Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 70: Hoan ái trước khi sắp bị tử hình
Tử Khê vừa về tới nhà, mới mở cửa ra cả người đã bị đẩy mạnh vào trong
phòng. Cô vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Lâu Tử Hoán mặt mày xanh mét. Tử Khê lạnh lùng nghiêm mặt, không để ý tới hắn ta đây. Cô trước đi mở nước,
sau đó trở về phòng lấy quần áo. Vừa trở về, cô cần phải tắm rửa sạch sẽ một chút, mới có thể tức thì phải đối mặt khiêu chiến.
Lâu Tử
Hoán thẹn quá hóa giận, một phát bắt lấy cánh tay cô, nghe thấy tiếng cô hô đau. Nhanh chóng ý thức được mình đã đụng vào miệng vết thương của cô,
mạnh mẽ buông ra. “An Tử Khê, lá gan của cô bạo lên phải không? Cư nhiên lại dám tắt di động biến mất hai ngày! Cô đừng quên, cô bây giờ là đàn
bà của tôi! Cô làm việc ở Hi Hi, cô không sợ tôi sẽ làm khó chứ, mà cô
cũng phải thực hiện hợp đồng đã ký.”
Tử Khê vẫn đang không để ý
tới tên đó, cô cầm quần áo đi vào phòng tắm. Thậm chí coi như tên đó không tồn tại, bắt đầu c** q**n áo tắm rửa.
Lâu Tử Hoán chưa từng bị người lão phu lờ đi như vậy, trên mặt Tử Khê có sự lạnh lùng trước nay chưa từng
có, hắn không hiểu sao cảm thấy kinh hoàng. Nhìn đến vết thương trên cánh tay cô, vẫn còn rỉ máu, trong lòng trào ra áy náy cùng thống khổ nồng
đậm. Hắn thấy An Tử Khê mở vòi phun, căn bản không để ý đến vết thương
trên tay. Vội khóa vòi nước lại, nổi giận hét: “An Tử Khê, cô điên rồi,
cô không phát hiện tay cô bây giờ còn chảy máu sao? Miệng vết thương bị
chạm vào nước, sẽ nhiễm trùng, cô không biết sao?”
An Tử Khê lúc
này mới liếc mắt nhìn tên đó, cười nói: “Lâu Tử Hoán, anh thật là quá buồn
cười. Vết thương của tôi không phải là do anh ban tặng sao? Vết thương
của tôi bị nhiễm trùng hay không, có quan hệ gì với anh? Cho dù vết
thương của tôi nhiễm trùng thậm chí tôi bị chết đi, anh hẳn là phải vỗ
tay mừng rỡ mới đúng. Tôi là kẻ địch của anh, mẹ tôi hại chết mẹ anh. Mà tôi từ nhỏ ức h**p em gái anh, còn độc ác để lưỡi dao vào trong quần áo cô bản tọa làm cô bản tọa bị thương, người đàn bà như tôi, có bị báo ứng thế nào
cũng là nên phải nhận.”
Lâu Tử Hoán bị vẻ tươi cười của cô làm
kinh hãi, cô rõ ràng đang cười, nhưng trong nụ cười của cô tràn ngập
tuyệt vọng cùng thống khổ. TÊN ĐÓ đột nhiên bắt đầu hoảng sợ, trực giác
mình có phải hay không đã phá hủy cái gì, làm sai cái gì. “An Tử Khê, cô làm sao vậy?”
Tử Khê vẫn cười, trên người cô trần như nhộng, vẻ tươi cười của cô hết sức xinh đẹp:
“Lâu Tử Hoán, tôi hẳn là rất đẹp đi!” Cô ôm lấy cổ hắn bản vương, kéo đầu hắn bản vương xuống,
hình như muốn hôn lên môi hắn bản vương, “Anh hận tôi như vậy, nhưng là vẫn để tôi ở bên cạnh anh, mỗi ngày lên giường với anh. Đàn ông có phải đều thích
lên giường với đàn bà, về phần yêu hay không yêu, có thích hay không
thích một chút cũng không quan trọng. Chỉ cần cô bản vương dung nhan tuyệt mỹ
kinh người, thân hình xinh đẹp.”
