Bảy Ngày Kết Hôn Ngắn Ngủi: Mẹ Yêu Đừng Trốn
Chương 94: Chúng ta đây kết hôn đi
Tử Khê dỗ Nhạc Nhạc ngủ xong, trở lại đã thấy Lâu Tử Hoán ngước mắt nhìn mình. Tử Khê biết rõ hắn đang đợi cô giải thích. Tử Khê không nhìn lại
hắn, cô nhấc một bên chăn lên, định ngủ.
Lâu Tử Hóan ôm cô vào lòng, trực tiếp đặt ở dưới thân: “An Tử Khê, có phải em có chuyện cần nói cho tôi biết không?”
“Em mệt rồi, em muốn ngủ!” Tử Khê chột dạ, nhắm mắt lại, cô quyết định trốn tránh đến cùng.
“An Tử Khê!” Lâu Tử Hóan cắn răng, căm giận hôn lên môi cô. Tử Khê vô lực chống đối, cuối cùng cũng chiều theo tên đó.
Mãi đến khi cả hai đều thở hổn hển, Lâu Tử Hán vẫn không ngừng kịch liệt ép hỏi cô: “Nói, em đã đi đâu vậy?”
Tử Khê khẽ mở đôi mắt mơ màng, nói: “Lâu Tử Hóan, anh có thể không độc
đoán như vậy được không? Có phải sau này em muốn đi đâu cũng đều phải
viết một bản báo cáo cho anh không, để anh hoàn toàn kiểm sóat được em.”
Lâu Tử Hóan bị cô chọc giận đến nghiến răng nghiến lợi, cái
miệng nhỏ nhắn này tòan nói ra những lời nghịch tai, làm tên đó bực tức
không yên. Tên đó tức thì buông cô ra, xoay người, quyết định không để ý
tới cô nữa.
Tử Khê nhìn hắn bản vương tức giận, trong lòng có chút áy náy. Đối với người đàn ông này, thỉnh thỏang cũng phải khiến hắn bản vương như thế. Cô nắm lấy thắt lưng hắn bản vương, sát sao áp vào lưng hắn bản vương: “Này, anh không muốn
thật sao?”
Tên đó đương nhiên là muốn, hơn nữa phần h* th*n căng
lên nhức nhối khiến tên đó muốn ngay tức thì áp đảo cô. Thế nhưng cô thật
đáng ghét, tên đó không muốn dễ dàng tha thứ cho cô như thế, để rồi sau đó
cô sẽ làm nhiều việc nghiêm trọng hơn, rồi cuối cùng cô sẽ đè cầu cưỡi
cổ tên đó.
“Lâu Tử Hóan, anh có thể đừng nhỏ mọn như vậy, cùng đừng độc đoán như thế được không?” Miệng cô không nhịn được vẫn rất óan
giận, cô đưa tay ra nắm lấy áo ngủ của gã. Lâu Tử Hóan cũng không kiềm
chế được nữa, xoay người đặt cô xuống dưới thân. Thấy An Tử Khê đắc ý
tươi cười, gã nghiến răng, nhưng lại có phần muốn chìm đắm vào. GÃ
dùng lực cắn vào cái miệng nhỏ nhắn, đáng ghét của cô, nắm hai tay của
cô đặt lên trên đỉnh đầu, lộ ra vẻ mặt hung dữ tà ác, “An Tử Khê, em
chết chắc rồi!”
Tử Khê cười hả hả, đôi chân cô thậm chí còn quấn chặt lấy thắt lưng hắn. h* th*n hắn nóng rực. Lâu Tử Hóan th* d*c vì
sửng sốt, An Tử Khê rất ít khi chủ động quyến rũ hắn, xưa nay ở trên giường, cô đều bị động. Đột nhiên lần này cô lại chủ động, hắn
thiếu chút nữa trở tay không kịp, nhưng hương vị của cô đúng là quá
tuyệt vời. HẮN hôn cô càng sâu hơn, hai tay cũng bắt đầu lần dở hắn phục
cô. Khi môi hắn tiến đến vành tai của cô, cô cười lớn đến độ run rẩy cả
người. Lâu Tử Hóan bị cô cười đến không kiềm chế được, hắn liền dùng sức cắn vào vành tai cô, hắn không có cách nào để áp chế tiếng cười của cô: “An Tử Khê, em phát điên à?”
