Bất Tử Bất Diệt
Chương 222: Điên phong chi chiến

Cập nhật lúc: 2026-09-13 05:30:57 | Lượt xem: 7

Hai Võ thánh mạnh nhất thiên địa đứng đối diện cách nhau trăm trượng, sức mạnh đáng sợ dấy lên cuồng phong cuồn cuộn trong phạm vi trăm dặm, khoảng không giữa hai người liên tục vỡ tan rồi hợp lại.

Sau cơn đại chiến thảm liệt, đám Võ thánh hậu bối còn lại tám, chín chục người, đó đều là những tuyệt đỉnh cường giả trong các Võ thánh. Họ đứng từ xa nhìn về hai cường giả mạnh mẽ như Thần với vẻ kinh hoảng.

Võ thánh bất tử và chiến hồn bất diệt xé toạc thân thể đối phương nhưng rốt lại, không ai đủ khả năng giết được địch nhân, cả hai coi như cân bằng.

Điểm cân bằng là bí mật lớn nhất của sinh tử, giữa sống và chết mà tìm được điểm cân bằng tất sẽ chân chính tiến vào cảnh giới trường sinh, ngoại lực không thể g**t ch*t được, có thể vỗ ngực xưng bất tử bất diệt.

Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương đều nắm được yếu quyết cân bằng sinh tử, đạt đến cấp bậc bất tử bất diệt.

Trừ phi có người đạt được thực lực cao hơn hoặc họ tự sát, không có ai đủ khả năng giết họ. Thực lực của hai người bây giờ đủ để xưng thần thông quảng đại thiên hạ, thế gian căn bản không gì khiến họ diệt vong.

Hai người là những cường giả mạnh nhất từ sau khi thái cổ chúng thần biến mất, tương đương với bán thần.

Đại Ma Thiên Vương thu ma hồn của Hiên Viên chân quân vào thể nội, Độc Cô Bại Thiên cũng thu nghịch thiên cửu kiếm lại.

“Độc Cô Bại Thiên, chúng bản vương có hà tất phải đấu nữa không, cả bản vương và cậu đều minh bạch chúng bản vương có bất tử bất diệt chi thân, không ai giết được ai, trên thế gian này cũng không ai làm gì được chúng bản vương.”

“Cậu nói nên làm sao bây giờ?”

“Chúng bản tọa hợp tác, làm tái hiện thời đại của thái cổ chúng thần, đi tìm hiểu bí mật kinh thiên mà không ai biết.” Ánh mắt Đại Ma Thiên Vương hiện rõ nét cuồng nhiệt.

Độc Cô Bại Thiên thản nhiên cự tuyệt, tuy tên đó không giết được Đại Ma Thiên Vương nhưng quyết không đi chung một con đường với gã. Nếu thật sự hợp tác với gã, cũng có nghĩa dẹp bỏ hết mọi Võ thánh phản kháng, tuy các Võ thánh của Thiên Vũ phương trời cùng sang phương trời này chết khá nhiều nhưng tại Thiên Vũ phương trời vẫn còn không ít Võ thánh hậu bối. Đại Ma Thiên Vương nếu muốn cư dân Thiên Vũ phương trời phải tin theo Thần của phương trời tên đó ở, bước đầu tiên là phải tiêu diệt hết những Võ thánh còn lại.

Bầu không khí lại khẩn trương, dao động hùng hậu cuộn lên khắp đất trời, hai tuyệt đính cao thủ chuẩn bị đại chiến.

Cùng lúc, một cỗ dao động kịch liệt từ xa mấy ngàn dặm truyền lại. Cỗ sức mạnh hủy thiên diệt địa, dẫu cách xa ngàn dặm cũng cảm nhận được mặt đất rung chuyển.

Độc Cô Bại Thiên biến sắc, chắc chắn đó là mấy lão yêu nghiệt viễn cổ giao phong, bây giờ chắc đang tiến hành sinh tử đại chiến.

Đại Ma Thiên Vương không để ý đến việc các Võ thánh cùng phe thắng bại thế nào, vẻ mặt gã thậm chí hiện lên nét cười.

Độc Cô Bại Thiên đề nghị: “Đại Ma Thiên Vương, chúng bản tọa cùng đi xem.”

“Được, dù gì hai chúng lão phu cũng không ai giết được ai, chi bằng đi giúp mấy phế vật đó.” Đoạn Đại Ma Thiên Vương phi thân đi trước.

Độc Cô Bại Thiên quay đầu lại, đến giờ các Võ thánh của Thiên Vũ vùng đất còn lại hơn năm mươi người. Mười bảy cường giả chết mất tám, còn lại chín người, những Võ thánh đi đâu của cả hai vùng đất đều chết mất hơn nửa, có thể thấy đại chiến và qua khốc liệt thế nào. Tám người đã chết là những Võ thánh hậu bối, lại gặp phải đối thủ quá mạnh, là cao thủ hàng đầu của vùng đất đối địch. Mấy vạn năm trước, song phương từng đại chiến, lần này khá nhiều người và đối thủ cũ đã đồng quy ư tận.

Sư tôn của Huyên Huyên là Đông Hải lão nhân và Lão dâm trùng Chu Bá đều thân thụ trọng thương, còn may chưa hiểm nghèo đến tính mạng. Độc Cô Bại Thiên cách không truyền vào mỗi người một cỗ đại lực, đó là chân lực cân bằng sinh tử nên thoáng chốc đã lành cho hai người.

Tên đó lại quay nhìn bát thế truyền nhân, tám người cùng với đồ tôn của Thiên Ma là Thông Thiên thần ma cộng lại thành chín người. Lũ người kia vẫn đứng cùng nhau, lợi dụng Nghịch thiên cửu chuyển đại trận mà Độc Cô Bại Thiên truyền cho ngăn chặn từng đợt oanh tạc, sau cùng không ai bị trọng thương.

Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng nhìn các Võ thánh song phương: “Các cậu không cần đấu tiếp, cứ để các Võ thánh viễn cổ quyết định thắng bại.”

Thiên Ma thấy tên đó sắp đi, há miệng định nói nhưng rồi nén được. Độc Cô Bại Thiên khẽ gật đầu, tất cả không cần phải nói ra, đoạn tên đó phi thân lướt theo Đại Ma Thiên Vương.