“An Tử Khê, cô điên rồi!” Giọng
nói tên đó gần như khàn khàn, nụ cười của Tử Khê thực mị hoặc, tên đó nuốt
nước miếng, nửa người dưới tức thì bắt đầu phản ứng nóng lên.
Tử
Khê chú ý tới, cười đến càng vui vẻ: “Tôi quả nhiên đoán đúng rồi!”Tay
cô tìm đến dưới thân tên đó, c** th*t l*ng của tên đó, xoa xoa nơi d*c v*ng
sưng phồng của tên đó. Ghé vào lỗ tai tên đó hà hơi, “Anh bây giờ có phải rất
muốn tôi hay không, muốn tôi giúp anh không.”
Lâu Tử Hoán rốt
cuộc không thể nhịn được sự khiêu khích, một tay ép cô vào tường, cuồng
nhiệt hôn cô. Tên đó chỉ hai ba bước là cởi bỏ quần áo của mình, ôm lấy
mông cô, tách hai chân cô ra thẳng bước tiến vào trong cơ thể cô. Tên đó
một lần lại một lần đánh sâu vào, một lần lại một lần giữ lấy: “An Tử
Khê, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, sẽ không!”
Tử Khê ngẩng đầu, ôm
lấy đầu tên đó, nước mắt trào ra. Cô hẳn là hận tên đó, từ nhỏ đến lớn tên đó
chưa từng cho cô một sắc mặt hòa nhã, ngoại trừ thương tổn vẫn chỉ là
thương tổn. Chỉ có lúc l*m t*nh, chỉ có khi tên đó ở chỗ sâu nhất trong
thân thể cô, cô mới có thể cảm giác được, tên đó cũng có thể thuộc về cô.
Lâu Tử Hoán! Lâu Tử Hoán! Lâu Tử Hoán! Cô cắn chặt môi dưới, trong lúc
tên đó đánh sâu vào người cô, lên tới đỉnh.
Lâu Tử Hoán buông cô ra, bắt đầu mở nước trong bồn tắm lớn. Cho đến lúc xác nhận nước đủ nóng,
gã ôm cô đi vào. GÃ cẩn thận đặt tay cô ở ngoài bồn tắm lớn, nhấc cằm
cô lên hỏi: “Nói, hai ngày nay cô đi đâu? Tự dưng còn dám tắt điện
thoại!”
Tử Khê cười, ôm lấy cổ hắn hôn lên hắn, thân mình lại tiến vào trong lòng hắn, gắt gao cuốn lấy hắn.
Cô đột nhiên nhiệt tình làm tên đó suýt nữa thì không chống lại được. Sau một trận hôn nồng nhiệt, tên đó tách cô ra: “Đừng tưởng rằng cô như vậy là có
thể không trả lời thành thật, nói, cô đi đâu?”
“Lâu Tử Hoán, anh
thật khẩn trương tôi đi đâu như vậy? Anh sẽ không phải đã yêu tôi rồi
đi?” Cô đương nhiên biết là không có khả năng, nhưng sau giờ này khắc
này, tên đó ở bên cô, cô cũng có một tia ảo tưởng.
Lâu Tử Hoán bị cô hỏi lòng kinh sợ, ngay lập tức cương quyết phản kích: “An Tử Khê, cô bớt
tự tin thái quá đi. Loại đàn bà tâm địa rắn rết ai cũng có thể làm chồng như cô, tôi sẽ có khả năng yêu được cô sao?”
Cũng phải! Tử Khê
cụp mắt xuống, nhanh chóng lại cười nói: “Mà anh, lại càng thích cùng đàn bà ai cũng có thể làm chồng như tôi lên giường, không phải sao?” Cô cảm
nhận được d*c v*ng nóng cháy của hắn bản tọa, đắc ý nở nụ cười.
