Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-08-18 06:15:16 | Lượt xem: 3

Thân thể Lâu Tử Hoán rõ ràng run lên, tên đó đứng dậy, thật sự ra mở cửa
phòng. Ngoài cửa đều không có gì cả, tên đó khóa kỹ cửa, ánh mắt càng thêm
vẻ thâm trầm lo lắng, tên đó thong thả bước từng bước một tới gần cô: “Cô
miệng lưỡi toàn nói dối, tôi sẽ không bao giờ tin cô nữa!” TÊN ĐÓ đè lên
người cô.

Hắn bản vương cắn rất mạnh, hàm răng đâm vào tận trong thịt, nếm được mùi ngọt của máu tươi. Hắn bản vương dùng đầu lưỡi l**m một chút, bao nhiêu
máu chảy ra, hắn bản vương đều l**m không còn một giọt.

Tử Khê đau đến đến nỗi la lên. Cô cảm thấy nhục nhã cực kỳ, mắt khóc sưng đỏ mắng: “Lâu Tử Hoán, anh là đồ điên!”

Lâu Tử Hoán nở nụ cười, hắn bản vương thậm chí dùng sức hút miệng vết thương của cô,
hút ra càng nhiều máu, hắn bản vương nuốt vào, sau đó hôn cô. Hắn bản vương đem máu ngậm
trong miệng đổ vào miệng cô, bức cô nuốt vào. Hắn bản vương c*n m** d*** của cô:
“Nói cho cô biết, vẫn còn chưa xong đâu!”

Cô vội vàng lùi người
lại, Lâu Tử Hoán chắc điên rồi, hoàn toàn điên rồi. “Lâu Tử Hoán, anh
bình tĩnh một chút. Tôi, tôi là lừa gạt anh, tôi chưa lên giường cùng
Hắc Diệu Tư. Tên đó cùng mẹ tôi làm ra chuyện như vậy, tôi chán ghét hận
tên đó còn không hết, căn bản không có khả năng cùng tên đó lên giường. Anh
buông, buông ra!”

Lâu Tử Hoán làm ngơ. TÊN ĐÓ giống một con quỷ
khát máu, nhe răng nanh đâm vào trong làn da của cô, m*t vào dòng máu
tươi nóng ấm. Rốt cục, tên đó đã cảm thấy thỏa mãn, tên đó l**m máu tươi từng
chút một, thưởng thức dấu răng của chính mình, hai dấu răng sắp xếp
chỉnh tề ở giữa hai bên ngực cô, vẫn còn dính chút máu, xác nhận miệng
vết thương trên ngực cô nhất định sẽ lưu lại dấu vết, tên đó thỏa mãn nở nụ cười. Lấy thuốc bôi ra, bôi cho cô: “Chỉ lưu lại một vết sẹo mà thôi,
không cần khóc thương tâm như vậy.”

Tử Khê nhục nhã giấu mặt vào trong chăn, người đàn ông này đã coi cô là nô lệ của tên đó, để lại dấu ấn của tên đó ở trên người cô. Bôi thuốc cho cô xong, tên đó bắt đầu c** q**n áo của chính mình. Sau đó đến đầu giường, cởi bỏ caravat trên tay cô ra.

Caravat trên tay cô vừa được cởi bỏ, An Tử Khê liền lấy một tay đẩy ngã hắn bản vương ở
trên giường. Cô rất nổi giận, không để cho hắn bản vương có cơ hội vật cô ra. Cô
rất hận hắn bản vương, trực tiếp tới cắn lên ngực hắn bản vương, cô ch** n**c mắt, dùng hết
sức lực. Răng c*m v** da hắn bản vương, cô cũng nếm được mùi vị máu tươi. Ngực hắn bản vương phập phồng kích động, cô nghe thấy tiếng hắn bản vương cười. Cô ngẩng đầu, Lâu Tử Hoán đang cười rất thỏa mãn. Cô là đang cắn hắn bản vương, không ngờ hắn bản vương còn cười được, hắn bản vương quả nhiên điên rồi.

Cô từ trên người tên đó đi xuống, cầm quần áo bị xé rách của mình lên, muốn xuống giường đi ra ngoài.

Lâu Tử Hoán bắt lấy cổ tay của cô, trực tiếp vứt cô trở lại trên giường : “Cô cắn tôi, còn muốn trốn sao?”

“Vậy còn anh? Anh là người điên, anh cắn tôi thì tính sao?” Cô rưng lệ phản
bác, cô cảm thấy chính mình cũng điên rồi, cô làm sao có thể đi thích
một người điên như vậy chứ.

“Tôi cắn cô, là muốn cô biết rõ
ràng, cô là người của ai. An Tử Khê, nhìn xem cô hiện giờ có bộ dạng
gì!” đôi mắt hắn bản vương nhìn chằm chằm vào ngực cô, cười xấu xa, “Cô nói một
chút xem, cô hiện giờ thành bộ dạng này, có người đàn ông nào sẽ muốn
chạm vào cô. Trên người cô có dấu ấn của tôi, cô nhất định là của tôi. ”

Tử Khê hết sức kinh hoàng, tên đàn ông chết tiệt, tên đó biết tên đó
đang nói gì sao? Tên đó sao có thể nói với cô như vậy, cô không dám có chút chờ mong gì đối với tên đó nữa! “Lâu Tử Hoán, anh buông ra. Anh hẳn là rõ
ràng nhất so với bất kỳ ai, anh và tôi không thể cứ dây dưa mãi với nhau được. Tôi thề với anh, tôi không có quyến rũ Hắc Diệu Tư, càng không
biết hôm nay vì sao tên đó lại xuất hiện. Khúc mắc giữa anh và tên đó, tôi
tuyệt đối không muốn cuốn vào, anh buông tay có được không? ”

Buông tay? Lâu Tử Hoán cứng người, cô muốn gã buông tay. GÃ thật sự có thể buông tay sao?

