Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 74: Ánh mắt của Lâu Nhược Hi

Cập nhật lúc: 2026-08-18 01:30:46 | Lượt xem: 4

Tử Khê ngủ rất nặng
nề, rất dài, lúc vừa tỉnh lại có cảm giác cả người rùng mình một cái, cô mở mắt ra, Lâu Nhược Hi liền đứng ở bên giường nhìn chằm chằm. Cô nhìn
căn phòng treo rèm cửa thật dày. Trời vẫn còn rất u ám, ánh mắt của Lâu
Nhược Hi phảng phất như màn theo dao, đâm vào cô, mỗi một dây thần kinh
cũng giật mình tỉnh lại.

“Tử Khê, cô đã dây!” Lâu Nhược Hi cười
đi tới đầu giường, âm thanh của cô lão phu chính là nhu nhược như vậy, không xương nhẹ như tơ, âm trầm đáng sợ.

Tử Khê giật giật thân thể,
không có một chỗ nào không đau, cô vừa nhìn lên đồng hồ điện tử ở đầu
giường đã là 11 giờ rồi. “Lâu Nhược Hi, nói đi, cô muốn gì?” Ở trong mắt người khác, Lâu Nhược Hi có thể là một đóa hoa mềm mại vô hại được
trồng trong nhà kính, nhưng mà từ nhỏ đến lớn, Tử Khê cô cùng rõ ràng
Lâu Nhược Hi giấu diếm mưu mô là cỡ nào thâm trầm cùng đáng sợ.

“Tử Khê, đang ở đây nói cái gì vậy?” Lâu Nhược Hi vẻ mặt vô tội, “Tôi thấy
tôi qua anh hai đối với cô như vậy, tôi lo lắng cô sẽ có chuyện gì cho
nên mới đến xem cô một chút!”

“Lâu Nhược Hi, cô cũng biết Lâu Tử
Hoán là anh trai cô.” Tử Khê vốn không muốn nói gì, dù sao cũng là
chuyện của anh em họ. Lâu Tử Hoán lại càng hận cô thấu xương. Anh em đám người kia muốn làm chuyện gì loạn luân cũng không liên quan đến cô mới phải.
Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Lâu Nhược Hi, cô ý thức được từng ánh mắt, từng vẻ mặt, mỗi một động tác của lanh đều là dày công tính toán kỹ
lưỡng. Cô bản tọa biết cô khóc, cười thế nào có thể khống chế thật chặt tình
cảm của Lâu Tử Hoán. Người như vậy thật đáng sợ, chỉ cần vừa nghĩ đến
thôi cũng làm cho cô không rét mà run.

“Tử Khê, cô có ý gì?” Nụ cười của Lâu Nhược Hi trở nên cứng ngắc.

“Lâu Nhược Hi, ở đây chỉ có hai chúng bản vương, cô có thể không cần phải giả bộ
cái bộ dạng kia!” Tử Khê xuống giường, mặc dù toàn thân đau nhức khiến
cô cau mày, cô vẫn là tự tin bước đến trước mặt cô bản vương. “Lâu Tử Hoán là
anh ruột của cô, là anh trai cùng cha cùng mẹ với cô, nếu quả thật cô
yêu anh cô mà nói, cô nên buông tha cho anh cô, cũng là buông tha cho
bản thân cô đi.”

“Tôi, tôi không biết cô đang nói cái gì.” Lâu
Nhược Hi mặt trắng bệch lùi lại mấy bước, “Tử Khê, tôi mới phải là người nói với cô mới phải, anh tôi ở cùng với cô chẳng qua là muốn lợi dụng
cô để trả thù mẹ cô thôi. Anh ấy không phải thật lòng yêu cô, cô tốt
nhất là rời khỏi anh ấy đi!”