Lúc Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương đến chiến trường cách mấy ngàn dặm, chí người ở đá đanh đấu đến hôn thiên ám địa, mặt đất đầy những rãnh nét sâu hoắm, mặt đất vốn bằng phẳng xuất hiện vô số hố sâu trăm trượng, bề ngang mấy chục trượng. Nhiều nơi nước ngầm đang tuôn trào, một chiếc hồ nhỏ bị các độc nhất vô nhị cường giả từ viễn cổ chấn nứt.

Không gian liên tục vỡ nát, ma khí ngút trời tỏa đi tứ phía, cương khí các màu che kín thiên không, chín nhân ảnh nhanh như chớp xuyên qua xuyên lại, chưởng lực kinh đào hãi lãng chấn động nơi nơi.

Vùng đất sở tại như lầm vào ngày tận thế, năng lượng văng tung tóe khiến núi rừng, bình nguyên mĩ lệ như tranh vẽ tan hoang, mặt đất như bị lật ngược, núi cao sụp đổ, sông suối chuyển dòng, đất đai biến dạng.

Trận chiến này khác nào thiên tai, nếu cứ tiếp diễn, toàn bộ phương trời sở tại sẽ hóa thành sa mạc, sự sống không còn tồn tại nữa.

Chín cái thế cao thủ hoàn toàn không có ý dừng tay, kiếm cương tung hoành, ma khí ào ạt tràn lấp mỗi thốn khoảng không.

Gần trăm Võ thánh đứng cách ngàn dặm đều bất an, cảm giác lay động trong tận linh hồn, tựa hồ ngày tàn đang giáng xuống phương trời sở tại, rất có thể bị các cường giả viễn cổ này hủy diệt!

Các Võ thánh của phương trời sở lại và Thiên Vũ phương trời không còn lòng dạ nào mà luyến chiến. Độc Cô Bại Thiên nói đúng, thắng lợi sau cùng sẽ do các cường giả viễn cổ quyết định. Các Võ thánh nhìn nhau, cùng bay tới chiến trường.

Lúc còn cách vòng đại chiến trăm dặm, họ không dám tiến tới nữa, sức mạnh chí cường tràn ra khiến mặt đất dần sụt xuống.

Đó tuyệt đối không phải hoa mắt, trận đại chiến thảm liệt giữa chín người khiến mặt đất nứt toác, nước ngầm phun ra ào ạt khiến mặt đất sụp xuống…

Năm người bọn Ma Tổ đấu với bốn người bọn Quang Minh võ thánh, khó lòng phân thắng thua. Chắc chắn trận chiến hôn thiên ám địa này sẽ hủy diệt bằng hết Bỉ Ngạn mỹ lệ này.

Cả Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương không thể giữ bình tĩnh nữa. Độc Cô Bại Thiên không bình tĩnh nổi vì tên đó nhìn thấy Quang Minh võ thánh. Tất nhiên đó là một trong những đại cừu nhân năm xưa dồn tên đó vào cõi chết, không ngờ hắn thật sự được cứu sống, không cần hỏi cũng biết là Đại Ma Thiên Vương đã tìm người cứu hắn.

Đại Ma Thiên Vương không thể bình tĩnh bởi gã nhìn thấy đệ đệ. Kỳ thật nọi thứ của Ma Tổ đều do gã nắm chắc, bất quá gã không muốn phá vỡ sinh hoạt yên lành của đệ đệ. GÃ biết rõ người đệ đệ này, tuy nóng nảy những rất chính trực, nếu biết rõ chân tướng về thời kỳ viễn cổ tất sẽ liều mạng với gã.

Những sự tình đã đến nước này, Đại Ma Thiên Vương biết không thể giấu diếm được nữa, gã nhìn Độc Cô Bại Thiên hỏi: “Đối phương muốn động thủ?”

Độc Cô Bại Thiên hờ hững đáp: “Được, nếu ngươi ta đây muốn đánh tiếp, ta đây phụng bồi.”

“Không, chúng bản tọa không nên tiếp tục đại chiến, chi bằng đạt thành hiệp nghị? Chúng bản tọa chia ra đối phó với một lão bất tử từ thời viễn cổ, trong thời gian nhất định xem ai đắc thủ trước, thế nào?”

Độc Cô Bại Thiên nhíu mày: “Có cần thiết không, bản tọa thấy ngươi bản tọa đưa ra toàn chủ ý tẻ ngắt.”

“Chúng bản tọa không ai giết được đối phương, chi bằng tiến hành tỷ thí kiểu khác? Bất quá thế này, chúng bản tọa không ai được phá hoại hành động của đối phương, tự lựa chọn mục tiêu đối phó.”

“Được.” Độc Cô Bại Thiên đồng ý, thân hình tên đó loáng lên, lướt thẳng về phía Quang Minh võ thánh trên không.

Chưởng lực ngập trời của hắn lão phu độc địa bổ vào Quang Minh võ thánh, đại lực khiến cả chín vị Võ thánh đang đại chiến trên không lắc lư. Luồng lực mà Quang Minh võ thánh phải hứng chịu vượt xa những người khác, xung lực hùng hậu trực tiếp cuốn hắn về xa tít.

Độc Cô Bại Thiên đánh hắn văng khỏi vòng chiến giữa các Võ thánh viễn cổ rồi nhanh chóng đuổi theo.

Tận lúc đó Quang Minh võ thánh mới có dịp đánh giá đối thủ.

“Là ngươi ta đây…quả nhiên đáng sợ, không ngờ Ma Thiên chuyển thế chín lần lại là cố nhân từ thời viễn cổ.”

“Không sai, là lão phu. Quang Minh. n oán giữa chúng lão phu sẽ tiêu trừ hết vào hôm nay.” Độc Cô Bại Thiên tỏ ra vô cùng cực bình tĩnh.

“Được, bản vương không tin mình luyện từ viễn cổ đến hiện tại lại không đấu nổi với kẻ luôn chuyển thế như cậu. Giết.”

“Giết!”

Hai người đồng thời gầm lên, lao vào đối phương.

Dao dộng năng lượng dấy lên tầng tầng sóng khí, sức mạnh khủng khiếp tràn khắp đất trời khiến phạm vi trăm dặm rung động kịch liệt. Các Võ thánh việc cỗ khác chịu ảnh hưởng buộc phải dừng tay, lùi xa tránh né. Các Võ thánh hậu bối ở xa chợt thấy một cỗ đại lực xuất hiện, đành phải buy vút về xa.