“An Tử Khê, bắt đầu từ ngày cô với mẹ cô tiến vào nhà họ Lâu, cô muốn
chạy không được.” Hắn kéo vạt váy ngủ của cô lên, xé vụn. “Hắc Diệu tư
rõ ràng muốn khiêu khích tôi, hắn tốt với cô. Cô nói cô không quyến rũ
hắn ư, quỷ mới tin!” Tay hắn không lưu tình chút nào tiến vào trong cơ
thể cô, “Hắn có giống tôi chạm vào cô như vậy hay không, một lão già như vậy, thủ đoạn còn cao minh hơn so với tôi sao?”

Tử Khê khuất
nhục khóc, hết lần này đến lần khác bị gã đặt dưới thân, bị lời lẽ của
gã lăng nhục. Cô rơi lệ, nước mắt trong suốt, cô lại cười: “Anh căn bản không thể so với gã được, ít nhất gã còn biết ôn nhu, biết tôn trọng, còn anh chỉ biết ép buộc tôi!”

Ánh mắt Lâu Tử Hoán lạnh lùng,
cười đến quỷ mị, hắn bản tọa rút tay lại: “Ép buộc sao? Đối với một dâm phụ như
cô, tôi cần phải ép buộc sao?”

Tử Khê sợ hãi, cô chưa từng bị
đối đãi như vậy. Kinh nghiệm cô đã từng trải qua với hắn, dù có tốt hay
không, cũng không có cuồng phong bão táp như vậy. Cô khóc nấc lên, đầu
lưỡi hắn chạm vào nơi mà cô thấy thẹn nhất, cô nhắc nhở bản thân, không
sao cứ xem như mình không tồn tại là được. Không thể có phản ứng, không
thể! Thân thể cũng không chịu thua kém, bắt đầu run run.

Lâu Tử Hoán ngẩng đầu lên, khóe môi còn có vết nước, hắn ta đây đắc ý hôn lên môi của cô: “Đây là ép buộc sao? Hử? ”

Cô nhắm mắt lại, thân mình đã ửng đỏ, kích động tạm thời ngưng lại. Cô lả
người đi, nhìn hắn bắt đầu bỏ thứ vướng víu ở h* th*n.

Ánh mắt
tên đó tràn ngập tính xâm chiếm cùng đắc ý, làm cho cô rất muốn chạy trốn,
muốn nhanh chòng chạy trốn. Thân thể cô mềm lả đi, tìm không ra sức lực, cô chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ.

Lúc này, cửa phòng mở ra. Tên đó và cô đều nghe được tiếng nói của Lâu Nhược Hi: “Anh, anh đã ngủ chưa? ”

Thân thể Lâu Tử hoán rõ ràng chấn động, tuyệt đối không thể để Nhược Hi vào. TÊN ĐÓ cắn răng một cái, lấy cái chăn gắt gao bao trùm lấy cô, bản thân
cũng chui vào hôn lên môi cô.

Cô thở hổn hển, cũng không quên nhắc nhở gã: “Em gái anh ở bên ngoài!”

“Câm miệng!” hắn ta đây không cần cô nhắc nhở, hắn ta đây cũng không thể chuyên tâm hôn
cô, hắn ta đây thậm chí còn tâm phiền ý loạn. Nhược Hi rất hiểu hắn ta đây, hắn ta đây lâu
như vậy không có đáp lại, chắc là sẽ đoán hắn ta đây đã ngủ rồi! Như vậy, chắc
nó sẽ ngoan ngoãn trở về phòng ngủ đi!

Ở ngoài cửa, Lâu Nhược Hi cứng người lại, cô khẳng định An Tử khê đang ở trong phòng anh mình,
hơn nữa còn nằm ở trên giường anh ấy. Cô bản vương gắt gao nắm chặt vào lòng
bàn tay, An Tử Khê, tôi sẽ không bỏ qua cho cô. Ánh mắt cô bản vương chợt lóe
lên, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt.

Lâu Tử Hoán nghe
ngoài cửa đã thanh tịnh lâu rồi. Nhược Hi chắc đã đi rồi! Hắn bản tọa bắt đầu
chuyên tâm hôn cô, h* th*n cũng xâm nhập vào cô. Hắn bản tọa thừa nhận, An Tử
Khê thật là tuyệt. Hắn bản tọa đã yêu mê mệt cánh môi ngọt ngào của cô, càng sa
vào kh*** c*m cực hạn được thân thể cô bao quanh hơn.

Khóe mắt Tử Khê chảy ra nước mắt, cô hận bản thân, hận chính mình vì sao lại dễ dàng để hắn k*ch th*ch như vậy.

“A Tử, mẹ ở đâu? ” Ngoài cửa, đột nhiên truyền đến tiếng khóc nức nở của Nhạc Nhạc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8