Tử Khê ôm lấy cổ gã, thôi không cười nữa, ánh mắt chăm chú nhìn gã nói: “Lâu Tử Hóan, em yêu anh!”
Lâu Tử Hóan ngạc nhiên một chút, khóe miệng cong lên nụ cười, thông báo đột
ngột của cô, nhưng lại khiến gã rất sung sướng. GÃ lại hôn cô lần nữa, càng thêm cuồng nhiệt, càng thêm sâu hơn, dường như muốn hòa linh hồn
gã vào cô vậy.
Đám người kia cứ mãi dây dưa, hết lần này đến lần khác
khám phá cơ thể đối phương, cho đến khi kiệt sức, ngay cả nói chuyện
cũng là quá sức. Lâu Tử Hóan siết chặt lấy cô, không ngờ mỗi một phân
trên cơ thể hắn lão phu lại có thể sít sao hòa hợp với cô như vậy, mặc dù tòan
thân nhễ nhại mồ hôi, rất khó chịu, nhưng không ai chịu buông đối phương ra cả. Khuôn mặt của Tử Khê kề vào phía trái tim hắn lão phu, cô có thể nghe
được tiếng đập tim của hắn lão phu, “Thình thịch”, từng tiếng từng tiếng vang
lên, viền mắt cô không hiểu sao lại có chút cay cay. Thì ra lúc có được, trong lòng vẫn không khỏi có chút đau xót.
“An Tử Khê!”
“Ừm!”
Tên đó cúi đầu kề sát vào đôi môi thơm
ngát sưng đỏ của cô: “Em không được lừa dối tôi, không được phản bội
tôi, lại càng không cho phép rời xa tôi!”
Tử Khê mở to cặp mắt
đang mơ màng, cô không thể nhìn thấu được đôi mắt đen và sâu hun hút như vũ trụ của tên đó. Cô tỉnh ngộ, nhìn vào mắt tên đó: “Lâu Tử Hóan, anh không
được phép không yêu em, không được phép không tin em, lại càng không cho phép anh rời xa em.”
Lâu Tử Hóan nở nụ cười, tên đó vỗ về khuôn
mặt cô, trên đời này sao lại có thể có một người con gái như An Tử Khê
vậy, hình như là do ông trời đã ban tặng cho tên đó,ở bên tên đó, cùng tên đó dây dưa, làm cho tên đó trầm luân không dứt. Tên đó hôn môi cô, hết sức dịu dàng, hết sức quý trọng. Tên đó một lần nữa lại đặt cô trên nệm, làm cho cô hòan tòan vùi trong lòng tên đó. Tên đó gạt những sợi tóc mướt mồ hôi của cô sang
hai bên, gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt quyến rũ mê người, cặp môi hồng
nhuận ướt át. Đã biết cô vốn xinh đẹp, mà giờ đây lại càng xinh đẹp hơn. Mỗi lần nhìn thấy cô là một lần tên đó bị mê hoặc quyến rũ. Trái tim tên đó
như được thổi một luồng sinh khí nóng ấm, liên tục phồng lên bởi tiếng
thở gấp ngâm nga của cô. Cho đến khi lên đến đỉnh điểm, cả hai người đều đạt đến cực hạn của sự khoái lạc. Tên đó nói bên tai cô: “An Tử Khê, chúng bản tọa kết hôn đi!”
Tử Khê không nghe rõ tên đó nói gì. Một lúc lâu
sau, cả người cô trở nên cứng ngắc, cô ngơ ngác nhìn tên đó: “Lâu Tử Hóan,
anh vừa mới nói gì thế?”
Lâu Tử Hóan với tay lên đầu giường lấy
ra một cái hộp, bên trong là một cặp nhẫn. Kiểu dáng rất đơn giản, chỉ
là hai vòng tròn nhỏ, ở giữa là một viên đá nhỏ. Hắn cực kỳ trịnh trọng nhìn cô: “Anh nói, chúng bản tọa kết hôn đi!”