Hai nhân ảnh trên không trung giao phong kịch liệt với tốc độ mắt thường khó lòng thấy rõ, từ trên trời xuống mặt đất rồi xuống nước, trận chiến thảm liệt dị thường. Độc Cô Bại Thiên ma công mới thành, thần uy vô tận nhưng Quang Minh võ thánh cũng không phải loại vô dụng mà là một trong những cường giả mạnh nhất thời kỳ viễn cổ, qua nhiều năm luyện tập, cảnh giới lại càng chấn cổ thước kim.

Đồng thời, Đại Ma Thiên Vương đứng trong đám mấy hai màu lộ ra thân ảnh chân thật, khí tức hùng hậu kinh thiên động đại tràn ra.

Ma Tổ đứng trên không trung cũng nhanh chóng cảm giác được khí tức quen thuộc, lão run giọng: “Đại ….ca…” Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Đại Ma Thiên Vương thở dài một tiếng: “Đệ không cần phải hỏi gì, không cần phải nói gì, mọi việc đều do bản tọa làm, bản tọa chính là kẻ đứng sau giật dây năm xưa.”

“Vì sao? Vì sao? Đệ không tin, ca ca vì sao thế?” Ma Tổ gầm lên, ma thể cao mấy chục trượng rúng động kịch liệt.

“Ôi, vì ca ca tham khảo một bí mật kinh thiên, phải đối nghịch với trời. Bản vương biết đệ quá thiện lương, vốn không muốn đệ biết chuyện của bản vương, không ngờ sau cùng đệ cũng biết. Bản vương chỉ muốn đệ sinh hoạt bình phàm, nhưng hiện giờ…à.”

“Ca ca…đệ thật sự không muốn….”

“Đệ đệ.” Đại Ma Thiên Vương cắt lời: “Để đệ quên đi tất cả những gì không vui hôm nay, giờ bản tọa phải xin lỗi đệ.” Nói đoạn hắn đột nhiên phá toái khoảng không, chớp mắt xuất hiện trên đầu Ma Tổ, ấn xuống một chưởng.

Ma Tổ đang lúc kích động dị thường, căn bản không ngờ Đại Ma Thiên Vương lại tấn công, trong tình huống không hề phòng bị liền bị đánh trúng.

“Ca ca….” Trước mắt Ma Tổ tối sầm, ma thể cao mấy chục trượng đột nhiên ngã xuống.

Bốn Võ thánh của Thiên Vũ vùng đất định tiến lên cứu giúp, Đại Ma Thiên Vương lạnh lùng nói: “Dù cho cả thiên hạ là địch nhân của lão phu, lão phu cũng không bao giờ hại đệ đệ của mình.”

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, cùng dừng bước.

Đại Ma Thiên Vương quát lớn: “Ma thần phong ấn!”

Một dải hào quang sáng chói từ tay phải hắn phát ra chạm vào Ma Tổ. Thân thể cao lớn của Ma Tổ liền co rút lại, sau cùng chỉ bằng một người thông thường. Đại Ma Thiên Vương vung chương dánh vỡ khoảng không, quăng Ma Tổ về phía Ma vực ở Thiên Vũ nhân gian, đoạn lại bổ ra một chưởng, quát vang: “Bách niên ma phong!”

TÊN ĐÓ phong ấn Ma Tổ trong Ma vực.

“Đệ đệ, lúc đệ tỉnh lại sẽ quên hết, lúc đệ phá phong ấn mà ra cũng đã qua trăm năm. Tuy trong trăm năm này đệ phải chịu đớn đau nhưng tránh được mọi chiến loạn. Lão phu biết sau trăm năm nữa đệ sẽ đạt thành sở nguyện.”

Mấy Võ thánh viễn cổ đứng cạnh đó đều kinh hãi, không ngờ Đại Ma Thiên Vương phong ấn được kẻ có sức mạnh đáng sợ như Ma Tổ giản đơn đến vậy. Ngay cả ba Võ thánh viễn cổ của vùng đất sở tại đã hiểu rõ Đại Ma Thiên Vương cũng thấy ngạc nhiên.

Cùng lục, Độc Cô Bại Thiên đã ép Quang Minh võ thánh lún xuống đất, nước phun lên ào ào, trận chiến đã di đến hồi kết. Quang Minh võ thánh tuy mạnh mẽ nhưng chưa đạt đến thực lực bất tử bất diệt như Độc Cô Bại Thiên.

Chưởng lực của hắn đánh trúng Độc Cô Bại Thiên không thể sát thương đối phương nhưng chưởng lực của đối phương lại khiến hắn thổ huyết.

Sau cùng, nghịch thiên cửu kiếm của Độc Cô Bại Thiên tề xuất, chín đạo hào quang dài trăm trượng trên không giáng xuống chẻ nát Quang Minh võ thánh.

“Quang Minh, lần nay lão phu quyết không cho đối phương cơ hội sống lại.” Độc Cô Bại Thiên giơ cao tay phải, quát vang: “Hồn phi phách tán, linh thức tịch diệt!”

Hào quang chói lòa từ tay phải gã tỏa ra, chiếu rọi chân trời, hồn phách Quang Minh triệt để bị chấn tan, nhất đại cường giả bị tiêu diệt.

Trong trường, phía Thiên Vũ phương trời tính cả Độc Cô Bại Thiên còn năm viễn cổ cường giả, phía phương trời sở tại tính cả Đại Ma Thiên Vương còn viễn cổ cường giả. Thực lực đôi bên gần tương đương.

Đại Ma Thiên Vương nói với năm người của Thiên Vũ phương trời: “Bản vương hỏi các đối phương một lần nữa, chả lẽ chúng bản vương thật sự không thể hợp tác?”

Thần sắc Độc Cô Bại Thiên và bốn người kia là câu trả lời, tuyệt không có khả năng hợp tác.

Đại Ma Thiên Vương lại hỏi: “Các ngươi bản vương xem gã là ai?”

Nói đoạn, gã thả ma hồn mất hết ý thức của Hiên Viên chân quân từ thể nội ra. Ma hồn cao trăm trượng, đội trời đạp đất trông nanh ác vô cùng cực.

Trừ Độc Cô Bại Thiên, bốn Võ thánh viễn cổ còn lại cùng kêu lên chấn kinh: “Cái gì? Cả Hiên Viên chân quân chưa từng lộ diện cũng bị cậu…. cậu g**t ch*t sao?