Rốt cuộc cô cũng có thể nghe thấy
những lời nói thế này từ trong miệng của Lâu Nhược Hi! Con thỏ nhỏ xinh
đẹp thiện lương cũng có thể biến thành con bọ cạp độc nhất, đáng sợ
nhất, mọi lúc có thể đưa người bản tọa vào chỗ chết. “Những điều này không
cần cô nhắc nhở tôi, anh cô lúc nào nơi nào cũng đều không quên nhắc nhở tôi chuyện này. Không ngại nói cho cô biết, từ lúc bắt đầu đi vào Lâu
gia, cuộc đời của tôi là một cơn ác mộng, chọc phải anh em cô lại càng
là tai họa trong đời tôi!” Nói xong, cô cầm lấy quần áo đi vào phòng
tắm.

Cô không thèm nhìn đến ánh mắt dị thường, thâm trầm đáng sợ của Lâu Nhược Hi.

Tắm rửa xong, cô liền nhận được điện thoại của mẹ cô. An Dạ Vũ lúc đầu liền hỏi chuyện bức ảnh, cô dừng vài giây mới trả lời “Không có việc gì cả!” An Dạ Vũ vừa nghe thấy không có chuyện gì cả, chưa nói câu thứ hai đã
dập máy.

Lúc xế chiều Tử Khê trở về Hi Hi chụp mấy tấm ảnh đại
diện. Lúc tan việc, nhóm người mẫu hẹn nhau đi uống rượu, khiêu vũ. Trần Hựu An cũng đi, sống chết lôi kéo Tử Khê, Tử Khê không thể làm mất thể
diện của Trần Hựu An được, lại nhớ tới thái độ lạnh băng buổi trưa của
Lâu Tử Hoán với cô, hẳn là buổi tối cũng sẽ không muốn nhìn thấy cô, cho nên cô cũng đi cùng.

Đến quán bar, các cô tìm chỗ ngồi xuống. Tử Khê hôm nay mặc quần áo dài tay, thân thể cô không thoải mái, chỉ cầm
rượu rồi ngồi ở trong góc ngẩn người.

Dáng vẻ cô xinh đẹp, thỉnh
thoảng có đàn ông đến gần, cô cũng chỉ khoát tay. Trần Hựu An nhảy một
bản trở lại nhìn thấy sắc mặt Tử Khê cũng không quá tốt, hỏi: “A Tử, mấy ngày qua thế nào? Lâu đại thiếu không đối xử tốt với em sao? Hay là em
phải chịu khổ rồi?”

Tử Khê buồn bực uống rượu, cũng không nói
chuyện. Nhạc trong quán đinh tai nhức óc, mùi rượu khắc nơi. Cô nhìn
đồng nghiệp đong đưa thân thể cùng đàn ông xa lại mập mờ, cô lại cô đơn
nhớ đến Nhạc Nhạc. Tiếng nói mềm mại của Nhạc Nhạc vang lên bên tai cô,
trong căn phòng đó cô ôm Nhạc Nhạc, toàn bộ phương trời đều yên lặng xuống, tựa như chỉ thuộc về hai người.

“Đó có phải là Lâu Nhược Hi hay không?” Trần Hựu An cắt đứt trầm tư của cô, ánh mắt nhìn về một góc khác.

Tử Khê theo ánh mắt của Trần Hựu An nhìn sang, quả nhiên là Lâu Nhược Hi.
Lâu Nhược Hi ngồi ở giữa hai người con trai, cười đến rực rỡ. Tiểu thư
ngoan ngoãn Lâu Nhược Hi lại sẽ tới quán bar uống rượu? Lâu Tử Hoán biết rồi hẳn là sẽ phát điên đi!

Chỉ lát sau, cô nhìn thấy Lâu Nhược
Hi cả người loạng choạng, bị hai tên con trai kia dắt díu muốn đi ra
ngoài. Lúc đi qua chỗ các cô, Lâu Nhược Hi đi ngang qua mặt cô, mặt cô
lão phu đỏ ửng hướng về phía cô nhàn nhạt cười, ánh mắt lại càng âm u lạnh
thấu xương.

