá Hồ tộc! Đối với dân chúng sống ở bên ngoài kinh đô hoàng quyển, họ cũng không quan tâm ai tiến quan phong tước ai danh lưu sử sách. Điều đám người kia lưu ý, chỉ là tên một người, một cái tên truyền kỳ mặc dù là nói ra khi trà dư tửu hậu cũng có thể khiến đám người kia tự hào lại khó tin.

Phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ có ba chữ “Tiêu Vân Hiên” có thể đảm đương.

Tiêu Vân Hiên trong mắt chúng, tướng mạo tuấn lãng bất phàm, xuất chinh bách chiến bách thắng, văn có thể trị quốc an bang võ có thể quét sạch thiên quân vạn mã, cả người hầu như tìm không ra khuyết điểm.

…..

Mà nam nhân kia khiến người trong thiên hạ đều tìm không ra khuyết điểm, hiện tại lại quỳ gối tại tẩm cung nội viện của thiên tử, phơi mình trong đông phong lạnh thấu xương.

Trong tiệc tẩy trần cho mình, Tiêu Vân Hiên liền cảm giác có chút khác thường, tuy rằng toàn bộ đại điện đều hòa thuận vui vẻ, người tới nâng cốc chúc mừng tên đó cũng là một đợt lại một đợt, nhất là tên bạch diện thư sinh Trữ Tu Phàm thường ngày có chút ngạo khí kia, cũng cùng tên đó uống cạn ba chén, nhưng mỗi khi tên đó nhìn về phía Cung Dư Mặc ngồi ở nơi cao nhất, người nọ không một lần nghiêng đầu đến nhìn thẳng tên đó.

Cung Dư Mặc mất hứng, thậm chí là tức giận. Tiêu Vân Hiên bưng chén rượu âm thầm nghĩ, đợi gặp mặt một chỗ nên hỏi tên đó một chút. Yến hội này vừa tan tên đó liền theo Cung Dư Mặc rời đi, nhiều người chỉ nói hoàng đế cùng Tiêu tướng quân còn có quân kỷ yếu vụ cần thương nghị nên cũng không suy nghĩ nhiều, phất tay áo cũng trở về nhà.

Đợi hai người vào tẩm cung, mới vừa đóng cửa, Cung Dư Mặc quay đầu liền lạnh lùng nói một câu, “Quỳ xuống!”

“Gì?” Tiêu Vân Hiên chấn kinh, tựa hồ không quá rõ Cung Dư Mặc đang nói cái gì.

“Trẫm bảo cậu quỳ xuống.”

Tiêu Vân Hiên nhíu mày, thời gian hai người chúng cùng một chỗ Cung Dư Mặc cũng không tự xưng “Trẫm”, xem chừng tên đó dự cảm đúng, Dư Mặc là thật sự tức giận, nhưng tên đó không hiểu được Dư Mặc vì sao tức giận, chỉ có thể hỏi, “Sao vậy?”

Cung Dư Mặc hai mắt băng lãnh nhìn gã, chỉ thấp giọng trách cứ, “Đối phương cũng biết sai?”

Vân Hiên vừa nghe, trong ngực tựa như có còn ngựa chạy quanh, vội vã giải thích nói, “Ngươi lão phu là giận lão phu không thông tri cho ngươi lão phu liền đánh Hồ tộc sao? Nên biết quân tiền thay đổi trong chớp mắt, đợi tin tức này truyền cho ngươi lão phu ngươi lão phu lại phê duyệt xuống nhất định là không kịp.”

“Hừ.” Cung Dư Mặc phất tay áo xoay người, cũng không nghe lí do thoái thác của tên đó.

Như vậy là đã đoán sai? Tiêu Vân Hiên nghĩ, “Vậy là bởi vì đối phương truyền thư cho bản tọa bản tọa lại không thể tức thì hồi âm?” GÃ tiếp tục thăm dò nói, “Nhưng hai ngày trước khi bản tọa nhận được thư của đối phương, bản tọa đã truyền tình báo cho đối phương, lộ tuyến hành quân đều được quyết định rồi, bản tọa không thể thay đổi a.”

“Được rồi!” Cung Dư Mặc cả giận nói, “Đối phương nếu nghĩ không ra đối phương sai ở nơi nào, liền quỳ thẳng nơi này cho trẫm! Nghĩ ra được lại đứng lên!”