Đại Ma Thiên Vương đáp: “Không sai, từ viễn cổ đến giờ, Thiên Vũ phương trời có thể ngăn đỡ được hết lần này đến lần khác những đợt tấn công của bọn lão phu chủ yếu do công Hiên Viên chân quân. HẮN quả thật là đối thủ cực mạnh, đấu cùng lão phu từ viễn cổ đến giờ, mãi một trăm năm trước mới giết được.”

Sự thật phời bày trước mặt như sấm động trời quang khiến bốn vị Võ thánh nghẹn lời. Họ không ngờ chiến hữu mạnh nhất năm xưa đã chết. Hiên Viên chân quân, được coi là một trong những Võ thánh mạnh nhất lại chết từ trăm năm trước, quả thật khiến họ khó lòng tiếp nhận.

“Hiên Viên chân quân cũng bị lão phu giết, các cậu tự hỏi xem có so được với lão phu chăng?”

Độc Cô Bại Thiên đáp lạnh tanh: “Đại Ma Thiên Vương, không cần bốc thơm mình, vừa nãy chúng bản vương đã đại chiến, đối phương có làm gì được bản vương.”

Đại Ma Thiên Vương nhếch mép: “Độc Cô Bại Thiên, nếu không phải lão phu đặc biệt coi trọng đối phương, tuyệt đối không bao giờ dung dưỡng đối phương đến giờ. Kỳ thật từ lâu lão phu đã chú ý đến đối phương, đừng nghĩ lão phu không giết nổi đối phương, lão phu lúc nào cũng có thể đạt được cấp bậc bất tử bất diệt, chẳng qua sức mạnh đó không phải để đối phó đối phương. Nhưng đối phương ép lão phu, lão phu sẽ không tiếc phải trả giá để trừ khử. Với lão phu thì trên đời khó gặp dối thủ, thật sự không muốn từ nay tuyệt kỹ lại tịch mịch, cô đơn.”

“Vậy ư, ta đây cũng muốn xem cậu đạt đến cảnh giới nào, Đại Ma Thiên Vương, cậu đến giết ta đây thử xem.” Mái tóc Độc Cô Bại Thiên dựng dứng tức giận, bay lên lưng chừng không đối diện với Đại Ma Thiên Vương. Giờ tên đó nổi giận cùng cực, thấy bằng hữu năm xưa Hiên Viên chân quân biến thành thế này, lửa giận trong lòng tên đó đạt đến đỉnh điểm.

Các Võ thánh viễn cổ lại hình thành cục diện năm đánh bốn, Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương cùng ra tay chắc chắn càng khiến đại chiến thảm liệt, trận chiến sắp nổ ra rất có thể hủy hết vùng đất này.

Độc Cô Bại Thiên hướng về các Võ thánh của Thiên Vũ vùng đất đứng cách trăm dặm quan chiến quát vang: “Các cậu mau quay về Thiên Vũ vùng đất, không ai được sang đây nửa bước.”

Mấy chục Võ thánh nhìn nhau, sau cùng bọn Thiên ma và Đông Hải lão nhân dẫn đầu, phá toái không gian quay về Thiên Vũ phương trời. Họ biết có ở lại cũng không giúp gì được, chi bằng quay về mà bảo tồn chiến lực.

Hình như Đại Ma Thiên Vương không hề quan tâm đến sống chết của các Võ thánh sở tại, hắn tịnh không lệnh cho họ rời đi.

Mấy chục Võ thánh ở xa nhận ra tình hình không ổn, nhanh chóng cùng thoái lui.

Trận chiến giữa chín đại cường giả cuối cùng cũng nổ ra khiến thiên băng địa liệt, nộ oán xung thiên!

Đó là trận chiến diệt thế, trận chiến hủy diệt giữa các Võ thánh.

Cả phương trời run rẩy, thiên không vỡ toác, mặt đất nứt nẻ, nước biển dậy sóng ngập trời quét qua. Trận chiến diệt thể triệt để hủy diệt một phương trời tiên cảnh mỹ lệ. Bỉ Ngạn trở thành những khối tiểu sa mạc như hải đảo đứng chơ vơ trên biển

Các Võ thánh hậu bối của Bỉ Ngạn không ai thoát thân được, toàn bộ đều chết trong trận đại chiến diệt thế giữa chín đại cường giả.

Các Võ thánh của Thiên Vũ đại lục thông qua không gian bị vỡ mà nhìn rõ ràng tình thế Bỉ Ngạn. Ai nấy đều rúng động, linh hồn cũng cơ hồ sụp đổ.

Khả năng thông thiên của chín đại cường giả có thể sánh với Thần, Võ thánh từ viễn cổ quả thật là những người mạnh nhất, ai nấy gần như đạt đến sức mạnh của Thần.

Hậu thế gọi trận chiến này là Mạt thế thần chiến!

Thực lực đến mức đó có thể vỗ ngực xưng là thần linh. Thực lực mỗi người không chênh lệch bao nhiêu, chẳng qua cấp bậc hơn kém. Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương tuy bị trúng đòn, thân thụ trọng thương nhưng họ nắm được cân bằng sinh tử, đạt đến cấp bậc bất tử bất diệt nên khôi phục rất nhanh. Những người khác không b**n th** như thế, thương thế cả bảy người ác hóa dần, lúc nào cũng có thể thác xuống.

Trong lúc song phương sắp đồng quy ư tận thì không gian phá toái, tám cỗ đại lực từ Thiên Vũ vùng đất phát ra.

Tám đạo nhân ảnh như tám chiến thần xuyên qua không gian bay tới Bỉ Ngạn.

Người đứng đầu chính là Chiến Đế, người từng đại chiến với chuyển thế của Độc Cô Bại Thiên tại Ngọc Hư Phủ.

Đại Ma Thiên Vương hơi kinh hoảng: “Là các đối phương, quả nhiên đã sống lại, tốt, quả nhiên là những nghịch thiên cường giả!”

Không nghi ngờ gì, tám người này đều là những cường giả viễn cổ chuyển thế trùng sinh. Tuy chiến lực của mỗi người không đủ, chỉ bằng một phần ba xưa kia nhưng hợp lực tám người tuyệt đối cực mạnh. Nhất là trong hoàn cảnh trước mắt, tám người gia nhập vòng chiến rõ ràng càng góp phần quan trọng đủ khiến cục diện cân bằng ngả sang một bên.