Lâu Tử
Hoán rất là khó khăn, lần đầu tiên đấu với An Tử Khê, tên đó lại có cảm
giác bị thua. Nghe được cô tự thừa nhận mình là ai cũng có thể làm
chống, tên đó không hiểu buồn bực không cam lòng, dứt khoát đẩy chen vào
chỗ ấm áp của cô. Tên đó thừa nhận, tên đó hết sức yêu thích cảm giác lúc làm
tình với An Tử Khê. Ở trong thân thể cô, có thể tìm được thứ thuộc về
tên đó, có thể tìm được sự an tâm. Bị cô bao vây lấy, mà cô nằm ở trong
lòng tên đó, thân thể đám người kia gắt gao chặt khít một chỗ. Thường thường chỉ
có lúc l*m t*nh, tên đó mới có thể cảm giác được, sinh mạng của tên đó được
trọn vẹn.
Tử Khê vừa muốn khóc, cô không nên khóc trước mặt Lâu
Tử Hoán. Nhưng là cô rốt cuộc không thể nhịn được, vùi đầu vào vai hắn ta đây, thừa nhận hắn ta đây va chạm, rơi lệ khóc nức nở. Cô ôm chặt lấy hắn ta đây, cảm giác được nhiệt độ cơ thể của hắn ta đây, hơi thở của hắn ta đây, hương vị của hắn ta đây. Qua hôm
nay, cô sẽ làm mất đi tư cách này.
Hai người dây dưa ở phòng tắm
hơn hai giờ, cho dù là Lâu Tử Hoán thể lực vốn dư thừa cũng mệt mỏi. An
Tử Khê mất tích hai ngày, hắn lão phu phát điên hai ngày. Phái vô số người đi
tìm, mà hắn lão phu ở trong văn phòng thì giống như con thú bị nhốt, phát tiết
lửa giận với mỗi một người hắn lão phu nhìn thấy. Nhất thời, Lâu thị bị mây đen
bao phủ, người người đều cảm thấy bất an. Ai cũng đều biết thái tử tâm
tình không tốt, mỗi ngày đều tìm người để khai đao.
Hắn ta đây đã có hai ngày không có cảm giác được nghỉ ngơi tốt, được ngủ một giấc thật ngon. Từ tối qua cho đến tối nay, hắn ta đây ở trước cửa khu nhà canh cô một ngày
một đêm, cho đến tận khi thấy xe QQ của cô xuất hiện, mới lên lầu trước, ở cửa chờ cô. Hơn nữa trận vừa rồi tiêu hao thể lực, thân thể làm bằng
sắt cũng mệt mỏi. Nằm lên trên giường, lúc Lâu Tử Hoán sắp ngủ, hắn ta đây còn
không quên hỏi: “An Tử Khê, cô không phải hẳn là có chuyện muốn nói với
tôi?”
Tử Khê dựa vào trước ngực tên đó: “Ngủ đi, tôi cũng mệt mỏi!”
Lâu Tử Hoán không địch lại được mệt mỏi đột kích, ôm chặt cô, nặng nề ngủ.
Qua hồi lâu, cô xác định Lâu Tử Hoán thật sự ngủ say, cô ngẩng đầu lên
nhìn đồng hồ treo tường. Cẩn thận đẩy Lâu Tử Hoán ra, mặc từng thứ từng
thứ quần áo Hắc Diệu Tư chuẩn bị cho cô. Trang điểm nhạt, thẳng đến nhìn vào gương cô đã không còn nhận ra được chính mình, lúc ấy cô mới vừa
lòng ra khỏi cửa.
Đi tới cửa, cô không thể nhịn được quay đầu lại. Đi vào phòng, hôn lên môi tên đó: “Lâu Tử Hoán, tôi tha thứ cho anh!” Nói
xong, cô lại cảm thấy buồn cười, tên đó căn bản sẽ không để ý cô có tha thứ hay không.