Tử Khê cẩn thận đánh giá hai tên con trai bên người
cô lão phu, bộ dạng không có ý tốt. Tử Khê không biết tại sao Lâu Nhược Hi
lại ở chỗ này, để cô lão phu đi cùng với hai tên con trai kia cô cũng không
làm được. Cô đặt rượu xuống, kéo Lâu Nhược Hi: “Lâu Nhược Hi, sao cô lại đến chỗ này? Bác Trương ở đâu, còn ở bên ngoài chờ cô không?”

Lâu Nhược Hi lắc lắc đầu: “Tôi đến cùng bạn của tôi, đám người kia đều là bạn tôi. Tử
Khê, cô không phải nói muốn tôi buông tha cho anh tôi, cũng là buông tha cho chính mình sao? Bây giờ tôi liền quyết định làm như vậy!”

Tử Khê nghe xong càng không thể để cô bản vương đi. Cô một tay giữ cô bản vương, một tay gọi điện thoại, Trần Hựu An ngăn cản cô: “A Tử, đây là chuyện của người bản vương, em vẫn là bớt can thiệp vào thì hơn.”

Tử Khê không có nghe
điện thoại của Trần Hựu An, cô định kéo Lâu Nhược Hi về: “Lâu Nhược Hi,
bây giờ đã muộn rồi, số điện thoại của bác Trương là gì, để tôi gọi bác ý đến đón cô về!”

“Vị tiểu thư này!” Tên con trai ôm eo Lâu Nhược
Hi bất mãn nói, “Chúng tôi là bạn tốt của Cindy, cô yên tâm, chúng tôi
sẽ đưa cô ấy về nhà bình an!”

Tử Khê vừa nghe tiếng tên đàn ông dáng vẻ lưu manh kia, cau mày: “Lâu Nhược Hi, vừa lúc tôi cũng chuẩn bị về, để tôi đưa cô về.”

Trần Hựu An giữ lại cô: “A Tử, làm sao em lại phải về? Lâu tiểu thư đi chơi
cùng với bạn cô ấy là chuyện của đám người kia. Lát nữa bọn Lynda còn muốn ăn
khuya, em mà về trước thì không hay lắm.”

“Chị Trần, lần sau đi!” Tử Khê giữ chặt Lâu Nhược Hi không buông, “Em phải trở về. Lâu Nhược Hi, tôi lái xe, cô đi về với tôi!”

“An Tử Khê!” Lâu Nhược Hi hất tay cô ra, vẻ mặt nhạo báng, hoàn toàn không
phải là Lâu Nhược Hi ôn nhu hướng nội trước kia, “Cô thật cho tôi là
tiểu bạch thỏ mong manh, không chịu nổi gió kia như cô tưởng tượng. Tôi
không cần cô chăm sóc hay thương hại tôi! Bởi vì tôi so với cô hạnh phúc hơn rất nhiều, ba tôi thương yêu tôi, anh tôi nâng niu đặt tôi trong
lòng bàn tay mà yêu chiều. Còn cô, cô cái gì cũng không phải, tại sao cô lại nghĩ là cô có thể chăm sóc tôi, cứu tôi chứ?”

An Tử Khê ngây ngẩn cả người, đây mới là Lâu Nhược Hi chân thật nhất. Cô bản vương đã cởi bỏ
ra vẻ ngoài nhu nhược ngụy trang, mà là một người đàn bà mạnh mẽ đến
không thể mạnh mẽ hơn. Cô bản vương được hàng vạn, hàng nghìn sự yêu chiều. Cô
bản vương mưu mô đầy mình, cô ở trước mặt cô bản vương từ trước đến giờ đều thất bại
thảm hại. Cô tự cười nhạo báng bản thân, An Tử Khê à An Tử Khê! Mày đã
nếm đủ mùi đau đớn của Lâu Nhược Hi còn chưa đủ nhiều sao? Tại sao mày
cho là cô bản vương cần mày tới bảo vệ đây?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8