“Đại Ma Thiên Vương, chắc cậu không ngờ mấy lão bất tử bọn bản tọa vẫn còn sống. Bọn bản tọa vẫn đợi khoảnh khắc này, báo cừu cho bao nhiêu cường giả viễn cổ đã chết.”

“Ha ha…” Đại Ma Thiên Vương đột nhiên cười điên cuồng, “trên đời không ai giết nổi lão phu, bao nhiêu người đến cũng vô dụng, lão phu đã nắm được cân bằng sinh tử, đạt đến sức mạnh bất tử bất diệt.”

Ba Võ thánh viễn cổ của phe Đại Ma Thiên Vương cả kinh, họ không có được thần thông như thủ lĩnh, bị vây công tất thác xuống.

Quanh mình Độc Cô Bại Thiên ma khí lờn vờn, hắn ta đây bay đến trước mặt Đại Ma Thiên Vương chặn đường tiến của hắn, đoạn nói với mấy người sau lưng: “Các cậu đối phó với ba tên kia, tên điên này để ta đây.”

Mấy lão bất tử của Thiên Vũ vùng đất biết Độc Cô Bại Thiên đã nắm được cân bằng sinh tử nên yên lòng, quay sang vây công ba người phe địch.

Bốn Võ thánh viễn cổ cộng thêm tám Võ thánh chuyển thế cùng vây ba Võ thánh của Bỉ Ngạn, tình hình xoay chiều ngay. Ba người phe địch không thể chống nổi, họ hiểu rằng hôm nay khó lòng thoát thân nên hoàn toàn buông lỏng phòng vệ, dùng lối đánh liều mạng.

Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng thốt: “Đại Ma Thiên Vương, cậu nhìn thấy không, vùng đất này chỉ còn lại mình cậu.”

Đại Ma Thiên Vương ha hả cười vang: “Ha ha, có biết vì sao bản tọa để mặc các Võ thánh của nhân gian mình bỏ mạng mà không ra tay cứu viện chăng? Bản tọa còn giúp các đối phương một tay giết họ, bằng không sớm muộn gì bản tọa cũng phải tự ra tay.”

Lời lẽ tàn khốc vừa buông ra, ba cường giả viễn cổ của Bỉ Ngạn đang gồng mình chống trả chấn động. Cường giả Thiên Vũ vùng đất chộp lấy cơ hội tấn công điên cuồng, đáng thương cho ba người, không nhiên thác xuống vì một câu nói của thủ lĩnh phe mình.

Đất trời hiền hòa trở lại, Bỉ Ngạn đã triệt để bị hủy diệt.

Mọi người đều hướng mắt dõi theo Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương.

Đại Ma Thiên Vương lạnh lùng nói: “Bản tọa là bất tử, những năm tháng sau này bản tọa sẽ từ từ giết từng người các đối phương.”

Trừ Độc Cô Bại Thiên, ai nấy đều rùng mình ớn lạnh, tên điên này nói là làm được, đám người kia không nắm được cân bằng sinh tử, không đạt đến cấp bậc bất tử bất diệt, tuyệt đối không thể thoát khỏi độc thủ của Đại Ma Thiên Vương.

Độc Cô Bại Thiên liếc nhìn những cường giả của Thiên Vũ vùng đất: “Các người mau rời khỏi vùng đất này.”

Mọi cường giả viễn cổ há miệng định lên tiếng nhưng không thành lời, quả thật họ có lưu lại cũng vô dụng, Đại Ma Thiên Vương không thể bị giết.

Độc Cô Bại Thiên nói tiếp: “Bất kể hôm nay dùng phương pháp gì bản tọa cũng phải g**t ch*t Đại Ma Thiên Vương, các ngươi bản tọa mau lui hết cho bản tọa.”

Các viễn cổ cường giả liếc tên đó, cùng phá toái khoảng không rời khỏi phương trời chiến hỏa. Bất quá trong lòng mỗi người đều nặng nề, Đại Ma Thiên Vương quá mạnh, có thể coi như Thần. Độc Cô Bại Thiên tựa hồ…muốn cùng tên đó đồng quy ư tận, nhưng có được không?

Sau bách thánh đại chiến, hai kẻ đạt mức gần với Thần nhất lại tiếp tục đại chiến.

Cả phiến lục địa đang chìm xuống, đại hải gầm gào, từng cơn sóng từ khoảng không vỡ nát đổ xuống Thiên Vũ phương trời.

Mọi thánh giả của Thiên Vũ phương trời thông qua vùng khoảng không bị vỡ quan sát trận chiến sau cùng, đồng thời ngăn dòng năng lượng tràn sang.

Mái tóc dài của Độc Cô Bại Thiên chuyển từ đen thành đỏ như máu, ma khí ngút trời bao phủ thân thể hắn, không biết đã đấu với Đại Ma Thiên Vương bao lâu rồi.

Sau cùng hai người quấn lấy nhau, Độc Cô Bại Thiên nắm chặt cứng cổ Đại Ma Thiên Vương, từ trên cao lao xuống biển.

“Ùm.”

Hai người chìm xuống đáy biển, nhưng vẫn điên cuồng bám chặt lấy nhau, Độc Cô Bại Thiên đẩy Đại Ma Thiên Vương đập vào nến đất, ép lún thẳng xuống. Cả hai đều thần công cái thế, áp lực của đất đá và nước biển không mảy may thương tổn đến mình.

Sau cùng, Đại Ma Thiên Vương lách đi, đẩy Độc Cô Bại Thiên văng khỏi địa tầng, nhô lên khỏi mặt biển, bay lên trên tầng không.

“Độc Cô Bại Thiên, chúng lão phu không ai giết được ai, không cần phí sức vô ích.”

“Hừ, ai nói giết không chết, hôm nay lão phu nhất định sẽ giết đối phương.” Lời lẽ Độc Cô Bại Thiên lạnh lùng xen lẫn kiên định.

“Được, để xem ngươi bản vương làm sao giết được bản vương.”

Lúc đó ma khí trên mình Độc Cô Bại Thiên điên cuồng phát ra, khắp trời một màu đen tối, ma khí cuồn cuộn bao phủ mặt đất.

Trong bóng đêm, trên mình Độc Cô Bại Thiên lấp loáng tám ma ảnh, những ma ảnh này từ thân thể hắn ảo hóa ra, thoàng chốc biến thành bất diệt ma thân cao trăm trượng.

“Đại Ma Thiên Vương, để ta đây cho đối phương thấy thực lực chân chính của ta đây.”