Chính mình vốn không sai nha! Tiêu Vân Hiên một hồi không phục, khi tuyết lở kia nếu không phải có người nhanh mắt phát hiện hang kia rồi trốn vào, chỉ sợ chính mình cũng đã bỏ mạng để trở về! HẮN liều mạng vì hắn tranh đấu giành thiên hạ tại tiền tuyến như vậy, trở về lại bởi vì một nguyên nhân có lẽ có, hắn liền phát đại hỏa như vậy.

“Tẩm cung bệ hạ tự nhiên là lò sưởi đệm ấm đầy đủ mọi thứ, nếu thật sự có lòng khiển trách hạ quan sao không để hạ quan đến ngoài cửa quỳ đón gió Bắc đi?”

“Hảo!” Cung Dư Mặc trong cơn giận dữ, không chịu nổi hắn khiêu khích như vậy, vỗ bàn cả giận nói, “Ngươi bản tọa liền ra ngoài cửa quỳ cho trẫm! Quỳ đến hiểu rõ tự mình sai nơi nào rồi lại đứng lên! Nghĩ không ra liền cút cho bản tọa! Chạy trở về tiền tuyến của ngươi bản tọa mà đánh giết!” Dứt lời phẩy tay áo một cái lướt qua bình phong đi vào phòng trong.

“Quỳ thì quỳ!” Tiêu Vân Hiên tức giận đến giơ chân, cũng là nổi lên tính tình võ tướng, đạp cửa đi ra ngoài ngay lập tức quỳ tại nơi này, vẫn không nhúc nhích.

Hai người cứng ngắc giằng co hơn nửa thời gian, thẳng đến khi Hề Phán nghe được tin tức vội chạy tới, thấy đại môn đóng chặt, Tần Phong vạn phần khó xử tại đại môn, cùng Tiêu Vân Hiên quỳ thẳng trong sân.

“Tiêu tướng quân.”

Nghe được có người gọi mình, Tiêu Vân Hiên vừa ngẩng đầu, “Hề Phán?”

“Đúng, đã lâu không gặp, Tiêu tướng quân.”

Ngay sau đó Tiêu Vân Hiên như cũ giận dỗi với Cung Dư Mặc, liền lạnh lùng nói, “Hạ quan phụng mệnh quỳ, vô pháp thỉnh an nương nương rồi.” Ai ngờ nghe nói như thế Hề Phán trái lại nở nụ cười, “Phốc, ngươi bản vương mới vừa rồi còn gọi bản vương Hề Phán, sao giờ lại nhớ tới cấp bậc lễ nghĩa này?” Tiêu Vân Hiên nhìn nàng bản vương bất đắc dĩ lắc khẽ lắc đầu nói, “Mới vừa rồi là tức giận đến hồ đồ… Hề Phán chớ trách.”

Hề Phán khẽ lắc đầu, cười nói, ” Chuyện vừa rồi… Ta đây từ nghe nói chỗ Tần Phong rồi, Tiêu tướng quân, ngươi ta đây chịu nhịn nhận mình sai, bệ hạ hắn ── ”

“GÃ thế nào?!” Vừa nói chuyện này Tiêu Vân Hiên liền bốc hoả, “GÃ nếu nghĩ ta đây có chỗ nào không đúng trực tiếp nói cho ta đây biết là được, hà tất muốn phạt ta đây quỳ ở nơi này!? Lẽ nào giữa ta đây và gã còn có chuyện gì không thể thẳng thắn mà nói sao?”

“Có thể có chuyện… Tên đó nói, tướng quân cũng không nhất định hiểu.”

“Bản vương không hiểu?” Tiêu Vân Hiên nhếch mép nói, “Nếu bản vương cũng không hiểu tên đó, thiên hạ còn có ai hiểu tên đó hơn bản vương sao? … Hề Phán, trước đây không phải như thế… TÊN ĐÓ trước đây không phải như thế… Trước đây bản vương dám đem chính mình, toàn bộ đều giao phó cho tên đó, bởi vì bản vương tin tưởng tên đó sẽ không thương tổn bản vương, mặc dù tên đó trốn tránh bản vương cũng bởi vì không muốn ngày sau thương tổn đến bản vương. Nhưng hiện tại… Hiện tại bản vương thật không hiểu, bản vương không biết vì cái gì, rõ ràng bản vương nghĩ mọi chuyện rất tốt, tên đó lại đột nhiên phát hỏa. Lẽ nào đơn giản là tên đó là hoàng đế rồi… cho nên liền cao quý bất khả xâm phạm bất khả vi kháng sao? Liền bởi vì tên đó là hoàng đế, cho nên bảo quỳ bản vương liền phải quỳ, kêu cút bản vương liền nên cút sao?”