Tử Khê nhìn gã không
tin nổi, cô cũng không dám tưởng tượng đếm có một ngày Lâu Tử Hóan lại
cầu hôn cô. Cô muốn hét lên thật to, muốn nhéo thử mình vài cái, muốn
xác định liệu đây có phải là một giấc mơ hay không. “Lâu Tử Hóan, anh
chắc chứ? Anh muốn kết hôn với em sao?”
Lâu Tử Hóan bị biểu lộ
của cô làm cho dở khóc dở cười, hắn nắm tay cô, đeo nhẫn vào ngón áp út
của cô: “Lâu Tử Hóan anh chưa từng hối hận bao giờ, An Tử Khê, là do em
sống chết cứ quấn lấy anh, bây giờ em phải gả cho anh, không thể khác
được.”
Viền mắt Tử Khê nóng rực, cô vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên
ngón tay mình, hoàn toàn không thể tin được đây lại là sự thật. Cô tuy
đã ở cùng với Lâu Tử Hoán, thế nhưng chưa bao giờ cô dám nghĩ đến cái
gọi là thiên trường địa cửu, thậm chí cô còn từng cho rằng đây chính là
ảo giác, chỉ cần tỉnh dậy, cô và Lâu Tử Hoán sẽ trở về như trước kia,
hắn bản vương sẽ lại trở thành Lâu Tử Hoán căm hận cô. “Lâu Tử Hoán, anh không
phải đã nói em là người xấu sao? Em với anh luôn luôn đối nghịch, nói
chuyện cũng không hợp nhau, anh xác định thật sự muốn kết hôn với em
sao? Mẹ em chính là An Dạ Vũ, chính là người mà anh hận nhất, anh hiểu
rõ rồi chứ?” Cô không muốn hắn bản vương hối hận, càng sợ hạnh phúc này đây sẽ
phải tan thành không khí.
“Em tự biết như vậy là được rồi, từ
nay về sau phải nghe lời anh, coi chồng là trời, biết chưa?” Lâu Tử Hoán buồn cười, nói với cô.
Cô cũng cười, còn trừng mắt với hắn lão phu:
“Anh nằm mơ sao, Lâu Tử Hoán. Dù em có lấy anh, cũng đừng hi vọng em sẽ
dựa vào anh, em vẫn là An Tử Khê.”
Lâu Tử Hoán cũng không mong
mỏi gì hơn, tên đó cầm lấy tay Tử Khê, nghiêm túc mà thận trọng hôn tay cô
thầm thì: “An Tử Khê, gả cho anh, trở thành vợ của anh, ở lại bên cạnh
anh.”
Tử Khê không nhịn được ch** n**c mắt, nhưng cô lại ngẩng
cao đầu như bà hòang cao quý: “Nhìn thấy Lâu thiếu gia cầu hôn em thành
khẩn như vậy, em đành đồng ý anh cho xong!”
“Được lắm, An Tử
Khê. Nể mặt cho em một tấc thì em muốn lấn một thước, xem anh trừng phạt em thế nào.” Lâu Tử Hoán kéo chăn ra, hai người lại quấn vào nhau. Sau
đó, tiếng cười náo nhiệt liền biến thành tiếng ngâm nga quyến rũ của
người đàn bà hòa cùng tiếng th* d*c trầm thấp của người đàn ông. Cả
gian phòng càng thêm ám muội mà ngọt ngào.
Một trận k*ch t*nh
qua đi, Tử Khê ở trong lòng tên đó nhẹ nhàng hỏi: “Thế nhưng trong mắt mọi
người, em là em gái của anh. Chúng lão phu sao có thể kết hôn được?”
“Em họ An không phải sao” Lâu Tử Hoán không hề ngừng việc thăm dò cơ thể
cô, tên đó thở hổn hển, “Anh chỉ phải nói với mọi người thôi, anh có thể
biến em thành em gái anh, thì cũng có thể biến em thành con gái nuôi của Lâu gia, có rất nhiều cách mà.”
Tử Khê ngẫm nghĩ thấy cũng hợp
lí, thân thể cô lại bị gã khiêu khích dày vò. Miệng cô oán giận với
gã: “Anh còn chưa đủ sao? Em mệt lắm rồi!”
“Chưa đủ, làm thế nào mà đủ được!” Tên đó hôn cô thật sâu, lại một lần nữa cùng cô triền miên.