Tám thần ma chia thành tám phương vị vây quanh Độc Cô Bại Thiên, lạnh lùng nhìn Đại Ma Thiên Vương.

Đại Ma Thiên Vương thở dài một tiếng: “Lão phu nói rồi, chúng lão phu quá giống nhau, cả võ đạo cũng không khác biệt bao nhiêu. Hừ, cậu có tám ma hồn, lão phu thì không chắc? Ma hồn xuất thể!”

Từ thân thể hắn tràn ra mười ma hồn, trong đó có cả hồn thể của Hiên Viên chân quân.

“Đại Ma Thiên Vương, tội đối phương đáng chết vạn lần, trong mười ma hồn này chỉ có một là của đối phương, còn lại đều là những nhân tài võ thuật từ viễn cổ, đối phương lại nỡ thôn tính chiến hồn của họ.”

Đại Ma Thiên Vương cười nhạt: “Pháp môn khổ luyện đều quy về một mối, mục tiêu của chúng bản vương giống nhau, chẳng qua con đường đi khác nhau. Không cần ẩn tàng nữa, bản vương biết trong mười kiếp chuyển thế, đối phương cũng khổ luyện được mười chiến hồn, đem hết thực lực ra mau.”

“Chiến hồn tề xuất.” Độc Cô Bại Thiên nói xong lời này, thêm hai ma hồn từ nội thể xuất ra, thập phương ma hồn trấn thủ mười hướng.

Đại Ma Thiên Vương cười vang: “Ha ha, thập ma tề xuất loạn thiên địa, bản tọa vốn cho rằng câu này để chỉ bản tọa, không ngờ cậu thật sự có đủ mười ma hồn. Hắc hắc, để xem thập ma của bản tọa hay cậu lợi hại.”

Ma hồn gầm rú, tiếng vang khắp tám hướng, thông qua khoảng không vỡ nát, các thánh giả Thiên Vũ phương trời cảm ứng được hai cỗ diệt thế chi lực. Họ biết Bỉ Ngạn thế là xong, triệt để không còn gì, nhất định bị hai người phá tan.

Trong lúc Độc Cô Bại Thiên nghxi cách cùng Đại Ma Thiên Vương đồng quy ư tận, từ cung diện dưới lòng đất thành Thông Châu ở Thanh Phong đế quốc, một đạo thần quang bốc lên trời cao. Cánh cửa Nguyệt thần cung mở toang, một nữ tử mĩ lệ tuyệt luân, thánh khiết cực kỳ chầm chậm bước ra.

“Bản tọa đã sống lại.” Cô bản tọa lẩm bẩm.

Đó là Tình Nguyệt năm xưa, hiện tại là Tư Đồ Minh Nguyệt.

Cùng lúc, Minh Nguyệt cảm ứng được dao động năng lượng của Độc Cô Bại Thiên từ Bỉ Ngạn vượt qua không gian tràn về, nàng lão phu nhíu mày: “Không được, chàng gặp nạn.”

Ra khỏi cung điện dưới lòng đất, nữ nhân ấy cảm ứng được mọi vật bên ngoài và chỉ thoáng chốc đã hiểu rõ. Bách thánh đại chiến trong truyền thuyết đã nổ ra, Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương đang đấu với nhau trong trận quyết định.

Tiểu ma nữ Huyên Huyên bị sư phụ phong trụ công lực, một mình ở trên tiểu đảo, mọi trân cầm dị thú tiêu diệt mà sư phụ nữ nhân ấy tốn công nuôi dưỡng bị diệt sạch mà không ngăn được cơn buồn chán của nữ nhân ấy.

Trận trận dao động từ Bỉ Ngạn truyền về Thiên Vũ phương trời. Nữ nhân ấy vừa nóng lòng vừa giận, nhưng không có cách gì rời khỏi đây mà sang đó.

Thời gian trôi đi, trận quyết chiến giữa Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương phát ra khi tức hủy thiên diệt địa, liên tục tràn sang Thiên Vũ phương trời.

Cùng lúc đó, Huyên Huyên cảm giác toàn thân nóng bừng, tựa hồ nơi sau thẳm của linh hồn có gì đó thức tỉnh, khí tức thánh khiết điên cuồng tràn ra, bốc lên tận trời cao.

“Ồ, đây là sao, mình sao lại thế nào?” Huyên Huyên vốn thông tuệ, diêu ngoa cũng đâm ra mơ hồ.

Minh Nguyệt nhìn thấy từ Đông Hải sáng lên thần quang, thần sắc liền kích động hết sức, nữ nhân ấy lẩm nhẩm: “Hay quá, không ngờ trên đời còn có hậu duệ của thái cổ chúng thần, Đại Ma Thiên Vương, tử kỳ của ngươi ta đây đã định.”

Tuyệt đại đa số chiến lực của Bỉ Ngạn đều là Võ thánh tuyển chọn từ Thiên Vũ vùng đất, mấy vạn năm trước Đại Ma Thiên Vương đã phát hiện trên Thiên Vũ vùng đất có cao thủ thánh câp Tình Nguyệt là hậu duệ của thái cổ chúng thần khiến gã kinh hãi vô ngần.

Hậu duệ của thần tất nhiên trong mình có thần lực, tuy trải qua ngàn vạn năm, sức mạnh này giảm dần nhưng vẫn là thứ duy nhất có thể uy h**p cường giả thánh cấp đứng đầu như tên đó. Lúc đó Đại Ma Thiên Vương cực kỳ mâu thuẫn, muốn trừ Minh Nguyệt, lại cảm thấy đáng tiếc, sau cùng phân tích rõ ràng với Tinh Nguyệt, muốn nữ nhân ấy làm Thần của Thiên Vũ nhân gian. Thật ra, Đại Ma Thiên Vương là môt kẻ điên cuồng, tên đó muốn khiêu chiến với Trời, hiểu được mọi chuyện trong quá khứ, nhưng trước hết tên đó cần phải vượt hơn Thần đã. TÊN ĐÓ để lại Tinh Nguyệt để nữ nhân ấy thành Thần để xem Thần mạnh đến đâu, đó là mục tiêu ban đầu, mục tiêu lớn nhất của tên đó vẫn là “chiến thiên.”