Trước khi Cung Dư Mặc đăng cơ, tiên đế đi tìm gã, tiên đế nói với gã, làm hoàng đế rồi, sau này liền không thể so với ngày trước, rất nhiều sự tình đều có thể thay đổi.

GÃ vốn tưởng rằng vô luận thay đổi thế nào, thân mật khăng khít giữa hai người lũ người kia sẽ không thay đổi. Trên thực tế ngoại trừ lần này, từ trước cũng đều là như vậy, Cung Dư Mặc làm hoàng đế càng thâm trầm càng cường thế, nhưng khi đối mặt gã vẫn như cũ là nhị hoàng tử kia, khi cười một đôi thủy mâu liền khiến người gợn sóng trong lòng.

“Tiêu tướng quân, ngươi bản vương chờ bản vương một hồi.” Hề Phán cởi xuống áo choàng của chính mình phủ thêm cho gã, “Nghe nói ngươi bản vương từ biên quan trở về cũng bị thương, đừng để bị lạnh, khiến thương thế chuyển biến xấu.” Dứt lời xoay người ly khai tẩm cung Cung Dư Mặc.

Tiêu Vân Hiên quỳ ở nơi này, nghĩ muốn vỡ đầu cũng không nghĩ ra chính mình sao lại chọc Cung Dư Mặc không vui như vậy. Lẽ nào phải Cung Dư Mặc ra một lệnh tên đó mới có thể làm một động tác sao? Nhưng chiến dịch trước Cung Dư Mặc chưa từng nhúng tay a… Lẽ nào bởi vì gần đây chính vụ bận rộn cho nên tâm trạng tên đó nghẹn khuất, không chỗ phát hỏa liền phóng tới tên đó? Cũng không đúng a, cục diện chính trị nếu bất ổn thì vừa rồi Trữ Tu Phàm sao có thể cười đến hớn hở như vậy?

Ngay khi tên đó một người miên man suy nghĩ, trước mắt đột nhiên xuất hiện một khối khăn tay, khăn tay gấm Tô Châu bạch sắc, vừa nhìn đã biết là cống phẩm tú công tinh xảo, chỉ là giữa khăn tay một mảnh đỏ sẫm, nhìn qua, như là máu.

Tiêu Vân Hiên nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Hề Phán bên người, Hề Phán đưa khăn tới trước mặt gã, “Máu trên đó, là của bệ hạ.” Thấy Tiêu Vân Hiên bộ dáng khiếp sợ, Hề Phán cười khổ nói, “Tiêu tướng quân, ngươi bản vương có biết tường trình chuyện ngươi bản vương gặp nạn tại tiền tuyến, ai là khổ cực nhất ai lại cao hứng nhất chứ?”

Tiêu Vân Hiên nháy thoáng chốc, sững sờ tiếp nhận khăn tay, “Máu của tên đó? Sao có thể… Vì cái gì?”

“Ngày ấy bệ hạ nghỉ trưa tại chỗ bản vương, vừa tỉnh lại thì ho ra máu, bản vương sợ đến hoảng loạn tinh thần, dùng khăn che cho hắn…”

“Bản tọa không phải hỏi cái này!” Tiêu Vân Hiên vội la lên, “Bản tọa là hỏi tên đó vì cái gì mà ho ra máu!”