Trải qua trăm lần thuyết phục, cuối cùng Tình Nguyệt cũng đồng ý làm người đại diện cho Bỉ Ngạn tại Thiên Vũ phương trời, dùng thân phận Nguyệt thần xuất hiện trước mặt người Thiên Vũ phương trời.

Đó là một bước trọng yếu trong kế hoạch phong thần của Bỉ Ngạn. Nhưng họ không ngờ nữ nhân ấy bản tọa chỉ hứa hão, sau cùng đã phản bội họ.

Minh Nguyệt ngay lập tức bay về phía Đông Hải…

Độc Cô Bại Thiên va Đại Ma Thiên Vương quấn chặt lấy nhau, chiến hồn của hai người cũng thế. Trong lúc này, họ phá vỡ vô số khoảng không, năng lượng cuồng bạo từ các khoảng không này tràn khắp vùng đất của Đại Ma Thiên Vương, triệt để hủy diệt tất cả.

“Bại Thiên…”

“Tiểu Bạch, bọn ta đây đến rồi…”

Độc Cô Bại Thiên ngoái lại phát hiện ra Tư Đồ Minh Nguyệt đã xuất hiện tại phương trời này, hai mắt tên đó mơ hồ, không ngờ sau ba năm còn gặp lại nàng lão phu.

Lúc tên đó nhìn thấy Huyên Huyên, bất giác bật cười.

Đại Ma Thiên Vương biến sắc, gã biết Minh Nguyệt là hậu duệ của thái cổ chúng thần nhưng bé gái đứng cạnh cũng đang phát ra khi tức thánh khiết như thế, khiến gã dấy lên hoảng sợ.

HẮN vung tay bổ vào hai người, năng lượng hùng hậu dấy lên cuồng phong ào ào, chưởng lực như kinh đào hãi lãng cuốn tới.

Độc Cô Bại Thiên hồn phi phách tán, tên đó biết Minh Nguyệt và Huyên Huyên không thể chống nổi một đòn diệt thế của Võ thánh từ viễn cổ, nhanh chóng tên đó phá toái không gian xuất hiện trước mặt hai người, đẩy cỗ sức mạnh hủy thiên diệt địa sang một phiến khoảng không khác.

“Đại Ma Thiên Vương, người đối phương cần đối phó là ta đây, đừng nên vô sỉ như thế?”

Đại Ma Thiên Vương lạnh lùng nhìn ba người, không đáp lại.

Minh Nguyệt nói: “Hai người bọn muội là hậu duệ của thái cổ chúng thần, tên đó sợ thần lực của bọn muội nên phải diệt trừ trước.”

Huyên Huyên cũng tỏ ra hưng phấn: “Không ngờ muội cũng là hậu duệ của Thần, hi hi, đúng là không ngờ! Tiểu Bạch, huynh nghĩ cách giữ lấy tên đó, muội và Minh Nguyệt tỷ tỷ đem thần lực truyền vào tên đó, nhát định tên đó sẽ xong đời.”

Độc Cô Bại Thiên phấn chấn hẳn: “Được, hai người đợi một chút.”

Đại Ma Thiên Vương tựa hồ cũng đoán ra hành động của họ, tên đó căn bản không cho Độc Cô Bại Thiên có cơ hội đến gần mà liên tục tấn công Minh Nguyệt cùng Huyên Huyên khiến Độc Cô Bại Thiên không dám rời khỏi hai người nửa bước. Dầu vậy, hai cô ta đây cũng không ít lần gặp nguy ngập.

Đại Ma Thiên Vương tung ra mười mấy đạo chưởng lực luân phiên oanh tạc, Độc Cô Bại Thiên để sót một đạo, không chặn được hoàn toàn, nặng lượng cuồng bạo khiến hai nàng lão phu thổ máu không ngừng, sắc mặt nhợt nhạt.

Độc Cô Bại Thiên gầm lên tức giận, mười đạo ma hồn cùng thân ảnh hắn bản vương chặn trước mặt hai nữ nhân ấy, ngay lập tức xông tới.

Ma hồn xung kích kịch liệt, va chạm liên hồi, sau cùng hắn bản vương cũng ôm chặt được Đại Ma Thiên Vương.

Đại Ma Thiên Vương không hề hoảng loạn, cười lạnh lùng: “Đối phương cùng ôm bản vương, thần lực hủy diệt không chỉ tràn vào bản vương mà cả đối phương cũng thế, để bản vương xem họ hạ thủ kiểu gì, hắc hắc…trên thế gian chỉ có đối phương đủ khả năng giữ được bản vương nhưng…hắc hắc, đám người kia có dám hạ thủ không?”

Hai cô gái sững người.

Đại Ma Thiên Vương cười vang: “Trừ phi hai người chúng bản tọa cùng chết, bừng không không còn cách tiêu diệt bản tọa, ha ha…”

Độc Cô Bại Thiên tuy tức giận nhưng cũng không biết làm sao.

Đại Ma Thiên Vương nói tiếp: “Bản tọa không còn gì vương vấn ở đời nhưng đối phương khác, đối phương còn bao nhiêu ràng buộc, hai người con gái đó, cha mẹ, tri kỷ….hắc hắc, hợp tác với bản tọa để tái hiện lại thời đại thần thoại thái cổ, bằng không…hắc hắc…”

Lửa giận dâng lên trong lòng Độc Cô Bại Thiên, tên đó thật sự hoảng sợ, tên điên này có thể làm bất cứ chuyện gì, nếu tên đó bất chấp thủ đoạn, hậu quả thật sự vô cùng cực đáng sợ.

Người thân, tri kỷ, cả hai người con gái trước mắt nữa, cùng các Võ thánh của Thiên Vũ vùng đất…

Thân ảnh tất cả trôi qua trước mắt khiến Độc Cô Bại Thiên do dự…

Ngẫm nghĩ hồi lâu, Độc Cô Bại Thiên ngưa mặt lên trời cười vang: “Ha ha, Đại Ma Thiên Vương, cậu tưởng bản tọa cũng sẽ vĩnh viễn bị tiêu diệt dưới thần lực giống cậu ư? Đừng quên bản tọa là ai, bản tọa là Độc Cô Bại Thiên, cậu duy nhất dưới gầm trời này không ngừng chuyển thế nghịch thiên tu đạo, chết thêm một lần với bản tọa chẳng qua là thêm một lần chuyển thế, chả có gì đáng sợ. Cậu thì khác, một khi cậu chết dưới thần lực là vĩnh viễn biến mất, không thể nghịch thiên tái sinh như bản tọa.”

Đại Ma Thiên Vương nhếch mép: “Không nên khinh người như vậy, tính chất hủy diệt của thần lực hơn thánh lực nhiều, cấp bậc của bọn bản tọa căn bản không thể chống nổi tấn công của thần lực, đã bị giết, không ai có khả năng tái sinh.”

Nhưng lúc này Độc Cô Bại Thiên tỏ ra rất ung dung, quay sang quát Huyên Huyên và Minh Nguyệt: “Các người còn đợi gì, không mau dẫn đạo thần lực truyền vào thể nội tên đó.”

“Nhưng…” Mắt Minh Nguyệt đỏ lựng, nếu đem thần lực xuất ra, Độc Cô Bại Thiên cũng sẽ tiêu vong. Nàng ta đây tin lời Độc Cô Bại Thiên, không Võ thánh nào có thể tái sinh sau khi chết dưới sát phạt của thần lực.

Giọng Huyên Huyên lạc đi: “Tiểu…Bạch….”

Độc Cô Bại Thiên đại nộ: “Ta đây đã nói là ta đây không sao, các nàng ta đây còn định bỏ qua cơ hội này sao? Minh Nguyệt, muội có từng nghĩ đến cha mẹ, đến ba vị ca ca, đến bá bá Huyết Đế chưa. Hiện tại nếu không tiêu diệt tên điên này, về sau hắn ta đây có thể làm bất cứ chuyện gì, muội không sợ hắn ta đây làm hại người thân của mình sao?”

“Huyên Huyên, muội có bao giờ nghĩ đến sư tôn, ông ấy nuôi dạy muội thành người, dạy cho muội một thân tuyệt kỹ cao thâm, chả lẽ muội muốn ông ấy bị tên điên này giết?”

“Tên điên này quyết không thao cho các Võ thánh của Thiên Vũ phương trời, người nhà, bạn hữu của bản vương và hai muội bởi chúng bản vương có thể huy h**p đến ự tồn tại của tên đó. Hai muội định để ngần ấy người chết trong tay tên điên này chắc?”

“Nhưng…” Hai cô gái bật khóc, “nhưng…bọn muội không muốn mất huynh….”

“Ta đây nói rồi, ta đây tuyệt đối không chết, hiện tại dẫu ta đây có tiêu vong nhưng nhất định có ngày ta đây sẽ chuyển thế trùng sinh xuất hiện trước mặt hai muội! Mau ra tay đi! Mau!” Độc Cô Bại Thiên gầm lên.

Hai tay Minh Nguyệt run rẩy, mở chiếc bao sau lưng, lấy ra một cây bảo cung xanh đen.

Lúc đầu, Đại Ma Thiên Vương không tin rằng Minh Nguyệt và Huyên Huyên sẽ ra tay nhưng bây giờ tên đó không còn dám chắc. Lúc thấy Minh Nguyệt lấy cây cung ra, tròng mắt tên đó co rút tức thì.

Minh Nguyệt không lắp tên, chỉ kéo nhẹ dây cung, cây cung tỏa ra kim quang nhàn nhạt. Cô ấy dẫn thần lực trong thân thể ra, thần lực hóa thành mũi tên vàng óng xuất hiện trên dây cung, thần lực chảy vào càng nhiều, mũi tên càng sáng, đồng thời tinh khí thiên địa điên cuồng chảy về nhập vào mũi tên.

Đại Ma Thiên Vương không thể trấn tĩnh nổi, kinh hãi hét lên: “Là Hậu Nghệ thần cung tồn tại từ thời đại thần thoại thái cổ?”

Trong mắt Minh Nguyệt vương lệ: “Không sai, thần cung vẫn ở trong nơi lão phu luyện tập – Nguyệt thần cung, đó là một bí cảnh từ thái cổ, Đại Ma Thiên Vương, đối phương chết chắc rồi.” Lúc đó nữ nhân ấy bi thương cùng cực, vừa cùng Độc Cô Bại Thiên trùng phùng lại phải ly biệt, thậm chí là vĩnh biệt.

Cô bản tọa giơ Hậu Nghệ thần cung, chần chừ hồi lâu không nỡ buông dây, nước mắt chứa chan.

Độc Cô Bại Thiên gầm lên: “Minh Nguyệt, muội còn do dự gì nữa? Huyên Huyên mau đến kéo cung.”

Vẻ mặt hai người con gái đều bi thương, cùng kéo mạnh Hậu Nghệ thần cung, nước mắt tràn ra che mờ mắt họ.

Mũi tên này sẽ diệt trừ Đại Ma Thiên Vương điên cuồng.

Mũi tên này cũng sẽ lấy đi sinh mệnh của “tên đó.”

Mũi tên này sẽ mang lại yên bình cho Thiên Vũ phương trời.

Mũi tên này cũng sẽ mang lại cho họ khổ đau ngàn kiếp.

“Bản vương hứa với hai muội, sớm muộn gì cũng có ngày bản vương lại xuất hiện trước mặt hai người, mau bắn đi.” Độc Cô Bại Thiên lại rống lên.

Tiếng sấm kinh thiên vang lên, cuồng phong dấy động, thiên địa thất sắc, kim quang xé toạc khoảng không, thoáng chốc đã xuyên qua hai Võ thánh mạnh nhất trong gầm trời.

“A….”

“A….”

Hai tiếng gào chật vật vang khắp nhân gian, xuyên qua không gian bị xé nát vọng đến tai mỗi Võ thánh ở Thiên Vũ nhân gian.

Xuyên qua khoảng không bị phá vỡ, các Võ thánh đều nhìn rõ trận chiến bi tráng, trong khoảnh khắc Độc Cô Bại Thiên và Đại Ma Thiên Vương, hai Võ thánh tiếp cận với Thần nổ tung thân thể, năng lượng cuồng bạo trong thân thể hai người tỏa khắp Bỉ Ngạn.

Sư tôn Huyên Huyên thấy cỗ năng lượng khủng khiếp tràn về phía hai người con gái như sóng vỗ bờ, tức thì đưa cả hai rời khỏi Bỉ Ngạn.

Hai người con gái khóc như chim đỗ quyên nhỏ máu.

Đời đời kiếp kiếp…

Từ sau trận chiến diệt thế này, Bỉ Ngạn triệt để bị hủy diệt, trở thành khoảng không tràn ngập năng lượng, không còn dấu hiệu của sự sống…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8