Hề Phán lại cười nói, “Nguyên lai Tiêu tướng quân cũng biết hỏi một đường đáp một nẻo nên tức giận, kỳ thực tướng quân ở tiền tuyến gặp tuyết lở tìm cứu không có kết quả, sau khi tin tức truyền trở về, bệ hạ liền…”

“TÊN ĐÓ cho rằng… bản vương đã chết?” Tiêu Vân Hiên nhìn khăn lụa đỏ sẫm trước mắt cả kinh nói, “TÊN ĐÓ là cho rằng bản vương đã chết mới…”

“Ngày đầu tiên tin tức truyền tới bệ hạ liền ho ra máu, thái tên đó chẩn đoán bệnh là lửa giận công tâm lại cưỡng chế, bị nội thương.” Hề Phán tiếp tục nói, “Từ sau khi tướng quân gặp chuyện không may, bệ hạ hắn lão phu, trước mặt người khác chống đỡ tinh thần xử lý quốc sự, phía sau… Mặc dù là ở trước mặt chúng lão phu, cũng sẽ thường xuyên kinh sợ xuất thần. Tiêu tướng quân, đối phương nói bệ hạ là người tinh minh khôn khéo ra sao, hắn lão phu khi nào có thể để nhược điểm của mình bại lộ trước người khác?”

“Lửa giận công tâm…”

Hề Phán khẽ thở dài, “Tiêu tướng quân, Hề Phán là nữ tắc nhân gia, không hiểu hành quân đánh trận các loại. Hề Phán chỉ hỏi, minh bạch trong lòng ngài, hàng thư của Hồ tộc cùng tính mệnh bệ hạ, đâu mới là thứ tướng quân muốn? Kỳ sở bất dục, vật thi vu nhân*, Hề Phán ngôn tẫn, xin cáo lui.” Dứt lời thi lễ liền đi.

(*vật mình không muốn, chớ mang cho người)

Tiêu Vân Hiên gắt gao túm khối khăn tay nhiễm máu kia trong tay, “Kỳ sở bất dục… vật thi vu nhân… ” HẮN sao có thể nói Cung Dư Mặc thay đổi…

………..

Cung Dư Mặc nằm nghiêng trên giường, một người nhắm mắt phát ngốc.

Thời điển vừa thấy Tiêu Vân Hiên, hắn mới nghĩ chính mình xem như sống lại rồi… Mới nghĩ cho tới nay, chính mình nỗ lực lâu như vậy không uổng phí, chính mình có hi vọng. Nhưng cao hứng qua đi lại bắt đầu căm giận, một phần hàng thư của Hồ tộc có trọng yếu như vậy sao? Trọng yếu đến mức ngay cả sinh tử của mình tên đó cũng không chú ý… TÊN ĐÓ có biết, nếu tên đó chết, hai người chúng là hoàn toàn kết thúc!? TÊN ĐÓ Tiêu Vân Hiên đó là Tiêu Hoài Viễn thứ hai, mà hắn Cung Dư Mặc…

Khi chính hắn bản vương đang khẽ thở dài, cửa “Chi nha” một tiếng mở ra, có người đi vào, rồi mới quỳ gối bên giường hắn bản vương.

“Mới vừa rồi không phải rất có cốt khí phải quỳ ngoài cửa sao?” Cung Dư Mặc không để ý tới hắn, lạnh tiếng động, “Lúc này lại tiến vào làm gì chứ?”

Tiêu Vân Hiên nhìn bóng lưng tên đó đã muốn cười, đúng vậy, hắn sao lại nghĩ Cung Dư Mặc thay đổi chứ? Rõ ràng vẫn là tiểu điện hạ từ trước sẽ luôn cáu kỉnh ở trước mặt hắn cũng sẽ bao dung hắn cáu kỉnh a, “Hạ quan là tới nhận sai, quỳ ở bên trong cho người nhìn thấy đau lòng bản vương một chút cũng tốt.”

“Phi.” Cung Dư Mặc xoay người ngồi dậy trừng hắn, “Ai đau lòng đối phương?”

“Đối phương nha.” Tiêu Vân Hiên cười nói, “Bản vương bị thương, vết thương còn chưa khỏi hẳn, một đường ngựa xe bôn ba trở về không rảnh điều dưỡng cho tốt.”

Cung Dư Mặc nheo mắt nhìn hắn, hồi lâu mới nói, “Vậy ngươi bản vương nói xem, ngươi bản vương tới nhận sai cái gì?”

Tiêu Vân Hiên cười cầm tay Cung Dư Mặc, “Bản tọa sai là… Không nên để chính mìnhgặp nguy ngập, không nên để đối phương lo lắng. Bản tọa nên biết, Tiêu tướng quân phải vì bệ hạ cúc cung tận tụy chết cũng không từ, mà Tiêu Vân Hiên, vì Cung Dư Mặc, khổ cực hơn nữa khó khăn hơn nữa cũng phải hảo hảo sống sót.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8